Chương 20

Năng lực làm việc của quản gia Ninh phủ quả thật không tồi, ngoại trừ lúc thất thần ở thư phòng buổi chiều xem như chuyện ngoài ý muốn, thì những việc Ninh Trường Nhạc dặn dò khi xế chiều, vừa đến chạng vạng đã được thu xếp chu toàn.
Lúc mang theo mấy con tiểu động vật trở về Ninh phủ, quản gia vừa vặn gặp lúc Ninh Trường Nhạc đang dẫn Cố Nghênh Khê đi về phía Đông viện, nơi ở của Ninh lão gia tử. Nghĩ bụng chắc là đại tiểu thư muốn sang xem thử thân phụ đã tỉnh táo chưa, rồi cùng dùng bữa tối và trò chuyện vài câu.
Cố Nghênh Khê giống như một đứa trẻ hiếu kỳ, đôi mắt cứ đăm đăm nhìn mấy gã gia đinh đi theo sau quản gia, trên tay mỗi người đều ôm một con thú nhỏ, nào là sói con lông xám tro, nào là chó con toàn thân đen nhánh như mực.
Dáng vẻ háo hức muốn thử của vị tiểu ngốc tử khiến Ninh Trường Nhạc không kìm được mà dừng bước. Nàng nghiêng đầu, khẽ hỏi vị tiểu ngốc tử đang bị mấy con vật nhỏ thu hút toàn bộ sự chú ý ở bên cạnh:
“Khê Khê muốn ôm sao?”
Cố Nghênh Khê lưu luyến dời tầm mắt trở về, gật gật đầu rồi lại lắc đầu. Nàng cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy tay phu nhân, do dự một lát rồi nói:
“Không ôm, đi trước, nhìn… nhạc phụ.”
Ninh Trường Nhạc bật cười, quay sang phân phó quản gia tìm một nơi ở Đông viện của Ninh Hằng Thái để tạm thời an trí mấy con tiểu động vật, dự định lát nữa thăm Ninh Hằng Thái xong sẽ dẫn Tiểu Càn Quân nhà mình qua đó chơi cho đỡ thèm.
Cố Nghênh Khê nhìn quản gia dẫn người rời đi, rất hiểu chuyện mà không đòi hỏi gì thêm, rảo bước đi theo phu nhân tiến vào Đông viện.
Khi đến phòng ngủ của Ninh Hằng Thái, hai người thấy ông đang được tỳ nữ đỡ ngồi tựa vào thành giường. Có lẽ vì đã ngủ một giấc đủ dài nên sắc mặt ông tốt hơn nhiều so với lúc Ninh Trường Nhạc đến thăm vào buổi sáng, chỉ là tinh thần trông vẫn còn chút uể oải, hẳn là do dược hiệu của thuốc vẫn chưa tan hết.
Nhìn thấy hai đứa trẻ nắm tay nhau đi vào, Ninh Hằng Thái khẽ nheo mắt, quan sát biểu cảm trên gương mặt ái nữ. Nàng vẫn như trước, luôn đem tâm sự giấu kín, trên mặt chẳng lộ chút cảm xúc nào, thế nhưng vầng hào quang lạnh lùng, sắc nhọn quanh người nàng nay đã thu liễm, hiếm hoi hiện lên vài phần dịu dàng.
Lại nhìn sang vị tiểu thế nữ đang ngoan ngoãn để con gái mình dắt tay. Một tiểu Càn Nguyên vóc dáng cao lớn như thế, vậy mà để giữ cùng một tốc độ tiến bước với phu nhân, lúc nhấc chân sải bước khó tránh khỏi có chút mất tự nhiên, nhìn ra được là đang cố ý kìm lại, chậm rãi bước đi.
Điều này khiến Ninh Hằng Thái trong lòng vô cùng vừa ý. Ông vốn luôn lo lắng con gái mình xuất thân từ nhà thương nhân sẽ bị Càn Quân tương lai và nhà chồng khinh rẻ. Những thế gia đại tộc kia coi trọng môn đăng hộ đối, giai cấp đến mức nào, ông là người hiểu rõ hơn ai hết. Nay thấy hai đứa trẻ hòa thuận như vậy, Càn Quân của con gái lại biết săn sóc nàng như thế, Ninh Hằng Thái cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng.
Ông thầm nghĩ, chỉ cần con gái sống tốt, cho dù giờ phút này ông có nhắm mắt đi gặp phu nhân của mình thì cũng chẳng còn gì hối tiếc.
Ninh Trường Nhạc dắt Cố Nghênh Khê đi đến bên giường rồi ngồi xuống mép giường, khẽ bóp nhẹ tay của Tiểu Càn Quân nhà mình một cái.
“Nhạc phụ khỏe ạ, Người đói bụng chưa? Cùng nhau… dùng bữa tối.” Cố Nghênh Khê phản ứng rất nhanh, từ chào hỏi cho đến ân cần hỏi han đều làm trọn vẹn trong một lượt, sau đó quay sang nhìn phu nhân.
Nhận ra ánh mắt hài lòng và khen ngợi của Ninh Trường Nhạc, nàng mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ninh Hằng Thái cũng không bỏ sót chút tương tác nhỏ nào giữa hai người, ông khẽ chống người dậy, rất nể mặt vị con rể này:
“Thế nữ chu đáo quá, ta quả thật có chút đói bụng, khụ khụ… Vậy thì cùng nhau dùng bữa tối đi.”
Lúc này Ninh Trường Nhạc mới lên tiếng: “Vậy con sẽ sai người làm vài món phụ thân thích ăn. Khê Khê, nàng đỡ phụ thân dậy đi.”
Nói xong, nàng khẽ đẩy Cố Nghênh Khê đang ngơ ngác một cái. Vị tiểu ngốc tử lúc này mới phát hiện nhạc phụ đại nhân đứng dậy có chút khó khăn, vội vàng bước tới đỡ người lên. Trước bàn ăn đã cố ý bày sẵn một chiếc ghế có lót đệm mềm mại để Ninh Hằng Thái có thể thoải mái tựa vào.
“Đa tạ, làm phiền thế nữ rồi.” Ninh Hằng Thái biết rõ tình trạng thân thể của mình nên không từ chối sự đỡ đần của Cố Nghênh Khê, chỉ là khi ngồi xuống vẫn khách khí nói lời cảm ơn.
Cố Nghênh Khê ngượng ngùng gãi gãi đầu, cảm thấy mình chẳng làm được gì nhiều, lại thấy nhạc phụ đại nhân có phần quá xa lạ và khách sáo.
Thế là nàng tha thiết mở lời thỉnh cầu: “Nhạc phụ… gọi con là… Khê Nhi là được rồi.”
Rồi lại cuống cuồng bồi thêm một câu: “Không vất vả, Khê Nhi… chưa làm được gì cả.”
Ninh Trường Nhạc vừa bước ra ngoài dặn dò nhà bếp nấu những món nào, khi trở vào liền thấy Tiểu Càn Quân nhà mình đang tay chân luống cuống đứng cạnh Ninh Hằng Thái, dáng vẻ vô cùng ngượng ngùng xin Ninh Hằng Thái đổi cách xưng hô.
Vị tiểu ngốc tử nhìn thấy nàng trở về, đôi mắt như chú nai con tội nghiệp lộ rõ vẻ cứu mạng rành rành.
Lần trước cùng a phụ đến Ninh phủ cầu hôn, Cố Nghênh Khê chẳng hiểu sự đời, trong đầu còn chưa có khái niệm nhạc phụ đại nhân đại biểu cho điều gì. Hiện tại đã dần thông suốt hơn, khi đối mặt với nhạc phụ khó tránh khỏi có chút khẩn trương, sợ bản thân thể hiện không tốt sẽ khiến nhạc phụ không vui.
Vạn nhất nhạc phụ đại nhân không gả phu nhân cho nàng làm thê tử nữa thì phải làm sao bây giờ?
Ninh Trường Nhạc tiến lại gần, dắt Cố Nghênh Khê cùng ngồi xuống, vỗ nhẹ lên tấm lưng đang căng cứng của nàng, ra hiệu cho nàng đừng quá căng thẳng.
Cảm nhận được Tiểu Càn Quân đã dần thả lỏng, Ninh Trường Nhạc mới quay sang trò chuyện với phụ thân.
“Con đã bảo tiểu bếp nấu món canh cá mà phụ thân thích nhất, còn có món móng giò kho tàu mà Càn Quân nhà con ưa thích nữa. Hôm nay gia đình ba người chúng ta sẽ ăn một bữa thật ngon.”
Kỳ thật Ninh Hằng Thái đang đổ bệnh, cũng chẳng ăn uống được gì nhiều, cùng lắm chỉ là chút nước canh thanh đạm. Mấy ngày trước bữa nào ông cũng chỉ húp vài ngụm cháo. Hôm nay nhà bếp chọn mua được mấy con cá tươi, Ninh Trường Nhạc liền dứt khoát bảo người làm canh cá, vừa thanh đạm vừa khai vị, xem như để phụ thân đổi vị.
Nếu không, Ninh Trường Nhạc đều phải hoài nghi phụ thân uống thuốc lâu như vậy, trong miệng e là chỉ toàn vị đắng ngắt của thuốc mà thôi.
Cố Nghênh Khê vừa nghe thấy món móng giò, hai mắt liền sáng rực lên. Chẳng biết có phải vì dạo này động não nhiều nên tiêu hao thể lực theo một cách khác hay không, mà sức ăn thời gian gần đây của nàng tăng lên không ít, bữa nào cũng phải có thịt, đặc biệt là món móng giò, một ngày không ăn là thấy bứt rứt khó chịu.
“Đa tạ… phu nhân.”
Vị tiểu ngốc tử rất lễ phép, phu nhân đã chu đáo sắp xếp như vậy, đương nhiên phải nói lời cảm tạ chân thành. Ninh Hằng Thái nhìn nàng, cảm thấy chính mình vào lúc này dường như cũng nên nói gì đó mới phải.
Thế là ông mở lời: “Viên Viên thật có lòng.”
Nghe thấy nhũ danh của mình, Ninh Trường Nhạc im lặng một lát, nhưng cuối cùng quyết định tạm thời không so đo chuyện xưng hô này. Dù sao phụ thân đang bệnh, tâm trạng người bệnh tự nhiên phải được chăm sóc tốt.
Tuy rằng việc bị phụ thân gọi bằng cái tên thuở nhỏ trước mặt Cố Nghênh Khê luôn khiến Ninh Trường Nhạc có cảm giác thẹn thùng khó tả, nhưng nàng nghĩ, Ninh Hằng Thái có lẽ đã nghĩ thông suốt rồi, không còn né tránh chuyện quá khứ nữa, cũng không cố tình quên đi cái tên thuở nhỏ do chính tay mẫu thân đặt cho nàng.
Ba người trong phút chốc đều chìm vào im lặng. Kỳ thật, tình cảm cha con giữa Ninh Trường Nhạc và Ninh Hằng Thái từ trước đến nay vốn luôn ít lời như vậy. Thuở Ninh Trường Nhạc chưa xuất giá, hai người một ngày nói chuyện nhiều nhất đại khái cũng chỉ có việc làm ăn, những lúc khác lời nói phi thường ít ỏi.
Một là bởi vì bản thân Ninh Hằng Thái là người trầm mặc nội liễm, hai là trên cương vị người cha, ông cũng không biết phải thân cận, trò chuyện với con gái thế nào. Ninh Trường Nhạc lại không phải là người giỏi tìm đề tài, còn Cố Nghênh Khê thì càng khỏi phải nói, vị tiểu ngốc tử này căn bản sẽ không vì không gian im lặng mà nảy sinh cảm giác ngượng ngùng.
Ba người cứ thế yên lặng ngồi đối diện nhau, mãi đến khi hạ nhân dâng thức ăn lên mới phá vỡ sự trầm mặc trong phòng.
Thực ra Ninh Trường Nhạc rất muốn nói điều gì đó, tâm bệnh của phụ thân quá nặng, không có lợi cho việc hồi phục, nhưng trong nhất thời nàng cũng không biết nên chủ động gợi lại chuyện quá khứ thế nào. Bản thân nàng không thể chắc chắn liệu việc đột ngột nhắc tới chuyện xưa có khiến bệnh tình của phụ thân bị kích động nghiêm trọng hơn hay không.
Vì thế, nàng chỉ có thể chờ Ninh Hằng Thái chủ động giãi bày với mình.
Vị tiểu ngốc tử tuy rằng không cảm thấy ngượng ngùng khi im lặng, nhưng nàng lại vô cùng nhạy cảm với cảm xúc của phu nhân. Phát hiện phu nhân lúc này có chút buồn bã không vui, Cố Nghênh Khê liền gắp một đũa rau xanh bỏ vào bát của Ninh Trường Nhạc.
Nàng nói ngắn gọn: “Phu nhân ăn đi.”
Lại cầm lấy thìa, múc một bát canh cá cho Ninh Hằng Thái. Nàng nhớ rõ vừa rồi phu nhân có nói món canh cá này là cố ý chuẩn bị cho nhạc phụ đại nhân.
Đặt bát canh cá đã múc xong trước mặt Ninh Hằng Thái, nàng mới nói: “Nhạc phụ… uống canh cá.”
Sau đó, nàng tự mình gắp một miếng móng giò bỏ vào bát, khẽ lẩm bẩm với chính mình: “Khê Nhi… ăn móng giò.”
Dáng vẻ nghiêm túc ấy của nàng ngược lại khiến cả Ninh Hằng Thái lẫn Ninh Trường Nhạc đều không nhịn được mà bật cười, bầu không khí ngột ngạt khi nãy mới có chút chuyển biến.
Ninh Hằng Thái không ngờ người con rể có phần không được lanh lợi này lại biết chủ động điều hòa không khí, tức khắc cảm thấy có chút hổ thẹn, thế là ông cũng tích cực chủ động tìm đề tài trò chuyện.
Bậc làm cha mẹ, đề tài xoay quanh con cái vĩnh viễn cũng chỉ có mấy chuyện đó. Hai đứa đã thành hôn rồi, tự nhiên ông sẽ trực tiếp hỏi đến kế hoạch tiếp theo.
Ninh Hằng Thái vẻ mặt hiền từ mở miệng, chỉ là ánh mắt ông nhìn lại là Cố Nghênh Khê:
“Hai đứa dự định khi nào thì sinh con? Viên Viên tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, tranh thủ lúc còn trẻ sớm sinh nở thì thân thể mới mau hồi phục.”
Ninh Trường Nhạc cạn lời, cũng không có ý định đón lời. Dù sao phụ thân hỏi cũng không phải là nàng, cứ để Tiểu Càn Quân nhà mình tự đi mà ứng phó.
Cũng may đề tài này không nằm ngoài phạm vi hiểu biết của Cố Nghênh Khê. Dù sao ngày nào cũng có mẫu thân ân cần dạy bảo, nhắc nhở, đối với việc sinh con đẻ cái, Cố Nghênh Khê đã sớm chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
“Đang… chuẩn bị rồi ạ. Chúng con… sẽ nhanh chóng… sinh hạ tiểu ngoan tôn cho nhạc phụ.”
Câu trả lời này tuyệt đối là điều mà bất kỳ bậc cha mẹ nào cũng muốn nghe, Ninh Hằng Thái đương nhiên không ngoại lệ. Không ngờ hai đứa đã đưa việc này vào kế hoạch hàng ngày, nghĩ đến việc không lâu nữa mình có thể bế cháu ngoại, Ninh Hằng Thái vui vẻ húp cạn cả bát canh cá.
Ông sảng khoái cười lớn: “Tốt, tốt, tốt lắm! Sớm sinh một chút là tốt nhất.”
Thấy phụ thân vì câu trả lời này mà giãn cơ mặt, tinh thần phấn chấn, ăn uống cũng tốt hơn nhiều, Ninh Trường Nhạc quyết định từ nay về sau bữa nào cũng phải dẫn Tiểu Càn Quân đến dùng bữa cùng phụ thân. Dù sao nàng cũng không có bản lĩnh khéo léo dỗ dành phụ thân vui vẻ, giúp ông ăn ngon miệng hơn như vậy.
Ba người vui vẻ dùng xong bữa tối, Ninh Hằng Thái uống thuốc rồi chuẩn bị nghỉ ngơi. Trước khi đi ngủ, ông còn kéo tay Cố Nghênh Khê dặn dò nàng phải nỗ lực nhiều hơn, khiến Ninh Trường Nhạc ngượng chín cả mặt, lúc này Ninh Hằng Thái mới cười híp mắt thả hai người rời đi.
Ninh Trường Nhạc dắt Cố Nghênh Khê bước ra ngoài. Khi xoay người đóng cửa, nhìn thấy phụ thân mang theo nụ cười chìm vào giấc ngủ, nàng mới xem như thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng Ninh Hằng Thái vẫn chưa nói rõ cho nàng biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng chuyển biến tâm trạng tốt như vậy, bệnh tình trên thân thể cứ từ từ điều dưỡng rồi sẽ khỏi.
Điều nàng lo lắng chẳng qua là việc Ninh Hằng Thái cứ mãi giữ chuyện trong lòng. Những năm qua phụ thân luôn tự hành hạ bản thân, đem tất cả trách nhiệm về việc mẫu thân ra đi quá sớm đổ lên đầu mình, những điều này Ninh Trường Nhạc đều biết, nhưng nàng lại chẳng biết khuyên nhủ thế nào để phụ thân quên đi chuyện cũ mà vui vẻ sống tiếp.
Hoặc giả thật sự sinh một đứa cháu ngoại cho ông bế cũng là một ý hay, Ninh Trường Nhạc nghĩ ngợi mông lung, một sinh mệnh mới luôn mang lại những hy vọng mới, biết đâu có thể thay đổi thái độ đối với cuộc sống của phụ thân thì sao.
“Phu nhân… chúng ta… đi xem… sói con, với lại… chó con đi.”
Cố Nghênh Khê thấy phu nhân cứ lặng thinh dắt tay mình đi, sợ nàng quên mất việc đi xem tiểu động vật, vội vàng mở miệng nhắc nhở.
Ninh Trường Nhạc bất đắc dĩ lắc đầu: “Biết rồi, không quên đâu, giờ ta dẫn Khê Khê đi xem.”
Bên trong Đông viện nơi Ninh Hằng Thái cư trú vốn có một hoa viên nhỏ trồng đầy hoa tươi. Chỉ là sau khi mẫu thân của Ninh Trường Nhạc là Tề Thư Lan qua đời, Ninh Hằng Thái hầu như không còn đặt chân đến nơi này nữa. Thế nhưng từng ngọn cỏ cành cây nơi đây vẫn được ông sai người chăm sóc, cắt tỉa chu đáo, hết thảy đều giữ nguyên dáng vẻ lúc Tề Thư Lan còn sống.
Khi bước chân vào nơi này, Ninh Trường Nhạc có chút thẫn thờ. Từ sau khi mẫu thân qua đời, nàng cũng chưa từng đến gian hoa viên nhỏ này. Thuở nhỏ, mẫu thân luôn thích dẫn nàng đến hóng mát ở chiếc đình trong vườn vào những đêm giữa hè, hương hoa trong vườn vẫn thanh khiết, dễ chịu như trong ký ức.
Quản gia đã tạm thời dùng những tấm ván gỗ dựng rào chắn và ổ nhỏ trên bãi cỏ. Mấy con thú nhỏ mà ông ôm về lúc chạng vạng đều ở bên trong. Có lẽ lo lắng chúng sẽ nghịch ngợm giẫm đạp hoa cỏ, nên ông đã cố ý quây chúng ở một khoảng đất trống cách khá xa vườn hoa.
Cố Nghênh Khê quay đầu lại, kích động nhìn thê tử nhà mình, ánh mắt khao khát hiện rõ mồn một.
“Đi đi.” Ninh Trường Nhạc mỉm cười, chủ động buông bàn tay đang nắm ra.
Vị tiểu ngốc tử nhận được sự cho phép của phu nhân liền phi như bay đến bên rào chắn, cẩn thận mở ra một khe hở rồi lách người vào, sau đó xoay người đóng chặt cửa rào lại để tránh cho mấy con vật nhỏ chạy mất.
Dù sao nàng vẫn còn tâm tính trẻ con, trên người luôn có vài phần ham chơi. Suốt chặng đường đến Nam Hoài thành mấy ngày qua, Cố Nghênh Khê đều không có cơ hội tiếp xúc, đùa giỡn với động vật nhỏ, ngày nào cũng ngoan ngoãn học tập, không quấy không nháo, nhưng trong lòng vẫn luôn khát khao được chơi đùa với chúng một trận.
Ninh Trường Nhạc bảo người mang đến một chiếc ghế nhỏ rồi ngồi xuống đó, lặng lẽ nhìn Tiểu Càn Quân nhà mình lẩm bẩm trò chuyện với mấy con vật nhỏ. Dáng vẻ nghiêm túc ấy vậy mà vẫn giữ được phong độ lễ phép, săn sóc thường ngày.
Nàng vừa lầm rầm thương lượng với chúng, vừa nắm lấy hai chân trước của sói con lắc qua lắc lại mấy cái, đại khái là đang lập ước định với nhau.
Ninh Trường Nhạc thầm nghĩ, không biết nếu thật sự sinh một đứa trẻ thì sẽ ra sao. Thật khó có thể tưởng tượng được Tiểu Càn Quân đáng yêu nhà nàng khi làm mẫu thân thì sẽ thế nào, chắc là sẽ tay chân luống cuống, đến bế cũng không dám bế đâu nhỉ?
Bất tri bất giác, trăng đã treo giữa trời. Cố Nghênh Khê lưu luyến chào tạm biệt mấy con vật nhỏ, khi bước ra ngoài liền nhìn thấy phu nhân đang bó gối ngồi ngủ gật trên chiếc ghế nhỏ.
Nàng không đánh thức Ninh Trường Nhạc, khom người xuống, một tay luồn qua khoeo chân, một tay đỡ lấy bả vai nàng, dùng lực một chút liền vững vàng bế bổng người lên.
Ninh Trường Nhạc cảm nhận được lồng ngực quen thuộc liền vùi mặt vào cổ Cố Nghênh Khê, quyến luyến cọ cọ, đưa một bàn tay ra nhẹ nhàng nắm chặt lấy vạt áo của Cố Nghênh Khê. Nàng không mở mắt, tiếp tục ngủ, tùy ý để Tiểu Càn Quân bế mình trở về phòng.
Cố Nghênh Khê quen đường quen lối bế phu nhân đang ngủ say trở về Tây viện, tự mình hầu hạ Ninh Trường Nhạc tắm rửa khi nàng căn bản không muốn mở mắt. Sau khi lau khô người và thay cho nàng một bộ trung y thoải mái, nàng lại bế người đặt lên giường. Ninh Trường Nhạc vừa chạm giường liền tự nhiên lăn vào trong chăn.
Đến khi Cố Nghênh Khê tắm rửa, thay trung y xong trở lại giường, nàng liền nhìn thấy phu nhân đang vùi mình trong chăn, ngủ đến mức hai má ửng hồng vô cùng đáng yêu. Nàng không kìm được lòng yêu thích, cúi đầu hôn lên trán Ninh Trường Nhạc, liền bị Ninh Trường Nhạc đang mơ màng ngái ngủ đưa tay kéo vào trong chăn ôm chặt lấy cùng ngủ.
Có lẽ vì trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng những ngày tới sẽ vô cùng bận rộn, nên đêm hôm đó là lần đầu tiên Ninh Trường Nhạc ngủ một giấc vô lo vô nghĩ mà không hành phòng cùng Tiểu Càn Quân nhà mình.
Sự thật sau đó đã chứng minh, giấc ngủ ngày hôm ấy của Ninh Trường Nhạc quả thực là giấc ngủ ngon duy nhất trong khoảng thời gian gần đây. Suốt hơn nửa tháng trời, Ninh Trường Nhạc bận đến mức chân không chạm đất, ban ngày thì ra ngoài kiểm tra các cửa tiệm, khi trở về lại vùi đầu xem sổ sách, mỗi khi thức đến đêm muộn không chịu nổi nữa liền gục luôn trên án thư mà ngủ.
Cuối cùng bản thân được Cố Nghênh Khê bế trở về phòng tắm rửa rồi bế lên giường ngủ thế nào, Ninh Trường Nhạc chẳng có chút ấn tượng nào cả, thậm chí nàng còn không rút ra được thời gian để quan tâm đến cảm xúc của vị tiểu ngốc tử. Cũng may Cố Nghênh Khê vô cùng hiểu chuyện và săn sóc.
Mắt thấy nương tử nhà mình vất vả bận rộn như vậy, nàng không sảo không nháo, xem không hiểu sách vở và sổ sách thì nàng liền sao chép, ghi chép lại. Mỗi ngày khi đến bồi nhạc phụ đại nhân dùng bữa, nàng sẽ hỏi xin chỉ thị của Ninh Hằng Thái, vì nàng biết Ninh Trường Nhạc thời gian này căn bản không có chút rảnh rỗi nào để dạy dỗ mình.
Hàng ngày nàng cũng tranh thủ thời gian đến hoa viên nhỏ ở Đông viện, dựa theo kế hoạch mà Ninh Trường Nhạc đã dặn dò để huấn luyện mấy con thú nhỏ. Tổng cộng có ba con sói con và hai con chó con. Cố Nghênh Khê không giỏi đặt tên, lại không muốn đem chuyện nhỏ nhặt này đi làm phiền Ninh Trường Nhạc.
Thế là nàng căn bản chẳng màng đến nguyện vọng của chúng, trực tiếp đặt tên cho mấy con sói con là “Hôi Nhất”, “Hôi Nhị”, “Hôi Tam”, còn hai con chó con thì gọi là “Đại Hắc” và “Tiểu Hắc”.
Khi Cố Nghênh Khê dắt mấy con vật nhỏ đã được thuần dưỡng đến trước mặt Ninh Hằng Thái, lần lượt giới thiệu tên của chúng cùng với bí quyết phân biệt cho ông nghe, biểu cảm của Ninh Hằng Thái vô cùng đặc sắc.
“Mấy cái tên này… là con tự đặt sao?”
Cố Nghênh Khê không cảm thấy có gì không ổn, dù sao vừa dễ gọi lại vừa dễ nhớ, thế là nàng trực tiếp gật đầu:
“Vâng ạ, Khê Nhi… vốn định… hỏi phu nhân, nhưng nàng… bận quá.”
Ý tứ của nàng là vì Ninh Trường Nhạc quá bận rộn nên nàng ngại đem chuyện nhỏ này ra làm phiền phu nhân, bởi vậy liền dứt khoát tự mình đặt luôn.
Ninh Hằng Thái vô cùng cạn lời. Mấy ngày nay thường xuyên xảy ra những chuyện khiến ông dở khóc dở cười như thế này. Đứa con rể này, lúc thì thông minh đến mức khiến ông kinh ngạc, lúc thì lại…
“Kỳ thật con có thể hỏi ta, ta đặt tên cũng không tệ đâu, cái tên Viên Viên của nàng chính là do ta đặt đấy.”
Ninh Hằng Thái biết mình không thể nói chuyện quá ẩn ý. Dù sao vị con rể này của ông, nếu nói giảm nói tránh là nàng sẽ thật sự không hiểu.
“Vâng ạ, lần sau… nhất định… con sẽ hỏi… nhạc phụ.”
Ninh Hằng Thái còn muốn vớt vát thêm một chút, thử mở lời hỏi: “Vậy bây giờ không thể đổi tên khác cho chúng sao?”
Cố Nghênh Khê lắc đầu: “Chúng… đã… nhớ kỹ rồi.”
Ninh Hằng Thái cảm thấy thật tuyệt vọng. Hai người cứ như vậy mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau, Ninh Hằng Thái thì kiên trì ý kiến của mình, còn Cố Nghênh Khê thì lại mang vẻ mặt con cũng hết cách rồi.
Hôm nay Ninh Trường Nhạc trở về sớm, vừa bước chân vào phòng liền nhìn thấy phụ thân và Tiểu Càn Quân nhà mình đang ở trong tư thế giằng co như vậy.
Nàng kỳ lạ mở miệng hỏi: “Hai người đang làm gì thế?”
“Phu nhân!” Vị tiểu ngốc tử đối với giọng nói của phu nhân có thể nói là cực kỳ nhạy cảm, Ninh Trường Nhạc vừa mới mở miệng, Cố Nghênh Khê liền hưng phấn quay đầu lại.
Dạo gần đây nàng hầu như không được gặp phu nhân vào ban ngày, ngoại trừ lúc tiễn nàng ra cửa vào sáng sớm.
“Nàng… đã về rồi!” Vị tiểu ngốc tử vui mừng khôn xiết, đương nhiên cũng quên phắt việc đang đấu mắt với nhạc phụ đại nhân khi nãy.
Ninh Hằng Thái nhìn thấy dáng vẻ thiếu nghị lực này của nàng, tâm trạng vô cùng vi diệu, có chút ghét bỏ, nhưng lại nghĩ đến đối tượng nàng cung phụng chính là ái nữ nhà mình, đáy lòng lại cảm thấy phi thường vui mừng, tóm lại là rất phức tạp.
“Viên Viên hôm nay về sớm thế, công việc đã giải quyết hẵng chưa?”
Ninh Hằng Thái lên tiếng. Hai cha con thời gian qua không có giao lưu gì nhiều, suốt nửa tháng nay số lời ông nói với Ninh Trường Nhạc cộng lại e là còn không nhiều bằng số lời nói với Cố Nghênh Khê trong một ngày. Thân thể Ninh Hằng Thái hồi phục rất tốt, giữa chừng đã được đại phu điều chỉnh phương thuốc hai lần, hiện tại cơ bản đã có thể tự mình xuống đất đi lại, chỉ là không thể đứng quá lâu.
“Vâng, các sản nghiệp trong thành đều đã kiểm kê xong xuôi. Phụ thân hồi phục tốt như vậy, rất nhanh là có thể trở lại chủ trì đại cục rồi.”
Ninh Trường Nhạc nhìn ra được, khoảng thời gian qua tâm trạng của phụ thân đã tốt lên rất nhiều. Nàng muốn tìm việc gì đó cho Ninh Hằng Thái làm, để ông tỉnh táo nhiều hơn, chứ nếu cứ rảnh rỗi không có việc gì làm thì ông lại suy nghĩ lung tung.
Ai ngờ Ninh Hằng Thái lại lắc đầu từ chối:
“Sớm muộn gì tất cả cũng là của con, hiện tại con đã tiếp quản rất tốt rồi, ta cũng không cần thiết phải ra ngoài xen vào làm gì nữa.”
Chân mày Ninh Trường Nhạc khẽ giật giật, tổng cảm thấy hành vi muốn làm chưởng quầy phủi tay của phụ thân vô cùng đáng ngại. Kỳ thật nàng biết, nếu ngày trước không phải vì nàng còn quá nhỏ tuổi vào lúc mẫu thân qua đời, e là phụ thân đã sớm muốn đi theo bà rồi.
Mà nay Ninh Trường Nhạc đã có thể một mình gánh vác một phương, lại gả cho một Càn Quân không tồi, gia đình chồng cũng là người hiểu rõ lý lẽ. Xem ra ngày sau cuộc sống của Ninh Trường Nhạc tự nhiên sẽ không gặp phải vấn đề gì lớn. Ninh Hằng Thái tuy không nói ra, nhưng trên người ông lại không thấy rõ ý chí cầu sinh mãnh liệt.
Giống như thể đột nhiên trút bỏ được gánh nặng trên vai, đồng thời cũng buông bỏ luôn lý do duy nhất khiến ông phải tiếp tục tồn tại trên đời này. Đây hoàn toàn không phải là một hiện tượng tốt. Tuy rằng Ninh Hằng Thái không có ý định tự tử, nhưng với thái độ dửng dưng trước sinh tử như hiện tại, Ninh Trường Nhạc vô cùng lo lắng.
“Phu nhân…” Ninh Trường Nhạc không biết nên khuyên nhủ thế nào, ngược lại Cố Nghênh Khê ở bên cạnh đã lên tiếng phê bình nhạc phụ đại nhân:
“Nhạc phụ… không thể… bởi vì… không thể… đổi tên cho sói con… mà lại để phu nhân… vất vả như vậy.”
Cố Nghênh Khê cảm thấy nhạc phụ đại nhân đang hờn dỗi. Bởi vì nàng không phối hợp để nhạc phụ đổi tên cho mấy con vật nhỏ nên nhạc phụ không vui, không muốn trở lại quán xuyến việc làm ăn nữa, thế thì phu nhân nhà nàng sẽ phải cứ bận rộn mãi như vậy.
Vị tiểu ngốc tử lén bấm ngón tay tính toán, lần gần nhất nàng cùng phu nhân hành phòng đã là từ lâu lắm rồi, dùng cả hai bàn tay cũng không đếm hết số ngày nữa! Phu nhân nếu cứ bận rộn mãi như vậy thì khi nào mới sinh được tiểu ngoan tôn đây?
Không có tiểu ngoan tôn thì mẫu thân làm sao chịu bảo cữu cữu đi bắt tuyết hồ nhỏ cho nàng?
Hơn nữa… hơn nữa…
Hơn nữa bản thân Cố Nghênh Khê quả thật có chút muốn thân cận với phu nhân. Phu nhân dạo này bận đến mức cứ về đến nhà là ngã đầu ngủ thiếp đi, hai người chẳng nói với nhau được mấy câu. Tuy rằng phu nhân tùy ý để Cố Nghênh Khê hầu hạ tắm rửa, nhưng Cố Nghênh Khê căn bản cũng ngại làm phiền phu nhân trong tình cảnh vất vả như thế.
Vị tiểu ngốc tử càng nghĩ càng thấy ủy khuất, thở phì phì trừng mắt nhìn nhạc phụ đại nhân.
Ninh Hằng Thái bị con rể nhà mình làm cho mơ hồ không hiểu ra sao, nhìn dáng vẻ đáng thương tội nghiệp kia của nàng, cứ như thể ông vừa làm ra chuyện gì thiên nộ nhân oán không bằng.
“Ta… ta đâu có vì con không cho đổi tên thú nhỏ mà cố ý làm khó Viên Viên, con đừng có nói càn!”
“Chính là có ạ! Nhạc phụ… thật nhỏ mọn… cố ý… không chịu trở về… làm ăn.”
“Phu nhân… rất vất vả… cũng rất bận… Chúng con… lâu lắm rồi… đều chưa… hành phòng.”
Ninh Trường Nhạc căn bản không ngờ tới Tiểu Càn Quân nhà mình lại có thể thốt ra những lời như vậy, lúc nàng muốn đưa tay ra ngăn cản thì đã không còn kịp nữa rồi.
“Không hành phòng… thì… không có… tiểu ngoan tôn! Việc này… rất nghiêm trọng! Nhạc phụ… rõ ràng là… cố ý.”
Thôi vậy.
Ninh Trường Nhạc thầm thở dài trong lòng, cản làm gì nữa, tiểu ngốc tử nói cũng chẳng sai. Không hành phòng tự nhiên sẽ không có tiểu ngoan tôn, phụ thân không trở lại làm ăn thì bọn họ sẽ không có thời gian sinh con, Ninh Hằng Thái cũng đừng hòng lên chức ông ngoại.
Như vậy cũng tốt, cứ để Tiểu Càn Quân nhà mình làm công tác tư tưởng cho phụ thân đi.
Ninh Hằng Thái tức đến mức râu tóc dựng ngược, hậm hực nói: “Viên Viên không mang thai được là do con chưa đủ nỗ lực, sao có thể trách ta được!”
“Phu nhân bận… Khê Nhi… nỗ lực… không được.” Cố Nghênh Khê tự nhiên không chịu thua kém.
“Nhạc phụ… giúp đỡ… Khê Nhi mới có thể… nỗ lực.”
“Được, được, được lắm, đều tại ta hết! Ta trở về làm ăn là được chứ gì, ta đảo mắt xem con phải mất bao lâu mới nỗ lực khiến Viên Viên mang thai được!”
Ninh Trường Nhạc bất đắc dĩ nhìn một già một trẻ giống như hai đứa trẻ đang đấu khẩu với nhau, xem ra nàng đã lo lắng thừa thãi cho phụ thân rồi.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 20
Mỹ Nhân Cố Chấp Vớ Được Vợ Đẹp