Chương 16
Suốt một đường trở về nam Hoài Thành, tiểu ngốc tử vô cùng phấn khích. Lần trước nàng được Cố Thừa đưa đến đây cầu thân, khi ấy Cố Nghênh Khê vẫn còn là một tiểu thế nữ ngây ngô khờ khạo, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh tiểu tuyết hồ ngoan ngoãn.
Khoảng thời gian qua, Cố Nghênh Khê đã hiểu chuyện hơn rất nhiều. Nàng tuy nói năng vẫn chưa lưu loát, nhưng nhờ sự học hỏi ngày qua ngày, nàng sớm đã không còn là vị thế nữ ngốc nghếch chẳng biết sự đời của ngày xưa nữa. Nàng biết lần này mình tháp tùng phu nhân về nhà ngoại, người nàng sắp sửa bái kiến chính là phụ thân của phu nhân, cũng chính là nhạc phụ đại nhân của nàng.
Trước khi ra cửa, a phụ và mẹ đều dặn dò nàng rất kỹ rằng phải biểu hiện thật tốt, không được làm nhạc phụ đại nhân phật ý. Hơn nữa nghe nói nhạc phụ đại nhân lâm bệnh, lần này hai người trở về thăm hỏi có lẽ phải lưu lại nam Hoài Thành một thời gian, đợi đến khi thân thể nhạc phụ đại nhân bình phục mới có thể trở về Vân Đô Thành.
Mấy ngày nay phu nhân luôn ủ rũ không vui, chắc hẳn là vì lo lắng cho sức khỏe của nhạc phụ đại nhân. Tiểu ngốc tử đương nhiên không thể dửng dưng, nàng chủ động vươn tay, nắm lấy đôi tay mềm mại, trắng ngần như tuyết của phu nhân nhà mình.
“Phu nhân, không cần… không vui. Nhạc phụ… sẽ tốt lên.”
Cố Nghênh Khê vừa nói vừa quay đầu, từ chiếc ngăn tủ nhỏ trong xe ngựa lấy ra mấy hộp đồ, giống như đang dâng báu vật mà nâng đến trước mặt Ninh Trường Nhạc.
“Linh dược, nhạc phụ… ăn vào… sẽ khỏi.”
Nghe tin thông gia ngã bệnh, Cố Thừa đã phó thác cho quản gia hầu phủ lấy không ít danh dược từ trong kho ra cho hai người mang về nam Hoài Thành. Đó đều là những dược liệu quý hiếm do hoàng cung ban thưởng thuở trước, thượng đẳng linh chi và nhân sâm lại càng không thể thiếu. Nói không ngoa thì những thứ này, chỉ cần người bệnh còn một hơi thở, đều có thể kéo mạng trở về.
“Khê Khê ngoan.” Ninh Trường Nhạc đưa tay đón lấy, mỉm cười xoa xoa mái tóc xù mềm mại của tiểu ngốc tử. Thật ra, điều nàng ưu sầu không phải là bệnh tình của phụ thân. Ngày trước thân thể Ninh Hằng Thái vốn rất tráng kiện, chẳng có lý do gì lại bệnh nặng đến mức này. Thế nhưng lúc này phụ thân lại cố ý sai người gửi thư nhà nói mình bạo bệnh, e rằng sự tình chẳng hề đơn giản.
Có lẽ vì khó nói lời muốn nàng ở lại nhà ngoại lâu hơn, nên ông mới mượn cớ sinh bệnh để mời Ninh Trường Nhạc về nam Hoài Thành, cũng là cho nàng một cái cớ hợp lý để lưu lại nơi này.
Nhưng cụ thể là chuyện gì mà nhất thiết phải đợi Ninh Trường Nhạc về đến nam Hoài Thành mới có thể xử lý? Lại còn cần nàng lưu lại một thời gian, chẳng lẽ việc làm ăn gặp phải rắc rối lớn gì mà phụ thân không thể cáng đáng nổi?
Nhưng xem ra cũng không quá khả năng. Ninh Trường Nhạc rất hiểu phụ thân mình, tuy ông không có tài năng gì quá xuất chúng nhưng làm người vô cùng ổn trọng, tuyệt đối không dễ dàng dấn thân vào những việc có nguy cơ quá cao. Ông kinh doanh không cầu kiếm khoản lợi lớn, chỉ cầu không thua lỗ. Chính vì vậy, sản nghiệp trong tay ông tuy không thể phát triển lớn mạnh, nhưng ít nhất vẫn an toàn và ổn định.
Nghĩ mãi không ra manh mối, Ninh Trường Nhạc dứt khoát không thèm phiền lòng nữa, dù sao đến nam Hoài Thành thì mọi chuyện cũng sẽ có đáp án thôi.
Ngược lại là tiểu ngốc tử này, suốt dọc đường đi cứ bồn chồn lo lắng thay nàng, quả thực là đã trưởng thành và biết nghĩ hơn nhiều, không còn là vị tiểu thế nữ vô ưu vô lự như trước nữa. Ninh Trường Nhạc cũng không rõ việc mình dạy dỗ Cố Nghênh Khê thành một người lớn trưởng thành, hiểu chuyện có phải là điều tốt hay không. Biết nhiều rồi, phiền não tự nhiên cũng theo đó mà tăng lên.
Cố Nghênh Khê của trước kia, suốt ngày vô tâm vô tính vui đùa cùng dã thú nhỏ là đủ còn bây giờ thì sao? Nàng đã bắt đầu hiểu được rất nhiều chuyện, thậm chí còn biết lo lắng khi thấy Ninh Trường Nhạc có tâm sự.
“Phu nhân… cười một cái… đừng nhíu mày.” Tiểu ngốc tử thật ra không nghĩ ngợi nhiều, nàng chỉ là không nỡ nhìn thấy phu nhân nhà mình không vui.
Mỗi khi phu nhân buồn bã, Cố Nghênh Khê cảm thấy lòng mình cũng xót xa, khó chịu vô cùng. Nàng chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ phu nhân mỉm cười, nụ cười ấy luôn khiến trái tim nàng ngọt ngào, mềm mại, nói chung là vô cùng dễ chịu.
Cố Nghênh Khê bắt đầu cảm thấy buồn khổ, bản thân học hành vẫn còn quá ít, ngay cả cảm xúc trong lòng cũng không tìm được từ ngữ chính xác để hình dung. Dù muốn chia sẻ tâm tình với phu nhân, nàng cũng chẳng biết phải nói thế nào.
Tiểu ngốc tử hạ quyết tâm, sau khi đến nam Hoài Thành phải bàn với phu nhân mới được. Trong thư phòng ở nhà toàn là thoại bản và tranh vẽ nhỏ, sách vở để học tập nghiêm túc lại chẳng có bao nhiêu. Nàng tính toán sẽ phải chăm chỉ học hành, nào là Tứ Thư, Ngũ Kinh, tất cả đều phải học cho bằng hết.
Nàng muốn được giống như phu nhân, điều gì cũng biết, cũng lợi hại như phu nhân vậy.
Ninh Trường Nhạc không hề hay biết tiểu ngốc tử chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đã hạ quyết tâm học hành chăm chỉ. Nghe Cố Nghênh Khê dỗ dành đòi mình cười, nàng liền phối hợp nở một nụ cười nhẹ. Sự lạnh lùng tan biến, nụ cười ấy tựa như hoa đào nở rộ, rực rỡ phương hoa, hút trọn vẹn ánh nhìn của tiểu ngốc tử vào người mình.
Khi xe ngựa về đến nam Hoài Thành thì trời đã chạng vạng tối. Hành trình đường dài đằng đẵng, dù có ngồi trên chiếc xe ngựa to rộng rãi, thoải mái của hầu phủ thì một đường này cũng không tránh khỏi mỏi lưng đau cốt. Khoảnh khắc hai chân chạm đất, Ninh Trường Nhạc không nhịn được mà run rẩy, cũng may Cố Nghênh Khê luôn để mắt tới phu nhân nhà mình, tay mắt lanh lẹ tiến đến đỡ vững người.
Quản gia Ninh phủ đã đợi sẵn ở cửa, vừa thấy đoàn xe của Tĩnh An hầu phủ liền vội vã nghênh đón.
“Tiểu thư…” Theo bản năng, ông định cất lời chào Ninh Trường Nhạc trước, nhưng dưới ánh mắt ra hiệu của nàng, ông liền nhanh chóng sửa miệng, xoay người hành lễ.
“Thế nữ, Thế nữ phu nhân.”
Dù sao đây cũng là trên đường cái lớn, người qua kẻ lại dập dìu. Nếu để người ta thấy quản gia Ninh phủ chậm trễ với Thế nữ của hầu phủ, khó tránh khỏi sẽ có những lời đàm tiếu truyền ra ngoài. Quản gia cũng vì nhất thời sốt sắng nên không nghĩ tới chuyện này. Cố Nghênh Khê vốn dĩ chẳng màng đến những quy tắc ấy, nhưng tiểu ngốc tử giờ đây đã khác xưa, nàng hiểu biết nhiều hơn rồi.
Nàng bản năng cảm thấy, phu nhân đã về đến nhà mình thì phải được thoải mái, dễ chịu mới đúng.
Vì vậy nằng liền mở miệng sửa sai: “Gọi… tiểu thư… cô gia… là được.”
Phu nhân đã về nhà rồi, tự nhiên có thể tự tại làm vị tiểu thư của Ninh phủ, còn nàng là tháp tùng phu nhân trở về. Cố Nghênh Khê không giải thích được lý do, chỉ là nàng không hy vọng phu nhân ở trong chính ngôi nhà của mình mà vẫn phải gò bó làm một Thế nữ phu nhân.
Nàng tuy chẳng rõ căn nguyên, nhưng hành động theo bản năng ấy lại khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc không thôi, ngay cả Ninh Trường Nhạc cũng nghiêng đầu nhìn tiểu ngốc tử một cái.
Có lẽ có những người, từ trong xương tủy đã bản năng biết tôn trọng người khác. Không giống như những Càn Nguyên kia, khi đưa Khôn Trạch nhà mình ra ngoài, nếu có ai chào hỏi Khôn Trạch trước rồi mới chào hỏi Càn Nguyên, bọn họ liền cảm thấy đó là một sự sỉ nhục lớn.
Trong mắt đại bộ phận Càn Nguyên, Khôn Trạch chỉ có thể là vật phụ thuộc của mình. Trước khi xuất giá, ngươi có thể là tiểu thư hay công tử nhà ai đó, nhưng sau khi xuất giá thì chỉ có thể mang họ của người khác, trở thành phu nhân nhà người ta.
Nàng biết tiểu ngốc tử nhà mình trong lòng không có những quy củ thế tục này, cho nên việc Cố Nghênh Khê chủ động đưa ra yêu cầu như vậy khiến lòng nàng không khỏi ngạc nhiên. Nàng không ngờ Cố Nghênh Khê lại lưu tâm đến những điều này, quả thực rất tâm lý.
Vì thế Ninh Trường Nhạc cũng chỉ mở lời nói với quản gia: “Cứ nghe theo lời Thế nữ đi.”
“Được, được, được.” Quản gia cười híp mắt gật đầu.
Trước kia lão gia còn lo lắng tiểu thư xuất giá rồi sẽ chịu uỷ khuất, rốt cuộc thì tình cảnh của Thế nữ thế nào ai ai cũng rõ. Nhưng hiện tại xem ra tiểu thư sống rất tốt, Thế nữ cũng là một Càn Quân biết xót thương người khác từ tận đáy lòng. Lát nữa ông phải lập tức bẩm báo với lão gia, để lão gia nhẹ lòng, không cần lo lắng nữa.
“Tiểu thư, cô gia, một đường vất vả rồi, chúng ta mau vào phủ thôi.”
Quản gia cung kính khom người dẫn đường phía trước, một mặt bài trí người của hầu phủ yên vị ổn thỏa, hành lý thảy đều được mang về đặt trong tiểu viện thuở chưa xuất giá của Ninh Trường Nhạc.
“Đi xem phụ thân trước đã, thân thể phụ thân thế nào rồi?” Trong lòng Ninh Trường Nhạc vẫn treo nặng tâm sự, nàng phải thăm dò rõ ràng tình hình trước thì mới có thể an tâm nghỉ ngơi.
Quản gia liếc nhìn Cố Nghênh Khê một cái, lại thấy Thế nữ chẳng có phản ứng gì, chỉ ngoan ngoãn rảo bước theo sau tiểu thư nhà mình.
“Dạ được, lão gia đang nằm nghỉ ở trong phòng. Hai ngày nay đã đỡ hơn một chút, có thể xuống đất đi lại rồi.”
Ninh Trường Nhạc truy hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Thân thể phụ thân trước nay luôn tráng kiện, sao lại đột nhiên bệnh nặng đến mức không thể xuống giường?”
“Chao ôi~” Quản gia thở dài một tiếng, “Thân thể lão gia quả thực rất tốt, nhưng lần này là do bị chọc tức, nhất thời lửa giận công tâm nên bệnh tình mới trầm trọng đến thế.”
“Hửm?” Ninh Trường Nhạc nghe ra điểm bất thường. Tính cách của phụ thân nàng tự mình biết rõ, ông là người hiền lành cả đời, ngày thường đều cười híp mắt, rất ít khi nổi cáu với ai. Cho dù có không vui thì cũng chẳng đến mức tức giận đến mức sinh bạo bệnh. Rốt cuộc là chuyện gì mới có thể khiến phụ thân tức đến mức không xuống nổi giường?
“Tiểu thư lát nữa gặp lão gia liền rõ, chỉ là… đại phu trước đó có dặn, cảm xúc của lão gia vẫn không được chồi sụt quá lớn. Dẫu sao tuổi tác cũng đã cao, không thể nổi giận được nữa.”
Ninh Trường Nhạc tự nhiên hiểu rõ, người đã có tuổi, trong một thời gian ngắn nếu lo nghĩ, bốc hỏa thì rất dễ dẫn đến trúng gió. Có một số chuyện cũng không tiện nói ra vào lúc này, tai vách mạch rừng, xem ra chỉ có thể vào phòng diện kiến phụ thân mới biết được.
Cố Nghênh Khê thấy phu nhân nhà mình sốt sắng rảo bước nhanh hơn, nàng liền lặng lẽ, ngoan ngoãn bám theo phía sau. Nàng không hé răng nửa lời, chỉ âm thầm tăng tốc bước chân, gắt gao đi theo, không muốn vào lúc này lại gây thêm phiền phức cho phu nhân, càng không muốn phu nhân phải bận lòng chăm sóc mình.
Tiểu Càn Nguyên cừ khôi nhất của Tĩnh An hầu phủ không thể không hiểu chuyện như thế được!
Tiểu ngốc tử tự cổ vũ, động viên bản thân trong lòng, nghĩ bụng mình tuy chẳng giúp được việc gì lớn, nhưng cố gắng hết sức để không làm vướng chân người ta là được rồi.
Ninh Trường Nhạc lo lắng cho phụ thân, nhất thời cũng ngó lơ tiểu ngốc tử phía sau. Một phần cũng vì Cố Nghênh Khê không nói lời nào lại quá mực ngoan ngoãn, thực sự chẳng mảy may có chút cảm giác tồn tại nào.
Mấy người bước vào viện tử nơi Ninh Hằng Thái cư ngụ. Vừa đặt chân qua cánh cửa phòng liền có thể ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc. Lúc này Ninh Hằng Thái đang nằm trên giường, chốc chốc lại ho khan vài tiếng, sắc mặt tái nhợt, khí sắc vô cùng tệ, cả người phảng phất như già đi cả chục tuổi.
Ninh Trường Nhạc không thể tin nổi vào mắt mình khi nhìn phụ thân. Trước khi nàng xuất giá, phụ thân vẫn còn vô cùng tinh anh, ngay cả nếp nhăn trên mặt cũng chẳng có mấy. Vậy mà Ninh Hằng Thái lúc này lại tiều tụy đến mức Ninh Trường Nhạc suýt không nhận ra.
“Phụ thân.” Nàng vốn là người lãnh đạm, nhưng lúc này giọng nói lại có chút run rẩy rất khẽ. Nàng bước nhanh về phía trước giường.
Ninh Hằng Thái mướn mắt nhìn thấy nữ nhi nhà mình, hai vành mắt lập tức đỏ hoe. Kể từ ngày Ninh Trường Nhạc đến Vân Đô Thành chờ gả, tính đến hôm nay đã hơn một tháng hai cha con chưa được gặp mặt. Nữ nhi do tự tay mình nuôi nấng, xuất giá rồi muốn gặp lại quả thực vô cùng khó khăn. Rốt cuộc gả xa như vậy, lại còn là nhà công hầu, Ninh Hằng Thái nhất thời có chút hối hận. Biết thế ngày ấy ông nên kén cho nữ nhi một người ở rể, như vậy thì lúc nào cũng có thể nhìn thấy nhau rồi.
“Con đã về rồi sao, Tròn Tròn ở Vân Đô Thành có khỏe không? Thế nữ có cùng con trở về không?”
Tròn Tròn là nhũ danh của Ninh Trường Nhạc, do mẫu thân nàng đặt cho. Chỉ là từ sau khi mẫu thân nàng qua đời, Ninh Hằng Thái rất ít khi gọi nữ nhi bằng cái tên này nữa. Hai cha con đều ngầm hiểu ý mà không bao giờ nhắc lại, tránh cho đôi bên nhìn cảnh mà sinh tình, thêm đau lòng.
“Dạ khỏe, nàng tháp tùng con cùng về.” Ninh Trường Nhạc cũng đỏ mắt, nhưng nàng nỗ lực kìm nén cảm xúc của mình, quay đầu nhìn về phía Cố Nghênh Khê, vẫy vẫy tay.
“Khê Khê, lại đây.”
Cố Nghênh Khê ngoan ngoãn tiến đến trước giường, đứng sóng đôi bên cạnh Ninh Trường Nhạc, trên mặt rạng rỡ một nụ cười:
“Nhạc phụ… chào người.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận