Chương 11

Tôi nhắm mắt, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay để ép mình giữ bình tĩnh: “Lục Hành, hiện giờ tôi không có tâm trạng nghe anh kể chuyện cười…” Lục Hành lập tức gầm lên: “Tôi không nói đùa với em!” Tiếng quát bất ngờ khiến tôi sững lại, bàn tay anh ta siết mạnh đến mức như muốn bóp nát cánh tay tôi.

“Thang Trì Ngữ, em quay lại đi. Chúng ta bình tĩnh nói chuyện, có hiểu lầm gì thì cứ nói rõ ra là được…” Cảm xúc bị kìm nén cùng cơn đau dạ dày đồng loạt dâng đến cực điểm, tôi không chịu nổi nữa, hét thẳng vào mặt anh ta: “Nói cái gì? Tôi và anh còn gì để nói chứ! Kết thúc rồi, anh không hiểu tiếng người sao? Tôi không yêu anh nữa, Lục Hành, mọi chuyện kết thúc rồi!”

“Không… yêu… nữa?” Lục Hành chậm rãi nhắc lại từng chữ, trong mắt dần hiện lên vẻ quái dị khiến người ta lạnh sống lưng: “Thang Trì Ngữ, chúng ta đã ở bên nhau suốt ba năm, sao em có thể nói không yêu là lập tức không yêu nữa? Là vì tên Bạch Dương kia, đúng không?”

Tôi trừng mắt nhìn anh ta, vừa kinh ngạc vừa giận dữ: “Anh nói nhảm cái gì vậy!” Lục Hành lúc này chẳng khác nào một kẻ đã hoàn toàn mất trí, gương mặt méo mó trong tiếng cười điên loạn. Tôi cố giằng tay ra nhưng anh ta lập tức giữ chặt cả hai cổ tay, không cho tôi có cơ hội thoát khỏi.

“Thang Trì Ngữ, em luôn miệng nói mình không còn cảm giác với tôi, vậy em có cảm giác với ai? Với Bạch Dương sao?” Lục Hành nhìn tôi bằng ánh mắt dữ dội, lời nói càng lúc càng mất kiểm soát: “Em có lựa chọn mới nên muốn đá tôi đi, đúng không? Nhưng tôi không đồng ý… Tôi tuyệt đối không đồng ý!”

Lục Hành bất ngờ dùng sức kéo mạnh tôi vào trong. Tôi lập tức quát lên: “Anh muốn làm gì? Lục Hành!” Trước mắt tôi chao đảo, giây tiếp theo cả người đã bị anh ta ném xuống ghế sô pha. Đầu gối anh ta chen vào giữa hai chân tôi, ép chúng tách ra rồi cúi người đè chặt xuống.

“Làm gì sao? Không phải em nói mình đã hết cảm giác rồi à? Vậy chúng ta cùng tìm lại cảm giác.” Lục Hành vừa khống chế tôi vừa nói năng lộn xộn: “Tôi bỏ đi ba ngày, em rời đi mười ngày, coi như chúng ta hòa nhau. Sau này không ai nhắc lại chuyện này nữa, chúng ta…”

“Lục Hành!” Tôi dồn hết sức lực tát mạnh vào mặt anh ta: “Anh mẹ nó tỉnh táo lại đi!” Cơ thể Lục Hành khựng lại trong chốc lát, sau đó anh ta từ từ quay mặt trở lại, dùng sức nặng ghìm chặt nửa thân dưới của tôi, hai tay túm lấy cổ áo tôi.

“Tôi đang rất tỉnh táo.”

Một tiếng xoẹt vang lên, hàng cúc áo sơ mi bị giật bung, từng chiếc rơi xuống nền nhà. Âm thanh cúc áo va vào sàn liên tục dội vào màng nhĩ, khiến đầu óc tôi trống rỗng. Trong khoảnh khắc đó, tôi dường như mất hoàn toàn khả năng nói chuyện.

Đôi tay kia tùy tiện di chuyển trên người tôi. Cảm giác nóng ẩm rơi xuống bên cổ, hàm răng cắm sâu vào da thịt, giống như một con rắn độc đang truyền luồng nọc lạnh buốt vào cơ thể. Cơn đau rút sạch sức lực, còn sự phẫn nộ không ngừng giày vò từng dây thần kinh của tôi.

Giờ phút này, tôi một lần nữa nếm trải cảm giác đứng bên bờ vực sụp đổ. Bàn tay Lục Hành tiếp tục lần xuống nửa thân dưới, trong khi dạ dày tôi co thắt dữ dội, giống như có hàng vạn mũi kim thép đang liên tục đâm xuyên qua. Tôi chỉ muốn cuộn người lại nhưng Lục Hành vẫn đè chặt bên trên, ép đến mức tôi gần như không thể hô hấp.

Hơi thở dường như cũng bắt đầu nhiễm mùi máu tanh. Không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, một luồng chất lỏng bất ngờ trào ngược lên từ thực quản. Tôi hoảng hốt đưa tay bịt miệng nhưng vị tanh ngọt đã lập tức dâng lên cổ họng, nhanh chóng lấp đầy khoang miệng rồi không ngừng tuôn ra ngoài.

Máu tươi tràn qua từng kẽ ngón tay, chảy thành dòng dọc theo mu bàn tay. Tôi cố đẩy Lục Hành ra nhưng cơ thể đã chẳng còn sức lực, chỉ có thể khó khăn ép ra mấy chữ từ cổ họng: “Cút… ra…”

Mùi máu tanh nồng nhanh chóng lan khắp căn phòng. Lục Hành cuối cùng cũng dừng động tác, chậm rãi ngẩng đầu lên. Anh ta ngây người nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng như thể đầu óc đã hoàn toàn ngừng hoạt động.

“Cút…”

“Rầm!”

Cánh cửa căn phòng bất ngờ bị đẩy mạnh ra. Tôi khó nhọc chuyển ánh mắt về phía cửa, nhìn thấy Bạch Dương đang đứng chết lặng ở đó. Cảnh tượng trước mặt kích thích đến mức cậu ấy há miệng nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Bạch Dương lập tức lao đến, túm lấy Lục Hành rồi giật mạnh anh ta khỏi người tôi, ném thẳng xuống đất. Sau đó cậu ấy run rẩy đưa tay ôm lấy tôi: “Anh… không phải anh chỉ lên lấy đồ thôi sao? Tại sao… tại sao lại thành ra thế này? Xin lỗi… anh ơi, em xin lỗi… em không nên để anh lên đây một mình…”

Nước mắt Bạch Dương không ngừng rơi xuống. Tôi nóng lòng muốn nói vài câu an ủi cậu ấy nhưng vừa mở miệng, từng ngụm máu lớn lại trào ra, làm bẩn cả chiếc áo sơ mi trắng trên người Bạch Dương.

Tôi luống cuống đưa tay lau đi nhưng càng lau lại càng khiến chiếc áo thêm lem luốc. Tôi hoảng loạn co các ngón tay, vội vàng rụt tay về, lồng ngực nghẹn lại đến mức gần như không thể thở. Máu vẫn không ngừng tràn ra từ khóe miệng, bất kể tôi cố bịt thế nào cũng không thể ngăn lại.

Tôi quay mặt sang nơi khác, giãy giụa muốn tránh xa Bạch Dương. Thế nhưng cậu ấy lại siết chặt tôi vào lòng, cánh tay rắn chắc không ngừng run lên: “Anh… là Tiểu Bạch đây. Anh đừng trốn nữa, được không?”

Một giọt nước mắt nóng hổi trượt khỏi cằm cậu ấy, rơi xuống giữa trán tôi. Ngay sau đó là giọt thứ hai, rồi giọt thứ ba, từng giọt liên tục rơi xuống, cuốn theo những vệt máu trên mặt tôi.

Tôi suýt nữa đã quên mất.

Tiểu Bạch sẽ không chê tôi bẩn.

Tôi không còn giãy giụa nữa, buông lỏng toàn bộ sức lực rồi dựa vào lồng ngực cậu ấy. Những ngón tay yếu ớt nắm lấy tay áo Bạch Dương, tôi lẩm bẩm bằng giọng gần như không thể nghe rõ: “…Đi… Tiểu Bạch… chúng ta đi thôi…”

Lục Hành chật vật bò dậy từ dưới đất, ánh mắt vẫn trống rỗng và mờ mịt. Anh ta cử động một cách máy móc, dường như muốn bước theo: “Thang…”

“Cút ngay!”

Bạch Dương quay người đạp mạnh Lục Hành một cú, giận dữ quát: “Mày tốt nhất nên quỳ xuống cầu nguyện cho anh ấy không xảy ra chuyện gì đi!”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 11
Không Từ Thủ Đoạn