Chương 9
11
Tôi đã ở nhà Bạch Dương tròn một tuần, vậy mà dần dần lại sinh ra cảm giác nhàn nhã hiếm có. Khối lượng công việc mỗi ngày đều được giảm bớt, một nửa giao cho nhân vật số hai trong công ty là Mục Oánh, phần còn lại chuyển sang cho Bạch Dương xử lý. Cũng nhờ vậy, tôi bất ngờ nhận ra khả năng phân tích, phán đoán và đưa ra quyết định của cậu ấy đều xuất sắc hơn mình tưởng.
Trước kia, tôi chỉ cảm thấy Bạch Dương là một trợ lý giỏi, làm việc cẩn thận và đáng tin cậy. Nhưng nhìn biểu hiện của cậu ấy lúc này, tôi bỗng nghĩ có lẽ cậu ấy cũng đủ năng lực trở thành một người lãnh đạo tốt. Đúng lúc ấy, Bạch Dương ngẩng đầu khỏi chồng tài liệu, ánh mắt thường ngày luôn sáng ngời giờ đã hiện rõ vẻ mỏi mệt: “Anh, em hơi mệt.”
Tôi rót thêm nước vào ấm trà, sau đó đẩy tách trà đến bên tay cậu ấy: “Những thứ hôm nay tôi dạy, cậu đã học hết chưa?” Bạch Dương lập tức cầm lấy tách trà, thả người tựa vào lưng ghế, vừa uống vừa cảm thán: “Học được rồi. Hóa ra làm ông chủ như các anh, ngày nào cũng phải suy tính nhiều chuyện như vậy, đúng là chẳng dễ dàng gì…”
Tôi thản nhiên liếc cậu ấy, lời nói mang theo ý thăm dò: “Nghe giọng cậu thì hình như không muốn làm ông chủ? Vậy sau này công ty nhà cậu giao cho ai thừa kế?” Bạch Dương nhìn tôi rồi lập tức xua tay: “Công ty nhà em đã có anh cả và chị dâu lo liệu, bố em cũng chưa nghỉ hưu. Nơi duy nhất trong công ty cần đến em chỉ có bộ phận nghiên cứu phát triển thôi.”
Cậu ấy nói đến đó, vẻ mặt còn mang theo chút đắc ý: “Không ngờ đúng không anh? Em còn giấu anh ra ngoài kiếm thêm thu nhập đấy.” Tôi nhớ lại hồ sơ của cậu ấy rồi hỏi: “Chuyên ngành của cậu là công nghệ phần mềm. Công ty hoạt động trong lĩnh vực này, người đứng đầu lại mang họ Bạch… bố cậu là Bạch Tùng sao?”
Đôi mắt Bạch Dương lập tức sáng hẳn lên: “Anh biết ông ấy ạ?” Tôi gật đầu: “Ừ, một doanh nhân rất nổi tiếng.” Nghe vậy, Bạch Dương lập tức tỉnh táo, hào hứng giới thiệu: “Bố em tên Bạch Tùng, anh cả tên Bạch Nguyệt, mẹ em là Lan Nguyệt Tâm, chị dâu em tên Tống Uyển. Em còn có cả ông bà nội ngoại nữa, tất cả mọi người đều biết anh đấy!”
Tôi nhìn dáng vẻ phấn khởi của cậu ấy, không nhịn được hỏi: “Họ biết gì về tôi?” Ánh mắt Bạch Dương lập tức đảo sang nơi khác, giọng nói cũng nhỏ dần: “Thì biết em thích anh chứ còn gì nữa.” Tôi im lặng vài giây, sau đó mới hỏi: “Họ không phản đối sao?”
Bạch Dương nhíu mày, phản ứng vô cùng dứt khoát: “Tất nhiên là không! Họ cũng rất thích anh. Anh cả em trước giờ vẫn luôn khâm phục anh, bố mẹ em hôm qua còn hỏi bao giờ em mới đưa anh về nhà ăn cơm. Đúng rồi, mấy bộ quần áo em lén mua cho anh, có một nửa là do chị dâu em giúp chọn đấy…”
Nghe Bạch Dương thao thao bất tuyệt, tôi bất giác thất thần. Cậu ấy lập tức chạy đến trước mặt, xoay ghế của tôi lại rồi nửa ngồi nửa quỳ xuống: “Anh, anh sao thế?” Sự lo lắng trong giọng nói kéo tôi trở về thực tại, tôi nhìn cậu ấy rồi đáp: “Không sao, chỉ là… đột nhiên nhận được nhiều sự yêu mến như vậy nên có chút không quen.”
Hai tay Bạch Dương đặt trên đầu gối tôi, biểu cảm lập tức trở nên buồn bã: “Anh, có phải em lại khiến anh cảm thấy áp lực không?” Tôi bật cười, nắm tay kéo cậu ấy đứng dậy: “Lại nghĩ linh tinh gì vậy? Mau đi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tan làm.”
Cảm xúc của Bạch Dương đến nhanh mà tan cũng nhanh, chẳng bao lâu sau đã trở lại dáng vẻ vui vẻ như một chú cún con. Trên đường tan làm, cậu ấy kéo tôi vào siêu thị. Đến khi thanh toán xong, cả hai vừa đi ra bãi đậu xe, Bạch Dương đột nhiên cúi người ghé sát tai tôi: “Anh, em cảm giác có người đang theo dõi chúng ta.”
Tôi dừng bước, đưa mắt quan sát xung quanh nhưng không phát hiện người nào khả nghi. Sau bữa tối, Bạch Dương lại kéo tôi đến công viên gần nhà đi dạo. Chẳng bao lâu sau, ngay cả tôi cũng nhận ra có gì đó không ổn. Quả thật có người đang âm thầm bám theo chúng tôi.
Tôi và Bạch Dương nhìn nhau, trong lòng gần như cùng xuất hiện một suy đoán. Cậu ấy hạ giọng hỏi: “Anh, anh nghĩ có phải là hắn không?” Tôi đáp: “Không chắc.” Căn nhà đã hứa tặng Lục Hành, tôi cũng đã giao luật sư làm thủ tục sang tên, theo lý mà nói, anh ta không còn lý do gì để tìm đến tôi nữa.
Tôi kéo tay áo Bạch Dương: “Đi thôi, chúng ta đi thêm một lúc nữa.” Nhưng chưa đi được bao xa, dạ dày đã bất ngờ quặn lên từng cơn dữ dội. Tôi khựng lại tại chỗ, đôi mày lập tức nhíu chặt vì đau.
Bạch Dương cúi đầu nhìn tôi, không hỏi thêm câu nào đã lập tức khom người, cõng tôi lên lưng rồi nhanh chóng quay về. Trong dạ dày giống như có một bàn tay đang không ngừng cào xé, tôi kiệt sức nằm rạp trên lưng cậu ấy. Hơi ấm từ cơ thể Bạch Dương càng khiến cảm giác lạnh lẽo, nhớp nháp đang bám theo phía sau trở nên rõ ràng hơn.
Trong cơn đau khiến ý thức dần mơ hồ, dường như tôi nghe thấy có người gọi tên mình.
“Thang Trì Ngữ…”
12
Hiệu quả của thuốc giảm đau ngày càng kém. Đêm đó, Bạch Dương thức cùng tôi hơn nửa đêm, mãi đến khi cơn đau tạm lắng mới chịu nghỉ ngơi. Sáng hôm sau, cậu ấy ngồi xổm bên giường, ngập ngừng hỏi: “Anh, hôm nay em đeo kính râm đi làm được không?”
Tôi mở mắt, mất một lúc mới hiểu cậu ấy đang nói gì. Sau đó, tôi đưa tay tháo chiếc kính râm trên mặt Bạch Dương xuống, nhất thời không biết nên bật cười hay thở dài. Đôi mắt cún con vốn xinh đẹp của cậu ấy đã sưng vù, trông chẳng khác nào một con ếch xanh đang buồn bã.
Tôi âm thầm thở dài, dùng mu bàn tay chạm lên vùng da quanh mắt cậu ấy: “Không phải đã nói ở bên cạnh tôi thì không được khóc nữa sao?” Bạch Dương lập tức nắm lấy tay tôi, cúi thấp đầu, giọng nói nghèn nghẹn: “…Em cảm thấy mình thật vô dụng.”
“Tiểu Bạch.”
“Dạ?” Bạch Dương lập tức ngẩng đầu lên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận