Chương 5
Ba năm là khoảng thời gian đủ để một thành phố thay đổi diện mạo, đủ để những tòa cao ốc mới mọc lên thay thế các khu phố cũ, cũng đủ để một thiên tài từng đứng trên đỉnh cao trở thành cái tên dần bị quên lãng. Thẩm Chi Ninh chưa từng đếm mình đã nhận được bao nhiêu lá thư từ người tài trợ bí ẩn, chiếc hộp gỗ đặt trong ngăn kéo đã gần đầy những tờ giấy da màu ngà xếp ngay ngắn.
Có những đêm mất ngủ, Thẩm Chi Ninh lấy tất cả thư ra đọc lại từ đầu. Người ấy chưa từng hỏi cô sống có tốt không, chưa từng nói sẽ giúp cô vượt qua khó khăn. Mỗi bức thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi, đôi khi là một câu trích dẫn từ cuốn sách cũ, đôi khi là một đoạn cảm nhận về mưa đầu đông hay ánh nắng cuối thu nhưng kỳ lạ thay, chúng luôn xuất hiện đúng vào lúc cô cảm thấy mình sắp không thể tiếp tục bước tiếp.
Cũng giống như hôm nay, khi bản hợp đồng thuê phòng thí nghiệm chỉ còn chưa đầy nửa tháng sẽ hết hạn, tài khoản ngân hàng chỉ đủ để duy trì hoạt động thêm vài tuần, chiếc hộp gỗ nhỏ lại được đặt trước cửa từ lúc bình minh còn chưa lên.
Bên trong lần này không phải nguyên liệu quý hiếm mà chỉ có một mảnh gỗ đàn hương được cắt gọt rất tinh xảo. Mặt gỗ nhẵn mịn, màu nâu nhạt đã ngả sang màu hổ phách theo thời gian, trên bề mặt khắc một câu nói rất ngắn bằng nét chữ quen thuộc: “Đừng để người khác quyết định giá trị của cô.”
Thẩm Chi Ninh lặng người nhìn dòng chữ ấy hồi lâu. Cô không thể ngửi thấy mùi đàn hương nhưng đầu ngón tay vẫn cảm nhận được những đường vân gỗ ấm áp. Ba năm nay, mỗi bức thư đều phảng phất cùng một loại hương nền mà cô chỉ có thể nhớ bằng ký ức. Đó là mùi gỗ đàn hương sạch sẽ, trầm tĩnh và dịu dàng, không hề nồng đậm mà giống như hơi ấm còn sót lại trên một chiếc khăn len vừa được cất khỏi vai ai đó.
Có đôi lúc cô từng tự hỏi, liệu người viết thư đặc biệt yêu thích loại hương này hay chỉ đơn giản vì đó là mùi hương quen thuộc nhất của người ấy. Thẩm Chi Ninh chưa từng gặp mặt, chưa từng biết tên nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần mở lá thư mới, cô luôn có cảm giác người ấy đang ngồi rất gần mình, bình tĩnh lắng nghe mọi im lặng mà cô không thể nói thành lời.
Những ngày sau đó, cả phòng thí nghiệm gần như không còn khái niệm thời gian. Thẩm Chi Ninh khóa cửa từ sáng sớm đến tận nửa đêm vùi mình giữa hàng trăm công thức và những chiếc lọ thủy tinh trong suốt. Khứu giác đã mất khiến mọi quy trình đều trở nên khó khăn gấp nhiều lần.
Cô phải dựa hoàn toàn vào trí nhớ vào những ghi chép được tích lũy suốt hơn mười năm, vào sự thay đổi màu sắc của tinh dầu dưới ánh sáng, vào độ nhớt khi nguyên liệu hòa quyện, thậm chí lắng nghe cả âm thanh rất nhỏ phát ra khi từng giọt tinh chất chạm vào nhau trong cốc thủy tinh.
Người ngoài luôn cho rằng điều chế nước hoa chỉ cần một chiếc mũi nhạy bén nhưng ít ai biết đằng sau mỗi mùi hương hoàn hảo là vô số phép tính về tỷ lệ nhiệt độ, thời gian và phản ứng hóa học chính xác đến gần như tuyệt đối.
Có những đêm Thẩm Chi Ninh thất bại liên tiếp hàng chục lần, cả căn phòng ngập đầy những lọ dung dịch bị đổ bỏ. Thế nhưng mỗi lần định dừng lại, ánh mắt cô lại vô thức nhìn về chiếc hộp gỗ đặt trên góc bàn. Những lá thư nằm lặng yên ở đó, giống như có người vẫn kiên nhẫn chờ đợi cô đi hết con đường này. Chính vì vậy, cô không cho phép mình từ bỏ.
Trong khi Thẩm Chi Ninh dốc toàn bộ tâm huyết cho dự án mới, cái tên Tần Dư Hạ lại liên tục xuất hiện trên khắp các mặt báo tài chính. Thịnh Thế vừa hoàn tất thương vụ đầu tư lớn nhất trong năm, giá cổ phiếu tăng mạnh còn vị nữ chủ tịch trẻ tuổi tiếp tục được ca ngợi là người phụ nữ quyền lực nhất thành phố.
Chỉ có điều, cùng lúc ấy, một tin tức khác cũng nhanh chóng lan truyền trong giới sáng tạo. Dự án Hồi Quang của Thẩm Chi Ninh liên tiếp bị ba quỹ đầu tư từ chối chỉ trong vòng một tuần. Lý do được đưa ra đều rất lịch sự: “Không phù hợp với định hướng phát triển.” Nhưng ai cũng hiểu, sau khi Tần Dư Hạ công khai phủ nhận giá trị của dự án ngay tại hội nghị Thịnh Thế, sẽ chẳng còn ai đủ dũng khí đứng ra đầu tư vào một người đã bị chính nàng đánh giá là không có tương lai.
Tin tức ấy nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán. Có người tiếc nuối, có người hả hê, cũng có người cho rằng Tần Dư Hạ vốn nổi tiếng lạnh lùng, làm như vậy hoàn toàn không có gì bất ngờ. Chỉ riêng Thẩm Chi Ninh, mỗi lần đọc những bài báo ấy, cô đều mím môi rồi tắt màn hình.
Trong lòng cô, hình ảnh của Tần Dư Hạ đã dần trở thành biểu tượng của sự kiêu ngạo và vô tình. Người phụ nữ ấy giống như một cơn gió lạnh đầu đông, chỉ cần xuất hiện cũng đủ khiến mọi cánh cửa vốn đã khép hờ trước mặt cô đóng sầm lại.
Không ai biết rằng ngay trong đêm bản tin ấy được đăng tải, tại tầng cao nhất của tòa nhà Thịnh Thế, một tập hồ sơ khác cũng vừa được đặt lên bàn làm việc của Tần Dư Hạ. Thư ký trẻ bước vào, thấp giọng báo cáo: “Công ty Viễn Khải đã âm thầm mua chuộc phòng kiểm định nguyên liệu. Họ định đánh tráo toàn bộ lô tinh dầu mà cô Thẩm đặt từ nước ngoài, nếu thành công, dự án của cô ấy sẽ thất bại ngay từ vòng thử nghiệm.” Tần Dư Hạ vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính, ánh mắt bình thản đến mức không thể đoán được cảm xúc.
Một lát sau nàng chỉ khép tập tài liệu lại, giọng nói nhẹ đến gần như không mang theo nhiệt độ. “Xử lý đi, trước sáng mai.” Thư ký lập tức hiểu ý. “Vâng.” Không cần thêm bất kỳ mệnh lệnh nào, cô xoay người rời khỏi văn phòng. Đến khi cánh cửa khép lại, Tần Dư Hạ mới đưa mắt nhìn về khoảng trời đêm ngoài ô cửa kính. Trong bóng tối phản chiếu mờ nhạt, gương mặt nàng vẫn lạnh lùng như mọi ngày.
Không ai biết rằng chỉ vài giờ sau, toàn bộ kế hoạch của Viễn Khải sẽ bị phá hủy trong im lặng, những người đứng sau vụ đánh tráo nguyên liệu đồng loạt biến mất khỏi dự án như chưa từng tồn tại. Còn ở phòng thí nghiệm cuối con phố cũ, Thẩm Chi Ninh vẫn miệt mài bên chiếc bàn gỗ, hoàn toàn không hề hay biết có một người đang dùng cách lạnh lùng nhất để đẩy cô ra xa, đồng thời cũng dùng tất cả quyền lực của mình để âm thầm dọn sạch mọi thứ ngăn cản cô bước tiếp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận