Chương 8
Cố Thừa và Dương Uyển Dửu vốn có thói quen dậy sớm, đang định ở chính sảnh đợi vị tân nương tử đến dâng trà, thì nghe hạ nhân vào báo rằng, động tĩnh trong phòng Thế nữ mãi đến tận lúc gà gáy ban sớm mới chịu dừng.
Đã bao nhiêu năm nay, họ chưa từng thấy hai đứa nhỏ vui vẻ đến thế. Thế nên họ chẳng những không hề trách giận việc con dâu mới không đến dâng trà đúng giờ, mà ngược lại còn hớn hở phân phó xuống dưới, bất luận kẻ nào cũng không được phép làm phiền, cứ để Thế nữ và Thê Thê ngủ thêm.
Cố Thừa hứng chí bừng bừng kéo phu nhân nhà mình đi câu cá. Tuy rằng Dương Uyển Dửu không mấy hiểu nổi vì sao câu cá lại có thể trở thành một hoạt động ăn mừng, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng muốn chúc mừng của bà.
Nhớ năm xưa, cũng chỉ có lúc Cố Nghênh Khê chào đời, hai người họ mới vui mừng đến thế.
Họ thật sự không ngờ đứa con gái ngốc nghếch của mình ở phương diện này lại lợi hại đến vậy. Hai vợ chồng đã bắt đầu huyễn hoặc về một tương lai tươi đẹp không xa, khi họ có thể bồng bế đứa cháu ngoan bé bỏng trên tay.
Ninh Trường Nhạc dù bị lăn lộn đến thảm thương, nhưng chung quy nàng vẫn nhớ rõ lễ nghi không thể phế bỏ. Nàng không thể vô tư ngủ say như tiểu ngốc tử kia được, trong lòng luôn canh cánh nỗi niềm nên rất nhanh đã tỉnh giấc.
Khắp người rã rời như muốn tan ra thành từng mảnh, nàng dụi dụi đôi mắt cay xè, giơ tay đẩy đẩy Cố Nghênh Khê bên cạnh nhưng không nhận được chút phản ứng nào. Nàng bèn bực bội nhéo lấy mũi cô, tiểu ngốc tử bị ngạt thở, lúc này mới mơ màng mở mắt ra.
Mất một lúc lâu cô mới tỉnh táo lại, ngơ ngẩn nhìn gương mặt tinh tế, xinh đẹp trước mắt một hồi mới nhớ ra đây là phu nhân nhà mình.
Khi đã phản ứng lại, tiểu ngốc tử chẳng những không tức giận mà còn cười híp mắt nói: “Phu nhân, sớm thế, nàng muốn dậy rồi sao?”
Ninh Trường Nhạc chỉ cần nhìn sắc trời là biết đã lỡ mất giờ dâng trà. Hẳn là Hầu gia cùng Hầu phu nhân đã hạ lệnh không cho ai đánh thức, nhưng nhạc phụ nhạc mẫu có thể rộng lượng không để tâm, chứ thân là con dâu, nàng lại không thể tùy tiện. Vốn dĩ xuất thân từ nhà thương gia của nàng đã là cái cớ cho người đời đàm tiếu rồi.
“Dậy thôi, mau chóng rửa mặt chải đầu để còn đi dâng trà.” Ninh Trường Nhạc nén cơn đau nhức ở thắt lưng và đôi chân để ngồi dậy, nàng giận dỗi giơ tay nhéo vào cánh tay Cố Nghênh Khê một cái.
Cố Nghênh Khê mếu máo, không dám hé răng cũng chẳng dám ngủ nướng nữa. Phu nhân tuy rằng rất đẹp, chỉ là tính khí có chút đáng sợ, lúc nào cũng giận dỗi vô cớ. Tiểu ngốc tử tự nhủ, thân là một Càn Quân đủ tư cách thì không nên chấp nhặt với phu nhân làm gì.
Hai người vội vội vàng vàng rửa mặt chải đầu rồi chạy đến chính sảnh, nhưng lại mừng hụt. Biết được Hầu gia và Hầu phu nhân đang thả câu bên hồ nhỏ trong hoa viên, Cố Nghênh Khê là người thông thuộc từng ngóc ngách trong phủ nhất, tự nhiên liền đi trước dẫn đường.
Đi chưa được bao xa, cô quay đầu lại thì thấy phu nhân nhà mình đang bước đi vô cùng chậm chạp, chốc chốc lại đấm đấm chân, xoa xoa eo.
Tiểu ngốc tử những lúc không cần thông minh thì lại luôn linh tính lạ thường. Vị Càn Quân tài giỏi nhất của Tĩnh An Hầu phủ lúc này liền phát huy tác dụng của mình. Cô đột nhiên đưa tay bế thốc Ninh Trường Nhạc lên, chẳng màng đến ánh mắt kỳ dị của gia nhân xung quanh, cứ thế ôm người rảo bước hướng về phía hoa viên.
Ninh Trường Nhạc thật sự thẹn đến ch3t mất. Nào có ai lại phóng túng giữa thanh thiên bạch nhật như thế này bao giờ, nàng chỉ biết vùi đầu vào cổ Cố Nghênh Khê, nhưng lại không thể thốt ra lời bảo cô buông mình xuống. Hầu phủ rất rộng, khoảng cách từ Tùng Khê Viện đến chính sảnh không hề gần, lúc đi đến được chính sảnh thì hai chân Ninh Trường Nhạc đã run lẩy bẩy rồi.
Hoa viên nằm giữa Tùng Khê Viện và Nam Đình Hiên, nhưng nếu đi từ tiền sảnh qua thì phải vòng tới phía Nam Đình Hiên trước rồi mới xuyên qua được. Một người bị lăn lộn suốt cả một đêm như nàng làm sao chịu đựng nổi quãng đường dài như thế.
Chỉ là khi hai người sắp đến hoa viên, Ninh Trường Nhạc mới đỏ bừng tai nói: “Được rồi, Khê Khê, buông ta xuống đi, để A phụ và Mẫu thân nhìn thấy thì thật ra thể thống gì nữa.”
Cố Nghênh Khê tuy không cảm thấy việc này có gì không tốt, nhưng phu nhân nhà mình đã lên tiếng thì cô cũng không có ý kiến gì, ngoan ngoãn đặt người xuống, nhưng vẫn không yên tâm mà đưa tay đỡ lấy nàng.
“Đỡ nàng, phu nhân, đi chậm thôi.” Tiểu ngốc tử thật sự có chút lo lắng, lại càng thêm áy náy. Cô đã không nghĩ đến việc thân thể Khôn Trạch vốn yếu ớt, chỉ biết kéo phu nhân nhanh chóng hoàn thành việc viên phòng, đem hết thảy tư thế trên Đồ Sách ra thực hành.
Vì để sớm ngày sinh ra đứa cháu ngoan cho mẫu thân, vì tiểu tuyết hồ của mình, cô vậy mà lại không mảy may suy xét đến tình trạng sức khỏe của phu nhân.
Cố Nghênh Khê ơi Cố Nghênh Khê, ngươi đúng là một đồ đại ngốc!
Ninh Trường Nhạc hoàn toàn không biết tiểu ngốc tử đang tự kiểm điểm bản thân trong lòng, nàng ngược lại còn thấy vô cùng cảm động trước sự chu đáo của Cố Nghênh Khê.
“Khê Khê thật ngoan.”
“Hắc hắc ~”
Được khen, Cố Nghênh Khê một tay gãi đầu, có chút ngượng ngùng. Chẳng biết vì sao, từ sau khi nhìn thấy thân thể trắng ngần của phu nhân vào ngày hôm qua, giờ cứ hễ nhìn nàng là tim cô lại đập gia tốc. Tiểu ngốc tử ngỡ rằng mình đã đổ bệnh, định bụng lát nữa sẽ nói với mẫu thân để tìm đại phu tới khám xem sao.
Cố Thừa và Dương Uyển Dửu từ đằng xa đã trông thấy đứa con gái ngốc của mình đang dìu con dâu đi tới. Người ta đều bảo Càn Quân sau khi cưới thê tử sẽ trở nên trưởng thành, hiểu chuyện hơn, không ngờ điều này lại được thể hiện một cách sống động như vậy trên người đứa con gái ngốc nhà mình.
Cố Thừa không nhịn được mà khoe khoang: “Không hổ là con gái của Cố Thừa ta, sinh ra đã biết xót thương Khôn Trạch nhà mình rồi.”
“Ông làm sao sánh được với Khê nhi nhà ta, Khê nhi từ nhỏ đã biết thương người khác rồi.” Dương Uyển Dửu lại không đồng tình với lời của Càn Quân nhà mình. Cố Nghênh Khê tuy từ nhỏ đã không đủ thông minh, khi lớn lên tâm tính cũng đơn thuần như đứa trẻ lên ba, nhưng đứa nhỏ này từ bé đã rất tâm lý, thường xuyên dỗ dành khiến bà vui vẻ.
“Mẫu thân.” Tiểu ngốc tử vui mừng vẫy vẫy tay, sau đó mới gọi một tiếng: “A phụ.”
Cố Thừa nhíu mày làu bàu: “Lần nào cũng gọi mẫu thân trước, nó rõ ràng là thân thiết với bà hơn ta nhiều.”
Dương Uyển Dửu lườm ông một cái, lười đôi co với ông, cái giấm này mà cũng ăn cho được, thật là ấu trĩ.
Bà cười híp mắt nhìn hai đứa trẻ bước đến gần, Ninh Trường Nhạc cung kính hành lễ với hai vị trưởng bối.
“A phụ, Mẫu thân.”
Cố Thừa gật đầu, Dương Uyển Dửu thân thiết kéo tay Ninh Trường Nhạc nói chuyện: “Vất vả cho con rồi, Khê nhi tính khí không hiểu chuyện.”
Cố Nghênh Khê đứng một bên không hiểu sao mình lại thành ra không hiểu chuyện, đang tính phản bác thì đã bị người cha già kéo sang một bên. Dù sao đây cũng là chuyện trò giữa các Khôn Trạch với nhau, hai người họ đứng đó có nhiều phần bất tiện.
Ninh Trường Nhạc trương mắt nhìn tiểu ngốc tử hậm hực bị kéo đi, dáng vẻ đáng yêu ấy khiến nàng không nhịn được mà bật cười.
“Khê Khê rất hiểu chuyện, lại biết săn sóc người khác, con không thấy vất vả đâu ạ.” Mẫu thân của Ninh Trường Nhạc qua đời từ sớm, trong nhà lại không có vị trưởng bối Khôn Trạch nào thân cận, khó khăn lắm mới cảm nhận được sự quan tâm ôn nhu từ trưởng bối như thế này, nét mặt thường ngày vốn lạnh lùng của nàng cũng dần tan biến.
Dương Uyển Dửu khẽ lắc đầu: “Con cái nhà mình, trong lòng ta tự hiểu rõ, chúng ta không bàn chuyện này nữa.”
“Ta nghe nói con ở nhà cũng gánh vác không ít việc quản lý sản nghiệp? Con vẫn muốn tiếp tục kinh thương sao?” Dương Uyển Dửu và Cố Thừa đều không phải hạng người cổ hủ, trong lòng họ không có cái giáo điều khóa chặt Khôn Trạch vào ba tấc đất trong nhà, càng không cho rằng thương nhân thì thấp kém hơn người, thế nên bà không hề phản đối việc Ninh Trường Nhạc muốn làm việc mình thích.
“Vâng ạ, trong nhà chỉ có một mình con là con cái, phụ thân đã vất vả nửa đời người, tuổi tác ngày một cao nên cũng có ý định giao lại toàn bộ sản nghiệp cho con tiếp quản.”
Ninh Trường Nhạc mím môi, cuối cùng vẫn chọn cách thẳng thắn nói ra. Nàng không có quá nhiều lo âu, bởi nàng nhìn ra được vị gia mẫu này không hề có ý định ngăn cản nàng.
“Không giấu gì mẫu thân, từ hồi hai ba tuổi con đã thích ôm bàn tính chơi đùa, từ nhỏ đã hứng thú với sổ sách. Nguyện vọng khi còn sống của mẫu thân con chính là hy vọng có một ngày Ninh thị có thể trở thành hoàng thương.”
“Con biết nếu mình chọn tiếp tục kinh thương, ít nhiều cũng sẽ khiến cả Hầu phủ bị người đời xem nhẹ, chỉ là…”
“Chỉ là những năm qua con nỗ lực học tập, chính là muốn thay mẫu thân hoàn thành di nguyện, mong mẫu thân và A phụ có thể tác thành.”
Lời lẽ vô cùng khẩn thiết, nàng biết cha mẹ chồng sẽ không làm khó mình, bởi ngay từ trước khi gả vào Hầu phủ, Cố Thừa đã từng hứa hẹn với nàng. Vì vậy nàng cũng thật lòng cảm kích sự thấu hiểu và ủng hộ của hai vị trưởng bối, nàng không muốn giấu giếm điều gì.
Không thể vì người khác khoan dung mà bản thân mình phóng túng, lễ nghĩa cần có thì vẫn phải có, lời cần nói thì vẫn phải nói ra.
Dương Uyển Dửu đau lòng vỗ vỗ mu bàn tay Ninh Trường Nhạc. Đây là lần đầu tiên bà tiếp xúc trực tiếp với nàng, trước đây đều là nghe ngóng qua lời kể của người khác, tuy rằng toàn là lời khen ngợi nhưng thật lòng trong dạ bà vẫn có chút bồn chồn, tổng phải tự mình nhìn thấy mới có thể yên tâm.
Giờ đây nghe Ninh Trường Nhạc thổ lộ một tràng tâm can, bà biết đây là một đứa trẻ hiểu chuyện, biết lễ nghĩa lại hiếu thảo. Rốt cuộc vì để hoàn thành di nguyện của mẫu thân mình, nàng đã chấp nhận lấy hạnh phúc nửa đời sau ra làm canh bạc, bằng lòng gả cho Cố Nghênh Khê.
“Con cứ yên tâm, nhạc phụ của con tuy là người thanh liêm chính trực, nhưng cuộc sống ở Hầu phủ này cũng không đến mức túng quẫn. Con tuy gả vào nhà ta, nhưng của hồi môn của con, tiền bạc con kiếm được từ việc kinh thương sau này, cùng với toàn bộ gia sản của Ninh thị, đều không liên quan gì đến Hầu phủ cả.”
“Mẫu thân, con không phải có ý đó…”
“Ta biết.” Dương Uyển Dửu tiếp tục nói: “Không chỉ có ta biết, mà ta sẽ khiến cho tất cả mọi người đều biết, sau này tuyệt đối không một ai có thể mượn danh nghĩa Hầu phủ để chiếm đoạt lợi lộc của Ninh thị. Khê nhi càng không bao giờ làm ra loại chuyện khốn nạn như thế, sau này việc trong Hầu phủ cũng sẽ giao cho con quản lý.”
“Chuyện này…” Ninh Trường Nhạc vốn không phải người có tính khí do dự, nhưng chuyện như vậy đừng nói là ở gia đình công hầu, ngay cả các thế gia đại tộc bình thường cũng chưa từng có tiền lệ đem hết thảy việc trong nhà giao cho một Khôn Trạch mới gả vào quản lý.
“Con không cần phải lo lắng, đây là dự tính mà ta cùng nhạc phụ con đã định sẵn từ sớm. Chúng ta chung quy cũng có ngày già đi, mà chúng ta lại chỉ có một mình Khê nhi là con cái.”
“Hầu phủ tự nhiên sẽ truyền vào tay Khê nhi, tước vị do nó kế thừa. Điều này đối với người khác có lẽ là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, nhưng đối với Khê nhi thì lại không phải.”
“Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. Chúng ta tổng phải vì Khê nhi mà tính toán cho tương lai của nó.”
Dương Uyển Dửu nhìn về phía Cố Nghênh Khê đang nằm bò bên cạnh Cố Thừa để xem cá chép, trong lòng dấy lên vài phần cảm khái.
“Chúng ta không cầu tương lai nó có tiền đồ lớn lao gì, chỉ cần nó có thể an an ổn ổn sống hết đời, bình an vui vẻ, thế là đủ rồi.”
Bà quay đầu lại, dùng ánh mắt từ ái nhìn Ninh Trường Nhạc: “Ta nhìn ra được con là một đứa trẻ tốt. Ta phó thác Khê nhi cho con, kỳ thực là sự ích kỷ của ta. Gia nghiệp Hầu phủ tuy không lớn, nhưng đó lại là tất cả những gì mà một người mẫu thân ích kỷ như ta có thể dâng hiến.”
“Hài tử, xin con đừng từ chối ta, được không?”
Ninh Trường Nhạc cảm thấy sống mũi cay cay, người đứng trước mặt nàng lúc này dường như không phải là một vị công hầu phu nhân tôn quý, mà chỉ là một người mẫu thân bình thường. Giống như mọi người mẹ trên thế gian này, bà chỉ có một nguyện vọng bình dị và mộc mạc: Vì muốn con mình có thể đi trọn một đời bình an, bà sẵn sàng đem tất cả những gì mình có ra để đánh đổi.
“Mẫu thân, người yên tâm, con sẽ chăm sóc nàng thật tốt, đời này kiếp này nguyện không thay lòng.” Ninh Trường Nhạc gật đầu, nàng không cách nào khước từ lời thỉnh cầu của một người mẹ.
Nàng chợt nhớ đến mẫu thân của chính mình, năm đó khi nằm trên giường bệnh hấp hối sắp lìa đời, điều bà lo lắng nhất không phải là ước mơ chưa thành, cũng chẳng phải gia nghiệp vất vả gầy dựng, mà chính là đứa con duy nhất này của bà.
Mãi đến khi phụ thân của Ninh Trường Nhạc minh thệ sẽ chăm sóc con gái thật tốt, nuôi nấng nàng bình an trưởng thành, sống một đời hạnh phúc, mẫu thân nàng mới chịu an tâm nhắm mắt.
Cha mẹ yêu con, tất sẽ vì con mà tính kế lâu dài.
Mẫu thân nàng từng tính kế vì nàng, mẫu thân của Cố Nghênh Khê tự nhiên cũng phải tính kế vì nàng ấy.
Nàng có thể thấu hiểu điều đó. Tuy rằng đây là một cuộc trao đổi, nhưng nàng cũng không cảm thấy bản thân mình chịu thiệt. Dù sao thì, tiểu ngốc tử kia cũng được xem là một sự lựa chọn Càn Quân rất tốt, chẳng phải thế sao?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận