Chương 4

Đêm ấy, chủ tớ hai người đóng cửa trò chuyện. Tiêu Sanh Thư mang theo vẻ lo lắng, thấp giọng nói: “La Hỷ Vũ ở trong lòng Tư Không lang, e rằng còn nặng ký hơn những gì phụ thân ta từng nghĩ.” Thái Nhi chưa từng yêu ai, đương nhiên không hiểu được những quanh co trong tình cảm nam nữ. Nàng ta chỉ thản nhiên đáp lại bằng suy nghĩ đơn giản nhất của mình.

“Có nặng ký đến đâu thì nàng ấy cũng đã chết rồi, chẳng lẽ còn có thể quay về tranh giành với tiểu thư sao?” Tiêu Sanh Thư nghe vậy lại lắc đầu, tiếng thở dài chứa đầy bất an. “Người sống làm sao tranh nổi với người chết?” Nói xong, nàng ta nhìn về viên dạ minh châu đặt trong phòng, lòng bắt đầu sinh ra cảm giác lo được lo mất.

Hơn một tháng sau, sắc phong dành cho Tiêu Thanh Tự cuối cùng cũng được ban xuống. Hắn được bổ nhiệm vào một nha môn thanh liêm nhưng nhàn rỗi, chức quan không cao, quyền thế cũng chẳng có bao nhiêu. Phụ thân đặc biệt mở tiệc, mời vị con rể tiện nghi này đến nhà tụ họp. Trong bữa tiệc, ông kéo hắn lại gần, bày ra dáng vẻ chân thành mà nói những lời được xem là tâm can ruột gan.

“Thời cuộc thay đổi khôn lường, nhận một chức quan nhàn tản, biết giữ mình mới là thượng sách.” Phụ thân nâng chén, giọng nói đầy vẻ từng trải: “Con còn trẻ, sau này không lo không có cơ hội công thành danh toại.” Ở một bên khác, tỷ tỷ đang nắm tay Tiêu Sanh Thư, thân thiết trò chuyện về những chuyện thú vị gần đây. Tiếng cười nói trong phòng hòa cùng ánh đèn, tạo thành một cảnh tượng phồn hoa, ấm áp.

Cái chết của ta dường như chẳng hề cản trở họ tiếp tục sống một đời rạng rỡ. Nhưng nói như vậy có lẽ cũng chưa thật sự chính xác. Bởi ngay từ hơn mười năm trước, vào thời điểm họ quyết định đưa ta đến biên thành, sống chết của ta đã không còn quan trọng với họ nữa. Một người đã bị từ bỏ từ lâu, dù sống hay chết, đối với họ vốn chẳng có gì khác biệt.

Tiêu Thanh Tự rót hết một lượt rượu trên bàn sau đó đưa tay khoác vai La Trung. Hắn cười hỏi: “Đệ cũng sắp cập quan rồi, đã có hôn ước với nhà nào chưa?” La Trung nghe vậy liền liếc về phía Tiêu Sanh Thư, rồi ngửa đầu uống cạn chén rượu trong tay. Ánh mắt ấy tuy chỉ lướt qua trong chốc lát nhưng vẫn đủ để những người có lòng nhìn thấy.

La Trung đặt chén xuống, cười mà nói: “Không sợ lang quân chê cười, người trong mộng của ta đã gả cho kẻ khác. Xem ra cả đời này ta chỉ có thể sống kiếp độc thân.” Hai mắt Tiêu Sanh Thư dao động, nàng lập tức quay mặt nhìn sang nơi khác. Tiêu Thanh Tự thu hết phản ứng của cả hai vào mắt, tiếng cười phát ra lạnh lẽo hơn trước.

Xem thêm nhiều truyện siêu hay miễn phí tại miareader.com

“Đệ đệ vẫn còn trẻ.” Hắn thong thả nói: “Đàn ông mà, sở trường nhất chẳng phải chính là thay lòng đổi dạ sao?” Lời nói nghe qua giống như một câu trêu đùa trên bàn rượu nhưng rơi vào tai Tiêu Sanh Thư lại mang theo ý vị khó hiểu. Nàng ta mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, song nhất thời lại chẳng thể chỉ ra được vấn đề nằm ở đâu.

Tiêu Sanh Thư còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng, câu trả lời của La Trung đã mạnh mẽ kéo toàn bộ tâm trí nàng trở lại. Hắn nhìn Tiêu Thanh Tự, trong lời nói vừa có châm chọc vừa có ý oán trách. “Lang quân mất đi đá sỏi mà đổi được mỹ ngọc, đương nhiên không thể thấu hiểu nỗi lòng của kẻ đã đánh mất mỹ ngọc như ta.” Một câu nói ấy khiến không khí trên bàn tiệc lập tức trở nên khác thường.

Tiêu Sanh Thư vừa lo sợ tư tình giữa mình và La Trung bị phát hiện, lại vừa vì được hai nam tử ưu tú ngưỡng mộ, tranh giành mà nảy sinh vài phần ngọt ngào cùng đắc ý. Hai gò má nàng ta nhanh chóng ửng đỏ, đôi mắt bối rối, nhất thời chẳng biết nên phản ứng thế nào. May thay, mẫu thân vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận ra tình hình không ổn. Bà nói có vài lời riêng cần dặn dò, sau đó đưa Tiêu Sanh Thư trở về phòng.

Vừa bước vào trong, Tiêu Sanh Thư đã nhìn thấy ngọn đèn dầu trường minh đặt trước khám thờ. Cảm giác ngọt ngào còn chưa kịp lắng xuống đã bị cảnh tượng ấy dập tắt, giống như cả người vừa bị dội một gáo nước lạnh. Sắc mặt nàng ta trong nháy mắt trở nên trắng bệch. Nàng nhìn mẫu thân, dè dặt hỏi: “Mẫu thân đang trách con sao?”

Mẫu thân vội vàng giải thích: “Sao ta có thể trách con được?” Bà nhìn ngọn đèn trước khám thờ, ánh mắt thoáng hiện vẻ phức tạp. “Nếu nhất định phải trách một người vậy cũng chỉ có thể trách số mệnh của nó không tốt.” Lời ấy nghe ra giống như thương tiếc nhưng bên trong lại chẳng có bao nhiêu đau lòng thật sự.

Nói cũng phải, người thật sự bằng tuổi Tiêu Sanh Thư vốn là tỷ tỷ. Nhưng tỷ tỷ lại là đứa con đầu lòng của phụ thân và mẫu thân, là đứa trẻ họ dành nhiều tình cảm nhất, làm sao họ có thể nỡ lòng đem nàng đi đổi. Sau nhiều lần cân nhắc, người bị lựa chọn cuối cùng vẫn là ta. Nếu mệnh của ta tốt hơn một chút, có lẽ ta đã phải là người đầu tiên chui ra khỏi bụng mẫu thân.

Mẫu thân nhớ lại chuyện năm xưa rồi chậm rãi nói: “Khi phụ thân con đưa nó đi, ông ấy từng nói với ta rằng chuyện báo ân từ xưa đã có điển tích Trình Anh hiến tử.” Bà vừa nói vừa nhìn ánh lửa lay động trước mặt. “Đó là đại nghĩa, chúng ta không làm sai điều gì. Chỉ cần xem như nó hào hiệp vì nghĩa mà đi là được.”

Nói xong, mẫu thân cầm bình dầu, rót thêm vào ngọn đèn trường minh. “Ta chỉ sợ trong lòng nó không cam tâm, không chịu uống canh Mạnh Bà, cũng không chịu bước qua cầu Nại Hà.” Giọng bà trầm xuống: “Nó thà làm cô hồn dã quỷ, vất vưởng mãi không chịu rời đi, cũng nhất định quay về làm hại chúng ta. Bởi vậy, ta mới thắp ngọn đèn này để dẫn đường cho nó xuống suối vàng.”

Người ta thường nói không ai hiểu con bằng mẹ, lời ấy quả thật chẳng sai. Dù ta chỉ được nuôi dưỡng dưới gối mẫu thân đến năm tám tuổi, bà vẫn nhìn thấu bản tính của ta. Từ khi còn nhỏ, ta đã là đứa hay so đo nhất trong nhà. Bất cứ chuyện gì không công bằng, ta đều phải hỏi cho ra lẽ.

Tại sao tỷ tỷ có áo mới mà ta lại không có? Tại sao tiền mừng tuổi của đệ đệ luôn nhiều gấp mấy lần phần của ta? Tại sao cả nhà cùng nhau đi chơi xuân, người duy nhất bị bỏ lại luôn là ta? Những câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại nhưng chưa bao giờ ta nhận được một câu trả lời thỏa đáng.

Mỗi lần ta lên tiếng, phụ thân đều quay sang mắng mẫu thân không biết cách dạy con gái. Ông tức giận quở trách: “Nhà ai lại có một đứa con gái hẹp hòi, không chịu nghe lời như nó?” Mẫu thân nghe xong liền bắt ta đứng theo quy củ để chịu phạt. Bà luôn cho rằng chỉ cần ta biết phục tùng thì mọi chuyện sẽ trở nên yên ổn.

“Phụ mẫu muốn làm gì, chẳng lẽ còn phải xin phép con cái từng chuyện hay sao?” Mẫu thân nghiêm mặt trách mắng: “Đúng là đảo lộn cương thường!” Nhưng ta làm sao có thể cam tâm chấp nhận? Rõ ràng cùng là con trong nhà vậy mà mọi thứ tốt đẹp đều thuộc về tỷ tỷ và đệ đệ. Chỉ có ta là người phải hiểu chuyện, phải nhường nhịn, phải im lặng chịu đựng.

Lần phản kháng dữ dội nhất, ta trèo thẳng lên mái nhà trước mặt tất cả mọi người. Ta tuyên bố mình muốn tự tử, muốn để cả thiên hạ đều biết họ đã đối xử tệ bạc với ta ra sao. Đó là lần duy nhất phụ thân và mẫu thân chịu thỏa hiệp trước sự chống đối của ta. Cũng chính sau lần ấy, ta bị họ mang đi đổi cho người khác.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Tiêu Thanh Tự