Chương 4
Vừa bước vào nhà, cha mẹ đã lập tức vây quanh. Họ gần như lướt qua tôi, vội vàng nắm lấy tay Hà Thanh Vũ, hết nhìn vết thương trên mặt lại kiểm tra bàn tay cậu. “Bảo bối, sao lại thành ra thế này?” “Anh con chẳng phải đã bảo con đá//nh người ta sao, sao cuối cùng bản thân lại bị thương?” “Đã đến bệnh viện chưa? Để mẹ xem nào, bầm tím hết rồi, răng có sao không?”
Mẹ càng nhìn càng sốt ruột, lập tức nói phải gọi bác sĩ đến kiểm tra toàn thân cho cậu. Cha cũng đã lấy điện thoại ra chuẩn bị bấm số nhưng Hà Thanh Vũ nhanh tay giật lấy. “Con không sao, cũng chẳng đau chút nào.” Cậu còn hào hứng kể lại mình đã đá//nh đối phương thê thảm ra sao, giọng điệu đầy đắc ý, khiến cha mẹ không nhịn được mà bật cười.
Ba gương mặt mang những đường nét giống nhau đến rõ rệt, chỉ cần nhìn qua cũng biết họ là người một nhà. Hà Thanh Vũ gần như thừa hưởng toàn bộ ưu điểm của cha mẹ, từ nhỏ đã có gương mặt sắc sảo khiến người khác khó lòng rời mắt. Trên người cậu còn có sức sống rực rỡ đặc trưng của tuổi trẻ, sáng chói như một vầng thái dương giữa ban ngày.
Tôi nghiêng đầu nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt tủ kính. Đó là một gương mặt thanh tú theo kiểu nhạt nhòa, hoàn toàn khác với Hà Thanh Vũ. Nhìn lâu thêm một chút, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy không có gì nổi bật. Từng có người nói hai đứa trẻ nhà họ Hà, một người giống mặt trời, còn một người giống mặt trăng.
Khi mặt trời xuất hiện, ánh sáng của mặt trăng tự nhiên sẽ bị che lấp. Ở nơi đã có mặt trời rực rỡ, chẳng ai còn bận lòng tìm kiếm mặt trăng. Trong lòng tôi bất chợt dâng lên một cảm giác trống trải, ngay cả bản thân cũng thấy chán ghét. Rõ ràng họ mới là người một nhà, vậy tôi lấy tư cách gì để cảm thấy mất mát?
Năm đó, mẹ đưa tôi về nhà chỉ vì đã nhận nhầm người. Bà tưởng tôi là Hà Thanh Vũ, bởi trên cánh tay tôi có một vết mực sẫm màu trông giống vết bớt. Mẹ lao đến trước mặt tôi, chiếc váy đẹp dính đầy bụi bẩn, hai tay siết chặt lấy tôi rồi liên tục gọi: “Bảo bối, bảo bối của mẹ.”
Tôi được đưa về nhà họ Hà. Mẹ tự tay tắm cho tôi, dỗ tôi ngủ, kể chuyện, đút từng thìa cơm và mua cho tôi rất nhiều quần áo mới. Bà lặp đi lặp lại lời xin lỗi, nói rằng tất cả đều do bà không tốt, mới để người vú nuôi trong nhà bắt cóc tôi đi. Bà đã làm đúng theo yêu cầu, đưa tiền chuộc và không hề báo cảnh sát nhưng người kia vẫn không chịu trả lại đứa con quý giá cho bà.
Vòng tay mẹ ấm áp, nước mắt rơi xuống da tôi nóng đến bỏng người, còn tình yêu bà dành cho tôi thì mãnh liệt đến mức khiến một đứa trẻ không biết phải chống đỡ ra sao. Tôi nhìn bà hồi lâu rồi gọi một tiếng: “Mẹ.” Ngay khoảnh khắc ấy, cả người bà run lên dữ dội, như thể chỉ hai tiếng ấy đã chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng bà.
Thế nhưng vết bớt trên tay tôi càng ngày càng nhạt. Bởi đó vốn không phải vết bớt, chỉ là một vết mực bám lại mà thôi. Mẹ không chịu tin, bà nói mình đã hỏi bác sĩ, dấu vết bẩm sinh trên người trẻ nhỏ sẽ dần mờ theo thời gian, đó là chuyện hoàn toàn bình thường.
Bà nhất quyết không đồng ý đưa tôi đi xét nghiệm ADN. Ban đầu là vì sợ tôi hoảng hốt, về sau lại vì chính bà bắt đầu sợ hãi. Bà ôm tôi suốt ngày đêm, không ngừng gọi tôi là bảo bối, giống như chỉ cần giữ tôi thật chặt, sự thật sẽ không thể xuất hiện. Cho đến khi cha trở về, mọi chuyện cuối cùng cũng không thể tiếp tục né tránh.
Cha bắt đầu điều tra nguồn gốc của tôi. Tôi không phải bảo bối mà mẹ đã tìm kiếm, cũng không phải đứa trẻ bốn tuổi như bà vẫn tưởng. Khi ấy tôi đã hơn sáu tuổi, chỉ vì lớn lên trong cô nhi viện, cơ thể thiếu thốn nên mới thấp bé hơn bạn bè cùng tuổi. Kết quả xét nghiệm ADN đã chứng minh tất cả.
Hôm đó, tôi ngủ trưa tỉnh dậy nhưng không thấy mẹ đâu. Vừa bước ra khỏi phòng, tôi đã nhìn thấy bà đang khóc. Cha mẹ đang bàn bạc chuyện tìm một gia đình khác nhận nuôi tôi. Nhưng khi ấy, tôi đã không còn muốn rời khỏi nơi này nữa.
Tôi chạy đến, ôm chặt lấy chân mẹ, vừa khóc vừa nói không thành câu: “Con sẽ rất ngoan, con sẽ ăn ít cơm thôi, con sẽ nghe lời. Xin mọi người đừng bỏ con, có được không?” Những lời ấy bị ngắt quãng bởi tiếng nấc, mỗi câu đều lắp bắp như thể chỉ cần nói chậm một chút, họ sẽ lập tức đưa tôi đi.
Cuối cùng, tôi được giữ lại và trở thành Hà Tế Hồi. Cha mẹ đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức tôi không thể tìm ra điều gì để oán trách. Chỉ là từ đó về sau, mẹ không bao giờ gọi tôi là bảo bối nữa. Bà đổi sang gọi tôi là Tiểu Hồi.
Cha bận rộn với công việc ở công ty, còn mẹ lại tiếp tục lao vào hành trình tìm kiếm đứa con ruột đã mất. Tôi ở lại trông coi ngôi nhà xinh đẹp ấy, ngày ngày chờ họ trở về. Từ rất sớm, tôi đã hiểu một điều: chỉ có đứa trẻ ngoan ngoãn mới xứng đáng nhận được sự ưu ái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận