Chương 11
Êm đềm mặt nước Trường Giang,
Khách xa luống những ngổn ngang mối tình.
Hoa rơi dường cũng bất bình,
Tả tơi xuống đất lặng thinh bùi ngùi.
(*)
Trời sinh Tiết Uyển Anh không thể ngủ sâu giấc, trời vừa hửng sáng nàng đã thức dậy, để cho cung nhân hầu hạ thay y phục.
Đồ Bích cài cây trâm vàng lên búi tóc đen, Tiết Uyển Anh nhân tiện hỏi:
— Đêm qua Bệ hạ nghỉ ở đâu?
Thoạt tiên Đồ Bích bẩm:
— Đêm qua Bệ hạ đến điện Y Lan của Thục phi nương nương ạ.
Nói xong mới nhớ ra đêm qua là sinh nhật của Tiết Uyển Anh, ấy thế nhưng Thiên tử lại đến nơi khác sủng hạnh. Nàng sợ rằng Tiết Uyển Anh mất hứng không vui, lại vội vàng nói:
— Nương nương có tấm lòng nhân hậu, đêm qua Chân Quý phi nói ra những lời đại nghịch bất đạo như thế mà nương nương vẫn hết lòng xoay xở cho nàng, xét ra thì chỉ là Bệ hạ…
— Trút giận sang ta?
Đồ Bích vội vàng lắc đầu:
— Sao có thể thế ạ? Đêm qua Bệ hạ vốn dĩ đã định trừng phạt Quý phi rồi, thế mà nương nương chỉ một lời thôi đã khiến Bệ hạ thay đổi ý định. Sự thương yêu và mến trọng của Bệ hạ đối với nương nương lớn lao như thế, há người khác có thể sánh bằng?
Tiết Uyển Anh nhìn nàng, thần sắc rất lãnh đạm, ngữ khí càng thờ ơ:
— Là vậy sao?
— Đương nhiên rồi ạ! – Đồ Bích đáp dứt khoát – Quý phi phạm phải cái tội tày đình như thế…
Tiết Uyển Anh ngắt lời nàng, hỏi rất nhanh:
— Nàng đã nói sai điều gì?
Đồ Bích sững sờ, rồi cúi đầu, im lặng.
Nàng ta lơ mơ nhưng vẫn lờ mờ cảm thấy sự che chở của Hoàng hậu đối với Chân Quý phi có chút khác biệt so với sự tử tế có cũng được mà không có cũng chẳng sao mà nàng dành cho tất cả những người khác. Vì thế, nàng ta do dự một lúc rồi nuốt mấy lời phỉ báng còn lại vào trong bụng.
Thực ra, sự lo lắng của Đồ Bích thật thừa thãi.
Trước kia Tiết Uyển Anh không để tâm đến Thiên tử, bây giờ cũng không để tâm, và có thể thấy trước rằng trong tương lai sẽ chỉ càng không để tâm hơn mà thôi. Nàng hỏi câu này chẳng qua chỉ muốn xác nhận phu quân mình còn có tâm trạng sủng hạnh người phụ nữ khác hay không, nếu còn tâm trạng mây mưa ấy thì hẳn cơn giận cũng tan gần hết rồi, sẽ không đến nỗi quá mức làm khó làm khổ Chân Nhược Y.
Tiết Uyển Anh chợt nghĩ, mình lớn tuổi hơn Chân Nhược Y quá nhiều. Nhưng hình như ngay cả khi nàng mười lăm mười sáu tuổi, nàng cũng hiếm khi cảm thấy phẫn nộ trước những bất công đầy rẫy trên thế gian này, ấy có lẽ chỉ vì nàng đã chứng kiến nhiều bất công ở cõi trần ai hơn một Chân Nhược Y trẻ măng như thế; hoặc có lẽ, ấy chỉ vì nàng bẩm sinh đã yếu mềm không có ý chí phản kháng.
Một khi ý nghĩ này đã xuất hiện, Tiết Uyển Anh không cách nào dẹp bỏ nó được nữa.
Sự xuất hiện của người đó đã khiến cho nàng phải bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về rất nhiều chuyện, đây là lần đầu tiên. Về người ấy, nhưng phần nhiều là về chính bản thân mình.
Trong hơn mười năm sau khi gả cho Thiên tử, Tiết Uyển Anh đã vô số lần hoài niệm cảnh tượng thời niên thiếu xa xôi của mình, dẫu cho sự hoài niệm ấy chỉ hiện lên trong mơ và những cơn mộng ảo. Thường thì những giấc mơ sẽ bắt đầu với khung cảnh nàng quỳ gối sau án thư, chăm chú lắng nghe Tổ phụ giảng giải các loại kinh sử tử tập; giảng xong, Tổ phụ phất tay áo cho phép nàng ra ngoài chơi mã cầu cùng với chư vị đường huynh đường đệ trong tộc. Thế rồi, tiếp sau lại là khung cảnh mẫu thân nàng đứng sau lưng nàng, nhận lược ngà từ tay thị nữ, chải qua mái tóc đen nhánh mềm mượt của nàng, rồi bà đặt tay lên hai vai nàng, dùng thần sắc trịnh trọng để nói: Con yêu của ta, chỉ có duy nhất con làm Đông Cung phi thì mới có thể chu toàn đại cục cho cả ba nhà Tiết, Chu, Lục.
Cuối cùng thì tỉnh mộng.
Những hình ảnh chồng chéo mờ ảo dần tản đi và trước mắt nàng trở nên rõ ràng, giờ chỉ thấy khuôn mặt bất an của Đồ Bích.
Đồ Bích gọi Tiết Uyển Anh liên tục mấy tiếng mà dường như chủ tử chỉ luôn đắm chìm trong những tâm tư không thể chia sẻ, vẫn không đáp lời nàng.
Tiết Uyển Anh hoàn hồn, hỏi:
— Nhược Y đã dậy chưa?
Đồ Bích lắc đầu, lại hỏi:
— Có cần nô tỳ đi gọi Quý phi dậy không ạ?
Tiết Uyển Anh im lặng một lúc, lắc đầu:
— Thôi. Ngươi phân phó xuống người dưới dọn dẹp riêng một gian phòng ở thiên điện, sau đó đến điện Chiêu Dương triệu tập tất cả cung nhân thân cận của nàng về đây.
Đồ Bích nghi ngờ, tưởng mình nghe lầm, đứng sững tại chỗ một lúc không nhúc nhích. Mãi đến khi Tiết Uyển Anh liếc nàng một cái, cười hỏi “Ngươi làm sao thế?”, Đồ Bích mới như tỉnh mộng, vội vàng bước nhanh ra ngoài.
Vừa khéo lại đúng lúc Hoạ Câu bước vào, chạm mặt nàng, gọi một tiếng:
— Đồ Bích tỷ tỷ, hôm nay có món canh bột tỷ tỷ thích ăn này!
Đồ Bích muốn ngã quỵ đến nơi, liếc Hoạ Câu một cái:
— Ăn ăn ăn, suốt ngày ăn, ngoài ăn ra thì còn biết gì nữa?
— Ơ hay? Người này thật là…
Họa Câu lầm bầm bước vào, thấy Tiết Uyển Anh là không khỏi ấm ức, nói:
— Rõ ràng là Đồ Bích tỷ tỷ nói muốn ăn canh bột nên nô tỳ mới bảo nhà bếp làm, sao giờ lại nói nô tỳ suốt ngày chỉ biết ăn?
Tiết Uyển Anh mỉm cười, một lát sau mới nói:
— Ngươi đi múc một bát canh bột mang đến đây đi.
Khi Tiết Uyển Anh bưng mâm sơn mài bước vào thì trời đã sáng rõ. Cô gái trẻ cuộn mình nằm trên chiếc giường của nàng có vẻ như vẫn đang say ngủ, say đến mức tiếng bước chân của nàng lẫn với tiếng chim hót ngoài cửa sổ đều không thể đánh thức.
Tiết Uyển Anh đứng nhìn người đang ngủ một lúc rồi đành phải đặt mâm son lên án thư. Nghĩ thế nào, nàng lại ngồi xuống bên giường, định đích thân gọi Chân Nhược Y dậy, vẫn là nên ăn chút gì rồi hãy ngủ tiếp thì hơn.
Nàng vươn bàn tay, nhẹ nhàng đẩy vai Chân Nhược Y một cái, nhỏ giọng dịu dàng, nói:
— Nhược Y, dậy đi.
— Không dậy!
Chân Nhược Y vẫn ngủ mơ màng, vòng tay ôm chặt chăn, gần như thu mình thành một đống.
Tiết Uyển Anh sững người ra, không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười, bỗng dưng chẳng biết làm thế nào. Thực sự đến ngay cả con gái nàng, từ năm sáu tuổi trở đi đã cũng không còn hành vi ngang bướng ấu trĩ như thế này bao giờ nữa.
Giờ mới thấy mái tóc của cô gái rất dài, mái tóc toả trên cái gối thảo dược mới thay của nàng, trông giống như thác nước tơ lụa ào ào đổ xuống.
— Không dậy thì không có bữa sáng để mà ăn đâu. – Tiết Uyển Anh mím môi nín cười, thì thầm thêm một câu nữa.
Qua một lúc lâu sau Chân Nhược Y mới mơ màng mở mắt.
Mắt chưa mở hết mà đã nghe trên gối phảng phất một chút hương thơm thanh ngọt nhẹ nhàng, mùi hương rất nhạt nhoà, cũng giống như chủ nhân của nó. Sau đó mắt mới nhìn thấy rèm giường rủ có lông vũ màu đỏ sẫm, nhìn thấy rồi thì bấy giờ Chân Nhược Y mới sự nhớ ra tối qua mình đã làm ra chuyện gì.
Bây giờ thì đau đầu, và giật mình.
Nàng bật ngồi dậy như con tôm tươi, luống cuống gập người xuống nhìn và vội vàng xỏ hai chiếc hài thêu màu hồng đào để dưới gầm giường vào chân. Trong lúc ấy mà tâm trí vẫn còn có thì giờ chia năm xẻ bảy, một nửa khối óc vẫn để ý đến người đang nhìn mình, khoé mắt lén lút liếc nhìn Tiết Hoàng hậu vẫn ngồi ngay bên cạnh. Thấy sắc mặt nàng vẫn như thường mà không giận, khóe miệng ẩn nét cong cong như mang theo nụ cười trêu chọc, bấy giờ Chân Nhược Y mới thở phào một chút.
Ngay cả chính nàng cũng không biết tại sao mình lại sợ mất mặt trước mặt Tiết Hoàng hậu đến vậy. Nếu nhất định phải tìm cho ra một lý do thuyết phục…
Nàng lại nửa nghiêng nửa cúi, mắt vẫn nhìn trộm thần sắc trên mặt Tiết Hoàng hậu. Hàng lông mày nàng thanh mảnh và cong dài, đôi mắt đẹp ánh lên gợn sóng nước, tựa như vừa có thể phản chiếu và vừa có thể nhìn thấu. Bấy giờ cõi lòng Chân Nhược Y chỉ vang lên ba chữ: Nàng thật đẹp. Thật vậy, chẳng ai muốn lộ ra sự kém cỏi và chật vật của mình trước một người phụ nữ đẹp – Chân Nhược Y tự đưa ra kết luận như thế.
Tiết Uyển Anh thấy nàng cuối cùng đã tỉnh rồi, bấy giờ mới chỉ vào mâm son đặt trên án thư:
— Ăn canh bột xong thì tự mình bôi thuốc rồi ra ngoài gặp ta.
Chân Nhược Y ừ hữ một tiếng rồi dẫm hài thêu đi lấy hộp ngọc cơ cao đặt trên bàn.
Không hiểu sao nàng lại nhớ đến dáng vẻ chuyên chú của Tiết Uyển Anh khi cúi đầu bôi thuốc cho nàng tối qua, nhớ đến hương thơm u nhã của lan xạ quấn quýt bên chóp mũi nàng, giờ đây như ma xui quỷ khiến thúc giục, làm cho nàng bất giác chạm tay vào chóp mũi của mình.
__________
Tiết Hoàng hậu quả nhiên đang đợi nàng ở ngoài điện. Nhưng điều ngoài dự đoán của Chân Nhược Y là – không ngờ Hàm Ninh công chúa cũng đang có mặt ở đây. Thiên tử muốn làm suy yếu thế lực của thế gia sĩ tộc nên không muốn Đông cung Thái tử và thân mẫu là Tiết Hoàng hậu quá thân cận khăng khít, đã cho Thái tử chuyển ra khỏi điện Lệ Chính từ khi còn rất nhỏ. Đối với Hàm Ninh công chúa thì dường như Thiên tử không lo lắng gì, thế nên dẫu công chúa nay đã lên đến chín nhưng vẫn còn có thể sống cùng mẫu thân ở điện Lệ Chính, không bị chia ly.
Nhưng Tiết Hoàng hậu có chuyện muốn nói với nàng, nói với nàng mà gọi cả Hàm Ninh công chúa đến đây làm cái gì?
Chân Nhược Y cảm thấy mình vào giữa sương mù, lơ mơ không hiểu.
Nàng bước tới, khuỵu gối ngồi xuống sau án thư. Vào cung đã gần bốn năm rồi mà nàng vẫn chưa quen được những nghi lễ phức tạp trong cung này, quỳ là một trong số đó. Bên ngoài dân gian nay đã không còn thịnh hành kiểu quỳ này, ngồi ghế bệt thoải mái hơn biết bao nhiêu.
Không biết có phải đã được mẫu thân chỉ bảo dặn dò hay không mà Hàm Ninh công chúa tỏ ra đặc biệt thân thiện với nàng.
Thấy tay Chân Nhược Y quấn một vòng gạc trắng, cô bé quan tâm, hỏi:
— Tay nương nương có còn đau không?
Chân Nhược Y lắc đầu, cũng cười đáp:
— Đã đỡ hơn nhiều rồi.
Hàm Ninh công chúa nghe xong thì mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Không ai nhắc đến nguồn gốc của sự tình, không ai hỏi vết thương này từ đâu mà có. Chuyện tối qua tựa như một giấc mộng hư vô thế thôi. Trẻ con trong cung thường trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ vô lo vô nghĩ ở dân gian. Hàm Ninh trông lại rất giống mẫu thân của mình, chỉ là, khí chất thì không phải là hoàn toàn giống. Tiết Hoàng hậu Tiết cho cảm giác thanh lệ dịu dàng, còn con gái nàng thì lại mang chút anh khí linh tú, tựa như một viên ngọc quý rực rỡ và hoa lệ.
Một lúc sau, Tiết Uyển Anh ngồi ở nơi chủ vị trên cao mở lời, nhưng không phải hỏi Chân Nhược Y mà là nói với Hàm Ninh công chúa:
— Ngày mai Chân nương nương sẽ cùng con… – Nói đến đây Tiết Uyển Anh nhìn sang Chân Nhược Y, có lẽ là chú ý giữ thể diện cho nàng, đổi lời nói – Sách vở trong phòng con, con hãy bảo cung nhân mang đến đây cho A Nương đi.
Chân Nhược Y thấy Hàm Ninh công chúa khẽ cong khóe môi, đồng ý ngay, rồi nói với Tiết Hoàng hậu:
— A nương, bài tập Nữ sư giao hôm qua con vẫn chưa làm xong, con xin phép được về điện trước ạ.
Tiết Hoàng hậu gật đầu, lại gọi con gái lại:
— Khoan đã.
Nàng vươn tay gọi con gái đến gần, tự tay chỉnh lại cây trâm vàng trên búi tóc nhỏ của cô bé, mỉm cười nói:
— Con đi đi.
Chân Nhược Y đứng một bên, ánh mắt chưa khi nào rời khỏi Tiết Hoàng hậu, nhìn như thế cũng không khỏi mỉm cười.
Như thế thật tốt quá.
Sau khi con gái đi rồi Tiết Uyển Anh mới quay mặt lại để nhìn nàng. Nhìn nàng một hồi, không hiểu sao lại chợt cười, rồi nụ cười dịu đi và nàng mím môi nói:
— Thôi được rồi, tạm thời ngươi cứ ở điện Lệ Chính này cùng ta một thời gian đi. Ta sẽ đích thân làm thầy của ngươi, dạy ngươi học. Khi nào ngươi thuộc lòng Nữ tứ thư rồi, khi ấy ta cũng có thể ăn nói với Bệ hạ, thì bấy giờ ngươi hẵng trở về.
—— Hết chương 11 ——
(*) Nam Hành biệt đệ – Vi Thừa Khánh, Đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận