Chương 4

Châu Phàm, người em họ được ông nội hết mực nuông chiều. Châu Phàm nổi tiếng khắp giới thượng lưu vì những cuộc vui không có điểm dừng. Hắn không hứng thú với việc kinh doanh, cũng chẳng quan tâm đến quyền lực trong tập đoàn, điều duy nhất hắn theo đuổi là những bữa tiệc kéo dài từ lúc thành phố lên đèn cho đến tận khi bình minh ló rạng. 

Ban ngày, căn biệt thự ấy yên tĩnh như bị bỏ hoang nhưng cứ màn đêm buông xuống, ánh đèn lại sáng rực, tiếng nhạc vang vọng qua từng hàng cây, hòa lẫn mùi rượu mạnh, nước hoa đắt tiền và tiếng cười nói của vô số người xa lạ nối tiếp nhau ra vào.

Điều Châu Quân Hiên chán ghét chưa bao giờ là lối sống của Châu Phàm. Trong suy nghĩ của cô, mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình. Người khác muốn sống ra sao, tiêu tiền thế nào, đó không phải chuyện cô cần can thiệp. 

Điều khiến cô khó chịu chỉ là những gì còn sót lại sau mỗi cuộc vui ấy. Rạng sáng, khi xe cô rời biệt thự để đến công ty, thỉnh thoảng vẫn bắt gặp vài cô gái đứng thất thần bên vệ đường. 

Có người ôm đôi giày cao gót bước chân xiêu vẹo, có người ngồi bó gối trên vỉa hè chờ xe, lớp trang điểm đã nhòe đi vì nước mắt hay vì men rượu cũng chẳng ai biết. Váy áo nhăn nhúm, mái tóc rối bời, hương nước hoa nồng gắt hòa cùng mùi cồn khiến cả con đường vốn thanh tĩnh cũng trở nên ngột ngạt.

Có lẽ vì vậy, suốt nhiều năm qua, mỗi khi nhìn thấy ai đứng lại quá lâu trên tuyến đường này, Châu Quân Hiên đều để trợ lý xuống xe xử lý. Không làm khó đối phương, chỉ đơn giản là đưa cho họ một khoản tiền đủ để gọi xe hoặc thuê khách sạn nghỉ qua đêm, rồi lịch sự mời rời khỏi khu vực. 

Cô chưa từng coi đó là lòng tốt, càng không phải sự thương hại. Cô chỉ muốn giữ lại chút yên tĩnh hiếm hoi trên con đường mà mình yêu thích nhất, nơi giúp cô gạt bỏ những tính toán, đấu đá và áp lực của thương trường.

Thế nhưng hôm nay, khi người trợ lý theo thói quen khẽ quay đầu hỏi: “Châu tổng, tôi xuống xử lý chứ?”, Châu Quân Hiên lại không cần. Điếu thuốc giữa những ngón tay đã cháy gần hết, một đoạn tàn thuốc rơi khỏi cửa kính rồi lập tức bị gió cuốn đi. 

Ba năm làm việc bên cạnh Châu Quân Hiên, đây là lần đầu tiên cô thay đổi thói quen ấy. Anh không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ ngồi tựa người, để chiếc xe tiếp tục hòa vào bóng đường đêm. Qua gương chiếu hậu, bóng dáng cô gái kia ngày một nhỏ dần rồi tan hẳn vào màn sương mỏng, nhưng Châu Quân Hiên lại không hiểu vì sao trong đầu mình vẫn còn lưu lại hình ảnh ấy. 

Có lẽ bởi cô gái đó quá yên lặng, không loạng choạng cười nói, không vẫy tay với những chiếc xe sang chạy ngang, cũng chẳng có dáng vẻ cố tình thu hút sự chú ý như những người cô từng gặp. Cô ấy chỉ đứng đó, lặng lẽ dựa vào cột đèn, giống như đang cố chống chọi với cơn mệt mỏi của chính mình hơn là chờ đợi bất kỳ ai.

Cảm giác khó chịu trong lòng cô vẫn chưa biến mất, chỉ là lần này nó không còn giống sự chán ghét mỗi khi nhìn thấy những cuộc vui của Châu Phàm để lại, mà giống một nỗi băn khoăn chưa có lời giải đáp.

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    2 tuần trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Đợi em vẽ lại bình minh