Chương 12
Sau một phen dỗ dành, an ủi của Ninh Trường Nhạc, Cố Nghênh Khê mới hơi nới lỏng sự bài xích đối với việc học hành, nhưng điều đó cũng chỉ giới hạn trước mặt Ninh Trường Nhạc mà thôi.
Chỉ có tri thức do phu nhân dạy bảo mới được tiểu ngốc tử công nhận, và cũng chỉ khi phu nhân tự mình chỉ dạy, Cố Nghênh Khê mới chịu thành thành thật thật học tập. Vì thế, mỗi ngày Ninh Trường Nhạc đều rút ra hai canh giờ, ở bên tiểu ngốc tử bắt đầu học đọc sách, nhận mặt chữ từ những điều cơ bản nhất.
Vợ chồng Cố Thừa biết được nữ nhi nhà mình thế mà đã bắt đầu chịu học hành thì thảy đều kinh ngạc không thôi, càng cảm thấy việc cưới vị thê tử này cho nữ nhi quả thực không sai chút nào.
Cứ thế bình yên qua đi sáu bảy ngày, hàng hóa và nhân lực liên quan được điều từ Nam Hoài Thành tới Vân Đô Thành đều đã vào đúng vị trí, Ninh Trường Nhạc bắt đầu bắt tay vào việc bận rộn lo liệu chuyện cửa tiệm.
Nàng không dùng bảng hiệu của Ninh thị, tửu lầu và tiệm vải được mở ra đều dùng danh nghĩa của Trường Nhạc, người ngoài nhìn vào đại để đều có thể đoán được đây là sản nghiệp thuộc sở hữu của vị Thế nữ Phu nhân trong phủ Tĩnh An Hầu.
Rất nhiều người đối với điều này thì hâm mộ không thôi họ không hâm mộ việc Ninh Trường Nhạc gả cho một Thế nữ ngốc nghếch, mà chủ yếu là hâm mộ việc Ninh Trường Nhạc tuy mang thân phận Khôn Trạch, nhưng sau khi thành hôn thế mà vẫn có thể tự do làm những việc mình muốn.
Ở nơi thoáng đạt như Vân Đô Thành, những thiên kim tiểu thư cùng các vị phu nhân nơi lầu cao cửa rộng ấy, ngày thường ra ngoài tham gia hội thơ, hội mã cầu thì không sao, nhưng thật sự bảo họ có thể ở bên ngoài làm ăn buôn bán hay làm một vài công việc khác thì lại ít chi lại ít.
Trừ phi là những gia đình bình dân bách tính nghèo đến mức không sống nổi, bắt buộc phải để Khôn Trạch ra ngoài làm chút việc nặng nhọc kiếm tiền nuôi gia đình, như giặt giũ, may vá hoặc làm hạ nhân bộc dịch cho người ta thì cũng đều có cả.
Có người âm thầm hâm mộ sự tự do của Ninh Trường Nhạc, thì tự nhiên cũng có kẻ đố kỵ.
Trong Vân Đô Thành bắt đầu truyền ra không ít lời ra tiếng vào, đều nói Ninh Trường Nhạc đã là phụ nhân có chồng mà cả ngày cứ xuất đầu lộ diện thật là ra thể thống gì, người kinh thương khó tránh khỏi việc đón đưa đưa đón, cũng chẳng biết đã tiếp xúc với bao nhiêu người rồi.
Lời trong lời ngoài ám chỉ rất rõ ràng, bọn họ không dám nói thẳng những lời quá mức khó nghe, dù sao thì tòa đại phật Tĩnh An Hầu phủ vẫn còn sừng sững ở kia, nhưng những lời ấy cũng đã coi là vô cùng tru tâm. Nếu như gặp phải những nhà chồng không rõ lý lẽ, cho rằng Ninh Trường Nhạc hành xử trái với lễ pháp, làm bôi tro trát trấu vào mặt mũi gia tộc, thì chẳng phải sẽ phạt nàng một trận ra trò hay sao?
Lời đồn đại ngày càng truyền đi mạnh mẽ, xôn xao dư luận. Thậm chí trong mấy ngày tiếp theo, Ninh Trường Nhạc bất quá chỉ là gặp mặt mấy vị chưởng quầy của cửa tiệm để sắp xếp công việc, vậy mà lại bị thêu dệt thành Ninh thị nữ lén lút gặp gỡ vài vị Càn Quân.
Có kẻ còn nói đó là vì Ninh Trường Nhạc không cam lòng khi bản thân phải gả cho một Càn Quân ngốc nghếch. Họ bảo đầu óc Cố Nghênh Khê không được thông minh, e là chuyện phương diện kia cũng không được, cho nên Ninh Trường Nhạc không chịu nổi cô đơn, mới thành hôn chưa được mấy ngày đã ra ngoài câu kết làm bậy.
Những lời này nếu không khéo là có thể gây ra mạng người như chơi. Có người thấy sự việc huyên náo quá lớn không dám tham gia vào, nhưng lại có mấy kẻ cứ không ngừng thêm dầu vào lửa, càng lúc càng nói càn nói bậy.
Cố Nghênh Khê ôm một chú mèo hòa ly, đùng đùng nổi giận đi đến sảnh ngoài tìm phụ thân nhà mình. Nàng đều nghe các tiểu động vật nói rồi, có người ở bên ngoài nói xấu, bôi nhọ phu nhân nhà nàng!
Cố Thừa cũng đang nổi trận lôi đình, đám phụ nhân thích khua môi múa mép kia lại dám bôi đen Ninh Trường Nhạc như vậy, chẳng qua là khinh thường nàng xuất thân thấp kém, cho rằng Hầu phủ không coi trọng một nữ tử nhà thương hộ, bấy nhiêu đó mới cả gan nói càn.
“Đi, tất cả đi tra cho ta! Ta đảo mắt xem thử kẻ nào đang nói Khê nhi nhà ta không được, là kẻ nào đang nói xấu tiểu tức phụ Khê Khê nhà ta!” Cố Thừa tức giận đấm mạnh một phát xuống bàn, tiếng động vang rền khiến quản sự cũng phải giật nảy mình.
Làm quản sự ở Hầu phủ bao nhiêu năm nay, hiếm khi thấy Hầu gia nổi trận lôi đình như vậy, số lần ông tức giận đến mức này tính ra chưa quá một bàn tay. Hầu Phu nhân nghe xong chuyện thì tức đến mức không xuống nổi giường, đang phải nằm nghỉ ngơi trong phòng ngủ.
Quản sự đang định lĩnh mệnh lui xuống, vừa vặn nhìn thấy Cố Nghênh Khê vội vội vàng vàng đi tới, bèn cung kính cúi đầu hành lễ: “Thế nữ.”
“Ừm.” Bước chân Cố Nghênh Khê khựng lại, gật gật đầu, cho dù đang rất tức giận và sốt ruột nhưng nàng cũng không quên lời phu nhân dạy dỗ, vẫn giữ gìn phong thái lễ nghi nên có.
Quản sự vừa lui ra, Cố Nghênh Khê liền buông chú mèo nhỏ xuống rồi ôm chầm lấy đùi phụ thân nhà mình, hai hàng nước mắt lưng tròng ngước lên, vẻ mặt đầy vẻ đáng thương.
“Phụ thân, có người, bắt nạt, phu nhân của con.” Tiếng khóc có phần vờ vịt, nhưng sự uất ức thì lại mười phần chân thành. “Phụ thân, phải đòi lại công đạo, cho phu nhân, phu nhân, không thể, chịu, uất ức.”
Cố Thừa bị một hồi thao tác của nữ nhi làm cho có chút ngẩn người, nhất thời chưa kịp phản ứng, đưa tay muốn kéo Cố Nghênh Khê dậy, nhưng tiểu ngốc tử lại sống ch3t không chịu đứng lên. Cái ý tứ đó rõ ràng là muốn ăn vạ: Nếu phụ thân không đòi lại công đạo cho phu nhân nhà con, thì phụ thân xem con có thể bám ở đây bao lâu.
Tiểu ngốc tử cũng là bất đắc dĩ, nàng còn chưa hiểu biết nhiều, nàng muốn tự mình tìm ra những kẻ xấu xa kia để trút giận cho phu nhân nhưng nàng lại không biết làm cách nào.
Cố Nghênh Khê cúi đầu, lần đầu tiên cảm thấy bản thân mình thật vô dụng. Nếu không phải vì thanh danh của nàng không tốt thì người khác cũng sẽ không bắt nạt phu nhân nhà nàng như vậy, đi khắp nơi nói bậy nói bạ.
Thế nhưng nàng có thể làm gì đây, bảo mấy chú mèo nhỏ đi giúp nàng lý luận sao? Làm thì cũng được thôi, chỉ là ngoại trừ Cố Nghênh Khê ra, người khác dù có bị mèo nhỏ mắng cho ba ngày ba đêm thì cũng chẳng thể hiểu nổi tiếng mèo kêu “meo meo”.
“Sao con biết chuyện này? Ai nói cho con biết?” Cố Thừa tò mò điều này, nữ nhi nhà mình thế nào ông còn không rõ sao?
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ngày nào thực sự quản chuyện sự đời, thiên chân vô tà, mỗi ngày chỉ ở trong hoa viên nghịch bùn với mấy con tiểu động vật. Bình thường cũng sẽ không có ai cố ý đem những chuyện này kể trước mặt Cố Nghênh Khê, người trong Hầu phủ đều là những lão bộc làm việc lâu năm, biết rõ nặng nhẹ, sẽ không làm ra hành vi vô nghĩa loại này.
Tiểu ngốc tử bĩu môi, nàng có thể nói với phu nhân không có nghĩa là nàng nguyện ý nói với phụ thân nhà mình. Dù sao phụ thân cũng sẽ không tin, lại còn mắng nàng một trận, thế là nàng dứt khoát mím môi không nói một lời.
Cố Thừa cũng không nghĩ ngợi nhiều, dỗ dành đứa trẻ mà nói: “Được rồi, phụ thân chắc chắn sẽ đòi lại công đạo cho phu nhân của con, con mau đứng lên đi. Mẫu thân con vì chuyện này mà tức đến đau đầu, con mau vào thăm mẫu thân đi.”
“Phụ thân, hứa với, Khê nhi.” Cố Nghênh Khê buông đùi phụ thân ra rồi bò dậy: “Phụ thân, phải bảo đảm!”
Nhận được lời hứa của Cố Thừa, nàng lúc này mới yên tâm, chuyển bước đi thăm mẫu thân nhà mình.
Cố Thừa đăm chiêu suy nghĩ, gọi mấy người tới. Tĩnh An Hầu phủ ngần ấy năm có thể đứng vững không ngã, đương nhiên không thể chỉ dựa vào vinh sủng ngày trước, bản thân thủ đoạn của Cố Thừa cũng không phải dạng vừa, đó là người từng chém gi3t trên chiến trường bước ra.
“Mấy người các ngươi đi bảo vệ bên sườn Thiếu phu nhân, còn mấy người nữa, âm thầm điều tra xem trong những chuyện này có bàn tay của mấy tên hỗn chướng nhà họ Cố kia hay không.”
Cố thị là một đại tộc truyền thừa, tự nhiên không chỉ có mỗi một mạch của Cố Thừa, riêng ở Vân Đô Thành phân gia ra đã có mấy nhà. Cố Thừa còn có mấy người muội muội và đệ đệ, năm xưa Cố Thừa kế thừa tước vị, tự nhiên những huynh đệ muội ấy cũng đều phân gia lập phủ riêng. Tuy nói tước vị thuộc về Cố Thừa nhưng dù sao cũng là người một mạch Cố thị, có thế nào thì ngoài mặt cũng miễn cưỡng xem như là một thế gia. Người trong Vân Đô Thành ai nấy đều phải nể mặt Tĩnh An Hầu phủ vài phần, thế nên cũng không ai cố tình đi làm khó dễ mấy nhà Cố thị kia.
Nhưng điều đó không có nghĩa là những kẻ có cuộc sống an nhàn thì sẽ không có dã tâm. Cố Thừa tuy rằng có một nữ nhi Càn Quân, nhưng Cố Nghênh Khê không thông thế sự, biết bao nhiêu người đã nảy sinh ý đồ xấu.
Mấy năm nay, những huynh đệ muội muốn nhét thông phòng, thiếp thất vào bên cạnh đứa nữ nhi ngốc của ông có không ít, chỉ là Cố Thừa luôn đề phòng nên bọn họ mới không đắc thủ được. Nay thấy Cố Nghênh Khê cưới vợ, bọn họ yên phận được hai ngày rồi lại bắt đầu rục rịch, Cố Thừa không tin chuyện này đứng sau lưng không có sự tham gia của bọn họ.
Ninh Trường Nhạc mấy ngày nay không ít lần gài cắm nhân thủ của mình vào trong Vân Đô Thành, tự nhiên cũng không thể hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này, chỉ là nàng vờ như không biết, như cũ ngày ngày ra ngoài tuần tra cửa tiệm, bình tĩnh làm việc của mình.
Đây cũng coi như là một lần thử thách của nàng đối với Tĩnh An Hầu phủ. Tuy rằng trước kia đã ước định rõ ràng, Hầu Phu nhân cũng bày tỏ sự ủng hộ đối với nàng, nhưng nàng rốt cuộc vẫn muốn xem, thông qua việc này, xem thử Tĩnh An Hầu phủ rốt cuộc có thể vì nàng mà làm đến bước nào.
Là lựa chọn không hỏi không màng để mặc mọi chuyện phát triển, hay là lựa chọn đứng ra làm chỗ dựa, đòi lại công đạo cho nàng. Cái nàng muốn chính là thái độ của Hầu phủ, điều này quyết định việc hành sự sau này của nàng có cần phải kiêng dè điều gì hay không.
Lúc chạng vạng tối, bận rộn cả một ngày Ninh Trường Nhạc mới trở về Hầu phủ. Vừa mới tiến vào viện Tùng Khê, nàng liền rẽ hướng đi về phía thư phòng. Tiểu ngốc tử gần đây đều được nàng sắp xếp ở trong thư phòng học tập luyện chữ, nàng định đi nghiệm thu thành quả một chút, thuận tiện gọi Cố Nghênh Khê cùng nhau dùng cơm tối. Không ngờ tới lại vồ hụt, Ninh Trường Nhạc nhíu mày.
Cố Nghênh Khê nghe lời nàng nhất, đã hứa với nàng là sẽ ngoan ngoãn học tập luyện chữ, mấy ngày nay chưa bao giờ lấy cớ trốn tránh, giờ này không ở thư phòng thì lại đi đâu rồi?
Trong lòng Ninh Trường Nhạc có chút không vui, sắc mặt lạnh lùng sai hạ nhân đi tìm, một lát sau mới có người trở về báo rằng Thế nữ ở trong phòng của Hầu Phu nhân nói chuyện, sau đó liền về ngay. Ninh Trường Nhạc lúc này mới giãn chân mày ra, nàng cũng không nói rõ được cảm xúc khó chịu trong lòng mình ngay khoảnh khắc ấy là gì.
Từ nhỏ Ninh Trường Nhạc đã biết ham muốn khống chế của mình rất mạnh, nàng có thiên phú kinh thương rất lớn, thích cảm giác mọi chuyện đều được nắm giữ trong lòng bàn tay.
Nàng cũng hiểu được, Cố Nghênh Khê là con người, không phải là thứ đồ vật gì, không thể nào mọi phương diện đều có thể xoay quanh theo ý muốn của nàng được. Có lẽ là do ảnh hưởng từ mối quan hệ giữa hai người trong khoảng thời gian này, người luôn nắm quyền chủ đạo luôn là Ninh Trường Nhạc.
Cố Nghênh Khê tuy là Càn Quân của nàng, nhưng đại đa số thời điểm, đều là Ninh Trường Nhạc yêu cầu Cố Nghênh Khê đi làm cái gì thì Cố Nghênh Khê liền sẽ ngoan ngoãn nghe lời cái đó, rất ít khi phản bác hay tỏ ra không phục tùng sự sắp xếp của nàng.
Ninh Trường Nhạc cảm thấy như vậy rất tốt, giữa hai người bọn họ có thể chung sống theo phương thức mà nàng cảm thấy thoải mái nhất. Dù là dạy Cố Nghênh Khê đọc sách biết chữ cũng vậy, nàng hy vọng Cố Nghênh Khê trưởng thành, nhưng lại không hy vọng Cố Nghênh Khê trưởng thành đến mức vượt ra khỏi tầm kiểm soát của nàng.
Nàng cũng sợ hãi tiểu ngốc tử có một ngày sẽ không còn ngốc nữa, sẽ giống như những Càn Quân của thế tục ngoài kia, bá đạo chuyên quyền, đến lúc đó nàng biết phải đi đâu về đâu?
Ninh Trường Nhạc day day giữa lông mày, chậm rãi thở dài, vô duyên vô cớ lại đi lo lắng chuyện tương lai xa vời, đây không giống tính cách của nàng chút nào.
“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng vậy.” Ninh Trường Nhạc lẩm bẩm, không phát hiện trong phòng đã có người đi vào.
“Phu nhân.” Tiểu ngốc tử ngọt ngào, mềm mại gọi một tiếng. Biết phu nhân bị người ta bàn tán, Cố Nghênh Khê sợ phu nhân thương tâm.
Ngày thường đều là phu nhân dùng giọng điệu mềm mỏng, ôn nhu dỗ dành nàng, Cố Nghênh Khê vụng miệng không biết nên dỗ dành phu nhân thế nào, chỉ có thể học theo phu nhân, dùng giọng nói thật mềm mại mà nói chuyện.
Ninh Trường Nhạc giật mình ngẩng đầu, thấy tiểu ngốc tử cười rạng rỡ, đôi mắt trong vắt toàn là sự hồn nhiên. Phải rồi, tiểu ngốc tử nhà nàng sao có thể trưởng thành cái dáng vẻ ác liệt như nàng lo lắng được chứ.
Cố Nghênh Khê từ trước đến nay chưa bao giờ thực sự không thông minh, nàng tuy là một tờ giấy trắng, nhưng lại không phải là thứ để ai muốn bôi sắc thái nào lên cũng được, không phải người nào đến nói đạo lý với nàng thì nàng cũng sẽ học theo.
Chẳng sợ người này là Ninh Trường Nhạc thì cũng không được, nếu không thì tại sao bao nhiêu năm qua nàng lại cự tuyệt học tập những tri thức mà nàng cho là không đúng.
Cố Nghênh Khê từ trước đến nay, chỉ học những đạo lý mà tự mình công nhận, chỉ học những tri thức mà tự mình tán thành. Cố Nghênh Khê chưa bao giờ là kẻ ngu muội, ngược lại, trong lòng nàng có tiêu chuẩn của riêng mình, hơn nữa nàng so với bất kỳ kẻ nào đều kiên định với nội tâm của mình hơn, chẳng sợ nhiều năm bị người ta cười nhạo cũng chưa từng thay đổi.
Nàng tôn trọng Khôn Trạch, đó là bởi vì chính nàng tán thành điều đó. Chứ không phải bởi vì người khác nói cho nàng biết thì nàng liền tiếp thu như một lẽ đương nhiên.
“Nàng về rồi sao ~”
Ninh Trường Nhạc làm hòa hoãn vẻ lạnh lùng trên mặt, nắm lấy tay tiểu ngốc tử: “Cùng nhau dùng cơm tối thôi.”
“Dạ ~ Hôm nay, ta muốn ăn, cái móng giò, thật to.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận