Chương 5

6

Cửa phòng bệnh từ đầu đến cuối vẫn khép hờ. Tôi vừa đẩy cửa bước ra đã nhìn thấy Bạch Dương vội vàng quay lưng né tránh, dáng vẻ rõ ràng có phần hoảng hốt. Tôi đứng tại cửa, lấy khăn tay cẩn thận lau từng ngón tay, chưa được bao lâu thì một bóng người đã phủ xuống trước mặt.

“Thang… Thang tổng, điện thoại của ngài để quên trên xe. Lục tiên sinh gọi đến liên tục, nên tôi nghĩ… nên mang lên cho ngài.” Tôi nhìn cậu ấy, trực tiếp hỏi: “Cậu nghe thấy hết rồi à?”

“Vâng… Tôi vẫn luôn đứng ngoài canh cửa giúp ngài. Chuyện hôm nay sẽ không có người thứ ba biết được đâu ạ.” Tôi thoáng sững lại, tiện tay ném chiếc khăn vào thùng rác rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương.

Sau vài giây im lặng, tôi nở một nụ cười lạnh nhạt: “Vất vả cho cậu rồi.” Bạch Dương lập tức thở phào như vừa trút được gánh nặng, sau đó đưa điện thoại đến trước mặt tôi: “Thang tổng, điện thoại của ngài.”

Tôi nhận lấy, nhét vào túi rồi vừa đi vừa dặn: “Bạch Dương, hai hôm nữa tôi định chuyển nhà, cậu liên hệ giúp tôi một công ty chuyển nhà…” Nghĩ lại một lát, tôi liền đổi ý: “Thôi bỏ đi, đồ đạc của tôi cũng không nhiều, đến lúc đó…”

“Một mình ngài sao?” Phản ứng của Bạch Dương đột nhiên lớn hơn bình thường. Đôi mắt cậu ấy thoáng sáng lên, sau đó lại nhanh chóng tối xuống: “Ngài không tiếp tục ở cùng Lục tiên sinh nữa sao?”

“Ừ.”

Trong ánh mắt Bạch Dương dường như ẩn giấu một niềm mong đợi khó nói thành lời. Cậu ấy do dự rồi hỏi: “Vậy hiện giờ ngài… đang độc thân sao?”

Tôi bật cười, đang định chuyển sang chuyện khác thì điện thoại trong túi chợt reo lên. Trên màn hình hiện tên Lục Hành. Tôi chần chừ vài giây rồi mới nhấn nghe: “Có chuyện gì?”

“Sao cậu không nghe điện thoại của tôi?”

Tôi nhíu mày, vừa định cúp máy thì giọng Lục Hành lại truyền đến: “Thang Trì Ngữ, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“Nói đi.”

“Cậu nên xin lỗi mẹ của Thang Gia Niên.”

Bàn tay cầm điện thoại vô thức siết lại, tôi bật ra một tiếng cười lạnh: “Dựa vào đâu?”

“Ba năm trước, cậu dùng mẹ của Tiểu Niên để uy hiếp em ấy chia tay với tôi. Chuyện tuy đã qua nhưng tôi vẫn mong cậu có thể xin lỗi hai mẹ con họ.”

“Nói xong chưa?”

“Ừ. Bao giờ cậu tan làm? Tôi đã nấu cơm…”

Tôi không nhịn được cười thành tiếng: “Lục Hành, Thang Gia Niên có từng nói cho anh biết mấy năm nay mẹ con họ cơm áo đầy đủ là đang tiêu tiền của ai không?”

“Không nhắc đến những chuyện ấy, cho dù một ngày nào đó tôi thật sự tống người đàn bà kia vào bệnh viện tâm thần thì cũng là bà ta nợ tôi. Còn anh nữa, Lục Hành, từ nay đừng gọi điện cho tôi.”

“Giữa tôi và anh đã kết thúc rồi.”

7

Từ viện điều dưỡng đi đến bãi đậu xe, Bạch Dương vẫn luôn kín đáo quan sát sắc mặt của tôi. Sau khi lên xe, tôi lên tiếng dặn: “Cậu đưa tôi đến khách sạn trước, sau đó cứ lái xe về nhà đi.”

Tôi thắt dây an toàn xong nhưng chờ mãi vẫn không thấy Bạch Dương khởi động xe. Khi quay đầu nhìn sang, cậu ấy cũng vừa lúc nhìn thẳng vào tôi: “Thang tổng, tình trạng hiện giờ của anh không thích hợp ở khách sạn một mình.”

Im lặng hai giây, tôi thuận miệng trêu: “Sao vậy? Sợ tôi nghĩ quẩn rồi làm chuyện dại dột à?” Bạch Dương lập tức lắc đầu: “Không phải, tôi sợ lúc anh đau dạ dày lại không có ai ở bên chăm sóc.”

“Tôi không cần người chăm sóc. Lái xe đi.”

“Nhưng tôi muốn chăm sóc anh. Tôi muốn… đưa anh về nhà.”

Trong cuộc đối mắt kéo dài ấy, cuối cùng tôi vẫn là người thua trước. Ánh mắt của Bạch Dương quá chân thành, trong trẻo đến mức mọi tình cảm đều hiện rõ nhưng đó lại là thứ tôi không thể đáp lại, cũng chẳng đủ sức gánh vác.

Tôi dời mắt về khoảng không trước mặt, giọng nói trở nên lạnh nhạt: “Bạch Dương, cậu đã biết tình trạng của tôi thì càng nên hiểu phải dừng lại đúng lúc, tránh để bản thân chịu tổn thất.”

“Nhưng tôi không cảm thấy thích anh là một sự thiệt thòi.”

Tôi nhắm mắt, trong đầu chỉ hiện lên hai chữ: cứng đầu. Một lát sau, tôi mới nói: “Bạch Dương, bây giờ cậu không chịu nghe lời tôi, sau này… cậu sẽ đau khổ lắm.”

Bên tai bỗng vang lên tiếng cười của cậu ấy: “Anh đang lo cho tương lai của tôi sao?”

“…”

“Thang tổng, hình như tôi đã hiểu rồi. Anh không muốn mắc nợ bất cứ ai, cho dù đó là người từng làm tổn thương mình, anh cũng nhất định phải trả lại rõ ràng từng khoản, đúng không?”

Tôi quay đầu nhìn Bạch Dương, đôi mày bất giác nhíu lại. Nụ cười trên gương mặt cậu ấy vẫn không thay đổi: “Nhưng Thang tổng, tất cả những việc tôi làm đều xuất phát từ sự tự nguyện.”

“Cho dù anh không thể đáp lại tình cảm của tôi, anh cũng không hề nợ tôi bất cứ thứ gì. Vì vậy, anh không cần phải cảm thấy áy náy hay mang theo gánh nặng trong lòng.”

Sắc mặt tôi lập tức trầm xuống: “Cậu ngốc à?”

Bạch Dương chỉ đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ: “Tôi không ngốc. Tôi biết rõ mình đang làm gì, đồng thời cũng đã nghĩ đến kết quả có thể xảy ra.”

“Trước kia, tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn anh. Nhưng bây giờ, nếu vẫn bắt tôi tiếp tục đứng nhìn mà không được làm gì, tôi thật sự sẽ khó chịu đến phát điên.”

Tôi liếc sang cậu ấy: “Cậu phát điên thì sẽ thế nào?”

Bạch Dương nhún vai: “Tôi cũng không biết. Nhưng chắc chắn anh sẽ không nỡ nhìn tôi phát điên đâu.”

“…”

“Thang tổng, anh không cần để ý trong lòng tôi đang nghĩ gì. Anh cứ xem tôi như một người bạn, hoặc một cấp dưới đang ra sức lấy lòng cấp trên cũng được, được không?”

Tôi không trả lời. Bạch Dương liền tháo dây an toàn, nghiêng người ghé lại gần rồi nắm lấy cánh tay tôi lay vài cái: “Cầu xin anh đấy.”

Tôi bất lực nhìn cậu ấy: “Cậu có biết bây giờ trông cậu giống cái gì không?”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 5
Không Từ Thủ Đoạn