Chương 5

Ở một góc khác của con đường, nơi ánh đèn vàng chỉ đủ hắt xuống một khoảng sáng nhạt rồi nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng, cô gái vừa lọt vào mắt Châu Quân Hiên vẫn lặng lẽ đứng yên như một cái bóng. 

Cô không hề say, cũng chẳng đợi ai đến đón. Chỉ là cơ thể đã mỏi rã rời sau một ngày dài, dạ dày trống rỗng đến mức từng cơn đau âm ỉ lan khắp bụng, còn chút sức lực cuối cùng cũng chỉ vừa đủ để giữ mình đứng vững.

Dư Hà Tuệ khẽ cúi đầu nhìn xuống bộ váy trên người, ánh mắt lặng đi trong thoáng chốc. Chiếc váy ôm sát với những đường cắt táo bạo, đôi giày cao gót cùng lớp son đỏ nổi bật đều không thuộc về cô. 

Đó là trang phục đoàn phim phát cho diễn viên quần chúng. Mái tóc vốn chỉ quen buộc gọn sau gáy hôm nay cũng được uốn nhẹ, tạo kiểu cẩn thận, đến mức khi vô tình nhìn mình trong gương hóa trang, chính cô cũng thấy người con gái phản chiếu bên trong xa lạ vô cùng.

Chiều nay, cô nhận được một công việc hiếm hoi ở đoàn phim do Châu Phàm đầu tư. Chỉ là một vai quần chúng không có lấy một câu thoại nhưng tiền công lại đủ để cô trang trải gần nửa tháng tiền điện nước. 

Với Dư Hà Tuệ, nó là tiền thuê phòng tháng này, là vài tuýp màu vẽ cô đã chần chừ rất lâu chưa dám mua, là những bữa cơm có thêm chút thịt thay vì chỉ có rau luộc và trứng rán. Chỉ cần nghĩ đến điều đó, cô đã thấy cả buổi quay kéo dài dưới ánh đèn nóng hầm hập cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Thế nhưng đến phân cảnh cuối cùng, khi đạo diễn hô đổi vị trí, đoàn người đồng loạt di chuyển trong không gian chật hẹp, Dư Hà Tuệ vì tránh va vào người phía trước nên vô thức nghiêng người sang một bên. Chiếc váy ôm sát vốn đã khó cử động, lại vô tình cọ mạnh vào góc nhọn của chiếc bàn trang trí. Một tiếng “rẹt”, cô cúi xuống nhìn, nơi đường hông đã xuất hiện một vết rách mảnh nhưng đủ để phá hỏng cả bộ trang phục.

Nhân viên phục trang bước tới, nhìn chiếc váy rồi lại nhìn cô. Người ta không nổi giận, cũng không trách móc mà chỉ thở dài đầy bất lực. “Chiếc váy này phải đền em nhé.” Dư Hà Tuệ lặng người vài giây, đôi môi khẽ mím lại rồi gật đầu rất nhẹ. “…Vâng.” Cô không hỏi giá bao nhiêu, cũng không cố giải thích rằng mình không cố ý.

…………

Sau khi đoàn phim kết thúc công việc, mọi người lần lượt trở về phòng hóa trang thay quần áo rồi í ới rủ nhau đi ăn khuya. Tiếng cười nói nhanh chóng lấp đầy hành lang, ai cũng vội vàng thu dọn để kết thúc một ngày làm việc. 

Chỉ có Dư Hà Tuệ vẫn ngồi lặng ở góc phòng, không hề nhúc nhích. Cô kiên nhẫn đợi đến khi người trong phòng vơi đi gần hết mới khẽ gọi một chị nhân viên phục trang, ngập ngừng nhờ giúp mình chỉnh lại quần áo và khéo léo chỉnh phần vải bị rách để đỡ lộ da thịt. Giọng cô rất nhỏ, mang theo chút áy náy như thể người gây thêm phiền phức là chính mình.

Khi bước ra khỏi cổng đoàn phim, trời đã khuya. Gió đêm thổi qua nhưng không đủ xua đi cảm giác mệt mỏi đang bủa vây khắp cơ thể. Đôi chân cô mềm nhũn sau nhiều giờ đứng liên tục dưới ánh đèn phim trường, dạ dày trống rỗng co thắt từng cơn vì từ trưa đến giờ chưa kịp ăn gì. 

Hà Tuệ phải dừng lại tựa vào cột đèn ven đường rất lâu, khẽ nhắm mắt hít một hơi thật sâu rồi mới có đủ sức bước tiếp. Dòng xe thưa thớt lướt qua trước mặt, còn trong đầu cô lúc này chỉ còn duy nhất một phép tính đơn giản.

Tiền công của buổi quay hôm nay… cuối cùng vẫn không còn đủ cho những dự định trong đầu nữa. Khoản tiền cô đã âm thầm tính toán suốt mấy ngày, dự định dành để mua một bộ màu mới giờ phải chuyển sang bù cho chiếc váy bị rách. 

Hà Tuệ cúi đầu, chậm rãi thở ra một hơi. Không sao cả, màu vẽ có thể để thêm hai tháng nữa rồi mua cũng được. Những tuýp màu cũ tuy đã gần cạn nhưng vẫn còn bóp ra được một ít, chỉ cần chịu khó pha nhiều lớp hơn, tiết kiệm từng giọt một thì vẫn có thể hoàn thành mấy bức tranh còn dang dở.

Còn chuyện đói… cô cũng không nghĩ nhiều nữa, đói thì ngủ một giấc sẽ qua thôi. Sáng mai cô vẫn phải đến công trình vẽ tranh tường cho cửa hàng mới của Châu Kỳ, mà bên thi công lúc nào cũng chuẩn bị bữa sáng cho công nhân làm việc từ sớm. Chỉ cần có một ổ bánh mì nóng hay một hộp xôi nhỏ là đã đủ để cô tiếp tục cả buổi. 

Nghĩ đến đó, khóe môi Hà Tuệ khẽ cong lên một nụ cười hiền. Cô đã quen với những tháng ngày phải cân nhắc từng đồng tiền lẻ, quen với việc lựa chọn giữa tiền thuê phòng và tiền mua màu vẽ, quen với việc nuốt cơn đói xuống rồi tự nhủ rằng ngày mai nhất định sẽ ổn hơn hôm nay.

Đối với Dư Hà Tuệ, cuộc sống từ lâu đã không còn cho cô quá nhiều lựa chọn. Một cô gái vừa mất đi gia đình, vừa mất cả hai cánh tay lại lặng lẽ sống một mình giữa thành phố rộng lớn này, nếu mỗi ngày đều phải cố gắng thêm một chút mới có thể bước tiếp thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. 

Có lẽ chính vì đã đi qua quá nhiều những ngày tưởng như không thể chịu nổi, nên bây giờ, chỉ cần ngày mai vẫn còn được cầm cọ bằng đôi môi, với cô như thế đã là một cuộc sống đủ để biết ơn rồi.

…..

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    2 tuần trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 5
Đợi em vẽ lại bình minh