Chương 11

Kể từ sau cuộc trò chuyện hôm đó, phụ thân ta liên tục dậy sớm về muộn suốt mấy ngày. Đến hôm nay trở về, gương mặt ông tràn đầy vẻ khoan khoái, giống như vừa hoàn thành được một chuyện vô cùng vừa ý.

Hai ngày sau, trong thành đột nhiên truyền ra tin Thẩm Từ An mắc bạo bệnh. Ngay cả thái y cũng không tìm được cách chữa, người của Triệu gia bắt đầu ráo riết tìm kiếm thần y trong dân gian.

Ta ngẩng đầu nhìn phụ thân. Ông vừa vuốt râu vừa cười: “Ta phải khiến hắn tự mình đến cầu xin.”

Không bao lâu sau, phụ thân thật sự được mời đến Thẩm phủ. Khi trở về, ông không nhắc thêm một lời nào về Thẩm Từ An, còn hắn cũng khỏi bệnh sau ba ngày.

Từ đó, danh tiếng thần y của phụ thân vang khắp kinh thành. Bất kể phủ đệ nào gặp phải bệnh khó chữa đều lập tức phái người tới mời ông, đúng là đã ra tay thì hiếm khi thất bại.

Y thuật của phụ thân vốn là chân tài thực học, chỉ là trước kia ông không thích bị danh lợi trói buộc mà thôi.

Ông nhìn ta đầy đắc ý: “Tha cho hắn một mạng cũng không thiệt. Con xem, con gái của thần y và Hộ quốc đại tướng quân, nghe qua chẳng phải vô cùng môn đăng hộ đối sao?”

Đến lúc ấy ta mới hiểu, phụ thân đang cố gắng tạo thêm một chỗ dựa cho ta.

Ta nhìn ông: “Nhưng từ nay cha sẽ không thể tiêu dao tự tại như trước nữa.”

Phụ thân cố ý thở dài, bày ra vẻ từng trải: “Già rồi, cũng không còn sức tiêu dao nữa.”

Ta nhìn mái tóc đen dày cùng gương mặt không có nổi một nếp nhăn của ông, không nhịn được bước đến ôm lấy cánh tay phụ thân.

Đúng lúc ta cho rằng giữa mình và Thẩm Từ An đã không còn bất kỳ vướng mắc nào, hắn lại bắt đầu nghi ngờ Hoài Ý chính là con ruột của mình.

Trong một lần tình cờ gặp mặt, Thẩm Từ An nhìn thấy nốt ruồi nhỏ trên tai trái của Hoài Ý, giống hệt nốt ruồi trên tai hắn.

Hắn nhìn ta, giọng nghẹn lại: “Văn Sênh, Hoài Ý có phải là…”

Ta kéo Hoài Ý tới trước mặt: “Nói cho vị thúc thúc này biết, cha con là ai?”

Hoài Ý lập tức ưỡn ngực, gương mặt đầy kiêu hãnh: “Cha con là Đại tướng quân!”

Thẩm Từ An sững người một lúc rồi bật cười: “Tốt, tốt, tốt lắm.”

Không lâu sau, Triệu Tể tướng phái người mời phụ thân ta đến phủ. Nguyên nhân là đích nữ của ông ta, cũng chính là thê tử hiện tại của Thẩm Từ An, sau khi thành hôn đã lâu vẫn không có tin vui.

Triệu Tể tướng muốn hỏi xem lúc trước khi chữa bệnh cho Thẩm Từ An, phụ thân ta có phát hiện hắn mắc chứng bệnh kín nào hay không. Đồng thời, ông ta cũng muốn kiểm tra xem cơ thể con gái mình có vấn đề gì.

Phụ thân xem mạch, phát hiện cả hai người đều hoàn toàn bình thường, cuối cùng chỉ kê vài thang thuốc bổ để điều dưỡng cơ thể.

Vừa trở về nhà, ông đã lập tức kể chuyện cho ta nghe: “Thẩm Từ An rốt cuộc đang muốn làm gì?”

Ta nhìn Hoài Ý đang chạy nhảy khắp sân, bình thản đáp: “Không liên quan đến con.”

Không biết chiến sự ngoài biên quan hiện giờ thế nào. Gần đây đã rất lâu Triển Vân Diễn không gửi thư trở về.

Dù ta biết theo nguyên tác, y nhất định có thể bình an vô sự, nhưng cốt truyện bây giờ đã thay đổi quá nhiều. Ta không còn dám khẳng định bất cứ điều gì, chỉ sợ ngoài chiến trường xảy ra chuyện không thể dự liệu.

Mãi đến ngày mùng ba tháng ba, quân Hung Hồ mới chịu lui binh và xin cầu hòa.

Triệu Nhân đích thân vào kinh báo tin, đồng thời mang theo gia thư của Triển Vân Diễn.

Không ngờ phụ thân ta và Triệu Nhân lại có quen biết từ trước.

Thánh thượng chấp thuận lời cầu hòa, Triển Vân Diễn cũng chuẩn bị khải hoàn hồi triều.

Triệu Nhân kể rằng trận chiến lần này vô cùng gian khổ. Trời đông lạnh buốt, gió tuyết quất vào người chẳng khác gì dao cắt.

Ta hỏi hắn chuyện ở núi Yến Lai đã được giải quyết hay chưa.

Triệu Nhân lắc đầu, tức giận buông ra một tràng lời mắng nhiếc, cuối cùng mới trầm giọng nói thêm: “Thái thú Vinh Thành là môn sinh của Triệu Tể tướng.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 11
Niệm Nô Kiều