Chương 10

Tôi mỉm cười hỏi: “Tôi gọi cậu như vậy được không?” Bạch Dương nhìn tôi, vẻ mặt còn ngơ ngác nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Tôi ngồi dậy, cầm chiếc kính râm bên cạnh đeo lại cho cậu ấy rồi nói: “Đừng nói những lời xem nhẹ bản thân như vậy. Cậu rất giỏi, dù với tư cách trợ lý hay là… bạn của tôi, tôi đều rất hài lòng.”

“Sáng nay cậu đến công ty bàn giao công việc với tổng giám đốc Mục. Buổi chiều vào hệ thống xin nghỉ phép, tôi sẽ phê duyệt, sau đó về nhà nghỉ ngơi, được không?” Bạch Dương đáp một tiếng “vâng”, rồi mới chịu đứng dậy rời khỏi phòng.

Sau khi cậu ấy ra ngoài, tôi thu dọn sơ qua rồi gọi điện bảo luật sư Trần đến. Cậu ta đã theo tôi gần mười năm, có thể xem là một trong những người thân tín nhất bên cạnh tôi. Chúng tôi mất cả buổi sáng để kiểm tra sơ lược toàn bộ tài sản đang đứng tên tôi, trong đó có một số giấy tờ quan trọng vẫn để tại căn nhà đã hứa tặng cho Lục Hành.

“Luật sư Trần, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đã làm xong chưa?” Luật sư Trần gật đầu: “Hôm qua vừa lấy được, hiện đang để ở công ty. Chiều nay tôi mang sang cho Lục tiên sinh nhé?”

“Không cần. Sau khi về công ty, cậu giao thẳng cho Bạch Dương, bảo cậu ấy mang về cho tôi.” Luật sư Trần lập tức đáp: “Vâng, Thang tổng.”

Gần sáu giờ tối, Bạch Dương mới trở về. Vừa bước vào cửa, cậu ấy đã chạy đến trước mặt tôi, ngẩng đầu để tôi nhìn đôi mắt của mình: “Mắt em trở lại bình thường chưa anh?” Tôi đưa tay véo má cậu ấy, nhìn từ bên trái sang bên phải rồi nhận xét: “Sao tôi lại cảm thấy… cậu trông non hơn trước nhỉ?”

Bạch Dương cười vui vẻ: “Đương nhiên rồi. Để mắt mau hết sưng, em nhờ chị dâu đưa đi spa một chuyến, tiện thể đắp thêm mặt nạ luôn.” Tôi thầm nghĩ, đúng là một chú cún con thích làm đẹp.

Ngay lúc tôi vừa quay người, Bạch Dương đã vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, giữ chặt không cho đi: “Anh, vừa rồi anh lẩm bẩm gì vậy?” Tôi im lặng rút cuốn sổ đỏ trong tay cậu ấy ra, vẻ mặt không thay đổi: “Khen cậu đấy. Mau buông tay, tôi phải ra ngoài một chuyến, tối nay không cần đợi tôi ăn cơm.”

Nhưng Bạch Dương hoàn toàn không nghe lời. Cậu ấy lập tức chộp lấy chìa khóa xe, sải bước đi trước tôi rồi dứt khoát nói: “Em đưa anh đi.”

“…”

13

Tôi bảo Bạch Dương ở dưới lầu chờ. Sau khi lên đến nơi, tôi đứng bất động trước cửa gần một phút rồi mới đưa tay nhấn chuông. Chuông vang lên ba lần nhưng bên trong vẫn không có ai trả lời.

Do dự vài giây, tôi thử đặt ngón tay lên khóa vân tay. Cánh cửa lập tức mở ra. Trong nhà hơi tối, cách bài trí vẫn giống hệt trước đây, ngay cả vị trí đôi dép lê của tôi cũng không hề thay đổi.

Chỉ có điều, vừa bước vào cửa, tôi đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Tôi bật đèn, đi thêm hai bước rồi nhìn thấy Lục Hành đang ngồi dựa vào tủ rượu. Xung quanh anh ta vương vãi không ít chai rỗng, gương mặt tiều tụy, hai mắt đỏ ngầu, hoàn toàn không còn dáng vẻ ôn hòa, thanh nhã ngày trước.

Lục Hành ngước mắt nhìn tôi, giọng nói khàn đặc: “Cậu về rồi.” Tôi nhíu mày. Bình thường vào giờ này, đáng lẽ anh ta chỉ vừa tan làm không lâu mới đúng.

“Hôm nay anh không đi làm sao?” Tôi theo phản xạ hỏi ra nhưng vừa dứt lời đã lập tức hối hận. Không nên nói thừa với anh ta.

“Không. Tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu.”

Bước chân tôi thoáng dừng lại nhưng nhanh chóng bỏ ngoài tai, trực tiếp đi về phía thư phòng. Toàn bộ đồ đạc đều được cất trong két sắt, tôi lấy một chiếc túi hồ sơ, bỏ những thứ cần thiết vào trong. Đến khi đi ra, Lục Hành đã đứng chắn ngay trước cửa.

Sắc mặt tôi lập tức trầm xuống: “Tránh ra cho tôi đi.” Lục Hành không hề nhúc nhích, ánh mắt tối tăm chậm rãi lướt qua người tôi rồi nói: “Cậu gầy đi rồi.”

Tôi chuyển tầm mắt sang nơi khác, lạnh lùng lặp lại: “Tránh ra.” Thế nhưng Lục Hành hoàn toàn bỏ ngoài tai, thậm chí còn tiến thêm một bước về phía tôi.

“Thang Trì Ngữ, tôi đã hiểu ba ngày đó… cậu từng cảm thấy thế nào rồi.” Anh ta lẩm bẩm, giọng nói rối loạn: “Rất khó chịu, rất tuyệt vọng, cũng rất đau khổ…”

Nhìn dáng vẻ anh ta nói năng lộn xộn như một kẻ mất kiểm soát, trong lòng tôi không hiểu sao lại dâng lên cảm giác phiền chán. Đúng lúc ấy, dạ dày bắt đầu co thắt, cơn đau dữ dội bất ngờ ập đến.

Tôi hít vào một hơi, cố gắng nén cơn giận: “Sổ đỏ tôi đã để trên bàn cho anh. Nếu say rồi thì đi ngủ đi, đừng đứng đây chắn…”

“Thang Trì Ngữ!”

Lục Hành đột nhiên trở nên kích động, đôi mày nhíu lại đầy đau đớn: “Tôi không cần sổ đỏ, cũng không cần bồi thường. Tôi không cần bất cứ thứ gì trong số đó…”

Sự kiên nhẫn của tôi đã hoàn toàn cạn kiệt, trong khi cơn đau trong dạ dày vẫn không ngừng tăng lên. Tôi hít sâu, định nghiêng người lách qua: “Không cần thì vứt đi, tránh ra…”

Cánh tay tôi bất ngờ bị kéo mạnh về phía sau. Lục Hành nhìn tôi chằm chằm, từng chữ gần như được ép ra từ kẽ răng: “Thang Trì Ngữ, tôi không cần gì cả. Tôi chỉ cần… em quay lại.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 10
Không Từ Thủ Đoạn