Chương 13

Tĩnh An hầu phủ hành sự vô cùng nhanh chóng, thuộc hạ được phái đi đã lập tức ghi lại danh sách tất cả những kẻ tham gia vào việc thêu dệt, bôi nhọ để về báo cáo với Cố Thừa.
Bên trong bản danh sách ghi lại chính xác kẻ nào, vào năm nào tháng nào, giờ giấc ra sao và ở địa điểm nào đã nói những lời bôi nhọ Ninh Trường Nhạc. Thậm chí cả những người có mặt tại đó lúc bấy giờ, ai là kẻ tham gia bịa đặt, ai là kẻ phụ họa truyền bá, đều được ghi chép rõ ràng, rành mạch.
Người của Tĩnh An hầu phủ năm xưa vào thời chiến đều là những hảo thủ tình báo bậc nhất, ngay cả việc đại sự như dò hỏi quân tình địch quốc họ còn làm được, huống chi chỉ là điều tra ngọn nguồn của vài lời đồn thổi không chút che đậy này. Sự việc được hoàn thành vô cùng mỹ mãn.
Ngày thứ hai, Cố Thừa đã cầm bản danh sách này lên triều. Ông dù sao cũng là một công hầu có quân công tại thân, trong lòng hoàng đế có vị thế không hề nhỏ. Nay khó khăn lắm mới cưới được một vị con dâu tốt cho nữ nhi nhà mình, vậy mà lại có lắm kẻ đỏ mắt ghen tị, ở khắp Vân Đô thành khua môi múa mép, buôn chuyện thị phi.
Chúng lại còn muốn nói nữ nhi nhà ông không ra gì, nói con dâu ông ra ngoài vụng trộm, nói suông vài câu đã muốn vấy bẩn sự trong sạch của người khác. Nếu Cố Thừa là hạng người ngu muội, tin vào những lời đồn đãi nhảm nhí đó, thì Ninh Trường Nhạc làm sao có thể bình yên vô sự được?
Ở Sở thị hoàng triều, Khôn Trạch đã kết hôn mà dám hồng hạnh vượt tường, vụng trộm yêu đương, đó là tội phải bỏ lồng heo thả trôi sông.
Cố Thừa ở ngay trên triều hội mà nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu. Ai nấy đều biết vị Tĩnh An hầu gia này đang diễn kịch, nhưng chẳng ai có thể vạch trần, bởi người ta quả thật đang chiếm phần lý.
“Bệ hạ, ngài nhất định phải làm chủ cho gia đình vi thần!”
“Nữ nhi của thần và thê tử tình cảm vô cùng sâu đậm, nếu vì việc này mà hàm oan gi3t ch3t Ninh thị, nữ nhi ngốc nghếch kia của vi thần e rằng cũng chẳng thể sống một mình.”
“Thần chỉ có duy nhất một mụn nữ nhi này, nếu nó không còn, vi thần và nội nhân cũng không sống nổi nữa…”
Sở Thính Hàn cảm thấy vô cùng đau đầu. Hiện năm hai mươi tư tuổi, nàng đã tại vị được tám năm. Tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng dù sao cũng đã làm hoàng đế tám năm, mày mắt lạnh lùng, tự có vài phần uy nghiêm của bậc đế vương.
Các đại thần trong Thái Cực điện đều cảm nhận được vị hoàng đế trẻ tuổi trên long ỷ đang gửi gắm tâm trạng không vui, nhất thời không ai dám lên tiếng. Cả tòa Thái Cực điện chỉ có tiếng than khóc kể khổ đầy thương tâm của Tĩnh An hầu, dù rằng ông đã chẳng thể rặn thêm được giọt nước mắt nào nữa.
“Cố hầu mau mau bình thân, trẫm đã thấu tỏ nỗi oan ức trong lòng khanh. Việc này lập tức giao cho Đại Lý tự nghiêm tra, những kẻ đứng sau tham gia, tuyệt không dung thứ.”
Đại Lý tự khanh có chút khó xử, ông vuốt chòm râu bạc trắng của mình mà phiền muộn. Chẳng còn tới hai năm nữa là ông được về hưu, thế mà hiện tại lại phải đắc tội với không ít người.
Vụ án kiểu này thông thường chẳng đến mức phải đưa tới chỗ bọn họ, cùng lắm cứ giao cho Vân Đô phủ đi điều tra là xong. Nhưng bệ hạ đã lên tiếng, dù Đại Lý tự có nên tra hay không, thì việc này vẫn phải do Đại Lý tự định đoạt.
Ông bước ra khỏi hàng, khom người nói: “Thần tuân chỉ.”
Kỳ thực Sở Thính Hàn đâu phải không biết chuyện này nên giao cho Vân Đô phủ điều tra, thế nhưng kẻ nào dám ở sau lưng đẩy đưa thị phi của công hầu phủ, tất nhiên đều có chút thân phận địa vị. Giao vụ án cho Đại Lý tự tra xét, đó chính là thái độ của nàng, chính là muốn nói cho những kẻ tham gia biết rằng, chuyện này sẽ không có chuyện giơ cao đánh khẽ.
Phẩm cấp của Vân Đô phủ doãn tuy không thấp, nhưng ở trong Vân Đô thành này, kẻ tùy tiện dậm chân một cái cũng toàn là hoàng thân quốc thích, khó tránh khỏi việc ông ta phải suy tính quá nhiều, làm trễ nải sự việc, khiến Tĩnh An hầu phải đau lòng.
Sở Thính Hàn còn trẻ, nàng có rất nhiều lý tưởng và khát vọng to lớn muốn thực hiện. Nàng muốn thay đổi bầu không khí trọng văn khinh võ của Sở thị hoàng triều, càng muốn cổ vũ việc nông canh cũng như kinh thương. Nàng không muốn chỉ làm một vị minh quân giữ thành có tính tình nhu nhược.
Từ khi nàng đăng cơ đến nay, địa vị của võ tướng đã cao hơn rất nhiều so với thời tiên hoàng tại vị. Nàng đối đãi với các hầu tước có chiến công cũng vô cùng lễ độ. Trong triều đình đương nhiên cũng chia bè kết phái.
Văn thần và võ tướng từ trước đến nay luôn có lập trường rõ ràng, lẫn nhau đều chướng mắt đối phương. Quan văn phần lớn xuất thân từ các thế gia đại tộc, gia đình bách tính bình thường dù có thể nuôi nổi một tú tài đã là sống tốt lắm rồi. Nhà hàn môn không có nhân mạch, không có cơ hội, cho dù có thi đỗ công danh, phần lớn cũng chỉ bị điều phái ra các quận huyện làm tiểu quan từ phẩm cấp thấp nhất.
Trong số những nhà có người làm quan tại kinh thành, có tìm mỏi mắt trong mười nhà cũng chẳng ra được một nhà không phải xuất thân thế gia, huống chi là những quan viên có tư cách lên triều.
Nhưng võ tướng thì khác, tuy cũng có người nhờ vào vinh quang ngày trước mà được phong ấm, nhưng so với việc tuyển chọn quan văn thì đã coi là thập phần công bằng. Chỉ cần có năng lực, có chiến công thì nhất định có thể thăng quan, thế nên trong hàng ngũ võ tướng không thiếu những tướng lĩnh xuất thân từ hàn môn.
Sở Thính Hàn hơi thiên vị võ tướng một chút thì cũng thôi đi, nhưng nàng lại hy vọng đem lại cơ hội cạnh tranh công bằng cho bách tính trong thiên hạ, bất kể là bình dân hay quý tộc. Việc nâng đỡ những thần tử xuất thân hàn môn quả thực không hề dễ dàng.
Bởi lẽ điều này đã chạm đến lợi ích cốt lõi của các thế gia đại tộc. Thế lực trong triều đan xen chằng chịt, rút một dây động rừng cả rừng, các quan viên xuất thân thế gia lại càng ôm đoàn thật chặt, đồng lòng bảo vệ địa vị và lợi ích của tầng lớp quý tộc.
Việc Tĩnh An hầu cưới một nữ tử thương hộ cho thế nữ nhà mình bản chất không là cái gì, người ta thuận tình vừa ý, thế gia cùng lắm cũng chỉ coi như một trò cười, bàn tán một chút lúc trà dư tửu hậu rồi thôi.
Thế nhưng nữ hoàng lại phá lệ khai ân, trực tiếp phong cho Ninh thị làm Huyện chúa. Thứ như cáo mệnh này, biết bao đại thần liều mạng muốn tranh thủ cho phu nhân nhà mình mà còn không được, nàng Cố Nghênh Khê có tài đức gì? Chẳng qua chỉ thành hôn thôi, vậy mà có thể tự dưng mang một cái cáo mệnh về cho tân nương tử.
Dựa vào cái gì chứ? Chỉ dựa vào việc nàng ta ngốc nghếch sao?
Điều đó là không thể nào, đây chính là một động thái tỏ rõ thái độ của hoàng đế. Hoàng đế chính là đang cổ vũ thế gia đập tan thành kiến, xóa bỏ kỳ thị giai cấp.
Thế nhưng cái gọi là kỳ thị giai cấp kia, các thế gia đại tộc đang được hưởng thụ đủ loại chỗ tốt do sự chênh lệch giai cấp mang lại, làm sao cam tâm tình nguyện phá vỡ?
Họ không những không làm theo mong muốn của hoàng đế là các giai cấp chung sống hòa hợp, thậm chí bọn họ còn trở thành những kẻ ủng hộ trung thành nhất của chế độ giai cấp. Họ sẽ không công khai làm trái ý hoàng đế, nhưng ở góc tối giở chút trò vặt ghê tởm thì tuyệt đối không bao giờ thiếu.
Vì vậy, việc Ninh Trường Nhạc bị thêu dệt bôi nhọ, nhìn bề ngoài chỉ là mấy lời nói nhảm nói cuông của các Khôn Trạch thuộc thế gia trong Vân Đô thành, nhưng thực chất lại là cuộc đấu đá ngầm giữa thế gia và hoàng đế. Thế gia đang thăm dò quyết tâm cùng ranh giới cuối cùng của hoàng đế, và hoàng đế cũng muốn mượn việc này để gõ đầu các thế gia kia.
Những chuyện vòng vo tam quốc này, trong lòng Cố Thừa sớm đã tự hiểu rõ, thế nên mới cố tình đem chuyện này náo loạn lên triều hội, cho hoàng đế một cái cớ để phát tác. Sở Thính Hàn tuy còn trẻ, nhưng trong mắt Cố Thừa, nàng lại là một vị hoàng đế tốt hiếm có, chỉ là có chút nóng vội, thủ đoạn còn hơi non nớt mà thôi.
Nhưng điều đó cũng chẳng sao, làm thần tử tự nhiên nên chia sẻ nỗi lo với hoàng đế, đó là bổn phận.
Sau khi bãi triều, Sở Thính Hàn phân phó nội giám mời Cố Thừa ở lại, dời bước tới Tử Càn điện để nói chuyện.
Tử Càn điện là nơi hoàng đế sinh hoạt và xử lý chính sự hàng ngày, thông thường sau khi triều hội kết thúc cũng thường có thần tử được hoàng đế giữ lại để tiếp tục nghị sự, không tính là chuyện gì quá đặc biệt, các đại thần cũng không có phản ứng gì, ai nấy tự giải tán.
Cố Thừa đi theo nội giám bước vào Tử Càn điện, cung kính hành lễ.
“Cố hầu miễn lễ, đứng dậy ban tọa đi, trẫm muốn cùng Cố hầu nói chuyện một lát.”
Cung nữ dâng trà lên, người hầu hạ tả hữu đều rất biết nhìn sắc mặt mà lui ra khỏi Tử Càn điện.
“Cố hầu, việc này đã khiến gia đình khanh phải chịu không ít ủy khuất rồi.”
Sở Thính Hàn mở lời, không ai đoán được tâm tư cụ thể của nàng, nhưng trên mặt quả thực có vài phần áy náy.
Cố Thừa sao có thể không biết cái gọi là “ủy khuất” mà hoàng đế nói chính là việc đem Tĩnh An hầu phủ đặt lên đầu sóng ngọn gió để đấu đá với các thế gia. Hoàng đế cần một cơ hội như vậy, trùng hợp là Tĩnh An hầu phủ lại đụng trúng. Hoàng đế ngoài mặt là nâng đỡ nhà ông, nhưng thực chất là đang mượn nhà ông để biểu thị quyết tâm.
“Chẳng dám nói là ủy khuất, trung quân hầu chủ vốn là bổn phận của thần tử.”
Trong lòng hai bên đều hiểu rõ, nếu hoàng đế đã có ý muốn cải cách, Tĩnh An hầu phủ với tư cách là người đầu tiên đứng ra ủng hộ hoàng đế, tất nhiên cũng phải hứng chịu công kích từ bốn phương tám hướng, một chút sơ sẩy thôi cũng có thể trở thành vật hy sinh trong cuộc đấu tranh giữa hoàng đế và thế gia.
Hoàng đế tuy là bậc cửu ngũ chí tôn, nhưng cũng không phải muốn làm gì liền làm cái đó. Sở Thính Hàn muốn làm cái việc mà cả thiên hạ không tán đồng để tiến hành cải cách, các thế gia đại tộc kia há có thể trơ mắt nhìn lợi ích mà nhà mình chiếm giữ bao năm qua bị tước đoạt sao?
“Là trẫm có tư tâm, sau này chỉ sợ Cố hầu cùng trẫm đều không dễ dàng qua ngày rồi.”
“Bệ hạ lời ấy nặng quá rồi, thế gia đã hưởng thụ nhiều năm, quá mức an nhàn phóng túng.”
“Phải vậy, ngàn trăm năm qua, thiên tử đã thay đổi biết bao nhà, nhưng bất luận là triều đại nào, sự truyền thừa của thế gia chung quy vẫn là những người đó.”
Đề tài đàm luận của hai quân thần có chút trầm trọng, nhưng đó đều là sự thật. Quản chi thiên hạ này do ai làm chủ, hoàng đế họ Trương hay quốc quân họ Lý, kẻ nắm giữ quyền thế và tài phú vĩnh viễn vẫn là nhóm người thuộc thế gia kia.
Bách tính khổ cực thay, nhưng biết làm sao được?
Sở Thính Hàn không phải là vị hoàng đế đầu tiên muốn cải cách, thế nhưng bao năm nay tình trạng vẫn cứ y như cũ, đủ thấy cải cách khó khăn biết nhường nào. Sở Thính Hàn hiểu, Cố Thừa cũng hiểu, nhưng Sở Thính Hàn vẫn muốn làm, và Cố Thừa cũng không chút do dự mà ủng hộ.
“Bất luận là sự chênh lệch giai cấp giữa các thế gia môn phiệt, hay là sự kỳ thị giới tính giữa Càn Nguyên và Khôn Trạch, tất thảy chẳng qua đều do kẻ đắc lợi và kẻ bề trên cố tình tạo ra mà thôi.”
“Trẫm không muốn Sở thị hoàng triều giống như tiền triều, đối với những mâu thuẫn và đấu tranh ngày một gay gắt lại giả vờ như không thấy, để rồi đến cuối cùng hoàng triều mục nát tận xương tủy bị lật đổ.”
“Sở thị một mạch ta, khi Thái Tổ đăng cơ đã từng lập chí lớn, muốn cho người trong thiên hạ đều có cơ hội cạnh tranh công bằng.”
“Đáng tiếc, trải qua từ thời Thái Tổ đến phụ hoàng ta, rồi lại đến lượt trẫm nơi này, nỗ lực gần trăm năm cũng chẳng qua chỉ tốt hơn tiền triều một chút mà thôi.”
Cố Thừa từng cùng tiên hoàng chinh chiến, cũng từng chứng kiến triều đình năm xưa khi tiên hoàng tại vị. Khi đó, ngay cả trong hàng ngũ võ tướng cũng hiếm có con em hàn môn, chỉ vì con em thế gia chê bai việc thăng quan của võ tướng quá nguy hiểm, phải dùng tính mạng để đánh cược, làm võ tướng lại càng mệt nhọc, ngày ngày thao luyện, nhờ thế người bình thường mới có cơ hội.
Sở thị hoàng triều từ thời Thái Tổ đã nỗ lực thay đổi, trước kia việc tuyển chọn quan viên phần lớn do thế gia tiến cử, sau này mới đổi thành khoa cử lựa chọn. Chỉ là con em thế gia vốn dĩ đã sở hữu những điều kiện hậu hĩnh mà người thường khó lòng sánh kịp.
Đọc sách là một việc vô cùng tốn kém, chưa nói đến chuyện mua sắm sách vở, ngay cả giấy mực dùng để luyện chữ cơ bản, một năm tiêu hao cũng không phải là thứ mà gia đình bách tính bình thường có thể gánh vác nổi.
Nhà thương nhân tuy có tiền, nhưng thương tịch lại là tiện tịch, không được tham gia khoa cử. Tiên hoàng cũng từng có ý định thay đổi chế độ này, nhưng lại gặp phải sự phản đối kịch liệt, trong triều gần như chín phần mười quan viên đều không tán thành cải cách.
Cái cớ được đưa ra xem ra vô cùng hiên ngang lẫm liệt, nào là thương nhân trọng lợi, nếu như con em trong nhà làm quan, khó tránh khỏi việc cố tình lợi dụng quyền thế trong tay để giúp gia đình kiếm chác lợi ích lớn hơn. Cứ như thế, quan thương cấu kết sẽ chỉ khiến bách tính chịu thêm nhiều áp bức, dân chúng lầm than.
Họ trước sau vẫn khăng khăng cho rằng tiền tài và quyền lực bắt buộc phải tách rời, không thể để người có tiền cũng có quyền, càng không thể để người có quyền có thể danh chính ngôn thuận kiếm tiền.
Thế nhưng, liệu có thực sự tránh được việc quan thương cấu kết chăng? Tình trạng tham ô vẫn cứ tồn tại, ngay cả những vị địa phương tiểu quan nhỏ nhất cũng sẽ dùng quyền lực trong tay để vơ vét của cải khắp nơi, nhận được sự chống lưng của thương nhân thì trong tay có tiền đem đi hối lộ cấp trên, như vậy mới có thể thuận lợi thăng chức, một bước lên mây.
Cứ tuần hoàn ác tính như vậy, trong triều đình khó lòng có được sự thanh minh.
Sở Thính Hàn biết rõ, thế nên nàng mới vội vã muốn cải cách. Cố Thừa cũng biết rõ, bọn họ đụng trúng nhau, không phải là ông có tình nguyện hay không, mà là hoàng đế nhất định phải dùng nhà ông để đối kháng với các thế gia khác. Cho dù ông nói không muốn, liệu hoàng đế có dừng tay chăng?
Khi hoàng đế phong Ninh Trường Nhạc làm Huyện chúa, nàng đâu có hỏi trước một câu “Khanh có muốn chăng?”, đây chẳng phải là sự thật rành rành đó sao?
Lôi đình vũ lộ đều là quân ân, ban cho ngươi tức là ban thưởng, muốn dùng ngươi thì đó cũng là vinh hạnh của ngươi.
Cố Thừa ngoài việc vui mừng hớn hở đón nhận ra thì còn có thể làm được gì nữa?
Tổng không thể đắc tội với cả hai bên hoàng đế và thế gia được chứ? Từ khoảnh khắc Sở Thính Hàn lựa chọn Tĩnh An hầu phủ, Cố Thừa đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bị buộc phải cắm đầu đi theo con đường của hoàng đế đến cùng.
Nghĩ đến đứa nữ nhi ngốc nghếch nhà mình, trong lòng ông không khỏi thở dài một tiếng. Dưới cuộc tranh đấu triều đình này, ngày sau ông liệu có còn bảo hộ được đứa nữ nhi có tâm tư đơn thuần, không hiểu sự đời kia hay không?

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 13
Mỹ Nhân Cố Chấp Vớ Được Vợ Đẹp