Chương 16
Sau đó, Lâm Chiêu Nguyệt tìm đến ta.
Nàng ta bảo với ta rằng, tất cả chúng ta thực chất chỉ là những nhân vật trong một cuốn sách, còn Văn Sênh và Hoài Ý là những kẻ ngoài luồng không nên tồn tại trong thế giới này.
Nàng ta tự xưng mình mới là nữ chính của cuốn sách, lại đề nghị hợp tác với ta vì hai bên có chung một mục tiêu: tiêu di//ệt Triển Vân Diễn và Văn Sênh để đưa mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo.
Nàng ta còn hứa sẽ giúp ta bước lên vị trí chí cao vô thượng của bậc cửu ngũ chí tôn.
Ta chỉ nghĩ nàng ta vì cầu mà không được nên tâm trí đã hóa điên ma, thế nhưng nàng ta lại nói cho ta biết sự thật về cái ch.ết của phụ mẫu năm xưa, còn bảo nếu ta không tin thì cứ việc tự mình đi điều tra.
Hóa ra trong trận Bình Sa năm ấy, chủ tướng là Triển Hải Thanh, phó tướng là Triệu Dậu Chân, còn cha ta, Thẩm Hựu Lễ làm Giám quân.
Triệu tể tướng đã cấu kết với thủ hạ là Thái thú Vinh Thành tham ô, ăn chặn quân nhu vật tư, lấy vải thô giả làm áo bông lau, lấy sắt rỉ đúc rèn binh khí.
Phó tướng Triệu Dậu Chân tử trận nơi tiền tuyến, Triển Hải Thanh vì yểm trợ cho cha ta rút lui để mang bằng chứng về kinh báo cáo với Thánh thượng nên cũng anh dũng hy sinh.
Nhưng cha ta sau khi về kinh lại bị Triệu tể tướng dùng tính mạng cả gia tộc ra uy h**p, toàn bộ chứng cứ đều bị ông ta chặn lại tiêu hủy sạch sẽ…
Cha ta phẫn uất tự sát tại phủ, a nương cũng tr.eo cổ tuẫn tiết theo ông.
Còn về lý do Triệu tể tướng nhất quyết muốn ép ta làm con rể, e là vì ông ta lo sợ trong tay ta vẫn còn giữ lại những chứng cứ năm xưa của cha.
Nghĩ đến đây, ta chợt nhớ đến cuốn sách cổ độc bản mà cha để lại.
Trải qua muôn vàn trắc trở, ta rốt cuộc cũng tìm chuộc lại được cuốn sách ấy.
Bên trong lớp bìa da cũ kỹ, quả nhiên có giấu huyết thư của cha ta, ghi chép vô cùng tỉ mỉ diễn biến thực sự của trận Bình Sa năm nào.
Về sau, Lâm Chiêu Nguyệt nói nàng ta yêu ta, muốn giúp ta trở thành nam chính thực sự của cuộc đời này.
Để khai thác thêm nhiều bí mật từ miệng nàng ta, ta đã đồng ý nạp nàng ta làm thiếp.
Kể từ đó, mọi sự chú ý của Triệu Đan Nghiên đều đổ dồn vào cuộc chiến đấu đá, tranh sủng gay gắt với Lâm Chiêu Nguyệt.
Ta học được rất nhiều chuyện tương lai từ miệng Lâm Chiêu Nguyệt.
Để ngăn chặn những tai ương ấy, ta tích cực chuẩn bị thế lực, âm thầm tích lũy chờ đợi thời cơ chín muồi.
Cú nhẫn nhịn ấy kéo dài suốt ba năm trời, cuối cùng Triệu gia cũng chính thức đổ đài.
Ban đầu ta nghĩ, bản thân dẫu sao cũng sẽ nuôi dưỡng Triệu Đan Nghiên và Lâm Chiêu Nguyệt cả đời trong phủ.
Thế nhưng Triệu Đan Nghiên kiêu ngạo không chịu nổi cảnh gia tộc tiêu vong, nàng ta đã chọn cách treo cổ tự vẫn, trước khi ch.ết còn buông lời nguyền rủa ta sẽ phải cô độc cầu sinh đến già.
Còn Lâm Chiêu Nguyệt thì trước sau như một, luôn tìm cách hiến kế cùng ta tính kế mưu hại Triển Vân Diễn.
Ta cứ vờ vịt thuận theo để lừa gạt nàng ta.
Cho đến một ngày, nàng ta tận mắt nhìn thấy Triển Vân Diễn và Văn Sênh khải hoàn hồi kinh trong vinh quang.
Sau khi trở về phủ chất vấn ta một trận lôi đình, nàng ta như kẻ điên dại mà gieo mình xuống hồ tự vẫn, miệng không ngừng gào thét muốn quay trở về thế giới của mình…
Ta sai người ráo riết chèo thuyền tìm kiếm suốt hơn một tháng trời nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy thi thể của nàng ta.
Ta tự thấy mình có lỗi với Văn Sênh, có lỗi với Lâm Chiêu Nguyệt, và có lỗi với cả Triệu Đan Nghiên.
Ta vốn dĩ chưa từng là một bậc thánh nhân quân tử.
Ta chỉ biết điều gì là quan trọng nhất đối với mình thì ta sẽ dùng cả đời để bù đắp và thủ hộ người đó, cho dù có phải đóng vai kẻ ác trong mắt thiên hạ, chỉ cần nàng được bình an vui vẻ là đủ rồi.
Sau khi thê thiếp đều qua đời, với cương vị là Tể tướng đương triều, tự nhiên có không ít người muốn đến làm mai mối cho ta.
Ta đều mượn cớ bản thân có số khắc thê để thẳng thừng từ chối tất cả.
Đoạn tuyệt với hồng trần, ta ngày một trầm luân, suốt ngày mượn rượu giải sầu.
Trong những giấc mơ muộn màng, ta vẫn thấy mình là gã thư sinh nghèo ở trấn Tuế Vân năm ấy, vừa đẩy chiếc xe nhỏ vừa vui vẻ cười nói cùng Văn Sênh đi bán đồ ăn vặt…
Gã tiểu sai thân tín biết rõ nội tình thấy vậy bèn nghẹn ngào khuyên nhủ: “Đại nhân, ngài nhất định phải bảo trọng long thể. Chỉ cần ngài sống thật thọ thì lo gì không có cơ hội gặp lại…”
“Hơn nữa, tướng quân bách chiến khó tránh khỏi có ngày tử trận sa trường, đến lúc đó Liễu phu nhân biết nương tựa vào ai đây?”
Lời nói ấy như một mồi lửa, một lần nữa thổi bùng lên ý chí chiến đấu trong ta!
Ta quyết định phải thi đua sống thọ với Triển Vân Diễn, xem xem hai gã nam nhân chúng ta ai mới là người sống đến cuối cùng.
Ai sống lâu hơn người đó mới là kẻ chiến thắng sau cùng!
Thế nhưng, cái lão già khọm Triển Vân Diễn kia, năm nay đã chín mươi hai tuổi rồi mà vậy mà vẫn còn sống nhăn răng ra đó!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận