Chương 131: Ngọn nến đỏ
“Có hòa hay không phải do ta nói mới tính.” Thẩm Y bất chợt áp tới, dùng nụ hôn khóa chặt lấy môi Dạ Ly Tước.
Ánh nến lay động, đáy mắt hai người không hẹn mà cùng nhiễm tình nồng.
Nụ hôn của Thẩm Y có chút vụng về, nhưng đó lại là sự bù đắp lớn nhất mà nàng có thể dành cho Dạ Ly Tước. Yêu nữ này từ trước đến nay vốn không đứng đắn, vậy thì nàng cũng bất chấp tất cả không đứng đắn một lần là được.
Hơi thở hòa quyện giữa hai đôi môi, không chỉ Thẩm Y thấy mình sắp tan chảy, mà Dạ Ly Tước cũng cảm thấy mình như sắp tan ra thành nước.
“Ưm……” Dạ Ly Tước bỗng nhiên phát ra một tiếng rên khẽ từ trong cổ họng.
Thẩm Y nghe thấy lỗ tai nóng bừng, thẹn thùng đến tột độ, không nhịn được một tay chống thân mình dậy, một tay bịt miệng nàng ấy lại, “Không được phép kêu!” Lòng bàn tay nàng nóng hổi tựa như hạt cát dưới nắng gắt, đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Đôi mắt Dạ Ly Tước long lanh ý xuân, vô tội mà nhìn Thẩm Y. Như vậy thì cũng bá đạo quá rồi, hai tay nàng vẫn luôn bị trói, siết đến đau còn không cho người ta phát ra tiếng sao.
Thẩm Y cảnh cáo như vậy, nhưng nhìn dáng vẻ này của Dạ Ly Tước lại cảm thấy đáng yêu vô cùng. Nụ hôn ban nãy tựa như ăn tủy biết vị, nàng còn muốn hôn thêm vài lần nữa, “Nàng ngoan ngoãn chút đi, không được phát ra tiếng.”
Lúc này, chẳng biết là do ánh nến nồng đượm hay là do hai má Thẩm Y đang nóng hổi. Cả người nàng đắm chìm trong cảm giác khô nóng, chỉ muốn cắn lên người Dạ Ly Tước vài cái thật mạnh.
Thẩm Y từ trên cao nhìn xuống, tựa như vị vương nữ đang liếc nhìn bách quan, chậm rãi cúi mình. Bàn tay nàng từ từ rời khỏi miệng Dạ Ly Tước, nụ hôn của nàng giống như cơn mưa rả rích tháng Ba, tí tách tí tách rơi xuống, từ thưa thớt ban đầu đến cuối cùng là phong ba bão táp chẳng thể kìm lòng.
“Y……” Dạ Ly Tước khó khăn lên tiếng, chưa kịp nói hết câu đã bị Thẩm Y nuốt lấy những âm thanh còn lại, tan biến trong sự quấn quýt si mê.
Ầm ——
Phía ngoài mạn thuyền đột nhiên vang lên một trận âm thanh sóng biển cuộn trào khác thường.
Cơn sóng dữ dội vỗ vào mạn thuyền, bọt tung trắng xóa, vỡ tan thành nghìn mảnh vụn rồi rơi ào ạt xuống biển.
Vành tai Thẩm Y khẽ động, nàng vội vàng ngồi dậy, rút cây kim châm từ túi kim bên hông ra, cảnh giác nói: “Để ta ra ngoài xem sao!”
“Y Y, mở trói cho ta đã!” Dạ Ly Tước cười khổ nhắc nhở.
Thẩm Y không dám nhìn nàng ấy nhiều, kim châm luồn vào giữa hai cổ tay Dạ Ly Tước, khẽ hất lên một cái liền cắt đứt sợi dây thừng đang trói chặt đôi tay, “Nàng cũng phải cẩn thận.” Nàng không ngoảnh đầu lại mà đứng dậy rời đi ngay, nói là đi nghênh địch, chi bằng nói là đang chạy trốn.
Không khí trong khoang thuyền vẫn còn nồng đượm ái ân, nàng không tránh xa ra, e là sẽ quấn quýt với Dạ Ly Tước đến tận sáng.
Dạ Ly Tước ngồi dậy, ngón tay khẽ chạm lên bờ môi hơi sưng của mình, không khỏi bật cười thành tiếng.
Y Y thực sự tàn nhẫn, đúng là “hung dữ” quá nha.
Thẩm Y chạy một mạch lên khoang trên, nhìn thấy Tạ công tử đang sai người cầm đèn soi quanh mạn thuyền, liền hỏi: “Là Đông Phương Ly tới sao?”
Ban đầu Tạ công tử cũng tưởng chiến hạm bị thứ gì đó tấn công từ bên hông, nhưng khi binh sĩ cầm đèn soi sáng vùng biển dưới mạn thuyền, họ nhìn thấy một chiếc đuôi lớn màu xanh đen quẫy nước lặn xuống, cảm giác căng thẳng lập tức tan biến.
“Là cá voi.” Tạ công tử thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra chỉ là một trận hoảng hốt sợ bóng sợ gió.
Thẩm Y cũng hơi yên lòng, nhìn về phía xa xa, chỉ thấy nơi tiếp giáp giữa trời và nước đã xuất hiện một vệt trắng như bụng cá.
Trời đã hừng đông, tầm nhìn sẽ bao quát hơn, trên chiến hạm lại có nỏ pháo và hỏa khí, chắc hẳn Đông Phương Ly cũng không dám liều lĩnh đánh lén.
“Thẩm cô nương làm sao vậy?” Tạ công tử bỗng cầm đèn soi về phía nàng.
Thẩm Y ngẩn người, hỏi ngược lại: “Làm sao à?”
Tạ công tử chỉ chỉ vào mặt mình: “Sao hai má lại đỏ rực như vậy?”
Không nói thì thôi, nói ra rồi Thẩm Y mới thấy hai má mình vẫn còn nóng ran như lửa đốt, vội vàng giải thích: “Chắc là do men rượu, ta vốn không giỏi uống rượu, hôm nay thật sự không nên uống thêm ly kia.”
Tạ công tử ôn tồn nói: “Gió biển lạnh, Thẩm cô nương về nghỉ ngơi một chút đi.”
“Ừm, ở đây làm phiền Tạ…… Tiêu công tử rồi.” Thẩm Y suýt chút nữa đã nói ra thân phận thật của hắn.
Tạ công tử mỉm cười nói: “Không phiền.”
Thẩm Y quay trở lại khoang thuyền, lúc khép cửa lại thì thấy Dạ Ly Tước đang nằm yên trên giường, dường như đã ngủ thiếp đi.
Thẩm Y nhẹ chân nhẹ tay bước tới bên giường, khẽ khàng ngồi xuống, lúc này mới phát hiện vết hằn của sợi dây thừng trên cổ tay Dạ Ly Tước. Làn da nàng ấy vốn rất trắng, hai vết hằn đỏ ửng hiện lên càng thêm nổi bật, đập vào mắt Thẩm Y, đâm vào lòng nàng đau nhói như bị xát muối.
Sao lại làm nàng ấy bị thương……
Thẩm Y vừa tự trách vừa đau lòng, định quay ra tìm Tạ công tử xin ít cao thuốc tan máu bầm để thoa cho Dạ Ly Tước.
Đúng lúc này, Dạ Ly Tước mở mắt ra, mỉm cười nói: “Về rồi sao?”
“Yên tâm ngủ đi, là cá voi thôi.” Thẩm Y kéo chăn đắp cho nàng ấy: “Để ta đi lấy ít cao thuốc cho nàng.”
Dạ Ly Tước lại vén góc chăn lên, ra hiệu cho Thẩm Y cùng nằm xuống, “Ngủ với ta một chút rồi đi.”
“Nhưng nàng không được làm bậy.”
“Ta dĩ nhiên có quy củ, đâu có giống vị Kim Liên Thánh Nữ nào đó.”
Thẩm Y tự biết mình đuối lý, cũng không thèm cãi nhau với nàng ấy, đành cởi giày vớ và ngoại thường ra, nằm xuống bên cạnh Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước kéo chăn đắp cho cả hai, nhích lại gần hơn, ghé tai nói nhỏ: “Lần sau nhẹ tay chút là được.”
Thẩm Y cuộn người lại, gần như nằm trọn trong lòng Dạ Ly Tước, lưng dán sát vào lồng ngực nàng ấy, trầm giọng nói: “Sẽ không có lần sau.”
“Sao lại không có lần sau?” Dạ Ly Tước ôm nàng chặt hơn, hơi ấm nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể hai người.
Vành tai Thẩm Y đỏ lên, giọng khàn khàn: “Ta như vậy…… không tốt.”
“Không tốt chỗ nào?” Dạ Ly Tước biết rõ còn hỏi, hơi thở cố ý vô tình lướt qua vành tai Thẩm Y.
Ngón tay Thẩm Y khẽ vuốt ve vết hằn trên cổ tay Dạ Ly Tước: “Không biết nặng nhẹ, sẽ làm nàng đau.” Nói đoạn, nàng không khỏi bực mình: “Nàng cũng vậy nữa, sao đau lại không nói?”
“Ta cũng muốn nói nha, nhưng nàng không cho phép lên tiếng mà.” Dạ Ly Tước lầm bầm, “Chỉ biết bắt nạt người ta.”
Thẩm Y nhất thời nghẹn lời, hóa ra lúc đó không phải Dạ Ly Tước cố tình quyến rũ nàng, mà là nàng ấy đang kêu đau. Nàng càng thêm tự trách, dứt khoát xoay người lại, một tay áp lên má Dạ Ly Tước, nghiêm túc nói: “Vậy nàng cũng có thể cắn ta.”
“Thật sự có thể cắn sao?” Dạ Ly Tước cười, đáy mắt đong đầy tình cảm nồng nàn.
Thẩm Y gật đầu, “Ừm.”
“Vậy……” Dạ Ly Tước chậm rãi rướn tới, hơi thở cận kề trong gang tấc, “Giờ có tính không?”
Nhịp tim Thẩm Y thoáng lệch đi, nàng hoảng hốt nhắm nghiền mắt lại, “Chỉ hôm nay thôi, cho phép nàng báo thù một lần, không được lấn tới, không được…… được……” Giọng nàng dần trở nên rối loạn, cũng dần dần buông lơi mọi cảnh giác trước nụ hôn nồng cháy của yêu nữ này, không tự chủ được mà càng lúc càng áp sát, khiến lớp nội thường cũng hằn không ít vết nhăn.
Rốt cuộc là không được, hay là được?
Dạ Ly Tước kết thúc nụ hôn, trán tựa vào trán Thẩm Y, mang theo hơi thở nó/.ng b/o?ng, trầm giọng hỏi: “Tỉnh Thần Ngọc vẫn còn đó chứ?”
Đột nhiên nhắc đến Tỉnh Thần Ngọc vào lúc này, Thẩm Y hơi sững lại, lập tức đáp: “Còn, ta vẫn luôn mang theo.”
“Thật sự mang theo sao?” Dạ Ly Tước hỏi lại, giọng điệu có chút gấp gáp.
“Có mà.” Thẩm Y trả lời.
Khóe môi Dạ Ly Tước khẽ cong lên, đầy ẩn ý hỏi: “Ta có thể xem được không?” Cái dáng vẻ hồ ly hiện rõ trên mặt, nếu có đuôi lớn chắc đã vẫy tít lên tận trời xanh rồi.
Thẩm Y nhìn vẻ mặt cười xấu xa của Dạ Ly Tước, tức khắc hiểu ra thứ nàng ấy muốn xem chẳng phải là Tỉnh Thần Ngọc, “Không phải nàng nói chỉ ngủ với nàng một lát thôi sao?”
“Thì đúng mà, ngủ với ta.” Dạ Ly Tước nhìn nàng đầy mong chờ, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt Thẩm Y.
Đúng thật là yêu nữ!
Thẩm Y cố giữ lấy chút lý trí cuối cùng, nhắc nhở nàng ấy: “Nhưng mà…… trời sắp sáng rồi.”
Dạ Ly Tước cười đầy ẩn ý: “Trời tối mới được sao?”
Thẩm Y thẹn quá hóa giận, đấm nhẹ vào ngực Dạ Ly Tước một cái: “Toàn nghĩ chuyện không đứng đắn! Một bụng xấu xa!”
Dạ Ly Tước lại bật cười thành tiếng, tiếng cười như chuông bạc, ý cười như lửa cháy, càng nhìn càng khiến người ta không thể rời mắt.
Thẩm Y lườm nàng ấy một cái, “Nàng cười cái gì?”
“Đông Phương Ly mưu mô quỷ quyệt, ta sợ nàng ta mượn lúc cá voi gây ra động tĩnh mà lẻn lên tàu thổi mê hương, cho nên mới hỏi nàng có mang theo Tỉnh Thần Ngọc không. Nàng nhìn nàng xem, nghĩ đi đâu vậy?” Dạ Ly Tước cố ý trêu chọc.
“Rõ ràng nàng không phải ý đó!” Thẩm Y dám khẳng định, yêu nữ này vừa rồi tuyệt đối không phải ý đó.
Dạ Ly Tước nhịn cười: “Ồ, vậy Y Y nói thử xem, ý ta là gì?”
Thẩm Y làm sao nói ra cho được, nàng nghiến răng hỏi: “Nàng rốt cuộc có ngủ không hả?”
“Ngủ, dĩ nhiên phải ngủ rồi.” Dạ Ly Tước lật người đè Thẩm Y xuống dưới, hơi rướn thân mình lên, nhìn Thẩm Y không chớp mắt: “Y Y, trở về rồi chúng ta thành thân đi.”
Thẩm Y tưởng mình nghe lầm, lặng yên nhìn nàng ấy.
Dạ Ly Tước nói tiếp: “Bộ dáng nàng mặc hỷ phục hôm qua rất đẹp.”
Không phải Thẩm Y chưa từng nghe yêu nữ này khen ngợi, nhưng lúc này nghe thấy, lời khen ấy dường như còn êm tai hơn hẳn thường ngày. Nàng không dám nhìn Dạ Ly Tước, ngoảnh mặt đi, xấu hổ đến đỏ bừng mặt: “Hôn sự của ta, ta nói không tính, phải do a tỷ quyết định.”
“À.” Dạ Ly Tước trầm ngâm suy nghĩ.
Giọng Thẩm Y lại thấp xuống một chút: “Chỉ là…… chúng ta đã như vậy rồi…… nàng phải lấy lòng a tỷ…… a tỷ đồng ý hôn sự này mới được.”
“À.” Dạ Ly Tước cười thầm đáp lời.
Thẩm Y nói bao nhiêu lời như vậy, yêu nữ này chỉ đáp lại bằng hai chữ “À” liên tiếp, không khỏi khiến nàng bực mình: “Nàng không còn lời nào khác để nói sao?”
“Có.” Dạ Ly Tước đột ngột ra tay, giữ chặt đôi tay nàng giơ lên quá gối, áp thân mình xuống.
Thẩm Y căng thẳng: “Lại muốn làm bậy!”
“Không nhìn thấy Tỉnh Thần Ngọc, ta ngủ không yên.” Dạ Ly Tước nói năng cực kỳ nghiêm chỉnh, nhưng nụ hôn lại dọc theo cổ nàng lướt xuống dưới. Hôn một chút thì đâu có tính là “đã như vậy rồi”, có những món nợ Thẩm Y không tính, nhưng Dạ Ly Tước thì nhất định phải tính cho bằng hết.
Thẩm Y biết ngay yêu nữ này lại gạt người, nói là chỉ xem Tỉnh Thần Ngọc, mà thứ nàng ấy xem đâu chỉ có Tỉnh Thần Ngọc, nói là còn lời khác, vậy mà nàng ấy lại “xảo lưỡi như hoàng” dời tới chỗ khác.
Sóng biển cuộn trào, vỗ vào mạn thuyền vang lên những tiếng thình thịch.
Ánh bình minh xuyên qua lớp giấy mỏng trên cửa khoang thuyền rọi vào bên trong, chiếu lên giá nến đã cháy cạn. Sáp nến chảy dài theo giá nến, còn rơi vài giọt xuống bàn, tựa như những đóa mai nở rộ vào tháng Chạp, đỏ thắm và rực rỡ.
Thẩm Y thẹn thùng cuộn mình trong lòng Dạ Ly Tước, nàng gối đầu lên cánh tay phải của nàng ấy, đặt lòng bàn tay trái lên bàn tay phải của yêu nữ kia, ngón tay luồn vào kẽ tay nàng ấy, đan chặt lấy nhau.
Lúc này nàng mới thực sự thấy an lòng.
Thẩm Y mệt mỏi nhắm mắt lại, cảm nhận được Dạ Ly Tước siết chặt tay phải, giữ nàng chặt hơn.
“Ta không trốn, nàng cũng không được trốn.” Đó là lời tỏ tình bá đạo của yêu nữ kia, cũng là lời hứa chân thành của nàng ấy dành cho Thẩm Y.
Khóe môi Thẩm Y khẽ cong lên, cuối cùng cũng an tâm chìm vào giấc ngủ.
_____
Chú giải
Xảo lưỡi như hoàng: khua môi múa mép, còn múa ở đâu thì tác giả hong có nói.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận