Chương 9
“Daddy nói nếu bị bệnh thì phải nói ra, phải đến bệnh viện kiểm tra cẩn thận, còn phải nghe lời bác sĩ và uống thuốc đầy đủ, ba.” Trì Ngộ ngẩng đầu nhìn tôi, giọng nói nghiêm túc như đang nhắc lại từng lời đã được dạy. “Con dẫn ba đến bệnh viện nhé, ba.” Có thể thấy Trì Hán Dương đã nuôi dạy Trì Ngộ rất tốt.
Dù cậu bé mắc chứng tự kỷ, đôi khi thường lặp lại một số câu nói hoặc hành động theo cách máy móc, thỉnh thoảng còn bất ngờ nổi giận nhưng phần lớn thời gian đều rất hiểu chuyện và lễ phép. Từ khi biết mình có thể thật sự là ba của cậu bé, mỗi lần nhìn Trì Ngộ, trong lòng tôi lại xuất hiện một cảm giác áy náy khó diễn tả. Chính tôi đã để lạc mất con.
Ý nghĩ ấy cứ quanh quẩn mãi trong đầu, khiến tôi chẳng thể nào gạt bỏ. Vì vậy, Trì Ngộ muốn làm gì, tôi đều cố gắng chiều theo. Chỉ có chuyện đến bệnh viện là tôi không muốn. Tôi bế cậu bé lên, nói: “Ba không bị bệnh. Chúng ta đi dạo phố được không?”
“Bây giờ ba có rất nhiều tiền, có thể mua cho Ngư Ngư những bộ quần áo trẻ con thật ngầu.” Trì Ngộ nghe vậy liền gật đầu, đôi môi mím lại, trên gương mặt lộ ra chút vui vẻ. Cậu bé không biết cách cười tự nhiên nhưng vẫn đang cố gắng học. Nhìn dáng vẻ ấy, lòng tôi cũng dịu đi đôi chút.
Ngư Ngư nói: “Daddy không bao giờ cười, nên Ngư Ngư không học được, ba.” Cậu bé nhìn tôi chăm chú rồi nói tiếp: “Nhưng ba thường cười, rất đẹp… Ngư Ngư thích học theo, ba.” Tôi nghe vậy liền hỏi: “Tại sao daddy của con lại không cười?”
Trì Ngộ suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc trả lời: “Daddy thích khóc.” Cậu bé nói tiếp: “Daddy thường nhìn ảnh của ba, mặt toàn là nước… Daddy thật xấu hổ, ba.” Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh Trì Hán Dương ôm ảnh khóc đến ướt mặt. Nghĩ thế nào cũng cảm thấy cảnh tượng ấy có phần buồn cười.
Tôi vừa dắt Trì Ngộ bước vào trung tâm thương mại, vừa không nhịn được mà bật cười một mình. Nhưng ngay giây tiếp theo, vai tôi bất ngờ bị một bàn tay nắm chặt. Một giọng nói đầy kinh ngạc vang lên phía sau: “Ngu Thập? Là Ngu Thập đúng không?” Tôi quay đầu nhìn lại.
Trước mặt tôi là một người phụ nữ trung niên gầy gò, đang nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Tôi hoàn toàn không quen bà ta nhưng bà ta lại giống như có vô số điều muốn hỏi. Đôi mắt đục ngầu của bà ta liên tục đảo qua người tôi và Trì Ngộ, sau đó kinh ngạc nói: “Mày đã kết hôn, còn sinh con rồi sao?”
“Với ai?” Bà ta đưa tay kéo áo Trì Ngộ, còn vò qua vò lại mấy lần rồi cúi xuống nhìn nhãn hiệu trên đó. “Quần áo đều là hàng hiệu, mày lấy tiền ở đâu ra mua?” Giọng bà ta lập tức trở nên gấp gáp: “Mày gả vào nhà giàu rồi đúng không?”
“Vậy ba mày đâu? Có phải cũng đi theo mày hưởng phúc rồi không?” Càng nói, giọng bà ta càng chất chứa oán hận. Phía sau bà ta còn có một cô bé đang sợ hãi gọi “mẹ” nhưng bà ta hoàn toàn không để ý. Tôi gạt tay bà ta ra, lập tức kéo Trì Ngộ ra phía sau mình.
Tôi giữ giọng bình tĩnh, nói: “Xin lỗi, bà nhận nhầm người rồi.”
Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com
12
Người phụ nữ trung niên vừa nghe xong liền giống như phát điên. Bà ta trợn mắt nhìn tôi, lớn tiếng nói: “Tao nhận nhầm người sao?” Bà ta vừa nói vừa tiến sát lại: “Tao sinh mày vào ngày mùng mười tháng mười năm 1999. Hôm đó ba mày uống say, đầu óc không tỉnh táo nên đặt tên mày là Ngu Thập.”
“Lúc đi đăng ký hộ khẩu, người ta nghe nhầm thành Ngu Thị, sau đó cứ để nguyên như vậy, chẳng buồn sửa lại.” Bà ta nhìn tôi chằm chằm, giọng nói đầy phẫn nộ: “Bây giờ mày phát đạt rồi nên không muốn nhận mẹ nữa đúng không?” Sau đó bà ta nghiến răng mắng: “Đúng là giống hệt thằng ba vô lương tâm của mày, toàn một lũ vong ân bội nghĩa!”
Mỗi câu bà ta nói ra đều khiến đầu óc tôi rối loạn thêm một chút. Đến cuối cùng, bà ta vừa khóc vừa liên tục đấm vào vai tôi. “Tiểu Thập à, con thương mẹ với…” Bà ta kéo cô bé phía sau đến trước mặt tôi, tiếng khóc càng trở nên nghẹn ngào.
“Mẹ cả đời chưa từng được sống sung sướng lấy một ngày. Mẹ không trách con nhưng em gái con còn nhỏ.” Bà ta nắm lấy cánh tay tôi, khóc nấc lên: “Con thương mẹ con mình đi, cho mẹ một ít tiền, để em gái con được sống tốt hơn, có được không?” Tôi ôm lấy tai phải đang ù lên dữ dội, ngẩn ngơ nhìn cô bé đã sợ đến mức bật khóc.
Tôi chỉ có thể nói: “Tôi không có tiền.” Nhưng người phụ nữ ấy hoàn toàn không chịu buông tha. Bà ta lập tức hét lên: “Tao không tin! Mày là con tao, bây giờ sống khá lên thì phải hiếu kính cha mẹ. Tiền của mày, đương nhiên tao cũng phải có một phần!”
“Nếu mày không đưa, tao sẽ kiện mày!” Những lời ấy nghe quen thuộc đến đáng sợ, giống như tôi đã từng nghe thấy ở một nơi nào đó. Nhưng tôi không thể nhớ nổi, cũng không muốn ép mình nhớ lại. Tôi chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây. Thế nhưng hai chân giống như bị đóng chặt xuống đất, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Trì Ngộ đột nhiên nổi giận. Đôi tay nhỏ bé của cậu liên tục đập vào người phụ nữ trung niên kia, vừa đánh vừa hét: “Bà buông ba tôi ra, đồ đàn bà xấu xa!” Cậu bé chắn trước người tôi, giọng nói gấp gáp: “Daddy nói phải bảo vệ ba. Ngư Ngư sẽ bảo vệ ba, ba đừng sợ.”
“Daddy rất lợi hại, khi daddy đến sẽ báo thù cho ba.” Người phụ nữ kia nghe thấy vậy liền buông tay, giống như vừa nghĩ ra điều gì. Bà ta lập tức nói: “Tao hiểu rồi. Mày không có tiền nhưng thằng Alpha mà mày dựa vào chắc chắn có tiền.”
Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt: “Đúng là một Omega ưu tú, có thể câu được Alpha giàu có như vậy.” Sau đó, bà ta lại tiếp tục nói: “Nếu không có tao sinh ra mày, làm sao mày có cơ hội bám lấy người giàu?” Bà ta càng nói càng hùng hồn: “Chẳng lẽ mày không nên cảm ơn tao sao?”
Miệng bà ta vẫn không ngừng đóng mở nhưng âm thanh truyền vào tai tôi ngày càng mơ hồ. Tôi dần không nghe rõ bà ta đang nói gì nữa. Cuối cùng, tôi ngồi thụp xuống đất, đầu óc hoàn toàn trắng xóa. Tôi không biết mình nên nói gì, cũng không biết phải làm gì.
Chỉ cảm thấy đau đớn. Trái tim giống như bị nhồi đầy bông ướt, nặng nề và đặc quánh, khiến lồng ngực tôi bị bịt kín, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn. Tôi nghĩ có lẽ mình thật sự đã bị bệnh. Tôi lập tức ôm chặt Trì Ngộ vào lòng, giống như đang bám lấy chiếc phao cứu mạng cuối cùng.
13
Khi Trì Hán Dương chạy đến, trong khoảnh khắc ấy, tôi dường như nhìn thấy bên cạnh anh còn có một người khác. Trái tim tôi bất ngờ đau nhói, cảm giác ấy khiến toàn thân như mất hết sức lực. Tôi nhắm chặt mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh vừa xuất hiện. Đến khi mở mắt ra lần nữa, bên cạnh Trì Hán Dương chỉ còn một mình anh.
Thật kỳ lạ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận