Giới thiệu truyện
- Thể loại: Điền văn, truyện buồn, cổ đại
Ta từng nhặt được một bé gái bên vệ đường.
Khi ấy, con bé nhỏ đến mức chỉ còn da bọc xương, hơi thở đứt quãng, trông chẳng khác nào một ngọn đèn sắp cạn dầu. Ta thấy đáng thương nên mang về nuôi, nào ngờ cứu được thân thể nó, lại chẳng cứu nổi cái đầu suốt ngày mơ mộng.
Con bé luôn khăng khăng mình là công chúa lưu lạc ngoài cung, còn bảo sau này nhất định sẽ đón ta vào hoàng thành hưởng phúc.
Ta nghe xong chỉ cười nhạt.
Công chúa nào phải dậy từ sáng sớm nhóm bếp, gánh nước, nhào bột rồi cán bánh đến mỏi nhừ hai tay?
Ta chẳng có thói quen nuông chiều trẻ nhỏ. Con bé được ta nuôi từ trắng trẻo, mềm mại thành đen nhẻm vì phơi nắng, hai má bóng lên như vừa quét một lớp dầu.
Một hôm, nó cãi lời ta. Ta mắng vài câu, nó liền ôm bọc đồ bỏ chạy.
Ta tìm suốt mấy ngày vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Đúng lúc đang lo đến phát điên, một vị công công từ hoàng cung bất ngờ tìm tới, nói Hoàng thượng triệu ta nhập cung.
Trước khi đi, ông ấy còn cúi người thi lễ, cười đầy ý vị:
“Công chúa điện hạ nói nàng vẫn nhớ lời hứa năm xưa.”
“Nàng muốn mời người vào cung… làm hoàng tẩu của nàng.”
Top Đề Cử
Chưa có ai đề cử truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận