Chương 19

Cảm xúc trên gương mặt Lâm Tồn như bị rút sạch. Cô nhìn Lục Hạ bằng ánh mắt nặng nề, giọng nói cũng lạnh đi rõ rệt. “Sẽ không có lần sau đâu. Tôi sẽ nhờ Ban Học tập sắp xếp một học sinh khác có thành tích xuất sắc đến phụ đạo riêng cho em.”

Lục Hạ sững sờ, sắc mặt lập tức thay đổi. “Cái… Tại sao ạ?”

Lâm Tồn nhìn ra phía hành lang nhưng bóng dáng Diệp Miên đã sớm biến mất khỏi tầm mắt. “Như em thấy đấy, học kỳ này tôi còn có việc quan trọng hơn phải làm.”

Cô tiếp tục: “Cũng giống như việc em đã gia nhập Ban Kỷ luật thì phải đối xử công bằng, trừ điểm tất cả học sinh vi phạm, hiện tại tôi cũng có một việc nhất định phải hoàn thành.” Lâm Tồn quay người bước ra cửa. “Đó là đi dỗ cộng sự của mình quay lại. Tạm biệt, đàn em Lục.”

Lâm Tồn không nhìn biểu cảm hơi biến sắc của Lục Hạ sau khi nghe bốn chữ “đối xử công bằng”. Cô sải bước rời khỏi phòng hoạt động trống trải, không hề chần chừ.

Tối hôm sau, tại trang viên nhà họ Yến.

Cánh cửa thư phòng nằm trong phòng ngủ chính được đẩy ra. Diệp Miên khoác một chiếc áo ngoài, chậm rãi bước vào.

Đèn trong thư phòng vẫn sáng trưng. Một mảng tường lớn được phủ kín bởi đủ loại sách vở. Diệp Miên chỉ nhìn qua đã nhận ra phần lớn trong số đó là tài liệu chuyên ngành về quân sự và công nghệ.

“Không ngờ tối nay cô thật sự đến.”

Từ phía sau bàn làm việc vang lên giọng nói trầm thấp của Yến Dương Ninh.

Diệp Miên đáp: “Cô đã hạ tối hậu thư rồi, tôi nào dám không tới chứ, cô chủ Yến.”

Một bản đồ thành phố ba chiều được trải phẳng trên chiếc bàn rộng lớn, góc bàn chất đầy những tập tài liệu tham khảo dày cộp. Yến Dương Ninh đứng phía sau bàn, không ngẩng đầu, chỉ giơ tay ra hiệu cho cô lại gần.

“Đến xem thứ này đi.” Yến Dương Ninh nói.

Diệp Miên bĩu môi nhưng vẫn bước tới.

Ngón tay thon dài của Yến Dương Ninh dừng tại một điểm đỏ đã được đánh dấu trên bản đồ. “Năm nay, đề kiểm tra nội bộ dành cho học viên khóa dưới của Camdemos là chiến tranh đô thị, có thể xem như một biến thể của hình thức tác chiến đường phố vài thập kỷ trước.”

“Yêu cầu là tìm ra vị trí bắn tỉa tốt nhất, đồng thời thiết kế lộ trình rút lui tối ưu bắt đầu từ điểm này.”

“Biết rồi, sau đó thì sao?” Diệp Miên ghé lại gần, nghiêng đầu quan sát bản đồ.

Ngón tay Yến Dương Ninh vẫn giữ nguyên vị trí nhưng ánh mắt cô lại thoáng liếc sang mái tóc hơi rối ngay bên cạnh. “Tôi muốn nghe ý kiến của cô.”

“Đúng là đại tiểu thư có khác.” Diệp Miên đáp. “Câu ‘tôi muốn kiểm tra cô một chút’ từ miệng cô nói ra nghe cũng thật thanh cao thoát tục.”

“Không giống.” Yến Dương Ninh bình thản nói. “Đáp án chính xác của đề này, ngay cả tôi cũng không biết.”

Đầu ngón tay cô gõ lên mặt bàn. “Nhưng nếu cô không ngại, tôi có thể nói ý kiến của mình trước rồi để cô nhận xét.”

Diệp Miên hơi ngẩn ra. “Tôi cũng không ngại lắm…”

Lời còn chưa dứt, ngón tay Yến Dương Ninh đã di chuyển dọc theo những con phố trên bản đồ, cuối cùng dừng lại tại sân thượng của một tòa cao ốc.

“Tôi cho rằng đây là vị trí bắn tỉa tốt nhất.”

Yến Dương Ninh thong thả phân tích: “Nơi này có tầm nhìn rộng nhất trong phạm vi một trăm mét. Hơn nữa, đây là tòa nhà văn phòng thương mại. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, người bắn tỉa có thể trà trộn vào đám đông và rời khỏi tòa nhà trong thời gian ngắn nhất.”

“Qua tính toán, thời gian sử dụng xe để rời khỏi khu vực từ vị trí này cũng là ngắn nhất.”

Cô dùng ngón tay phác họa vài đường trên bản đồ để minh họa, sau đó đứng thẳng người. “Cô thấy thế nào?”

Diệp Miên nheo mắt, kéo lại chiếc áo khoác đang lệch trên vai rồi cúi xuống cầm một cây bút chì.

“Nếu chỉ xét dựa trên những điều kiện hiện có, nếu tôi là giám khảo, tôi sẽ cho rằng đây là một đáp án đạt yêu cầu.”

Gương mặt Yến Dương Ninh không để lộ vẻ vui mừng khi được công nhận. Đôi mắt cô chìm trong bóng tối, biểu cảm nhạt đến mức khó đoán.

“Nhưng cũng chỉ dừng ở mức đạt yêu cầu.” Diệp Miên nói tiếp. “Không thể coi là đáp án xuất sắc nhất.”

Trong bóng tối, đôi mày Yến Dương Ninh hơi nâng lên. Cô quay sang nhìn Diệp Miên. “Vậy sao?”

Diệp Miên không nhìn cô, một tay chống lên bàn, tay còn lại dùng bút chì vẽ một vòng tròn quanh tòa nhà đối diện với cao ốc mà Yến Dương Ninh vừa lựa chọn.

“Cô thấy tòa nhà văn phòng đối diện này không?”

Diệp Miên nói: “Đúng là nó không che khuất tầm nhìn nhưng nhìn vào loại cây được trồng ven đường thì đây hẳn là một thành phố nằm ở vĩ độ cao.”

“Theo thời gian chiếu sáng thể hiện trên bản đồ, ánh nắng sẽ bị lớp kính của tòa nhà này phản xạ trở lại.” Cô dùng bút gõ lên vị trí vừa khoanh. “Nói cách khác, người bắn tỉa rất có thể sẽ bị ánh sáng chói làm lóa mắt, thậm chí không thể mở mắt trong thời điểm cần nổ súng.”

“Còn một vấn đề nữa. Đề bài yêu cầu lộ trình rút lui tốt nhất nhưng cái gọi là tốt nhất không thể chỉ được đánh giá bằng thời gian ngắn nhất.”

“Muốn rời khỏi sân thượng, nhất định phải sử dụng thang máy hoặc dây trượt. Cả hai phương án đều tiềm ẩn rủi ro.”

“Sau khi ra khỏi tòa nhà, lựa chọn rời đi bằng xe đúng là tư duy thông thường. Nhưng một khi mục tiêu bị ám sát, liệu các tuyến đường chính có xảy ra hoảng loạn, dẫn tới ùn tắc hay không?”

Diệp Miên vẽ thêm vài đường lên bản đồ rồi nhấc ngòi bút. “Nếu đây là đề thi đầu vào Camdemos trong tương lai, e rằng đáp án này khó để lại ấn tượng sâu sắc với giám khảo.”

Cô nghiêng đầu nhìn Yến Dương Ninh. “Cô chủ Yến, tôi nói thẳng, mong cô đừng để bụng.”

Thư phòng lập tức chìm vào im lặng.

Yến Dương Ninh đứng cạnh Diệp Miên, hạ mắt nhìn bàn tay đang cầm bút chì của cô. Bàn tay ấy thon, trắng nhợt, từng khớp xương cân đối. Khi dùng lực viết xuống những hàng chữ dứt khoát, các đường gân mảnh trên mu bàn tay hơi hiện lên, giống như những nhánh trúc nhỏ.

Yến Dương Ninh im lặng một lúc rồi hỏi: “Vậy theo cô, nên chọn vị trí nào?”

Dường như đã đoán trước cô sẽ hỏi như vậy, Diệp Miên mỉm cười rồi không chút do dự vẽ một vòng tròn quanh một tòa nhà bỏ hoang cách đó một khu phố.

Yến Dương Ninh nhìn vị trí ấy hồi lâu, ánh mắt dần giãn ra.

“Hóa ra là vậy.”

Cô gật đầu. “Tòa nhà đang thi công này chỉ còn lại phần khung. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, dù đi cầu thang bộ hay sử dụng dây trượt đều thuận lợi. Môi trường cùng hệ thống đường sá xung quanh cũng an toàn và ổn định hơn…”

Yến Dương Ninh suy nghĩ một lúc rồi bật cười. “Lệnh tôn còn định tìm người đến phụ đạo cho tôi. Xem ra không cần thiết nữa.”

Cảm xúc trong giọng cô khiến người khác khó nhận biết. “Nhưng Diệp Miên, tôi rất tò mò. Vì sao cô có thể phân tích vấn đề này kỹ đến vậy?”

Bàn tay đang đặt bút của Diệp Miên dừng lại, hàng mi hơi rung lên. “Từ nhỏ tôi đã ở bên cạnh bố nên được hun đúc, ngẫu…”

Chiếc áo khoác theo động tác của cô trượt khỏi vai. Diệp Miên còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay từ phía sau đã giữ lấy lớp vải mềm rồi khoác trở lại lên vai cô.

Hơi ấm từ lòng bàn tay khiến cơ thể Diệp Miên theo bản năng run lên.

“Sau này nhất định phải thỉnh giáo cô nhiều hơn.” Yến Dương Ninh vừa nói vừa chỉnh lại phần cổ áo cho cô. “Cô giáo Tiểu Diệp.”

Diệp Miên nâng mắt nhìn lên. Yến Dương Ninh cũng đang nhìn cô. Có lẽ chỉ là ảo giác nhưng Diệp Miên cảm thấy ánh đèn trong thư phòng đã làm dịu những đường nét lạnh lùng trên gương mặt đối phương, khiến trong mắt cô dường như thấp thoáng ý cười.

Diệp Miên lập tức lùi lại một bước, kéo chặt hai vạt áo trước người. “Không dám nhận. Cô không cắt khẩu phần bánh ngọt của tôi là được.”

Yến Dương Ninh bật cười. “Tôi chỉ đùa thôi.”

Diệp Miên nhìn cô. “Lấy tôi ra làm trò vui thú vị lắm sao?”

Yến Dương Ninh không trực tiếp trả lời. Cô chỉ nâng mày, chăm chú đánh giá Diệp Miên. “Gần đây sức khỏe thế nào? Ngày nào tin nhắn cũng nói về muộn, bận rộn đến mức sắc mặt vẫn chẳng khá hơn chút nào.”

Diệp Miên hạ mắt. “Vậy nên nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép về phòng trước.”

Yến Dương Ninh không nói gì. Diệp Miên xoay người bước đi, vừa tới cửa đã nghe tiếng đối phương vang lên phía sau.

“Cô gái năm hai nhà Thorne đã mời cô tham dự tiệc trưởng thành sao?”

Bàn tay Diệp Miên đang đặt trên nắm cửa bằng đồng lập tức dừng lại.

Cô quay đầu. “Sao cô biết?”

Yến Dương Ninh nhìn chằm chằm Diệp Miên, đôi mắt đen dường như sắp hòa vào bóng tối.

Diệp Miên hỏi tiếp: “Julius cũng mời cô sao? Cô sẽ đến chứ?”

Vẻ ôn hòa thoáng hiện trước đó trên gương mặt Yến Dương Ninh hoàn toàn biến mất. Cô ngồi xuống ghế, đan hai tay vào nhau rồi đặt dưới cằm, trở lại dáng vẻ sắc bén và thâm trầm của người thừa kế nhà họ Yến.

“Tôi không có thời gian.”

Yến Dương Ninh nói: “Loại hoạt động giao lưu nhàm chán ấy, tôi khuyên cô cũng nên hạn chế tham gia.”

Diệp Miên đáp: “Tôi biết rồi.”

Cô đẩy cửa rời khỏi thư phòng.

“Thật khó hiểu…”

Diệp Miên vừa đi vừa lẩm bẩm một câu gần như chỉ mình nghe thấy.

Cô nhạy bén nhận ra lúc chia tay, bầu không khí quanh người Yến Dương Ninh dường như đã trở nên nặng nề hơn một cách khó hiểu.

Nhưng Diệp Miên không có thời gian quan tâm quá nhiều. Đại tiểu thư nhà họ Yến có giận hay không vốn chẳng liên quan gì đến cô.

Chỉ là Yến Dương Ninh đang bình thường, tại sao lại đột nhiên nổi giận?

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 19
Cô Ấy Không Để Tâm Tới Bạch Nguyệt Quang Là Tôi