Chương 4

Vẽ mi người đẹp lụa là
Tô son điểm phấn bước ra khỏi rèm
Nước soi tự ghé mà nhìn
Bẻ hoa là để cho tình ai đây?
Tình xuân nhiều phải trăm nghìn
Ý xuân gấp bội, những lời tương tư
Lòng buồn lòng rủ liễu tơ
Cùng nhau kết mạng, nhả tơ khắp trời.(*)

— Nương nương giờ đây đang mang long thai, mọi việc lớn nhỏ, muôn phần phải lấy thai nhi trong bụng làm trọng, chớ nên ham vui hay thích sự phong lưu mới mẻ. Trên dưới gia đình nhà ta đều an lành, không ai là không ngóng trông Hoàng tử của nương nương cả.
— Biết rồi, biết rồi, những lời này các ma ma trong cung đã lải nhải không biết bao lần, con nghe đến độ có thể thuộc làu mà kể lại cho a nương nghe đấy.
Trong điện Cam Lộ, cung nhân hầu hạ cẩn trọng dâng lên hai chén chè ngọt nóng hổi. Tiết Mỹ nhân cầm chiếc thìa ngọc trắng khuấy nhẹ trong bát, nhìn bà mẹ cứ mãi càm ràm lắng lo trước mặt, nàng có chút bực dọc ngắt lời.
Tiết Từ thị năm nay khoảng chừng ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi. Bà vốn có xuất thân từ gia đình tiểu hộ, phụ thân chẳng qua chỉ là một chức giáo dụ nhỏ nhoi, sau lại được gả vào bàng chi họ Tiết. Trời thương, bà sinh ra trên đời lại có dáng điệu vô cùng đoan trang đẹp đẽ, cái nhan sắc kiều diễm của Tiết Linh Quân phần lớn là được thừa hưởng từ bà.
— Nếu không vì đứa bé này thì e rằng đến người nhà cũng xem như không có con đây.
Đương độ cuối xuân thì con người ta dễ mệt mỏi cáu kỉnh, mang thai lại càng đa sầu đa cảm. Tiết Mỹ nhân chống tay lên má, thoáng chốc lại thấy đượm buồn, mà chẳng hiểu sao nàng bỗng buột miệng nói ra câu này.
Tiết Từ thị cuống quýt lên:
— Nương nương nói gì thế!
Bà ngước mắt nhìn quanh, lướt qua ánh mắt đang rủ xuống lặng yên của đám cung nhân, rồi hạ giọng:
— Từ khi nương nương nhập cung đến giờ, trên dưới già trẻ ở trong nhà có lúc nào là không thương không nhớ? Chẳng qua là không tìm được dịp thăm nom đấy thôi! May mắn thay nương nương nhập cung chưa đầy nửa năm mà đã có long thai, Hoàng hậu nương nương nhân từ lắm mới cho phép ta được vào cung để gặp mặt nương nương thế này.
Nhắc đến Tiết Hoàng hậu, Tiết Từ thị không khỏi thao thao bất tuyệt:
— Lần này nếu không phải Hoàng hậu nương nương sinh hạ Đông Cung rồi thân thể bị tổn thương, nhiều năm không còn thai nghén được nữa, thì Chu phu nhân quyết không đồng ý cho nhà họ Tiết chúng ta gửi thêm con gái nhập cung đâu. Nghĩ lại mới thấy đây quả là phúc khí của nương nương, sau này nhất định sẽ rạng rỡ…
Tiết Mỹ nhân kịp nhận ra mẫu thân mình vừa thốt ra những lời gì, không khỏi quát lên: “A nương!”
Tiếng “A nương” này vừa gấp gáp vừa giận dữ, Tiết Từ thị giật mình sững sờ rồi mới nhận ra mình đã lỡ lời đại nghịch bất đạo, nhất thời mặt mày như bị thuốc nhuộm vừa bị đổ, như thể pháo hoa vừa mới nổ.
— Những nỗi khổ tâm của con, người ta biết được là bao nhiêu?
Tiết Mỹ nhân có chút mệt mỏi, nằm tựa người trên ghế quý phi, nghiêng mặt che đi đôi mắt bỗng dưng hoe đỏ.
Tiết Từ thị bị con gái làm cho luống cuống, nhất thời tay chân bủn rủn, quả thực không thể hiểu nổi những gì đang diễn ra trong đầu con gái mình.
Đứa con gái này của bà, từ khi sinh ra đã vì xinh đẹp đáng yêu như ngọc như ngà mà được bà và trượng phu nâng niu trân trọng, ngàn vạn yêu thương, bé tới lớn dẫu một chút tủi hờn cũng không nỡ để nàng phải chịu.
Lại nói, Tiết Hoàng hậu sau khi sinh hạ Đông Cung thì không còn có thể có con cái được nữa, Cao Thái hậu vốn sẵn không hài lòng với người con dâu xuất thân danh môn này, thường xuyên mượn cớ gây khó dễ cho nàng. Chu phu nhân, mẫu thân của Tiết Hoàng hậu, bấy giờ mới đồng ý tìm kiếm trong dòng tộc họ Tiết những thục nữ đức tài vẹn toàn để đưa vào cung.
Và Tiết Linh Quân quả thực không phụ sự kỳ vọng của gia tộc, chỉ sau vài tháng nhập cung đã mang thai.
Chu phu nhân biết tin thì vô cùng mừng rỡ, đã ban thưởng cho gia đình rất nhiều bảo vật, lại hứa hẹn nếu lần này Tiết Linh Quân sinh được Hoàng tử thì ắt sẽ tấu lên xin Kim thượng thăng quan tiến tước cho phụ thân nàng.
Theo bà quan sát, điện Cam Lộ này vừa thanh u vừa lộng lẫy, mọi vật phẩm đều là thượng hạng, cung nhân hầu hạ cũng không dám có chút xao nhãng nào. Con gái bà lại đang tuổi xuân thì, rất được thánh sủng, sống cuộc sống an nhàn phú quý như vậy thì còn có điều gì phải buồn bã lo lắng nữa đây.
Tiết Từ thị đành cho rằng hành động của con gái là do tính tình thất thường khi mang thai mà thôi. Nghĩ đi nghĩ lại, vì muốn bào thai trong bụng Tiết Linh Quân được khỏe mạnh, bà quyết định ngậm miệng không nói thêm lời nào, không chọc giận cái tính khí khó hiểu của nàng thêm nữa.
Nhưng bà vẫn lúng túng, đưa mắt nhìn đám cung nhân đang hầu hạ đứng khắp trong điện.
— Đều là người Chu phu nhân và Thái hậu nương nương đưa đến, người nhìn họ làm gì?
Tiết Mỹ nhân cong môi, tự giễu cười một tiếng.
Không đợi Tiết Từ thị kịp phản ứng, nàng lại thở dài:
— A nương cứ an lòng đi, dù không vì điều gì khác thì cũng phải vì đứa bé trong bụng này.
Trong nội điện, chiếc lư hương Đan Hạc Bảo Đỉnh chầm chậm nhả ra một làn khói trắng mờ ảo uốn lược, hương thơm thoang thoảng.
Ấy là món đồ quý do Cao Thục phi sai người mang đến tặng ngay sau khi Tiết Mỹ nhân được chẩn ra có thai.
Lời Cao Thục phi nói, nghe rất hay:
— Hạc tiên đưa con, vốn là món mẫu hậu ban cho ta, chỉ tiếc ta không thể sinh được cho Bệ hạ một mụn con nào, nay bèn tặng lại cho muội muội, coi như là một điềm lành.
“Mẫu hậu” mà Cao Thục phi nhắc đến đương nhiên là Cao Thái hậu – sinh mẫu của Thiên tử. Cao Thái hậu mong mỏi xiết bao cái bụng của Cao Thục phi có thể mang đến tin vui, ấy thế mà trước sau cũng đã bảy, tám năm trời. Bấy nhiêu năm nay, những cách có thể nghĩ tới thì cũng đều đã thử qua một lượt, bản thân Cao Thục phi cũng được thánh sủng, thế nhưng cứ mãi bặt vô âm tín không có tin vui nào.
Tiết Mỹ nhân vốn không mấy hứng thú với chiếc lư hương Đan Hạc này. Danh tiếng của Cao Thục phi trong cung rất tốt là thật, nhưng lòng người tốt xấu, nếu chỉ nhìn qua vẻ ngoài mà đã có thể dò xét được thì làm gì còn có câu “lòng người khó lường” nữa.
Nhưng Thiên tử nghe tin lại hết lời khen ngợi hành động của Cao Thục phi.
Tiết Mỹ nhân đành phải bày chiếc lư hương Đan Hạc này ở trong điện chính, thỉnh thoảng dùng một chút, bằng không lỡ một ngày Thiên tử giá lâm đến điện Cam Lộ mà không thấy chiếc lư hương này thì lại sẽ nghĩ nàng lấy bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử.
Tiết Mỹ nhân hoàn hồn, hỏi:
— Mấy hôm trước a nương có viết thư cho con nói rằng tẩu tẩu không may bị sảy thai, giờ ra sao rồi?
Nghe con gái nhắc đến chuyện này, mặt Tiết Từ thị dần dần lộ ra vẻ khinh miệt, suy nghĩ một lúc, bà nói:
— Thì là thế chứ sao, biết ngay là loại đàn bà không có phúc khí mà. Thầy thuốc nói là bị tổn thương thân thể, không biết năm nào tháng nào mới có thai lại được. Ta đã bàn bạc với phụ thân con rồi, sẽ chọn ngày để rước một thiếp thân thông phòng về cho ca ca con, sinh con rồi để nó nuôi dưỡng, thế cũng coi như nhà ta trọn vẹn nhân nghĩa.
Bà lại nói:
— Thôi, không nên nói những chuyện chẳng lành này trong lúc nương nương đang mang thai. Nương nương nghe qua rồi quên đi, tuyệt đối đừng để trong lòng hay suy nghĩ tới, điều quan trọng nhất lúc này là dưỡng thân thể, sinh hạ Hoàng tử mới là việc cấp thiết.
Tiết Từ thị nói một tràng dông dài rồi mới nhận ra con gái đang thất thần suy nghĩ điều gì đó, không hề nhìn bà, vậy là bèn im lặng.
Một lúc sau, bà mới nghe Tiết Mỹ nhân nói:
— A nương, a nương có thể thỉnh cầu với Chu phu nhân, xin để cho con tự mình nuôi dưỡng chăm sóc đứa bé này được không?
Một tay Tiết Từ thị dừng chững lại giữa không trung, bà hé miệng ra, không nói nên lời.
________
Đêm sóc vọng, mặt trăng như đĩa bạc và ánh trăng thì như dòng nước biếc dập dờn.
Hàm Ninh công chúa ngồi thẳng xếp bằng trên bậc đá, mỉm cười ngắm nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên trời cao, đoán rằng đêm nay khi nhắm mắt ngủ ắt hẳn sẽ có ánh thanh huy tràn đầy cõi mộng.
Đột nhiên một chiếc áo choàng được khoác lên bờ vai nhỏ bé. Hàm Ninh những tưởng là cung nhân thân cận của mình, quay đầu lại thì mới thấy đó là mẫu thân, thế là nhẹ giọng gọi – “A nương.”
— Giờ mới là tháng ba, nửa đêm khí lạnh dâng lên, coi chừng bị cảm.
Tiết Hoàng hậu ôn tồn. Nụ cười dịu dàng của người làm mẹ ẩn hiện trong ánh trăng sáng mà êm dịu rọi khắp khoảng sân cung, khiến người ta nhìn mà thấy có chút huyễn hoặc, không được rõ ràng. Dẫu mờ ảo thế, Hàm Ninh lại nghĩ mình sẽ khắc ghi khoảnh khắc này, nụ cười ấy, suốt đời.
Mẫu thân luôn nhu hòa, luôn dịu dàng, dường như không có bất cứ điều gì trên thế gian này có thể khiến nàng nổi giận hay bực dọc. Hình như lúc nào mẫu thân cũng mang theo nụ cười từ ái, ngay cả khi Tổ mẫu Cao Thái hậu hết mực gây khó dễ thì nụ cười ấy cũng không hề phai nhạt trên gương mặt. Nhưng đôi khi, cô bé lại có những cảm nhận hết sức mơ hô và vô lý, ví như, cảm nhận rằng dường như mẫu thân chưa bao giờ thực sự cười.
Hàm Ninh công chúa bừng tỉnh khỏi suy tư, hỏi rất khẽ:
— Đêm nay a điệt không nghỉ ở chỗ người hay sao ạ?
Khoảnh khắc đó, Hàm Ninh cảm thấy nụ cười của mẫu thân ngưng đọng lại một cách hết sức kín đáo. Cô bé cảm nhận được, nhưng tiếc là lại không thể hiểu được mẫu thân mình.
Tiết Hoàng hậu là nữ nhi Tiết thị, vốn là đứng đầu các thế gia sĩ tộc quan bái cửu khanh. Tổ phụ và bá phụ nhà họ Tiết đều từng giữ vị trí Tam Công, phụ thân nàng cũng là bậc tài hoa xuất chúng, một bài phú viết năm mười tám tuổi mà được lưu truyền mãi cho đến nay, được tôn là kinh điển. Mẫu thân nàng xuất thân từ Chu thị hiển hách cũng không kém gì, là em gái ruột thịt của Chu Thái hậu. Sinh ra trong danh môn, trời phú tài trí mẫn tiệp, từ nhỏ đã được phụ tổ đặc biệt thương yêu, cùng một đám huynh đệ trong gia tộc theo học Đại nho đương thế. Trong đám vương tôn công tử nhà họ Tiết ấy thầy lại đặc biệt coi trọng một nữ nhi như Tiết Uyển Anh, thường xuyên vỗ tay than thở tiếc thay nàng sinh ra không phải bậc trượng phu.
Hàm Ninh công chúa đương nhiên là ái nữ của Thiên tử, là thiên chi kiêu nữ. Nhưng so ra, khi ở tuổi cô bé, mẫu thân Tiết Hoàng hậu xưa kia đã nổi danh khắp kinh đô vì tài biện luận rồi.
Cô bé lại nhớ đến những lời phụ thân nói với mình khi còn bé: Mẫu thân con lúc nào cũng quá đỗi phức tạp.
Nhưng phụ thân lại thích suy đoán về mẫu thân.
Giờ thì cô bé không kịp nói thêm lời nào với mẫu thân, bởi cung nhân hầu hạ bên cạnh nàng đã vội vàng chạy tới, ghé tai nói nhỏ với một câu. Mẫu thân phất tay, sai nhũ mẫu đưa Hàm Ninh về tẩm điện của mình, còn nàng thì vội vã bước nhanh về phía nội điện.
Trong nội điện, Thiên tử đang nổi cơn lôi đình.
— Hoàng hậu đâu rồi?
Thiên tử tỉnh giấc trên giường, thấy bên cạnh mình lạnh lẽo trống không, mặt mày tối sầm tỏ vẻ không vui rồi sẵng giọng hỏi đám cung nhân đang khép nép đứng cạnh.
Các cung nhân đều bị động tĩnh này làm cho phải chạy đến nội điện, thế là nhất thời nhìn nhau.
Đồ Bích mặt không đổi sắc, đáp:
— Nương nương nửa đêm thức giấc, thấy thân thể không khoẻ lại sợ làm kinh động giấc ngủ ngon của Bệ hạ nên nên tránh ra ngoại điện rồi ạ.
Thiên tử nhìn thân tín mà Tiết Uyển Anh tin tưởng nhất xưa nay, nghe thế thì sắc mặt dịu đi, nhưng vẫn không vui nói:
— Hoàng hậu không khỏe sao không truyền thái y?
Đồ Bích vừa mở miệng mà chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy giọng nữ ôn tồn bình tĩnh vang lên phía sau rèm:
— Thần thiếp chỉ bị suy nhược đôi chút, không muốn gây sự ầm ĩ làm gì.
Tiết Uyển Anh vén rèm bước vào.
Thiên tử bước nhanh tới đỡ lấy vai nàng, nhẹ giọng hỏi:
— Giờ nàng sao rồi?
Tiết Uyển Anh khẽ cười:
— Đã khá hơn nhiều rồi, Bệ hạ không cần phải bận tâm.
Các cung nhân cũng lũ lượt lui ra hết, để lại tẩm điện cho đôi phu thê tôn quý nhất thiên hạ này.
Thiên tử ôm vai Tiết Uyển Anh rồi cùng lên giường, nhất thời vợ chồng có chút lặng thinh, ảm đạm nhìn nhau.
Một lúc lâu sau, Thiên tử chợt nhớ đến cuộc trò chuyện với Cao Thục phi ngày hôm qua, bèn nói với Tiết Uyển Anh:
— Thai nhi của Linh Quân, nàng nên quan tâm chiếu cố, phải chăm sóc nhiều hơn một chút mới được.
Tiết Uyển Anh mỉm cười, coi như đã ưng thuận.
Thiên tử dường như lại đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nói tiếp:
— Sinh nhật của Nhược Y cũng sắp đến rồi. Tính tình nàng ấy có vẻ thích tự lập, trẫm nghe nói hôm nay nàng đã cho phép mẫu thân của Linh Quân vào cung thăm nàng, vậy chi bằng phá lệ thêm một lần nữa, để mẫu thân của Nhược Y cũng vào cung thăm nom vào ngày sinh nhật đi. Rồi cả những thứ mà phụ nữ các nàng ưa thích…”
Tiết Uyển Anh gật đầu, cũng lần lượt đáp ứng hết thảy.
Có một khoảnh khắc chớp nhanh qua, Thiên tử nhìn vào gương mặt vẫn đang mỉm cười dịu dàng của thê tử mình mà chợt nảy sinh một ý nghĩ hoang đường rằng dường như ngay cả khi đi ngủ nàng cũng vẫn đeo một chiếc mặt nạ da người.
Nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi tan biến ngay lập tức.
Thiên tử đưa tay ra, muốn cởi đai lưng của Tiết Hoàng hậu, nhưng lại bị nàng giữ tay lại:
— Bệ hạ thứ tội, Thái y nói thân thể của thần thiếp đã không còn có thể mang thai được nữa.
Nói rồi, nàng quay đi.
Thiên tử ngượng nghịu, chợt nhớ ra điều gì đó, lại nói:
— Sinh nhật của Nhược Y cũng không cần quá phô trương, dù sao nàng cũng chỉ là phi thiếp. Chỉ một tuần lễ nữa là đến sinh nhật nàng rồi, đến lúc đó Trẫm nhất định sẽ tổ chức thật là long trọng.
——— Hết chương 4 ———

(*) Xuân Ý, Mạnh Hạo Nhiên, thời Thịnh Đường.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Xuân Nhật Yến