Chương 132: Không rời bỏ
Chiến hạm xuôi chèo mát mái, đúng giờ Ngọ thì cập bến Đại Dận.
Đông Phương Ly vẫn không hiện thân, điều này đối với mọi người mà nói chẳng khác nào một sự dày vò. Sau khi nghỉ tạm tại dịch quán Hải Nha, Dạ Ly Tước và Thẩm Y tắm rửa thay y phục. Dạ Ly Tước từ chối sự sắp xếp tiếp theo của Tạ công tử, vội vàng dùng xong bữa trưa, nàng liền ngỏ ý mượn hắn hai con ngựa chiến.
“Dạ tỷ tỷ, hay là nghỉ lại một đêm rồi hãy đi.” Tạ công tử có chút lo lắng, “Mấy ngày nay trên biển tuy đã có nắng ấm, nhưng tuyết trong núi vẫn chưa chịu ngừng, đường đi rất hiểm trở.”
“Càng là như vậy thì càng phải sớm trở về Liêm Tinh Ổ.” Tuy lúc rời đi Dạ Ly Tước đã chuẩn bị vẹn toàn, nhưng nội công của Đông Phương Ly thâm hậu hơn Vu tiên sinh rất nhiều, nàng thực sự không biết mấy khối đá kiên cố kia có chặn nổi nàng ta hay không.
Tạ công tử thấy thần sắc nàng nghiêm túc, liền hỏi: “Liêm Tinh Ổ có chuyện gì sao?”
“Đông Phương Ly không tới Linh Lung Đảo, theo ngươi nàng ta sẽ đi đâu?” Dạ Ly Tước nói ra suy đoán của mình, rồi nhìn sang trấn an Thẩm Y, “Lúc rời đi ta đã bố trí ở Liêm Tinh Ổ rồi, chỉ cần không có gì bất ngờ, nàng ta nhất định không bắt được Liên tỷ tỷ.”
Thẩm Y dĩ nhiên tin tưởng Dạ Ly Tước, nàng gật đầu nói: “Ta cũng muốn nhanh chóng gặp lại a tỷ, việc này không nên chậm trễ, chúng ta khởi hành thôi.”
“Khoan đã.” Ngữ khí của Dạ Ly Tước bỗng dưng thay đổi đôi chút: “Tiểu Tạ, chỗ ngươi có yên ngựa nào mềm một chút không?”
Tạ công tử ngẫm nghĩ, “Có, để ta sai người thay ngay.”
Hắn rảo bước rời khỏi tiền đường, Dạ Ly Tước lập tức cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Thẩm Y đưa tới, nàng biết Thẩm Y đã hiểu thấu ẩn ý bên trong, nàng ôn tồn dỗ dành: “Ngồi êm chút sẽ dễ chịu hơn.”
“Nếu nàng chịu nương tay, thì ta đâu đến nỗi……” Nói được nửa chừng, Thẩm Y chợt thấy xấu hổ buồn bực, đưa tay nhéo mạnh vào cổ tay Dạ Ly Tước một cái.
Dạ Ly Tước cũng không tránh né, chỉ đau đến mức hít vào mấy hơi lạnh, xin tha: “Vết hôm qua còn chưa tan nữa, Y Y thủ hạ lưu tình nha.”
Không nhắc thì thôi, nhắc tới là Thẩm Y càng không muốn nương tay, lại nhéo thêm cái nữa mới thấy cơn giận nguôi đi phần nào.
Dạ Ly Tước nén cười nhích lại gần, Thẩm Y theo bản năng lùi lại, nhắc nhở: “Giữa ban ngày ban mặt, nàng không được làm bậy!”
“Ta không làm bậy, chỉ là muốn nhìn nàng thật kỹ thôi mà.” Dạ Ly Tước vốn dĩ miệng lưỡi trơn tru, lúc này ánh mắt hừng hực lửa nóng nhìn chằm chằm khiến Thẩm Y cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.
“Nhìn đủ chưa?” Thẩm Y ngoảnh mặt đi.
“Nàng nói xem?” Dạ Ly Tước khẽ vuốt ve gò má nàng, trêu chọc: “Y Y nóng quá.”
Thẩm Y nhướng mày, gằn giọng: “Im đi!”
“Nóng thiệt mà, không tin nàng tự sờ thử xem, mặt cũng đỏ bừng!”
“Nàng muốn ăn đòn hả!”
Thẩm Y không nhịn được vung một chưởng tới, lần này nàng không hề mang theo chút nội lực nào, chỉ sợ lại làm Dạ Ly Tước bị thương.
Dạ Ly Tước thuận thế nắm chặt cổ tay nàng, một lần nữa cầu xin: “Nữ hiệp tha mạng, tiểu nhân biết lỗi rồi không được sao?”
“Ta thấy nàng là biết mà vẫn cứ phạm! Đã vậy còn tái phạm nhiều lần!” Thẩm Y chẳng tin nàng ấy thật lòng biết lỗi. Ngay khi nàng định ra tay dạy dỗ Dạ Ly Tước thì Tạ công tử đã thu xếp xong mọi việc bước vào.
“Đây là…… có chuyện gì sao?” Tạ công tử thấy mặt Thẩm Y giận đến đỏ bừng.
Thẩm Y không tiện trả lời, Dạ Ly Tước lại nói: “Ta lỡ làm nữ hiệp không vui, xác thật nên đánh.”
Tạ công tử vốn biết cái miệng của Dạ Ly Tước thế nào, nhìn trận thế này chắc chắn là nàng ấy lại nói lời không nên nói, hắn mỉm cười giúp đỡ khuyên can: “Thẩm cô nương tha cho Dạ tỷ tỷ một lần này đi.”
Thẩm Y quay mặt đi chỗ khác, hừ lạnh, “Ta biết là ngươi sẽ bênh vực nàng ấy mà.” Nói rồi, nàng rảo bước ra khỏi chính đường, “Tiêu công tử, cáo từ.” Nói là cáo từ, thực chất là nàng không dám ở lại đó thêm nữa, sợ Dạ Ly Tước lại không biết xấu hổ mà nói ra những lời thực sự không nên nói.
Tạ công tử cho rằng Thẩm Y giận thật, “Dạ tỷ tỷ, rốt cuộc đã nói cái gì mà làm Thẩm cô nương nổi giận như vậy?”
Dạ Ly Tước cười cười không đáp, không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tạ công tử, chỉ đưa tay vỗ vỗ vai hắn, nghiêm túc dặn dò: “Sau khi ta đi, ngươi và Tiêu đại nhân xử lý chuyện giang hồ phải hết sức cẩn thận. Đặc biệt là lúc trời tối, trong phủ phải tăng cường thêm nhân thủ tuần tra cho kỹ.”
Tạ công tử mỉm cười nói: “Dạ tỷ tỷ yên tâm, ta đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi.”
“Chờ ngươi xử lý xong mấy việc này, có lẽ vẫn kịp Giao thừa, chúng ta ở Liêm Tinh Ổ chờ ngươi tới cùng đón năm mới.” Dạ Ly Tước vỗ vai hắn lần nữa, không nói thêm gì mà rời khỏi chính đường.
Tạ công tử đứng nhìn theo bóng lưng Dạ Ly Tước đi xa, ánh mắt phức tạp, cuối cùng mỉm cười nhẹ nhõm. Dù Dạ Ly Tước đã đi khuất, hắn vẫn khẽ thốt lên một câu: “A tỷ, ta sẽ về nhà.” Chỉ là không biết là năm nay, năm sau, hay là rất nhiều năm sau nữa.
Tu La hoàng tử đã ch3t, hắn cũng không còn đường quay về triều đình.
Hắn lại không muốn sống cả đời dưới danh phận Tiêu Thất công tử. Câu nói của Dạ Ly Tước trước khi đi, hắn hiểu. Đã không còn nơi để về, vậy thì cứ coi Liêm Tinh Ổ là nhà. Nàng ấy là tỷ tỷ, hắn là đệ đệ, tất cả như người một nhà.
Làm người một nhà cũng không có gì không tốt.
Tâm ma thường sinh ra từ sự không cam lòng, đối với Vệ Tạ, nếu cứ để sự không cam lòng đó tiếp diễn, thì nó sẽ chỉ trở thành cái gai đâm vào mối quan hệ giữa hắn và Dạ Ly Tước, cuối cùng làm tổn thương nàng ấy, cũng tổn thương cả chính hắn.
Dạ tỷ tỷ đã đưa ra lựa chọn của nàng, vậy hắn cũng nên đưa ra lựa chọn của hắn.
Dẫu sao Dạ Ly Tước cũng nên là một chú chim sơn ca tiêu diêu tự tại trên trời cao, thế gian này không nên có chiếc lồng nào nhốt nàng suốt đời.
Thành toàn, nghe thì khó tựa lên trời, nhưng không phải là chuyện hắn không làm được.
Nghĩ thông suốt rồi, Tạ công tử thở phào một hơi dài, chắp tay đứng đó. Nam tử hán đại trượng phu có việc nên làm, có việc không nên làm, ngoài nhi nữ tình trường, vẫn còn bao nhiêu việc đáng để làm.
Ví dụ như một giang sơn thái bình mà hoàng huynh hằng mong mỏi, ví dụ như một giang hồ yên ả mà Dạ tỷ tỷ luôn hy vọng, hay ví dụ như sự che chở của triều đình và cuộc sống an cư lạc nghiệp mà bá tánh khổ cực bấy lâu đang mong chờ.
Lại nói Thẩm Y vừa ra khỏi phủ nha, đã có người hầu dắt hai con ngựa chuẩn bị sẵn tới trước mặt.
“Thẩm cô nương, đây là ngựa mà công tử dặn tiểu nhân chuẩn bị. Cô nương xem thử, nếu yên ngựa vẫn chưa đủ mềm thì để tiểu nhân đổi cái khác.”
Vành tai Thẩm Y hơi nóng, nàng tùy ý ấn thử yên ngựa rồi nói lại với người hầu: “Được rồi, đã làm phiền.”
“Thẩm cô nương không cần khách sáo, tiểu nhân xin phép lui xuống trước.” Người hầu cúi đầu chào rồi lui đi.
Thẩm Y dắt dây cương, không nhịn được mà nhìn vào trong cửa phủ vài lần, thấy Dạ Ly Tước vẫn chưa theo ra, nàng không khỏi lầm bầm: “Còn chưa chịu ra nữa……” Khi hồng y kia vừa xuất hiện trong tầm mắt, Thẩm Y liền ra vẻ thản nhiên quay đi, xoa xoa bờm ngựa rồi nhảy lên yên.
Dạ Ly Tước từ xa đã thấy nàng hơi khom lưng một cách mất tự nhiên, liền biết lý do tại sao.
“Hay là, chúng ta không cưỡi ngựa nữa?” Dạ Ly Tước bước nhanh tới bên cạnh ngựa, ngước nhìn Thẩm Y: “Ta đi thuê một cỗ xe ngựa, chỉ có điều đi sẽ chậm hơn một chút.”
“Ta đâu có quý giá như vậy, cưỡi ngựa có thể nhanh hơn.” Thẩm Y nói xong liền thúc giục, “Còn không mau lên ngựa? Chẳng phải nàng lo cho an nguy của a tỷ sao?”
Dạ Ly Tước nhịn cười nhảy lên con ngựa còn lại, hơi nghiêng người dùng vai hích nhẹ vào vai Thẩm Y, “Dọc đường nếu thấy không thoải mái thì phải nói cho ta biết.”
“Ai cần nàng lo!” Thẩm Y biết nàng ấy lại nói năng không đứng đắn.
Dạ Ly Tước dịu giọng: “Vậy sao được, nàng là tức phụ tương lai của ta mà, chuyện gì cũng phải lo lắng chứ.”
“Ai nói sẽ là tức phụ của nàng? Ta còn chưa có nghĩ kỹ đâu!”
“Lật mặt là không được nha! Sáng nay chúng ta đã hứa rồi mà, ai cũng không được trốn!”
“Ta cứ vậy đó, nàng làm gì được ta? Giá!”
Thẩm Y nói xong liền thúc ngựa rời đi.
“Y Y! Nói cho rõ ràng đã! Giá!” Dạ Ly Tước cũng thúc ngựa đuổi theo.
Thẩm Y đón ánh nắng ấm áp, ngoảnh lại nở nụ cười rạng ngời, nụ cười ấy tựa như nắng Hạ rực rỡ, ngọt ngào như mật đào, diễm lệ như hoa Xuân, đó chính là nàng của nhiều năm về trước.
Dạ Ly Tước sững người, đáy mắt nhanh chóng phủ lên một tầng si mê.
Y Y rất ít khi cười, đặc biệt là nụ cười như thế này.
Nhưng từ nay về sau, nụ cười ấy sẽ chỉ vì một mình nàng mà nở rộ, chỉ cần nghĩ đến đây, trái tim Dạ Ly Tước đã không tự chủ được mà đập rộn ràng, nóng hổi.
Nàng cũng cười.
Nàng vốn là một sát thủ cô độc chìm trong gi3t chóc, từ “nhà” đối với nàng chỉ là một từ ngữ xa lạ xa vời. Chính Thẩm Liên đã cho nàng nếm trải sự ấm áp của người thân, và chính Thẩm Y đã giúp nàng thấu hiểu sự nồng cháy của tình ái.
Mái ấm này có được không hề dễ dàng, đó là báu vật mà nàng sẵn sàng đánh đổi tất cả để bảo vệ.
Thẩm Y nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Dạ Ly Tước, từ mãnh liệt chuyển sang dịu dàng nồng nàn, ánh mắt ấy chứa đựng quá nhiều tình cảm của nàng ấy. Nàng đã từng thấy một mặt rạng rỡ nhất của Dạ Ly Tước, đó là mặt tốt đẹp nhất của yêu nữ này, cũng là nguyên do khiến nàng rung động.
Thẩm Y không thúc ngựa chạy nhanh nữa mà cố tình đi chậm lại, để Dạ Ly Tước dần dần đuổi kịp và đi song song với nàng.
“Dạ Ly Tước.” Nàng đột nhiên đưa tay về phía yêu nữ đó.
Dạ Ly Tước mỉm cười dùng ngón út móc lấy ngón út của nàng, “Ta nắm chắc rồi, nàng trốn không thoát đâu.”
Thẩm Y siết chặt ngón tay út của nàng ấy, không nhịn được bật cười. Một đời này, nàng chỉ muốn cùng người ấy thiên trường địa cửu, vĩnh viễn không rời xa.
Ban sáng mười ngón tay đan chặt hứa hẹn, giờ đây móc ngoéo tay thề nguyện, hứa chính là không rời, thề chính là không bỏ.
Có những lời hứa không cần thốt ra thành lời mà tâm ý đã tương thông.
Có những người tưởng như khác lối nhưng rồi lại như trăm sông đổ về một bể.
Sau khi vào núi, không khí lạnh lẽo hơn, đường núi cũng trở nên gập ghềnh.
Hai con ngựa chiến một trước một sau lao nhanh dọc theo đường núi, chẳng mấy chốc đã biến mất trong rừng sâu trắng xóa tuyết phủ.
Từ bến tàu tới Liêm Tinh Ổ mất khoảng nửa tháng lộ trình. Dạ Ly Tước và Thẩm Y ngựa không dừng vó, nếu không phải vì tuyết đọng quá dày làm ngựa khó đi, các nàng chắc chắn đã có thể tới cổng vào Liêm Tinh Ổ sớm hơn hai ngày.
Ngày mười bốn tháng Mười Một, hoàng hôn.
Bầu trời vốn trong trẻo mấy ngày qua lại bị mây tuyết bao phủ, mây xám xịt như chì tầng tầng lớp lớp đè xuống. Mấy đợt gió lạnh thấu xương thổi qua, bầu trời bắt đầu lác đác rơi xuống những bông tuyết nhỏ.
Dạ Ly Tước ghì ngựa dừng lại trước lối vào, đột nhiên nhảy xuống ngựa, đi loanh quanh tìm kiếm thứ gì đó.
Thẩm Y không khỏi tò mò hỏi: “Nàng tìm gì vậy?”
“Mấy cái bẫy ta đã đặt lúc ra khỏi núi.” Dạ Ly Tước trả lời.
Thẩm Y cứ ngỡ Dạ Ly Tước sợ tuyết phủ lấp mất làm hai người vô tình mắc bẫy lúc đi vào khe núi, “Cần ta tìm giúp không?”
Động tác của Dạ Ly Tước bỗng khựng lại, ánh mắt trở nên đầy sát khí, “Y Y.”
Thẩm Y nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của nàng ấy, suốt thời gian qua, Dạ Ly Tước chưa bao giờ nghiêm trọng đến thế, “Sao vậy?”
Dạ Ly Tước vốn luôn hy vọng mình là con mồi dẫn dụ Đông Phương Ly tới Linh Lung Đảo để tiêu diệt một lượt. Dù đã chuẩn bị kỹ thì nàng vẫn nuôi một chút hy vọng mong manh, rằng Đông Phương Ly sẽ không phát hiện ra nơi này, cũng không xông vào đây.
Thế nhưng, Đông Phương Ly làm sao có thể để mọi chuyện diễn ra đúng như ý nàng được chứ?
“Nàng ta đã tới đây.”
“Ai?”
Dạ Ly Tước nhìn về phía sâu trong khe núi, gió tuyết ngày càng lớn, sắc trời cũng dần tối sầm lại.
“Đông Phương Ly.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận