Chương 136: Từng khao khát

Một canh giờ sau, Đông Phương Ly đã giải tỏa luồng hàn khí cuộn trào trong cơ thể, rời khỏi suối nước nóng. Sau khi chỉnh đốn y phục, nàng ta tiến đến trước mặt Thẩm Liên.
“Đã đói chưa?” Đông Phương Ly dịu dàng hỏi.
Thẩm Liên không đáp lại, chỉ lặng lẽ cúi đầu, hoàn toàn bất động.
Đông Phương Ly bóp lấy cằm nàng, ép Thẩm Liên phải nhìn thẳng vào mình, “Ta không sát hại bọn họ.”
Nghe thấy lời này, Thẩm Liên mới chịu ngước mắt lên, nhưng trong ánh mắt chỉ tràn ngập sự chán ghét.
Đông Phương Ly không thích ánh mắt như vậy, nàng ta nghiêm giọng hỏi: “Đến bao giờ nàng mới nhận ra tâm ý của ta?” Cũng là tận tâm cứu mạng, nhưng Thẩm Liên vĩnh viễn chỉ ghi nhớ những gì Dạ Ly Tước đã làm, chưa từng mảy may để tâm đến công sức của Đông Phương Ly.
Thẩm Liên rũ mắt, nàng biết ma đầu này chỉ là nhất thời chưa hạ thủ, chắc chắn nàng ta sẽ dùng nàng để uy hiếp Y Y và A Ly. Nhưng vì đã để lại thư tuyệt bút, Thẩm Liên tin rằng hai người kia sau khi tìm thấy thư sẽ không bị dao động trước bất kỳ lời đe dọa nào của ma đầu này.
Đông Phương Ly vô cùng căm phẫn trước sự thờ ơ của nàng, giận dữ quát: “Nhìn ta!”
Lần này Thẩm Liên đã làm theo, nhưng ánh mắt lại vô cảm như đang nhìn một người xa lạ.
“Nếu không vì nể mặt nàng, hôm nay ta nhất định đã lấy mạng bọn chúng!” Đông Phương Ly kể lể trong sự phẫn nộ, “Ta đã làm cho nàng nhiều như vậy, tại sao nàng vẫn không chịu hiểu?”
Nàng ta đã làm được gì?
Thẩm Liên bất chợt mỉm cười, nụ cười mang đậm vẻ châm biếm.
Nếu không có Đông Phương Ly, nàng đã sớm vùi thây nơi U Ngục, đâu cần phải chịu đựng bao nhiêu năm đau đớn, cầu sống không được, cầu ch3t cũng không xong.
Nếu không có Đông Phương Ly, A Ly cũng không vì cứu nàng mà hủy hoại toàn bộ nội lực.
Và nếu không có Đông Phương Ly, Y Y và A Ly chắc chắn đã có thể ung dung tự tại, muốn đi nơi nào liền đi nơi đó, không phải bận lòng vì người tỷ tỷ này, cũng không cần phải lo âu trước một đại ma đầu.
Chỉ tiếc rằng nàng không thể cất lời, bằng không nàng nhất định sẽ hỏi nàng ta, tại sao ngươi vẫn chưa ch3t?
Phải, nàng ước gì nàng ta ch3t đi ngay lập tức, để không còn tiếp tục gây hại cho những người vô tội.
“Không được nhìn ta như vậy!” Đông Phương Ly siết chặt cằm nàng, khiến Thẩm Liên đau đớn nhíu mày, “Ta nói cho nàng biết, đây là cơ hội cuối cùng ta dành cho bọn chúng. Nếu bọn chúng không quy thuận, ngày mùng một tháng Giêng sẽ là ngày giỗ của cả hai!”
Thẩm Liên lại cười.
A Ly và Y Y sau khi đọc được thư có lẽ đã sớm rời đi. Trời cao đất rộng, Đông Phương Ly chỉ có một mình, muốn tìm được các nàng chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Nơi địa ngục này không còn hy vọng, một mình nàng ở lại là đủ rồi. Chỉ cần hai người mà nàng quan tâm được bình an, tránh xa những gi3t chóc chốn giang hồ, cho dù nàng ch3t, cũng không oán không hận.
Đông Phương Ly chưa từng hiểu Thẩm Liên, trước kia không, và hiện tại cũng không.
Nàng ta nhìn chằm chằm Thẩm Liên, nghiến răng hỏi: “Nàng cười cái gì?”
Thẩm Liên nhắm mắt lại, không muốn nhìn thêm nữa.
“Nhìn ta! Trả lời ta! Nàng cười cái gì!” Đông Phương Ly quát lớn.
Thẩm Liên hoàn toàn phớt lờ, coi như không nghe thấy gì.
Đông Phương Ly lửa giận ngút trời, nàng ta áp môi mình lên môi Thẩm Liên, hôn ngấu nghiến như muốn nuốt chửng. Thẩm Liên vẫn bất động như tượng đá.
Nụ hôn nếu xuất phát từ tình cảm đôi bên, sẽ là sự thân mật nồng nhiệt lay động tâm can. Nhưng nếu chán ghét nhau, thì chỉ còn lại sự ghê tởm tột độ.
Đông Phương Ly thất bại buông ra, nhìn bờ môi sưng đỏ của Thẩm Liên, ngón tay tàn nhẫn miết qua, “Chúng ta đã bái đường thành thân! Nàng là thê tử của ta! Nàng là người của ta! Vĩnh viễn là như vậy!”
Thẩm Liên hơi ngửa đầu, để lộ chiếc cổ thanh mảnh như một lời thách thức.
Những cô nương bị nàng ta chà đạp đều không ai sống sót, nếu nàng ta đã muốn như vậy, nàng sẽ để nàng ta toại nguyện, coi như là một sự kết thúc.
“Liên Trang…… nàng đừng ép ta.” Đông Phương Ly áp trán mình lên trán Thẩm Liên, giọng nói trầm đục, hốc mắt nóng hổi làm tầm nhìn nhòe đi, “Nàng có tin ta sẽ lập tức quay lại Liêm Tinh Ổ, lấy mạng hai người bọn chúng không?”
Lúc này tại Liêm Tinh Ổ chắc hẳn đã không còn bóng người.
Thẩm Liên chẳng hề e sợ, hơi thở đầy vẻ mỉa mai ở ngay sát bên như một nhát dao rạch nát tâm can Đông Phương Ly, lộ ra một mảnh máu chảy đầm đìa.
“Đợi giang hồ định đoạt xong……” Đông Phương Ly cố kiềm chế sự khô nóng trong cơ thể, vừa hôn nhẹ lên sống mũi Thẩm Liên vừa dời xuống dưới, “Ta sẽ tự phế độc công…… đến lúc đó……”
Đông Phương Ly muốn hôn nàng một cách dịu dàng, nhưng Thẩm Liên đã ngoảnh mặt đi. Đông Phương Ly lại ép Thẩm Liên phải nhìn thẳng vào tình thâm của nàng ta, gằn từng chữ: “Ta sẽ cho nàng biết, được ta yêu thương là cảm giác hạnh phúc thế nào!” Hơi thở nó/.ng b/o?ng, bộc lộ dục vọng cuộn trào mãnh liệt.
Thẩm Liên cười lạnh một tiếng.
“Không được cười!” Đông Phương Ly đưa tay siết chặt cổ nàng: “Sau này không được phép cười với ta như thế! Nghe rõ chưa?” Nàng ta như một con thú dữ bị kích động, suýt chút nữa đã vặn gãy cổ Thẩm Liên.
Thẩm Liên vốn đang cầu ch3t, chọc giận Đông Phương Ly thì đã sao? Chỉ cần hơi thở này chấm dứt, nàng sẽ hoàn toàn thoát khỏi con dã thú này, thoát khỏi cơn ác mộng này vĩnh viễn.
Đông Phương Ly thấy sắc mặt Thẩm Liên dần chuyển sang tím tái vì ngạt thở, nàng ta hốt hoảng buông tay, cuống quýt nói: “Ta đã bảo nàng đừng khích ta! Nàng xem! Ta vốn không muốn làm tổn thương nàng, là do nàng ép ta!” Nàng ta vừa trách móc vừa cúi xuống kiểm tra dấu tay trên cổ Thẩm Liên, rồi thay đổi thái độ nhanh chóng, dịu dàng hỏi: “Có đau không?”
Đông Phương Ly là một kẻ điên, một kẻ điên loạn hoàn toàn.
Nàng ta chưa bao giờ biết cách yêu một người đúng nghĩa. Nàng ta chỉ biết, thuận ta thì sống, nghịch ta thì ch3t. Đó là quy luật sinh tồn khắc sâu vào tim từ thuở nhỏ. Huynh trưởng không thuận ý, nàng ta có thể gi3t. Thuộc hạ không thuận ý, nàng ta có thể chém. Mạng người trong tay nàng ta, còn rẻ rúng hơn cỏ rác.
Không từ thủ đoạn, mới có thể ngạo nghễ thiên hạ.
Đó cũng là giáo lí của Thương Minh Giáo, không ai nói cho nàng ta biết điều đó là sai trái, càng không ai dạy nàng ta thế nào là chính đạo. Nàng ta như một hài tử lạc lối, càng đi càng sâu vào bóng tối, cuối cùng bị bóng tối nuốt chửng, hóa thành ác quỷ giữa nhân gian, không bao giờ quay đầu lại được nữa.
Thẩm Liên đã quen với sự thay đổi tâm trạng của Đông Phương Ly, nhìn nàng ta hỉ nộ vô thường, nàng không thấy chút chân thành nào. Đối với nàng, Đông Phương Ly giống như kẻ phản diện trong những vở kịch, nàng ta khóc, là để gi3t người, nàng ta cười, là muốn gi3t người, hoàn toàn không đáng để cảm thông.
Trong sơn động, bầu không khí bỗng chốc trở nên nặng nề.
Đông Phương Ly buông thõng hai tay, lặng lẽ rời khỏi hang.
Thẩm Liên biết nàng ta rồi sẽ quay lại, dỗ nàng ăn, ép nàng cười, rồi chỉ cần một chút không vừa ý là lại đe dọa sỉ nhục, hết ngày này đến ngày khác. Đối với một người đã quyết ch3t, Thẩm Liên có thể chịu đựng được, chỉ cần nắm lấy một cơ hội khiến Đông Phương Ly thực sự nổi điên, nàng sẽ tìm thấy sự giải thoát thật sự.
Đối với Đông Phương Ly mà nói, đây là một cuộc tr/a t/ấn dài đằng đẵng và vô vọng. Trước đây nàng ta có thể dùng mạng của Thẩm Y và Dạ Ly Tước để uy hiếp, nhưng hiện tại Thẩm Liên dường như không còn quan tâm đến điều đó nữa. Bất kể nàng ta có nói lời tàn độc thế nào, Thẩm Liên cũng chỉ lặng lẽ lắng nghe, không hề bộc lộ cảm xúc.
Khi những chiêu trò cũ trở nên vô dụng, Đông Phương Ly nóng lòng như lửa đốt, chỉ có thể ra sức kiềm chế cảm xúc, tránh ra tay quá nặng mà lấy mạng Thẩm Liên, giải thoát cho nàng ấy.
Gió tuyết bên ngoài hang ngày một lớn, thỉnh thoảng có đợt gió lùa vào, mang theo những bông tuyết trắng. Thẩm Liên nhìn ra ngoài, tầm mắt dần trở nên xa xăm.
Bốn năm trước, cũng là một đêm gió tuyết như thế này.
A Ly từng là một sát thủ nhuốm đầy máu tươi, nàng ấy biết, mùi máu không hề dễ chịu, và thế gian có nhiều người ghét việc gi3t chóc.
Bao gồm cả Liên tỷ tỷ.
Hai người cùng nhau trốn chạy, cùng nhau nương tựa. Mỗi lần Dạ Ly Tước vì tự vệ mà phải vung đao k3t li/3u kẻ truy sát, nàng ấy luôn bốc một nắm tuyết xoa hai bàn tay đến đỏ ửng, rồi đưa lên mũi ngửi đi ngửi lại, xác nhận không còn mùi máu mới dám quay về bên cạnh Thẩm Liên.
Đêm đó, các nàng trốn trong đống rơm bên ruộng, chờ gió tuyết đi qua.
Dạ Ly Tước lạnh đến mức răng đánh vào nhau lập cập nhưng không dám lại gần. Thẩm Liên biết tâm tư của nàng ấy, bèn dang tay ôm thật chặt, ôn tồn nói: “Ta không ngại.”
“Nhưng y phục của ta đã dính máu, khó ngửi lắm.” Dạ Ly Tước vẫn chưa quen với sự thân mật này.
Thẩm Liên khẽ xoa sau gáy nàng ấy, “Sẽ có một ngày, chúng ta rời xa máu tanh, sống những ngày tháng bình yên.”
Ánh mắt Dạ Ly Tước ảm đạm, tuy tuổi còn nhỏ nhưng nàng ấy đã hiểu đạo lý “bước vào giang hồ, thân bất do kỷ”.
“Sẽ tốt đẹp thôi.” Thẩm Liên dịu dàng an ủi.
Sống mũi Dạ Ly Tước cay cay, vùi đầu vào lòng Thẩm Liên, khoảnh khắc đó, nàng ấy tin lời Liên tỷ tỷ. Mùa Đông rồi sẽ qua đi, các nàng sẽ được nhìn thấy hoa nở Xuân về, rời xa chốn giang hồ chém gi3t, tìm một ngôi nhà nhỏ nơi sườn núi để sinh sống. Chẳng cần đình đài lầu các, chỉ cần hai gian nhà tranh đơn sơ là đủ.
Thẩm Liên dường như đoán được ý nghĩ của Dạ Ly Tước, tiếp tục vẽ ra viễn cảnh, “Y Y thích thỏ trắng, chúng ta sẽ nuôi vài con. Còn A Ly thích con vật gì?”
Câu hỏi đó khiến Dạ Ly Tước bất giác run lên.
Thuở nhỏ nàng cũng từng thích những con vật nhỏ, nhưng sư phụ nàng là sát thủ, vốn không dung thứ cho những thứ tình cảm ủy mị. Những con mèo, con chó nàng lén nuôi đều bị sư phụ gi3t ch3t ngay trước mặt. Từ đó về sau, nàng không bao giờ dám gần gũi với chúng nữa.
“Ta không muốn làm hại chúng.” Dạ Ly Tước trầm giọng trả lời.
Thẩm Liên im lặng một lúc, khẽ vỗ lưng nàng, cười nói: “Đừng sợ, dù là mèo hay chó, nếu chúng có bệnh thì chúng ta tìm thầy lang chữa trị là được.”
Mắt Dạ Ly Tước rưng rưng, “Thật sao?”
“Thật.” Thẩm Liên ấm áp mỉm cười hứa hẹn.
Dạ Ly Tước nghĩ, ngôi nhà nhỏ trên núi khi Xuân về hoa nở chắc chắn sẽ rất đẹp.
Mèo lười nằm sưởi nắng trên mái hiên, chú chó vàng sáng sớm đã vẫy đuôi giục họ thức dậy, vừa mở cửa ra đã thấy thỏ trắng nhàn nhã gặm cỏ.
Trong sân chắc chắn sẽ không để trống, Liên tỷ tỷ nhất định sẽ trồng vài chậu hoa, hoặc cùng nàng trồng cây đào hay cây lê. Đến mùa ra trái, nàng có thể tinh nghịch trèo lên cây hái những quả to nhất, cao nhất.
Đó là những khát khao đẹp đẽ nhất của Thẩm Liên, cũng là hoài niệm nồng đậm nhất của Dạ Ly Tước lúc này.
Có lẽ Y Y cũng sẽ tinh nghịch leo cây cùng nàng, khiến Liên tỷ tỷ phải lo lắng cằn nhằn không thôi.
Nghĩ đến đây, Dạ Ly Tước bật cười trong nước mắt, làm Thẩm Y đang gối đầu bên cạnh giật mình tỉnh giấc.
“Sao vậy?” Thẩm Y ngồi dậy nhìn nàng.
Dưới ánh nến mờ nhạt, Dạ Ly Tước rưng rưng nước mắt, tươi cười ấm áp, “Không ngủ được, nhớ lại vài chuyện cũ, thấy vui nên không kìm được mà cười thôi.”
“Chuyện gì vậy?” Thẩm Y áp mặt vào ngực Dạ Ly Tước, ngước mắt yên lặng nhìn nàng.
“Liên tỷ tỷ nói, chúng ta nhất định có thể rời xa máu tanh, sống những ngày tháng bình yên.” Ánh mắt Dạ Ly Tước sáng ngời, nàng đã quyết định, dù có phải xuống Hoàng Tuyền, nàng cũng phải đưa Liên tỷ tỷ về, biến những khát khao đó thành hiện thực.
Thẩm Y mỉm cười nói: “Ta muốn được nếm lại món ăn a tỷ nấu.”
“Năm đó lúc trốn chạy, ta cũng đã được ăn.”
“Cái đó không tính, món ăn a tỷ tâm huyết nấu, ngay cả cha nương cũng khen ngon!”
Dạ Ly Tước nhéo mũi Thẩm Y, “Thêm cả nàng nữa thì không phải là ta có phúc ăn uống rồi sao?”
“Ai thèm nấu cho nàng ăn chứ.” Thẩm Y nhịn cười nói, áp mặt vào ngực Dạ Ly Tước, nhìn ra cửa sổ nhỏ đang khép hờ ngoài bình phong, thì thầm: “Ta sẽ bám lấy a tỷ, ngày nào cũng đòi a tỷ nấu cho ăn mới được.”
Dạ Ly Tước tém lại góc chăn, vòng tay siết chặt, lẳng lặng ôm Thẩm Y.
“Thật ra a tỷ cũng rất thích thỏ con, ta sẽ nuôi thật nhiều trong sân, a tỷ nhìn thấy chắc chắn sẽ vui lắm.” Thẩm Y nói đoạn, đáy mắt bỗng rưng rưng: “A tỷ là người thiện lương nhất, đi đường nhìn thấy mèo con chó con thì thế nào cũng mang về nhà chăm sóc, vậy nên ngôi nhà của chúng ta nhất định phải rộng một chút. Nếu không, ta sợ chúng nó sẽ đánh nhau.”
“Ừm.”
“Ta vẫn còn được gặp a tỷ, đúng không?” Im lặng một hồi, Thẩm Y bỗng nghẹn ngào hỏi.
Dạ Ly Tước xoa xoa gáy nàng, trấn an: “Đúng vậy.”
“Dạ Ly Tước.”
“Ta đây.”
Thẩm Y vùi đầu vào ngực nàng, nức nở không thôi: “Ta nhớ a tỷ, rất nhớ rất nhớ.”
Dạ Ly Tước cũng vậy, rất nhớ rất nhớ.
Lúc này đây, nàng chỉ mong Đông Phương Ly mau chóng xuất hiện, giải quyết mọi chuyện một lần cho xong, để tỷ muội các nàng sớm được đoàn tụ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 136: Từng khao khát
Xuân Đình Tuyết