Chương 7

“Đông gia,” thuộc hạ hạ thấp giọng thỉnh cầu, “La Trung đã mang kim trâm đến phía Tây thành. Chúng ta có cần thu lưới không?” Tiêu Thanh Tự tra đoản đao vào vỏ vẻ mặt không chút dao động. “Chưa cần vội, hắn vẫn chưa thua đến mức phải đem mạng ra đổi, cứ tiếp tục cho hắn vay.”

Bước sang tháng Chạp kinh thành đón trận tuyết lớn đầu tiên. Tiểu Vân từ biên thành trở về nhưng không bước qua cửa chính mà âm thầm trèo tường vào thư phòng của Tiêu Thanh Tự. Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, hắn quỳ sụp xuống đất khóc đến mức gần như không thể thở nổi. Trên lưng hắn là một tay nải đã bị tuyết thấm ướt hoàn toàn.

“Công tử… ta không thể đưa thi hài của Hỷ Vũ tiểu thư trở về…” Bàn tay đang cầm bút của Tiêu Thanh Tự bất chợt dừng lại. Mực từ đầu bút rơi xuống công văn rồi nhanh chóng loang thành một mảng đen đặc. Hắn không nói một lời chỉ nhìn chằm chằm vào tay nải trên lưng Tiểu Vân.

Tiểu Vân run rẩy tháo nút thắt đã buộc chặt. Bên trong tay nải là một bộ áo cưới màu đỏ đã bị máu nhuộm thành màu sẫm cùng một miếng ngọc Quan Âm vỡ làm đôi. Hắn cúi rạp người xuống, nước mắt không ngừng rơi trên nền gạch. “Đội ngũ hòa thân đã gặp quân Thát Đát trên đường.”

“Bọn chúng thấy Hỷ Vũ tiểu thư phản kháng dữ dội nên dùng xích sắt trói nàng, kéo lê suốt mười dặm đường.” Tiểu Vân vừa dập đầu vừa khóc giọng nói đứt quãng: “Cuối cùng tiểu thư đã cắn lưỡi tự sát. Thi hài cũng không còn nguyên vẹn, chúng ta chỉ tìm thấy miếng ngọc và bộ y phục này trong một hốc tuyết…”

Thư phòng lập tức chìm vào sự im lặng nặng nề. Ta đứng trước mặt Tiêu Thanh Tự, nhìn đôi mắt hắn đỏ ngầu, những đường gân trên cổ nổi lên như những con rắn độc đang cuộn mình chờ đợi. Ta muốn đưa tay vuốt lên gương mặt hắn, muốn nói với hắn rằng đừng đau lòng nữa bởi ta không còn cảm thấy đau đớn. Thế nhưng bàn tay ta chỉ xuyên thẳng qua cơ thể hắn.

Tiêu Thanh Tự không bật khóc thành tiếng, hắn chậm rãi vươn tay nắm chặt mảnh ngọc Quan Âm vỡ trong lòng bàn tay. Cạnh ngọc sắc bén lập tức rạch vào da thịt, máu tươi men theo kẽ ngón tay nhỏ từng giọt xuống nền gạch. Vậy mà hắn dường như không hề cảm nhận được cơn đau.

Hắn chỉ siết miếng ngọc vào lồng ngực, cổ họng bật ra những âm thanh nghẹn lại như một con thú dữ đã bị ép đến đường cùng. Phải rất lâu sau Tiêu Thanh Tự mới ngẩng đầu lên. Mọi cảm xúc trong mắt hắn dường như đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo. “Vân nhi đừng khóc nữa.”

Tiêu Thanh Tự đứng dậy, tùy tiện xé một mảnh vải để quấn quanh bàn tay đang chảy máu. Sau đó hắn bình thản ra lệnh: “Đi báo cho chủ sòng bạc phía Tây thành. Đêm nay ta muốn La Trung phải nợ đủ mười vạn lượng.” Giọng nói của hắn không lớn nhưng khiến người nghe cảm thấy lạnh buốt tận xương.

Đêm hôm ấy, La Trung gần như trở thành kẻ bất khả chiến bại trên bàn bạc. Ban đầu hắn liên tiếp thắng được hơn một vạn lượng, phấn khích đến mức toàn thân run lên. Thế nhưng đến nửa đêm cục diện bỗng đảo ngược với tốc độ khiến hắn không kịp trở tay. Chỉ trong một canh giờ hắn chẳng những thua sạch vốn liếng mà còn ngơ ngác ký tên vào hàng loạt giấy nợ.

Khi một chậu nước lạnh dội thẳng xuống người khiến hắn tỉnh táo trở lại, mấy tên đại hán vạm vỡ đã đứng vây kín xung quanh. Quản sự sòng bạc cầm cuốn sổ nợ, đập mạnh vào mặt hắn. “La công tử, tính cả vốn lẫn lãi là tròn mười vạn lượng bạc trắng. Mau trả tiền đi.”

La Trung nhìn con số ghi trên sổ, sợ hãi đến mức mất kiểm soát ngay tại chỗ. “Ta… ta làm gì có nhiều tiền như vậy! Phụ thân ta là quan trong triều, các ngươi dám động vào ta sao?” Quản sự bật ra một tiếng cười lạnh, rút con dao mổ lợn bên hông rồi chém mạnh xuống mặt bàn ngay sát hai chân hắn.

“Đừng nói phụ thân ngươi chỉ là một viên quan ngũ phẩm. Cho dù Thiên vương lão tử nợ bạc hôm nay cũng phải để lại thứ gì đó.” Quản sự nhìn xuống La Trung đang run lẩy bẩy, giọng nói đầy đe dọa: “Không có tiền phải không? Vậy thì dùng đôi tay và đôi chân của ngươi để trả.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7
Tiêu Thanh Tự