Chương 1

Năm Vĩnh Ninh thứ tám, mùa xuân, ngày mồng bảy tháng hai.
Thành Nam Hoài nằm ở phía nam sông Vĩnh Tế, phía bắc dãy Nhạn Sơn, phía tây giáp biển. Tuy rằng chỉ mới vào xuân, nhưng trong thành đã bắt đầu ấm áp lên.
Mùa xuân là mùa vạn vật đâm chồi nảy lộc, và lẽ tự nhiên, đây cũng là mùa mà các bà mối trong thành Nam Hoài bận rộn với công việc giao hảo, mai mối nhất.
Ở thành Nam Hoài, bất kể gia cảnh thế nào, cứ đến tiết trời này, những nhà có Càn Nguyên đến tuổi thành thân đều sẽ nhờ cậy bà mối trong thành giúp đỡ xem mắt những Khôn Trạch hoặc Trung Dung phù hợp đang đợi gả.
Những gia đình có điều kiện ưu việt, lại thêm Khôn Trạch trong nhà xuất chúng, dĩ nhiên sẽ càng nhận được nhiều sự ưu ái của các bà mối.
Trong số đó, phủ gia chủ Ninh gia hộ giàu sỹ nhất vùng là nơi được hoan nghênh hơn cả.
Tuy nói theo thứ tự Sĩ, Nông, Công, Thương thì xuất thân thương tịch là thấp kém nhất, nhưng lại chẳng ai bì kịp độ giàu có của Ninh gia.
Ninh gia không chỉ là phú thương số một ở thành Nam Hoài này, mà còn là hộ giàu nhất của cả quận Vĩnh Tuyền. Người ta đồn rằng Ninh thị nắm giữ đến hơn nửa tài sản của cả hoàng triều Sở thị.
Gia chủ Ninh gia lại chỉ có duy nhất một người con gái là Khôn Trạch. Nếu ai có thể cưới được nữ nhi Ninh thị, tương lai xem như sở hữu khối tài sản khổng lồ vô biên.
Ninh lão gia tử đã sớm đánh tiếng ra ngoài, nữ nhi nhà ông nếu gả thì chỉ làm chính thê, tuyệt đối không cửa sau làm thiếp, càng không bao giờ chịu làm kế thất, tục huyền.
Đối với con rể tương lai, ông không mong cầu phải là một Càn Nguyên hiển hách ra sao, chỉ cần có thể thật lòng yêu thương, che chở cho nữ nhi của ông là được.
Các gia đình quan lại tuy không muốn cưới con gái nhà buôn, nhưng nhìn khối tài sản vô biên kia thì quả thực đỏ mắt thèm thuồng. Bởi vậy vẫn có không ít người nhờ bà mối cầm bái thiệp đến cửa cầu thân. Huống hồ vị Ninh thị nữ này lại là người rất có thủ đoạn, tuy tính cách thanh lãnh nhưng dung mạo lại vô cùng xinh đẹp.
Về phương diện làm ăn, nàng kế thừa trọn vẹn thiên phú của Ninh lão gia tử, giúp sản nghiệp Ninh gia phát triển vô cùng rực rỡ.
Nghe nói từ năm mươi ba tuổi nàng đã theo Ninh lão gia tử bôn ba kinh thương. Hiện giờ tuy đã ở tuổi hai mươi mốt, đối với các Khôn Trạch đợi gả thì bị xem là lỡ thì, lớn tuổi, nhưng phần lớn việc làm ăn của Ninh gia hiện tại đều đã được Ninh lão gia tử giao cho Ninh Trường Nhạc làm chủ.
Việc Ninh Trường Nhạc kế thừa sản nghiệp khổng lồ này trong tương lai chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Chính vì thế, từ khi Ninh Trường Nhạc thành niên đến nay, người đến cầu cưới đông như trẩy hội. Không chỉ có người trong thành Nam Hoài muốn hái đóa hoa kiều diễm nhất vùng này.
Ngay cả các huân quý ở Vân Đô Thành thủ đô của hoàng triều Sở thị cũng có không ít người tìm đến cầu thân. Chỉ là rốt cuộc họ vẫn không buông bỏ được thành kiến môn hộ, tìm đến cửa nếu không phải nạp thiếp thì cũng là cưới chạy tang làm kế thất, khiến Ninh lão gia tử tức giận đến mức đuổi thẳng cổ ra khỏi môn đình.
Ninh lão gia tử tuyên bố một câu: “Khôn Trạch của Ninh gia ta cho dù cả đời không gả, ta cũng nuôi nổi!”
Cứ như vậy, Ninh Trường Nhạc liền lỡ dở đến tuổi này vẫn chưa thể gả đi.
Dĩ nhiên, Ninh lão gia tử không vội, bản thân Ninh Trường Nhạc lại càng không vội. Nàng chướng mắt những kẻ đến cầu thân kia, vừa thèm khát tài sản của Ninh thị, lại vừa khinh rẻ Ninh thị mang thân phận thương tịch thấp kém.
Ngặt nỗi Ninh lão gia tử chỉ có một mụn con gái Khôn Trạch này, nếu không cẩn thận sẽ bị kẻ khác nuốt chửng cả gia sản, cho nên về chuyện hôn sự, Ninh Trường Nhạc thà nghĩ đến việc cả đời không gả.
Trái ngược hoàn toàn với tình cảnh đắt giá chẳng lo gả của Ninh Trường Nhạc, ở Vân Đô Thành lại có một kẻ dị loại ở thế cực đoan khác.
Đó chính là Thế nữ của Tĩnh An Hầu phủ, Cố Nghênh Khê.
Đây là một nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy khắp Vân Đô Thành. Đã đến tuổi hai mươi mà ngày ngày vẫn còn ở trong vũng bùn bắt trùng nghịch đất, gặp người là trốn. Tuy rằng sinh ra đã có một bộ dung mạo cực kỳ hảo khán, lúc không nói không cười, đứng lặng yên nhìn người khác thì những Khôn Trạch chưa rõ sự tình đều sẽ vì nàng mà ngẩn ngơ, rung động.
Nhưng thật đáng tiếc, đường đường là Càn Nguyên của phủ Công tước, đã hai mươi tuổi rồi mà một câu nói hoàn chỉnh cũng chẳng thốt nên lời. Mỗi ngày đều được hầu hạ quần áo chỉnh tề, nhưng chỉ một lát sau là có thể lăn lộn trong vũng bùn đến lấm lem khắp người, ngốc nghếch ôm đủ loại tiểu động vật mà cười ngô nghê.
Tĩnh An Hầu Cố Thừa vì hôn sự của vị Thế nữ này mà sầu đến bạc cả đầu. Nghĩ đi nghĩ lại dù sao cũng là cốt nhục của mình, cho dù có khờ khạo nhưng tướng mạo lại tốt, các phương diện chức năng cũng xác định không có vấn đề gì. Cưới một Khôn Trạch về sinh vài đứa cháu trai, cháu gái, ngày sau chọn đứa tôn bối ưu tú kế thừa tước vị, như vậy cũng chẳng phải là không được.
Kết quả là bao nhiêu năm qua, Cố Hầu gia đã mời không ít bà mối cầm bái thiệp đến các phủ có Khôn Trạch đến tuổi thành thân để cầu hôn. Nể mặt Hầu gia, người ta không tiện tỏ thái độ quá tồi tệ để đuổi bà mối ra ngoài, nhưng lần nào cũng đều khéo léo từ chối khước từ.
Tĩnh An Hầu phủ là tước vị Công tước thế tập, mấy đời Tĩnh An Hầu đều có công lao to lớn với quốc gia. Cố Thừa hết cách, đành muối mặt cầu đến trước mặt đương kim Thánh thượng, muốn xin một đạo ý chỉ ban hôn.
Chỉ là đứa con này của ông thật sự quá tiếng tăm bất tài, Hoàng đế hỏi qua rất nhiều đại thần, chẳng ai nguyện ý gả Khôn Trạch nhà mình cho Cố Nghênh Khê. Còn những thứ tử, thứ nữ không được sủng ái thì lại không tiện đem ra xứng với Thế nữ của Tĩnh An Hầu phủ.
Cố Thừa ôm đầy kỳ vọng vào cung, rồi lại ủ rũ cúi đầu trở về Hầu phủ. Vừa về liền thấy nữ nhi nhà mình đang ở trong hoa viên nhỏ ôm sóc, ôm chó, xung quanh thậm chí còn có mấy con rắn đang bò quanh quẩn.
Vậy mà Cố Nghênh Khê chẳng chút sợ hãi, cứ hướng về phía một con bạch xà mà lầm bầm lẩm bẩm.
Cố Thừa nhìn thấy cảnh này, vừa đau lòng lại vừa sinh khí, từ xa đã quát lớn:
“Cố Nghênh Khê! Con lăn qua đây cho ta!”
Tĩnh An Hầu thời trẻ từng là người chém gi3t trên chiến trường, lúc nổi giận khí thế vô cùng kinh người. Bị giọng nói nội lực thâm hậu, vang dội của lão phụ thân làm cho giật mình, Cố Nghênh Khê tủi thân bĩu môi.
Nàng thành thật đặt những con tiểu động vật trong lòng xuống, xua chúng đi, rồi cụp đầu tiến đến trước mặt Cố Thừa.
Ngoan ngoãn đứng định thần: “A phụ.”
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn, thật thà của hài tử, lòng Cố Thừa lại mềm xuống. Ông thở dài, đưa tay phủi phủi bụi đất trên người nữ nhi, rồi gạt mấy cọng cỏ dại cắm xiêu vẹo trên đầu nàng xuống.
“Khê nhi, con đã là đại nhân rồi, không thể cứ hồ nháo như vậy nữa. Về sau làm sao có Khôn Trạch nào nguyện ý thân cận với con đây?”
Cố Nghênh Khê trong lòng không vui, trên mặt liền hiện rõ vẻ không vui. Chỉ là do nàng không thường giao lưu với người khác, lời nói ra đều là những từ ngữ ngắn gọn, đứt quãng:
“Khôn Trạch, thối.”
“Không thích.”
“Không thân cận.”
Cố Thừa vừa mới mềm lòng xong lại bị thái độ của đứa nghịch nữ này làm cho tức nghẹn. Ông xách tai nàng lên mà mắng mỏ:
“Thối? Con đã đến gần được mấy Khôn Trạch rồi mà bảo thối?!”
“Con đã từng thân cận với Khôn Trạch bao giờ chưa? Con thì hiểu cái gì hả cái đồ hỗn chướng này!”
“Khôn Trạch thì không thích, lại cứ đi thích mấy thứ rắn rết chuột bọ đó! Ta sao lại sinh ra đứa nghịch nữ như con cơ chứ, chỉ biết làm tức ch3t lão tử thôi!”
Cố Nghênh Khê bị nhéo tai nhưng không dám kêu đau, hai mắt rơm rớm nước. Nàng biết tính khí của lão cha nhà mình, nàng là một Càn Nguyên mà chút đau này cũng không chịu nổi thì chỉ khiến a phụ càng thêm tức giận, bèn ủy khuất chớp chớp mắt:
“Khê… nương… sinh.”
“…”
Ý là Cố Nghênh Khê là do nương nàng sinh ra, chứ không phải do cố lão Hầu gia sinh. Một câu này liền khiến cố lão Hầu gia nghẹn họng.
Nói nàng ngốc đi, thì lúc nàng tranh luận, cố tình lại có lý lẽ rõ ràng.
Nói nàng không ngốc, thì rành rành nói năng chẳng lưu loát, ngày ngày chỉ biết lăn lộn trong vũng bùn tìm đủ loại tiểu động vật để chơi.
Cố Thừa đang định tiếp tục phát tác thì Hầu phu nhân Dương Uyển Dửu vội vã chạy đến.
“Cố Thừa! Ông buông tay ra cho ta!”
Gân xanh trên trán Cố Thừa giật nảy lên, ngượng ngùng buông tay ra. Nhìn dáng vẻ nổi trận lôi đình của phu nhân nhà mình, ông phập phồng biện bạch:
“Là Khê nhi… Khê nhi chọc giận ta.” Ông nhỏ giọng lầm bầm.
Dưới ánh mắt tràn đầy sát khí của thê tử, ông không dám đưa tay ra xách tai Cố Nghênh Khê nữa, chỉ dám lén lút trừng mắt nhìn đứa con gái ngốc một cái sau lưng phu nhân.
Cố Nghênh Khê vừa nhìn thấy nương, sự ủy khuất kìm nén bấy lâu cuối cùng không nhịn được nữa, oà khóc rồi nhào vào lòng Dương Uyển Dửu.
“A phụ… đánh.”
“Khê… đau.”
“Oa oa oa~”
Dương Uyển Dửu đau lòng ôm lấy bảo bối nữ nhi của mình, vừa dỗ dành vừa vung chân đá Cố Thừa một cái văng ra.
Dương Uyển Dửu cũng là xuất thân từ võ tướng thế gia, đừng nhìn cái tên có vài phần dịu dàng nhu mỹ, tính cách lại bưu hãn khác thường so với các Khôn Trạch tầm thường. Từ thời trẻ bà đã là người có tính tình hỏa bạo lại vô cùng hộ.
Sau khi có Cố Nghênh Khê, tuy đã thu liễm vài phần tính khí, nhưng lại dị thường sủng ái đứa con duy nhất này. Cố gia chỉ có một mụn con độc nhất, Cố Thừa cũng không phải không đau lòng, chỉ là đôi khi tức giận đứa nhỏ nhà mình không chịu tiến bộ, nhất thời nóng vội nên không kìm chế được tính nóng nảy.
Cả hai vợ chồng đều là người nóng tính, nhưng hiển nhiên Cố Thừa không thể nóng bằng phu nhân nhà mình. Ăn một cước xong cũng chỉ có thể thành thật không hé răng, đứng một bên cười bồi.
“Khê nhi là đứa trẻ ta phải đổi nửa cái mạng mới có được, con bé có khờ khạo một chút, nhưng tính tình lại không xấu, cũng chẳng làm chuyện gì tổn trời hại đất ảnh hưởng đến ai, có đại sai gì mà ông phải hung dữ với con như vậy?”
“Ta biết ông vội vã muốn tìm cho con một Khôn Trạch, ông mong con được tốt, chẳng lẽ ta lại mong con không tốt sao?”
Lão Hầu gia nghe phu nhân nói vậy, lại thấy bà sắp sửa cùng hài tử khóc một trận, vội vàng giải thích:
“Ai, không phải, phu nhân, ta đâu có ý đó.”
“Chao ôi!” Cố Thừa thở dài một tiếng thật sâu, tràn đầy bất đắc dĩ: “Ta và nàng ngày một già đi, sớm muộn gì cũng phải đi trước hài tử.”
“Hôm nay ta và nàng còn ở đây, còn có thể che chở cho con. Ngày sau nếu ta và nàng có mệnh hệ gì, buông tay nhắm mắt rồi, ai sẽ đứng ra che chở cho con đây?”
Cố Thừa nói đến đây, hốc mắt cũng đã đỏ lên. Ông đâu phải thật sự ghét bỏ hài tử nhà mình, con nhà ai người nấy xót. Cố gia chỉ có duy nhất một đứa con này, cũng chẳng có huynh đệ tỷ muội nào để nương tựa, giúp đỡ.
Nếu ông và thê tử trăm tuổi già đi, ai biết người ngoài sẽ bắt nạt đứa nhỏ khờ khạo này đến mức nào chứ?
“Nuôi con đến trăm tuổi, vẫn lo sầu chín mươi chín.”
“Ta là không đành lòng nhìn hài tử về sau phải chịu ủy khuất, bị người ta bắt nạt mà.”
Dương Uyển Dửu nghe Càn Quân nhà mình giải thích, không kìm được mà rơi lệ lã chã. Đúng vậy, cả hai người họ đều là thật lòng đau xót cho hài tử của mình. Nếu sau này trăm tuổi già đi, đứa nhỏ không nơi nương tựa thì biết làm thế nào cho phải.
Cố Nghênh Khê vốn đang rúc vào lòng nương làm nũng tủi thân, quay đầu lại thấy cả nương lẫn a phụ đều rơi lệ, nàng chỉ ngẩn ra một chút, rồi đưa tay kéo kéo vạt áo của Dương Uyển Dửu:
“Nương, không khóc.”
Nàng lại quay đầu, vươn bàn tay còn lại nắm lấy Cố Thừa:
“A phụ, không khóc.”
“Khê nhi… ngoan.”
“Nghe lời.”
Dáng vẻ bảo đảm thành thật của nàng lại làm cho Dương Uyển Dửu bật cười. Nữ nhi nhà bà tuy khờ khạo, nhưng lại là một đứa trẻ ngoan biết thương xót phụ mẫu.
“Khê nhi thật sự sẽ nghe lời sao? Về sau đều nghe lời chứ?”
Bà trêu chọc bảo bối nữ nhi của mình, thấy Cố Nghênh Khê gật đầu một cách chắc chắn:
“Thật, đều nghe.”
“Vậy Khê nhi ngoan, ngày mai dậy sớm, cùng a phụ đi đến cửa cầu thân, mang một vị Khôn Trạch tỷ tỷ xinh đẹp về nhà, sinh cho nương một đứa cháu ngoan, có được không?”
“A? Hảo.”
Cố Nghênh Khê chỉ biết mình đã đáp ứng lời nương là sẽ luôn nghe lời, bất kể nương nói gì thì ngoan ngoãn đáp ứng là được rồi.
Nương bảo nàng đi cầu thân thì nàng đi, bảo mang Khôn Trạch tỷ tỷ xinh đẹp về nhà thì nàng mang, bảo sinh cháu ngoan…
Ớ, nàng có thể sinh sao? Mà phải sinh như thế nào nhỉ?
Cố Thừa ngược lại bị lời nói của nương tử nhà mình thu hút sự chú ý:
“Hửm? Đi nhà ai cầu thân? Nàng đã nhờ bà mối đến nói chuyện trước rồi sao?”
Dương Uyển Dửu lắc đầu: “Chưa nói trước, nhưng tổng quy vẫn phải đến thử một chuyến, đó là một cô nương rất tốt.”
“Khôn Trạch nhà ai thế? Trong cái thành Vân Đô này, những nhà có thể cầu cưới chúng ta đều đã đi thử qua cả rồi, e là…”
“Không phải ở trong thành Vân Đô.”
“Hửm, không phải thành Vân Đô? Vậy phu nhân làm sao biết được cô nương nhà người ta tốt xấu thế nào?”
Cố Thừa có vài phần không tán đồng. Tuy rằng ông sốt ruột muốn cưới một Khôn Trạch về cho hài tử, nhưng cũng không phải ai ông cũng nhận. Bằng không nếu thật sự muốn tạm bợ, với môn hộ của nhà ông, rốt cuộc vẫn có thể tìm được không ít Khôn Trạch nguyện ý gả vào.
“Ông có biết vị đường huynh của ta đang làm quan ngoại phái ở quận Vĩnh Tuyền không? Ở quận Vĩnh Tuyền có một nhà Ninh thị, được xem là phú thương số một phương nam, trong nhà có một nữ nhi Khôn Trạch, lớn hơn Khê nhi nhà ta một tuổi.”
“Con gái nhà buôn à? Như vậy cũng không sao, nhà chúng ta không để tâm đến môn đệ xuất thân, chỉ cần nhân phẩm tốt là được.”
Đạt đến tầng thứ như Tĩnh An Hầu, thật ra mà nói, ngoại trừ việc cưới Công chúa hay Quận chúa, thì môn đệ nhà khác có cao hay thấp một chút, đối với Cố gia cũng không có gì khác biệt lớn.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 1
Mỹ Nhân Cố Chấp Vớ Được Vợ Đẹp