Giới thiệu truyện
Muội muội ta bỏ trốn cùng một thư sinh nghèo đúng vào đêm trước ngày thành thân, để lại cả nhà rối như tơ vò.
Sáng hôm sau, vị hôn phu lạnh lùng của nàng phá cửa xông vào phòng ta. Hắn đứng bên giường, áo đen phủ đầy sương lạnh, gương mặt đẹp đến đáng sợ, mở miệng liền yêu cầu ta thay muội muội xuất giá.
Ta hoảng hốt túm chặt đai lưng, run giọng van xin:
“Muội phu, người bỏ trốn là nàng, sao có thể bắt ta trả nợ được?”
Đôi mắt hắn đỏ thẫm như chu sa, nhìn ta không chút ấm áp.
“Trưởng tỷ như mẹ. Oan có đầu, nợ có chủ.”
Hắn tiến thêm một bước, lạnh lùng hỏi:
“Ngươi tự đi, hay để ta lôi đi?”
Ta lập tức cảm thấy tim đập thình thịch.
Chẳng phải đây chính là tình tiết cưỡng đoạt đầy kích thích trong thoại bản sao?
Biết mình đấu với hắn chẳng khác nào trứng chọi đá, ta định ngoan ngoãn xuống giường. Nhưng vừa vén chăn, ta mới nhớ chiếc quần bông duy nhất trong nhà đã bị muội muội mặc đi mất.
Ngoài trời tuyết rơi trắng xóa, gió lạnh xuyên qua khe cửa.
Ta im lặng nằm xuống, kéo chăn đến tận cằm rồi thở dài:
“Thôi, trời lạnh thế này, ta không muốn động đậy.”
“Ngươi muốn đoạt thì cứ đoạt đi, nhanh lên…”
“Tranh thủ chăn vẫn còn ấm.”
Top Đề Cử
Chưa có ai đề cử truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận