Chương 117: Thánh Nữ cường

Hơn trăm tên đệ tử Thương Minh Giáo này đều là tinh nhuệ trong giáo, đối đầu với nhóm tinh binh của Tứ Hải Bang, cũng coi như cường giả đụng độ cường giả. Thẩm Y đi tiên phong, kim châm trong tay nàng lúc nâng lúc hạ, viêm tức nung đỏ kim châm đến nó/.ng b/o?ng, binh khí chạm phải liền vỡ vụn, đâm vào cổ họng liền đoạt mạng, gi3t ra một con đường máu như vào chốn không người.
Lý Bá Lăng sao có thể để một tiểu nha đầu che mất hào quang của mình, trường kiếm trong tay hắn cuốn lên vô số sóng kiếm, cùng Thẩm Y đồng thời gi3t ra một đường. Lúc quay đầu thấy trận thế của Thương Minh Giáo đã loạn, hắn liền dõng dạc hô lớn: “Thừa thắng xông lên, một tên cũng không bỏ sót!” Lời vừa dứt, hắn lại cầm kiếm lao vào xung phong chém gi3t.
Trong phút chốc, tiếng hò hét vang dội không dứt. Nhờ sự trợ giúp của Thẩm Y, vốn dĩ là một cuộc vây sát của Thương Minh Giáo lại xoay chuyển càn khôn, biến thành một trận đại thắng.
Bạch y của Thẩm Y lúc này đã lấm tấm không ít hoa máu, nàng lau vệt máu trên má, tranh thủ nghỉ ngơi chốc lát, nhìn Lý Bá Lăng dẫn người tiêu diệt từng tên yêu nhân một.
Hưu ——
Trên bầu trời bỗng xuất hiện một mũi pháo thăng thiên, nổ tung thành ba đóa mây đỏ, đó là pháo cứu viện từ phía Tát Châu.
Thẩm Y chau mày, lập tức lên tiếng: “Phía chưởng môn công tử gặp nạn!”
Lý Bá Lăng vốn không muốn cứu Tát Châu, lạnh lùng nói: “Nói không chừng cũng giống bên ta, đám đệ tử không cẩn thận làm bắn pháo. Dù sao ta ở đây gây ra động tĩnh lớn như vậy, theo lý mà nói, đại bộ phận yêu nhân phải dồn về phía ta mới đúng.”
Dù nói thế nào, Thẩm Y cũng không thể mặc kệ Tát Châu ngã xuống trước.
“Nếu đã vậy, mình ta sẽ đi ứng cứu chưởng môn công tử!” Thẩm Y vội vàng bái chào Lý Bá Lăng, không đợi hắn kịp lên tiếng đã một mình phi thân rời đi.
“Thẩm Y!” Lý Bá Lăng chỉ kịp gọi một tiếng, bóng lưng Thẩm Y đã bị bóng đêm nuốt chửng. Hắn đứng tại chỗ suy nghĩ hồi lâu rồi hạ lệnh: “Nơi này không nên ở lâu, thật sự quá ghê rợn.” Hắn liếc nhìn đám người giấy trong thung lũng, cảm thấy sống lưng lạnh toát, liền nghiêm giọng: “Ai không bị thương thì chia làm hai đường, một đường đưa đệ tử bị thương về doanh trại, một đường theo ta đi cứu viện Thiên Phật Môn.”
“Rõ!”
Lý Bá Lăng đã tính toán kỹ, việc hắn đi cứu người trăm lợi không hại. Dù sao có Thẩm Y ở đó, có đụng phải cao thủ thực sự thì hợp sức cả ba người chắc chắn vẫn có thể rút lui an toàn. Hơn nữa, Thẩm Y đến cứu viện cho hắn, thì cũng coi như Thiên Phật Môn đã ra tay giúp đỡ Tứ Hải Bang, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn Tát Châu rồi chuốc lấy tiếng xấu thấy ch3t không cứu.
Thẩm Y chưa thấy đồng môn Thiên Phật Môn đâu, đã nghe thấy tiếng binh khí va chạm chan chát trong rừng rậm. Gió đêm lạnh lẽo, sương mù đã tan bớt so với trước, nhưng vẫn phảng phất một mùi hương lạ thoang thoảng. Thẩm Y theo bản năng chạm vào miếng Tỉnh Thần Ngọc trước ngực, có bảo ngọc hộ thân này, dù trong sương có mê hương nàng cũng không đến nỗi mất đi sức chiến đấu.
Trong sương chắc chắn có mê hương, vì vậy phòng bị ở đây không nghiêm ngặt bằng khe núi bên kia. Cho dù như thế, Tát Châu vẫn phải trả giá đắt vì khinh địch.
Những đệ tử cùng hắn xông vào rừng do hít phải mê hương nên mất đi phần lớn sức chiến đấu, đội quân trăm người giờ chỉ còn lại chưa đầy một phần ba.
Tát Châu lúc này vừa vận công chống lại mê hương, vừa cùng mười ba Bồ Tát Tướng còn lại ngoan cường chiến đấu với đệ tử Thương Minh Giáo đến tiếp viện. Những đệ tử còn sót lại cố gắng giữ chút thần trí tỉnh táo cuối cùng, chỉ có thể gượng gạo múa kim châm tự vệ.
Đệ tử Thương Minh Giáo vây chặt lấy họ hết lớp này đến lớp khác. Vòng ngoài cùng, các cung thủ đồng loạt giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào đệ tử Thiên Phật Môn trong rừng, hễ bắn ra là có người ch3t hoặc bị thương.
Thẩm Y từ tán cây bất ngờ lao ra, kim châm xoay vòng vừa vặn gạt bay một mũi tên, ngón tay điểm trúng trán tên cung thủ đó, đây chính là chiêu “Điểm Tự Quyết”, tức khắc lấy mạng đối phương.
Mấy tên cung thủ gần đó phát hiện ra Thẩm Y, lập tức xoay dây cung nhắm vào thân ảnh nàng, bắn liên tiếp mấy mũi tên. Ngặt nỗi thân pháp Thẩm Y thật sự quá nhanh, những mũi tên đó ngay cả bóng nàng cũng không chạm tới. Khi bọn chúng còn đang lắp tên tiếp, sau gáy bỗng có một luồng gió lạnh lướt qua, cơn đau kịch liệt lập tức ập tới.
Bọn chúng hét lên thảm thiết, ôm lấy vết thương đẫm máu sau gáy ngã gục xuống đất không ngừng kêu cứu, tạm thời mất đi sức chiến đấu.
Động tĩnh bên Thẩm Y quá lớn, không chỉ thu hút hơn nửa số cung thủ mà còn kéo theo một phần yêu nhân đang vây đánh Thiên Phật Môn, trong nháy mắt đã bao vây nàng giữa mấy cây cổ tùng.
Hưu! Hưu! Hưu!
Cung thủ liên tiếp bắn tên, Thẩm Y lộn người mượn những tán cây để né tránh. Trong khoảng thời gian ngắn, tuyết trên tán tùng rơi xuống từng mảng lớn, lộp bộp đập vào hố tuyết bên dưới.
Thẩm Y không dám đáp xuống đất, vì quanh đây có rất nhiều hố tuyết, một khi chân lún xuống tuyết, tốc độ xoay xở sẽ giảm mạnh, đối mặt với bấy nhiêu cung thủ thì căn bản không né được bao nhiêu tên.
“Quăng rượu! Đốt cây!” Một tên đệ tử Thương Minh Giáo hô lớn, lập tức có kẻ mang rượu tới, quăng vỡ vò rượu lên thân cây tùng.
Thẩm Y nhìn thấy đốm lửa từ gậy đánh lửa, lập tức bẻ cành cây làm vũ khí, dứt khoát ném về phía tên đó. Chiêu này vừa nhanh vừa hiểm, tên kia chưa kịp quăng lửa đã bị cành cây xuyên tim ch3t tại chỗ.
Thấy nhiều yêu nhân Thương Minh Giáo khác đã thổi sáng gậy đánh lửa, Thẩm Y biết mấy cây tùng này không trụ được nữa, nàng tạm thu kim châm, hai tay dang rộng nắm lấy hai cành tùng lớn, vận viêm tức rót vào cành cây.
Lửa ném lên cây, lập tức bùng lên dữ dội.
Sóng nhiệt ập tới, Thẩm Y không lùi lại ngay mà vận nội kình hóa thành một luồng khí đẩy thẳng ra ngoài. Ngay khoảnh khắc đẩy lùi ngọn lửa, nàng rung mạnh hai tay, mượn nội kình bắn hai cành tùng đã chứa đầy viêm tức ra.
Cành tùng bốc cháy như những mũi tên lửa, thoáng chốc phản xạ ngược lại, đánh cho đám yêu nhân trở tay không kịp.
Thẩm Y xoay người đáp đất, hai tay cầm hai cây kim châm xoay vòng như bánh xe, mạnh mẽ xông ra khỏi vòng vây trong lúc hỗn loạn.
“Cẩn thận! Sương mù ở đây có độc!” Phía không xa vang lên giọng của Lý Bá Lăng.
Thẩm Y hô lớn: “Xin Lý bang chủ mau tới cứu viện chưởng môn công tử!”
Lý Bá Lăng nghe tiếng nhìn sang, nhờ ánh lửa đang bùng cháy, hắn thấy rõ bộ dạng chật vật của Tát Châu. Hắn khác với Tát Châu, lúc hắn vào rừng thì mê hương đã tan đi quá nửa, chỉ cần vận công một chút là có thể chống đỡ. Trước mặt bao nhiêu người, ơn cứu mạng này hắn coi như đã nắm chắc rồi!
Trong lòng mừng rỡ, Lý Bá Lăng vung tay: “Mau cứu đại ca!”
Hắn hoàn toàn yên tâm về phía Thẩm Y. Nàng tung hoành giữa đám đệ tử Thương Minh Giáo, chiêu thức uyển chuyển như mây trôi nước chảy, hiên ngang khiến người ta không khỏi đưa mắt nhìn theo. Khoảnh khắc đó hắn rốt cuộc cũng hiểu nhi tử, giai nhân thế này sao có thể bỏ lỡ.
Thẩm Y vừa né tránh binh khí của đám đệ tử Thương Minh Giáo, vừa di chuyển cực nhanh, không dám dừng lại một khắc. Nhờ nội tức dồi dào, sau một hồi kịch chiến nàng vẫn không hề có dấu hiệu hụt hơi, thực sự khiến đám đệ tử Thương Minh Giáo đối trận phải chấn động.
Lúc này nàng đã gi3t đến đỏ mắt, bạch y sớm bị máu nhuộm đẫm hơn phân nửa. Không chỉ nàng biết, mà đám người đang vây sát nàng cũng biết, số máu này không có giọt nào là của tiểu cô nương này cả. Tuổi còn nhỏ mà công lực đã thâm hậu như vậy, thực sự khiến người ta run sợ.
Thấy động tĩnh bên này ngày càng lớn, đệ tử Thương Minh Giáo đến tiếp viện cũng ngày một đông. Bọn chúng dường như hạ quyết tâm muốn để cả hai phái bỏ mạng tại đây, nên không tiếc giá nào mà gấp rút điều binh tới.
Vài kẻ đến sau nhìn Thẩm Y thấy rất quen mắt, bỗng nhớ ra người này chẳng phải là tiểu cô nương ngày trước đã cùng Dạ La Sát đại náo U Ngục sao! Nghĩ đến đại kế của giáo chủ, bọn chúng liếc mắt ra hiệu cho nhau, ý bảo cứ vây sát người của Thiên Phật Môn và Tứ Hải Bang trước, còn phía này tạm thời thả lỏng.
Thẩm Y gi3t một lát thấy áp lực giảm dần, quay đầu lại mới thấy phần lớn quân địch đã dồn về phía bên kia. Chuyện này có chút quỷ dị. Thế nhưng, bọn chúng cũng không cho nàng thời gian để suy nghĩ kỹ. Dù nàng gi3t mạnh đến đâu, luôn có kẻ bổ sung vào đúng lúc, mục đích duy nhất là cầm chân nàng.
Thẩm Y dần nhận ra ý đồ của chúng, có lẽ chúng muốn gi3t sạch hai bên kia trước, đồng thời tiêu hao thể lực của nàng, cuối cùng sẽ dốc toàn lực vây sát mình nàng!
Tuyệt đối không thể để chúng đạt được mục đích!
Thẩm Y nhanh chóng vọt lên tán cây, đạp ngọn cây phi thân liên tiếp, vững vàng hạ xuống giữa đám Bồ Tát Tướng.
Tát Châu thấy nàng tới thì an lòng hơn nhiều. Nếu nàng thực sự thấy ch3t mà không cứu thì đã không chạy tới đây kề vai chiến đấu. Có Thẩm Y bên cạnh khiến hắn yên tâm hơn so với việc có Lý Bá Lăng sát cánh.
“Viện binh của chúng không dứt, chúng ta không thể ham chiến!” Tát Châu nhắc nhở Thẩm Y.
Thẩm Y nghiêm giọng: “E là chúng ta không thể rút lui!”
Tát Châu đầy vẻ thắc mắc, vung tràng hạt đánh rơi một mũi tên, gấp gáp hỏi: “Tại sao?”
“Chúng muốn gi3t sạch chúng ta trong một lần, nên dù ta lui đến đâu chúng cũng sẽ tăng binh đến đó.” Thẩm Y nhắc nhở Tát Châu, kim châm đâm trúng cổ họng một tên yêu nhân đang vung đao xông tới, rút kim ra nàng nói tiếp: “Đêm nay ai lui, người đó thua.”
Có cái gọi là nhất cổ tác khí, thực tế đúng là như vậy.
Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái.
Tát Châu nhanh chóng suy tính lời Thẩm Y. Nếu họ tháo chạy khỏi sơn môn một cách thảm hại, người trong giang hồ sẽ nói ngay cả Thiên Phật Môn và Tứ Hải Bang cũng thua, thì thiên hạ còn ai ngăn cản được Thương Minh Giáo phản kích Trung Nguyên?
Đúng vậy, họ không thể lui!
“Giáo đồ Thương Minh Giáo có hạn, không thể tăng mãi được, chỉ cần cầm cự sẽ có chuyển cơ!” Thẩm Y từng ở U Ngục nên nàng ước lượng được quân số của chúng, nàng không tin bọn chúng có thể tăng binh mãi không dứt.
Chính đạo đánh cược rằng quân số chúng có hạn, Thương Minh Giáo cũng đánh cược rằng họ không dám xông thẳng lên.
“Xông lên Khước Tà Đường!” Tát Châu đột ngột lớn tiếng hạ lệnh, tiếng vang như chuông lớn. Một là vì mê hương đã tan, hắn gắng gượng đến giờ đã bức được phần lớn độc tính ra khỏi cơ thể, hai là hắn phải dùng tiếng vang này để cổ vũ mọi người. Hắn vẫn là minh chủ của cuộc kết minh này, hắn nhất định phải dẫn đầu mọi người gi3t vào Khước Tà Đường, lấy đầu giáo chủ yêu giáo.
Lý Bá Lăng nghe vậy ban đầu còn nghĩ Tát Châu không biết lượng sức, cục diện hiện giờ có thể thoát thân toàn mạng đã không dễ dàng. Nhưng khi trận chiến rơi vào thế giằng co, hắn bỗng hiểu ra ý tứ của Tát Châu.
Trường kiếm của Lý Bá Lăng rền vang không dứt, hắn tiên phong chém ngã liên tiếp mấy người, giả vờ nhiệt huyết hô: “Theo ta gi3t!”
Đệ tử hai phái thấy chưởng môn nhà mình đều không sợ ch3t như vậy thì vô cùng phấn khích. Giờ đây không chỉ cầu sinh, mà còn là cầu nghĩa. Dù ch3t ở đây cũng đủ để đời sau ca tụng trăm năm, không ai muốn xuống núi để bị giang hồ chê cười.
Suốt hai canh giờ chém gi3t, phía chân trời đã nổi lên vầng sáng, dường như đã qua ngày mới.
Không còn đệ tử Thương Minh Giáo nào kéo tới vây sát nữa, phe chính đạo cuối cùng cũng dần chiếm ưu thế, từng bước ép sát, cuối cùng xông ra khỏi rừng rậm, gi3t đến sát Diễn Võ Bình.
Giáo đồ Thương Minh Giáo lùi lại sau hàng rào phòng thủ. Hơn ba mươi cung thủ còn sót lại giương cung lắp tên, nhắm vào đám người chính đạo, tạm thời đình chiến.
Diễn Võ Bình quá trống trải, không có nơi che chắn, nên Lý Bá Lăng đề nghị lui vào tiểu viện bên cạnh nghỉ ngơi chốc lát, lấy tường viện làm khiên. Tát Châu thấy khả thi liền dẫn mọi người lui vào tiểu viện, ra lệnh cho Bồ Tát Tướng canh giữ cổng rồi ngồi tại chỗ vận công điều tức.
Tay cầm kim châm của Thẩm Y vẫn còn run rẩy, đêm nay gi3t quá lâu khiến nàng lúc này vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại được. Chỉ còn một bước này nữa thôi, chỉ cần phá vỡ phòng bị ở đây là có thể gi3t vào chính đường, gặp được Đông Phương Ly.
“Nàng ấy cũng ở nơi này sao?” Thẩm Y đứng bên cổng viện, thầm tự hỏi.
Yêu nữ đó không tiếc giả ch3t đến cùng là vì điều gì? Nay chính đạo và Thương Minh Giáo đã gi3t nhau đến mức này, Dạ Ly Tước chắc hẳn phải làm điều gì đó mới đúng.
Nàng mong chờ được gặp lại Dạ Ly Tước, càng mong chờ Dạ Ly Tước có thể cho nàng một lời giải thích trọn vẹn.
Nghĩ đến đây, nàng khẽ chạm tay lên ngực. Qua lớp xiêm y, nàng vẫn cảm nhận được hình dáng của Tỉnh Thần Ngọc. Khóe môi khẽ cong, nụ cười như có như không, chỉ nghe Thẩm Y lẩm bẩm: “Không được chạy đi đâu nữa.”
_____
Chú giải
Nhất cổ tác khí: một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt: Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Có thể hiểu là nhân lúc đang hăng hái thì nên làm một mạch cho xong việc, thừa thắng xông lên.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 117: Thánh Nữ cường
Xuân Đình Tuyết