Chương 52
— A Khương, cuốn Ngư Long Sách của Tấn Dương để ở đâu rồi?
Triệu Đình Khương đang chợp mắt trên chiếc ghế mỹ nhân sau rèm lụa, nghe thấy tiếng Hàm Ninh hỏi mới mở mắt ra, khẽ thở dài, đứng dậy đi ra gian ngoài rồi lấy cuốn Ngư Long Sách từ trên giá Đa Bảo xuống đưa cho Hàm Ninh:
— Ta thật không hiểu nổi, cái tính để đâu quên đấy của muội phải tới bao giờ mới sửa được đây?
Hàm Ninh đang định phản bác thì bất ngờ cửa thư phòng đã bị ai đó gõ rung lên, dần dần thành tiếng đập cửa dồn dập.
Người hầu được gọi vào, lập tức dâng lên một bức thư tay và nói là thư khẩn từ trong cung gửi ra. Hàm Ninh vội vàng mở ra xem, dường như đọc đến đâu thì mặt cũng tái đến đấy, chẳng mấy chốc trắng bệch ra. Đình Khương ở bên cạnh thấy sắc mặt đại biến như thế, lo lắng hỏi:
— Muội làm sao vậy?
Hàm Ninh ngắt lời nàng, hạ quyết tâm:
— A tỷ, a tỷ hãy lập tức vào cung báo với A nương ta, phải đi ngay bây giờ, cứ nói là Thanh Bình Quán xảy ra chuyện rồi!
Nói dứt lời là bỏ lại Đình Khương ngay, quay gót chạy ngay ra cửa, lớn tiếng hô quân hầu dắt tuấn mã đến và tức thì phi nước đại về hướng ngoại ô.
Đình Khương dẫu không hiểu đầu đuôi nhưng tuyệt nhiên không dám chậm trễ, chỉ kịp chỉnh lại y phục rồi sai người chuẩn bị kiệu và tức tốc vào cung ngay.
________
Khoảnh khắc Chân Nhược Y nhìn thấy Đồ Bích xuất hiện trong Thanh Bình Quán, chính nàng cũng có chút kinh ngạc. Nàng thừa biết tâm phúc của Tiết Uyển Anh xưa nay không ưa mình, cũng vì lẽ đó mà về sau, mỗi lần hẹn gặp nàng, Tiết Uyển Anh hầu như không bao giờ đưa Đồ Bích đi theo.
Nhưng hôm nay, còn chưa đợi nàng mở miệng thì Đồ Bích đã lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng:
— Chân nữ quan, quỳ xuống tiếp chỉ.
Đầu mày Chân Nhược Y nhíu lại rồi lại giãn ra, thả lỏng khuôn mặt, nhìn Đồ Bích và hỏi bằng giọng điệu nhàn nhạt:
— Tiếp chỉ? Chỉ của ai?
Đồ Bích mở cuộn giấy vàng rực rỡ ra:
— Đương nhiên là ý chỉ của Hoàng thái hậu. Nữ quan xuất gia nơi cửa Đạo lại dâm loạn chốn thanh tịnh, nương nương niệm tình nữ quan trước có công nuôi dưỡng Công chúa, nay dẫu ban ch3t nhưng vẫn cho nữ quan được toàn thây.
Nàng ta liếc mắt nhìn chén rượu đặt trên khay đỏ mà thủ hạ bên cạnh đang bưng, đanh giọng quát:
— Nữ quan có tự trọng thì hãy tự mình k3t li/3u, chớ để đến lượt người khác phải động tay chân!
Dường như ngoài dự liệu của Đồ Bích, Chân Nhược Y ấy thế mà lại không hề kháng cự hay phản bác, cũng chẳng phân bua chất vấn gì, bỗng dưng nở một nụ cười rạng rỡ với cô ta:
— Bần đạo cũng từng ở trong chốn cung đình, cũng biết rằng nhận thưởng bề trên thì y phục phải chỉnh tề, dung mạo phải nghiêm cẩn, không biết nữ sử có thể cho phép bần đạo được vào phòng để thay bộ y phục khác cho sạch sẽ đặng khỏi mang ô danh báng bổ bề trên hay không?
Đồ Bích liếc nhìn hai thủ vệ sau lưng mình.
Thủ vệ hiểu ý, lập tức đi theo sau Chân Nhược Y.
— Nữ quan, xin mời. – Đồ Bích lạnh giọng nói.
Chân Nhược Y xoay gót, thong thả bước về phía phòng mình. Đi đến tận cửa nàng mới quay người lại, ném một ánh mắt hết sức lẳng lơ và đầy hàm ý về phía hai tên thủ vệ thô kệch kia:
— Sao thế? Thay đồ mà cũng muốn đi theo nữa à?
Thủ vệ nghệt mặt ra, quay sang nhìn nhau rồi bèn đứng canh gác ở ngay hai bên cửa.
Chân Nhược Y nhếch môi cười, đi vào rồi nhẹ nhàng khép hai cánh cửa lại, bấy giờ mới tức thì cài ngay then cửa với một tốc độ nhanh như tên bắn, lại cắn răng khiêng bàn ghế đến, chặn sau cửa.
Trốn! Chắc chắn là phải trốn!
Nhưng trốn đường nào và trốn đi đâu?
Trong lúc quẫn bách của sinh tử ngàn cân treo sợi tóc này, Chân Nhược Y bỗng loé lên một ý niệm – rằng thực ra mọi chuyện đến bước này cũng có cái tốt. Lý Nguyên đã xé rách mặt nạ, bí mật giữa nàng và Tiết Uyển Anh không còn có thể giấu giếm được thêm nữa, và rốt cuộc Tiết Uyển Anh cũng vẫn buộc phải lựa chọn một trong hai con đường.
Chân Nhược Y cũng muốn nhìn xem Tiết Uyển Anh sẽ chọn như thế nào.
Ấy là nếu như nàng có thể sống đến lúc đó để mà nhìn.
Chân Nhược Y vẫn luôn nghĩ mình quả thực là một kẻ quá tham lam và quá xấu xa. Lúc ban đầu, nàng cảm thấy chỉ cần Tiết Uyển Anh cứ mãi quan tâm đến mình thì cũng đã là đủ, sau đó lại thấy chỉ cần Tiết Uyển Anh yêu mình một chút thôi là đã đủ để thỏa mãn; và dần dần, nàng bắt đầu muốn chiếm hữu toàn bộ cuộc sống của Tiết Uyển Anh.
Căn phòng này thực ra có một cửa sổ, nhưng đạo quán nằm ở vị trí chênh vênh, ngoài cửa sổ là núi non hiểm trở, nhảy từ bệ cửa sổ xuống thì cũng phải cao đến mấy trượng, may mắn lắm chắc cũng phải gãy chân.
Đang hạ quyết tâm thì Đồ Bích và thủ vệ ở phía bên ngoài đã thấy động tĩnh bàn ghế lạch cạch ở trong này, vậy là lập tức đi đến sát trước cửa phòng Chân Nhược Y. Đồ Bích thấy cửa đã cài then, bèn quát lớn ra lệnh cho mấy giáp sĩ mà Lý Nguyên đã biệt phái cho mình, bấy giờ đang đứng ở phía sau:
— Phá cửa ngay!
Giáp sĩ lập tức rút kiếm ra khỏi vỏ, rầm rầm chạy tới định chém nát then cửa. Chân Nhược Y toát mồ hôi trán, vơ ngay lấy con dao găm trên bàn, rạch đạo bào và xé ra một đoạn vải dài, toan buộc vào cái cột trụ gần cửa sổ để lao ra khỏi ô cửa thì bất thình lình nghe thấy một tiếng quát xé không trung, vang vọng đến mức gần như là một tiếng hét, đó chính là tiếng của Hàm Ninh:
— Tất cả dừng ngay lại cho ta!
————
Trong điện Hàm Nguyên, Lý Nguyên ngồi nghiêm trước ngự án, nhìn chằm chằm vào tờ giấy Tuyên Thành trắng tinh, đã trọn một canh giờ trôi qua mà vẫn không hề nhúc nhích.
Nội thị trước Ngự tiền đều đã biết nội tình, ai nấy không dám mở miệng khuyên can, trên dưới gắng sức bình sinh để làm cho động tác của mình nhẹ nhàng nhất có thể, khiến cho sự tồn tại của mình trở nên vô hình, đặng tránh kinh động đến vị cửu ngũ chí tôn này.
Khi Thái hậu bước vào, Thiên tử cũng vẫn nguyên một bộ dáng như vậy.
Lý Nguyên biết mẫu thân tới, không nhìn đến và cũng không lên tiếng.
Sự im lặng như sợi dây cung mỗi lúc một căng, rốt cuộc vẫn là Lý Nguyên mở miệng trước, y nhìn Tiết Uyển Anh, cười nói:
— A nương, có đau lòng không?
Giọng Tiết Uyển Anh như băng như giá:
— Tại sao con lại làm như vậy?
— Tại sao ư? – Lý Nguyên nghe câu hỏi của Tiết Uyển Anh mà như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian – Mẫu hậu vẫn còn có thể hỏi Trẫm tại sao lại làm như vậy? Câu này chẳng phải nên là Trẫm hỏi Mẫu hậu thì mới đúng luân thường hay sao? Mẫu hậu, người là quý nữ thế gia, từ nhỏ đọc đủ thi thư, một đời thấm nhuần lễ pháp, lại là mẫu nghi thiên hạ… Cớ gì mà người lại có thể làm ra chuyện như vậy?
Lý Nguyên bỗng đứt bật dậy như cuồng, rút kiếm bên kệ ra, vung tay áo chém lên Ngự án:
— Năm xưa Trẫm cứ ngỡ chuyện Triệu Thái hậu tư thông với Lã Bất Vi, Lao Ái đã là chuyện ô nhục tày trời, thần quỷ không dung, mà nay… nay người lại tư thông cùng một người phụ nữ! Sao người có thể như thế được! Sao người xứng đáng với phụ thân Trẫm!
— Tại sao ta phải xứng đáng với phụ thân con? – Tiết Uyển Anh bỗng dưng giãn đầu mày, mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt y, giọng điệu chẳng có gì gay gắt nhưng từng chữ từng chữ đều đanh lại như đang khắc vào vỏ não của Lý Nguyên. – A Nguyên, thực ra, phụ thân con chưa bao giờ xứng đáng với ta. Cả cuộc đời này của ta, khi làm con gái thì nghĩ đến thể diện cha mẹ, lợi ích dòng tộc; khi làm thê tử thì nghiêm cẩn nhẫn nhịn, cúc cung tận tụy lo liệu hậu cung; khi làm mẫu thân của con, ta tự thấy mình cũng đã làm tròn bổn phận, cho con tất cả những gì ta có thể. Đến đây đã đủ rồi. Giờ đây tất cả những điều đó, tới lúc nên kết thúc rồi.
— A nương…
— Không cần phải gọi ta là a nương nữa.
Lý Nguyên sững người, đờ ra, rồi đột nhiên phẫn nộ tột cùng, gào đến mức gân cổ nổi lên:
— Nếu người đi gặp ả đàn bà đó thì cả cuộc đời này con sẽ không bao giờ tha thứ cho người!
Tiết Uyển Anh nhìn y một lúc lâu, cuối cùng nàng chẳng nói chẳng rằng, quay gót đi thẳng ra khỏi điện Hàm Nguyên mà chẳng một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
—————
Khi Chân Nhược Y tỉnh lại thì đã là nửa đêm.
Vừa mở mắt ra nàng đã nhìn thấy gần ngay trước mắt mình là dung nhan thất sắc của Tiết Uyển Anh.
Tiết Uyển Anh chăm chú nhìn Chân Nhược Y bằng một ánh mắt chất chứa lo lắng, đôi môi mấp máy mãi, dường như đang muốn nói xin lỗi. Nàng muốn nói nhưng lại không thể nói ra được, vì Chân Nhược Y đã đưa tay, dùng ngón tay phong bế đôi môi nàng.
— Đừng nói.
Tiết Uyển Anh nắm lấy tay nàng, áp bàn tay ấy lên mặt mình, vùi khuôn mặt mình vào trong lòng bàn tay nàng.
Và rồi Chân Nhược Y thấy lòng bàn tay mình nóng ran và ướt đầm.
Cứ lặng thinh để cho Tiết Uyển Anh vùi mặt trong lòng bàn tay mình một lúc, ngay khi Chân Nhược Y đang muốn ôm lấy nàng vào lòng thì Tiết Uyển Anh bỗng nhiên cười lên, nói với nàng bằng một giọng nghẹn ngào:
— Y Y còn nhớ không, trước kia ngươi từng nói với ta rằng nếu có một ngày… ta thực sự có thể đi Mạc Bắc, ngày ấy ngươi cũng sẽ đi cùng ta.
Chân Nhược Y sững sờ, nhìn nàng chăm chú không dám chớp mắt, chỉ thấy nụ cười của nàng sâu hơn khi nàng hỏi:
— Đến nay lời ấy có còn phải là thật lòng hay không?
Chân Nhược Y gật đầu ngay lập tức, gật đầu rồi lại gật đầu thêm nữa.
Sau khi đã ôm ấp cho Chân Nhược Y lần nữa chìm vào giấc ngủ, Tiết Uyển Anh nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay của nàng, đắp lại chăn cho nàng rồi nhẹ bước đi ra tiền viện.
Đồ Bích quỳ giữa sân, không nói một lời, như pho tượng đá đã sắp hòa làm một với ánh trăng trắng bệch.
— Chính là ngươi nói cho A Nguyên?
Đồ Bích lắc đầu:
— Là Đức phi đã nói.
Đức phi, tức là Quách Trình, ái nữ của Quách Yêm.
— Tại sao Đức phi biết? – Tiết Uyển Anh cười, ánh mắt lạnh hơn ánh trăng.
Lúc này Đồ Bích mới ngẩng đầu lên.
— Phải, chính là nô tỳ đã nói cho Đức phi. Nhưng nô tỳ vốn là chỉ…
— Chỉ muốn mượn Đức phi để gi3t Nhược Y. Nhưng không ngờ Đức phi lại nói cho A Nguyên, A Nguyên không những muốn gi3t người, mà còn muốn tru tâm[1], thế nên đã hạ lệnh giả mạo ý chỉ của ta, lấy tư cách của ta.
[1] Ý tứ nói gi3t người đã là tàn ác, đây còn muốn tru tâm (làm cho tan nát cõi lòng).
Đồ Bích nín lặng.
Tiết Uyển Anh lại tiếp tục:
— Ta biết ngươi muốn nói gì. Ngươi muốn nói tất cả là sai trái. Nhưng thế nào mới là đúng đắn? Ta đã chán chường đến mức căm ghét cái đúng đắn ấy rồi. Từ đêm nay, Đồ Bích, ngươi không cần theo ta nữa. Cung thành rộng lớn, ắt sẽ có một chỗ cho ngươi dung thân.
Đồ Bích loạng choạng đứng dậy định đuổi theo Tiết Uyển Anh, nhưng Tiết Uyển Anh quá nhanh, xoay phắt người đã bước vào nội điện. Trong nội điện đó, Hàm Ninh đang đợi nàng.
— Chuyện hôm nay ta phải cảm ơn con.
Trầm mặc một lát, Tiết Uyển Anh mỉm cười với Hàm Ninh và rót cho con gái một chén trà.
— A nương…
Hàm Ninh mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn nhưng còn chưa kịp mở lời hỏi thì Tiết Uyển Anh đã đứng dậy, đi vào trong phòng nhỏ, mở hộc tủ và lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ, chẳng một lời giải thích nào mà chỉ đưa cho Hàm Ninh.
Hộp gấm nhỏ mà nặng trịch. Hàm Ninh mở ngay ra, đập vào mắt là chiếc ấn tín tư binh, trên ấy khắc chìm một chữ “Chu”.
— Mấy năm nay… – Tiết Uyển Anh nói. – Những việc con làm vì bách tính, vì quốc gia, ta đều nhìn thấy cả. Ấn tín này là của Hoàng tổ mẫu của con đã để lại cho ta trước lúc bà lâm chung, ta vốn định đợi một ngày nào đó a đệ của con trưởng thành hơn, hiểu chuyện hơn thì sẽ truyền lại cho nó. Nhưng dần dần ta cảm thấy, và giờ đây ta cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết rằng có lẽ thứ này hợp với con hơn. Hàm Ninh…
Nét cười trên mặt biến mất hoàn toàn, nàng nghiêm mặt, đây là lần đầu tiên gọi phong hiệu của con gái:
— Mặc dù ta không muốn dùng đại nghĩa để trói buộc con, nhưng nếu thực sự có một ngày kia phải dùng đến ấn tín tư binh này, ta mong con ở phút cuối hãy niệm một chút tình thân.
Hàm Ninh hoảng hốt nhìn mẫu thân, đặt hộp gấm lên án thư:
— A nương, người đang có ý gì vậy?
— Không còn quan trọng nữa. – Tiết Uyển Anh mỉm cười. – Tóm lại những chuyện này nay đều đã không liên quan đến ta nữa. Ta, rất nhanh thôi, rồi cũng sẽ có cuộc đời của riêng mình.
_________
Mùa hạ năm Vĩnh An thứ Ba.
Thái hậu Tiết thị xuất cung du ngoạn cung Đại Minh, đi ngang qua đạo quán Thanh Bình thì gặp mưa lớn, không may trượt chân, rơi xuống vực sâu. Tùy tùng mở cuộc tìm kiếm khắp trên non dưới suối, xiết bao khổ sở, nhưng rốt cuộc qua nhiều ngày mà vẫn không tìm thấy th.i th3. Thiên tử cho rằng Thái hậu sinh tử chưa rõ nên quyết không phát tang, cũng không cho hợp táng tượng trưng cùng với Thế Tông.
Trung Thư lệnh Tiết Diễm vì chu/y3n ấ./y mà tranh cãi nảy lửa, mạo phạm thánh nhan ngay trên triều, năm sau thì phạm trọng tội, nhưng nhờ sách sắt ghi công của tổ tiên mà không bị xử, chỉ bị cách mọi chức trách.
Và, những chuyện đó nay đều đã chẳng còn liên quan gì đến Chân Nhược Y nữa.
Nàng vén rèm xe, phóng mắt nhìn ra vùng sa mạc mênh mông bát ngát ở bên ngoài. Trên đường chân trời chạm vào biển cát, vầng thái dương đỏ rực khổng lồ đang từ từ lặn xuống và để tàn dư như vô vàn quầng lửa.
Nàng thích thú quá, vòng tay đang nửa ôm nửa đỡ vòng eo nhỏ bé của Tiết Uyển Anh cũng khó kiềm chế, siết một cái rồi phấn khích nói:
— A Anh, A Anh! Nàng mau nhìn mà xem, mặt trời đang lặn, sắp đến hoàng hôn rồi kìa!
Tiết Uyển Anh đưa bàn tay áp lên đôi môi nàng, ra hiệu im lặng, cúi đầu nhìn Hòa An đang ngủ say, thấp giọng trách yêu:
— Nói nhỏ thôi, cái miệng lúc nào cũng ồn ào.
Chân Nhược Y nắm lấy bàn tay của người kia, cười thành tiếng.
Cuộc đời nói ngắn thì thật ngắn, nói dài cũng rất dài, họ còn rất nhiều thời gian để ở bên nhau, để cùng nhau ngắm mặt trời mọc mặt trời lặn, ngắm mặt trăng tròn rồi khuyết.
Kể từ đây, mỗi độ xuân có hoa thơm, thu có gió lành, họ sẽ chẳng còn một giây phút nào vắng mặt trong cuộc đời của nhau.
Đến tận lúc này, đôi tình nhân khao khát tự do cuối cùng đã được ôm lấy nhau, cũng đã được ôm lấy tự do.
— Kết Thúc XUÂN NHẬT YẾN —
Mục lục các phần tiếp theo tiếp tục được cập nhật, đề cử những ai yêu thích và muốn hiểu thêm về tác phẩm này nên dành thời gian đọc: Series tổng hợp/dịch các bài bình giải – phân tích Xuân Nhật Yến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận