Chương 21
Ninh Hằng Thái nói muốn trở về quản lý việc làm ăn là thật sự muốn về. Ngày hôm sau, nhạc phụ đại nhân chẳng màng đến lời khuyên ngăn của quản gia và Ninh Trường Nhạc, khăng khăng đòi tự mình đi tuần tra các cửa tiệm.
Ninh Trường Nhạc khuyên không được, liền nháy mắt ra hiệu với Tiểu Càn Quân nhà mình. Cố Nghênh Khê phản ứng rất nhanh, chẳng nói chẳng rằng, lao lên nghiêng người khiêng bổng nhạc phụ đại nhân khi ông vừa đi đến trước đại môn Ninh phủ, rồi co giò chạy biến.
Nàng hoàn toàn bất chấp việc nhạc phụ đại nhân đang bị khiêng trên vai hét lớn: “Cái đồ hỗn trướng này, mau bỏ ta xuống! Con đang làm cái gì thế hả?”
“Nhạc phụ, thân thể, chưa khỏe, không thể, làm lụng vất vả.” Tiểu ngốc tử vừa khiêng người vừa bình tĩnh đáp lời, thở không thèm hổn hển một hơi.
Ninh Hằng Thái vừa tức vừa bực, lại chẳng có chút biện pháp nào với tên nhóc con này. Mãi đến khi bị khiêng về Đông viện và được Cố Nghênh Khê đặt xuống, Ninh lão gia tử tức đến mức trợn mắt phồng râu, không nói hai lời, quay đầu đi thẳng vào trong, căn bản không thèm đoái hoài gì đến nàng nữa.
Ninh Trường Nhạc đi theo phía sau lén giơ ngón tay cái tán thưởng với Cố Nghênh Khê.
Không hổ là Tiểu Càn Quân nhà nàng, năng lực hành động này quả là lợi hại. Nếu luận về năng lực hành động ở Nam Hoài Thành này, Cố Nghênh Khê mà nhận đứng thứ hai thì e rằng chẳng ai dám xưng thứ nhất.
Tiểu ngốc tử được phu nhân khen ngợi, trong lòng thầm nghĩ bản thân quả nhiên là Tiểu Càn Nguyên tốt nhất của phủ Tĩnh An Hầu, xem phu nhân nhà nàng hài lòng biết bao nhiêu kìa.
“Phụ thân, người vừa mới khỏe lên đôi chút, quả thật không nên quá mức lao lực.” Ninh Trường Nhạc rảo bước theo sau Ninh Hằng Thái, vội vàng trấn an cơn giận của phụ thân, sợ rằng bệnh tình ông vừa đỡ lại bị hai người chọc cho tức đến sinh bệnh.
Ninh Hằng Thái đầy vẻ không vui “Hừ” một tiếng, quay đầu lại nhìn Cố Nghênh Khê đang khúm núm đi theo sau quý nữ nhà mình.
“Chẳng phải tên hỗn trướng này nói đều tại ta không lo làm ăn, nên các con mới không có thời gian sinh hài tử sao?”
“Càn Quân nàng không có ý đó đâu ạ, phụ thân người đi chậm một chút, xin bớt giận.”
Cố Nghênh Khê đi phía sau phu nhân, vẻ mặt đầy tán đồng gật gật đầu. Phu nhân nói đúng lắm, nàng đâu có ý trách móc nhạc phụ đại nhân, nàng chỉ đơn thuần nói ra sự thật mà thôi.
“Hừ hừ, nó còn bảo ta lòng dạ hẹp hòi. Con có biết nó đặt tên cho mấy con sói con là gì không?”
Ninh Trường Nhạc lắc đầu, chuyện này nàng thật sự chưa từng chú ý tới. Mấy ngày nay bận rộn tối mắt tối mũi, nàng còn chưa kịp hỏi Cố Nghênh Khê về tiến độ thuần dưỡng mấy con thú nhỏ.
“Con cứ bảo nó tự nói với con đi! Ta bảo đổi tên mà nó còn không chịu! Lại còn nói ta vì chuyện này mà ôm hận thù dai, cố tình không đi làm ăn để trả đũa nó! Thật là hỗn trướng!”
Kỳ thực Ninh Hằng Thái không phải không biết các con có lòng tốt, ông cũng không thực sự tức giận. Chỉ là Cố Nghênh Khê cái đứa nhóc con này chẳng nói chẳng rằng đã khiêng thẳng ông về, ông còn mặt mũi nào nữa chứ?!
“Là Khê, sai rồi, nhạc phụ, đừng giận.” Cố Nghênh Khê rất ngoan ngoãn, không nói hai lời liền nhận lỗi với nhạc phụ, nhận lại được một ánh mắt tán thưởng đầy dịu dàng từ Ninh Trường Nhạc.
Hai người theo bước Ninh Hằng Thái cùng tiến vào thư phòng Đông viện. Bài trí trong thư phòng vô cùng giản dị. Ninh thị tuy sở hữu nhiều sản nghiệp và tài phú như vậy, nhưng Ninh lão gia tử trong sinh hoạt thường ngày lại rất mực tiết kiệm, tuyệt đối không phô trương lãng phí.
Ninh Hằng Thái cũng không giống các phú thương khác, hễ có tiền là thích chơi đùa ngọc thạch, tranh chữ này nọ, hay cưới thê thiếp đầy phủ. Cuộc sống của ông rất đơn giản, ngày thường chỉ tuần tiệm xem sổ sách, có chút tiệc tùng xã giao thì cũng là việc làm ăn vãng lai bình thường.
Có thể nói, tình yêu duy nhất trong cuộc đời Ninh Hằng Thái chính là thê tử Tề Thư Lan của ông. Sau khi thê tử qua đời, ông dồn hết tâm trí vào việc chăm sóc nữ nhi. Ninh Trường Nhạc có hứng thú với việc kinh thương, ông liền chỉ dạy từng chút một, thậm chí yên tâm giao hơn nửa gia nghiệp cho nàng quản lý.
Thấy đứa nhỏ đã chủ động nhận lỗi, Ninh Hằng Thái tự nhiên cũng không cố tình làm cao để làm khó người khác nữa.
“Dù sao sau này Viên Viên có con, ngàn vạn lần không được để Càn Quân nhà con đặt tên.”
Phụ thân chủ động đổi chủ đề, nghĩa là chuyện này đã được bỏ qua. Ninh Trường Nhạc tự nhiên sẽ không nắm mãi không buông, ngược lại cùng Ninh Hằng Thái thảo luận sang chuyện khác.
“Mấy ngày nay con đi tuần tiệm và xem qua sổ sách, dường như có người đang cố tình gây rắc rối cho chúng ta.”
Ninh Trường Nhạc khoảng thời gian này bận đến sứt đầu mẻ trán là vì hầu như tất cả sản nghiệp của Ninh thị, ít nhất là những sản nghiệp có liên hệ công khai ở bên ngoài, đều ít nhiều gặp phải vấn đề.
Nơi thì có kẻ đến cửa tiệm gây rối, nơi thì nguyên liệu cần thu mua đột ngột tăng giá, lại có nơi vốn đã bàn định xong xuôi chuyện làm ăn thì đột nhiên bị thông báo hủy bỏ…
Muôn vàn chuyện rắc rối đổ dồn, không ít việc cần Ninh Trường Nhạc đứng ra định đoạt. Trong một thời gian ngắn mà xảy ra chuyện trên diện rộng như vậy, chỉ có thể giải thích đây là do nhân vi chứ không phải ngoài ý muốn.
“Chuyện này thật vô lý. Ninh thị kinh doanh nhiều năm như vậy, dù là nguồn cung ứng nguyên liệu hay các đối tác khác, đều là mối quan hệ thâm niên lâu năm.”
Ninh Hằng Thái nhíu chặt lông mày. Tính tình ông vốn dĩ hiền hòa, bởi vậy kinh thương nhiều năm, tuy cũng có lúc tranh chấp với người ta, nhưng nói đến kết thù kết oán thì tuyệt đối không có.
Trong những tình huống có thể nhường nhịn ba phần lợi nhuận để đổi lấy việc hợp tác thuận lợi, Ninh Hằng Thái chưa bao giờ chủ động trở mặt với ai.
“Đúng vậy, còn có mấy nhà là hảo hữu thâm giao nhiều năm của phụ thân. Con định đến hỏi thăm tình hình, nhưng họ đều cáo bệnh không tiếp, chỉ e là có người đứng sau chỉ thị, khiến họ bất đắc dĩ phải làm vậy.”
Những vấn đề này tuy phiền phức nhưng hiện tại Ninh Trường Nhạc đều đã xử lý ổn thỏa. Điều thực sự khiến nàng lo lắng chính là mạch máu sinh tồn của Ninh thị, muối nghiệp.
Nếu đối phương đã cố tình nhắm vào Ninh thị, tuyệt đối sẽ không bỏ qua miếng mỡ hành muối nghiệp béo bở này. Tuy hiện tại chưa có động tĩnh gì, nhưng không có nghĩa là đối phương không có ý định ra tay nhắm vào.
Dẫu rằng Ninh thị không đến mức không có muối nghiệp là không thể sống nổi, nhưng mất đi nguồn lợi nhuận từ muối, đối với Ninh thị mà nói chẳng khác nào bị người ta chém đứt một nửa gia nghiệp. Đến lúc đó đừng nói đến việc mở rộng thêm, tài sản co rút nghiêm trọng, việc có thể duy trì kinh doanh đồng thời nhiều sản nghiệp như vậy hay không cũng là một dấu hỏi lớn.
“Muối dẫn là do quan phủ mới cấp, ít nhất trong vòng một năm tới đối phương không thể giở trò ở phương diện này.”
Ninh Hằng Thái tự nhiên cũng nhanh chóng nghĩ đến phần mà nữ nhi lo lắng. Hoàng triều Sở thị cấp muối dẫn cho muối thương có thời hạn hiệu lực là một năm, muối thương sau khi có được muối dẫn thì trong vòng một năm đó đều có thể sản xuất và tiêu thụ muối ăn.
Nếu không có muối dẫn hoặc muối dẫn quá hạn, muối thương không được phép tiến hành tiêu thụ muối ăn. Ngươi có thể sản xuất, nhưng chỉ có thể bán số muối đó cho những muối thương khác có muối dẫn. Nếu muối thương lén lút tiêu thụ muối ăn tự sản xuất ra ngoài khi không có muối dẫn, đó là phạm pháp.
Muối dẫn năm nay của Ninh thị là do Ninh Trường Nhạc cùng Cố Nghênh Khê đi lấy về vào đúng hai ngày sau khi mới thành hôn, cho nên trong vòng một năm này tạm thời không cần lo lắng chuyện đối phương sẽ mua chuộc người của quan phủ để không cấp muối dẫn cho Ninh thị.
“Nhưng chỉ sợ đối phương tay chân không sạch sẽ.” Trong lòng Ninh Hằng Thái đầy lo âu.
Chỗ này đối phương không thể động tay vào, không có nghĩa là tâm tư muốn đối phó Ninh thị của chúng sẽ dập tắt. Rốt cuộc, nếu thực sự muốn gây hối cho Ninh thị, có rất nhiều thủ đoạn bỉ ổi có thể dùng, mà họ lại chẳng có cách nào tốt hơn để ngăn chặn.
Bởi vì hiện tại đối phương chưa ra tay, ngươi căn bản không biết chúng sẽ làm gì, cho dù muốn chuẩn bị ứng phó trước cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Ninh Trường Nhạc nhìn thấy phụ thân bắt đầu u sầu vì chuyện này, liền tạm thời dời chủ đề đi chỗ khác.
“Phụ thân nếu có thời gian rảnh, có thể giúp con xem qua sổ sách. Những chuyện khác, nữ nhi tự có liệu tính.”
Bệnh tình của Ninh Hằng Thái vừa mới chuyển biến tốt lên, Ninh Trường Nhạc chỉ vì lo lắng phụ thân mất đi hứng thú với cuộc sống nên mới cố tình tìm chút việc cho ông làm, chứ không phải thực sự muốn ông phải nhọc lòng nhiều như thế.
Thấy Ninh Hằng Thái còn muốn nói gì đó, nàng chủ động mở lời: “Phụ thân, con cháu tự có phúc của con cháu. Nữ nhi cũng đã trưởng thành, những ngày tháng sau này chung quy vẫn phải tự mình xông pha.”
Cố Nghênh Khê từ khi vào thư phòng vẫn luôn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh phu nhân không nói một lời, lúc này đột nhiên chen vào một câu.
“Khê, cùng phu nhân, cùng nhau xông pha, nhạc phụ, yên tâm.”
Chưa bàn tới việc tiểu ngốc tử này rốt cuộc có thể làm tốt việc này hay không, nhưng nhìn thấy nàng xác thật có tấm lòng muốn che chở cho nữ nhi nhà mình, lại nghĩ tới nàng dù sao cũng có phủ Hầu gia chống lưng, Ninh Hằng Thái liền thu lại nỗi sầu lo trong lòng. Lời nữ nhi nói cũng đúng, những chuyện của Ninh thị này, ngày sau sớm muộn gì cũng phải giao hết vào tay nữ nhi thôi.
“Ai, được rồi, cũng không biết rốt cuộc là đắc tội với vị thần thánh nào, sao lại đột ngột như thế.”
Kỳ thực Ninh Trường Nhạc ít nhiều cũng đoán được một vài phần. Từ khoảng thời gian trước khi tin đồn lan truyền khắp Vân Đô Thành, nàng đã thầm nghĩ trong lòng, trên đời này làm gì có tình yêu hay thù hận nào vô duyên vô cớ. Có người muốn đối phó với bọn họ, tự nhiên là vì bọn họ và những người đó có xung đột về lợi ích.
Mà Ninh thị kinh doanh nhiều năm như vậy đều bình an vô sự, chỉ sau khi Ninh Trường Nhạc gả vào phủ Tĩnh An Hầu mới xảy ra những chuyện nhắm vào để bịa đặt như thế. Rốt cuộc là nhắm vào nàng hay nhắm vào phủ Tĩnh An Hầu, chỉ cần đoán là biết ngay.
Nhưng phủ Tĩnh An Hầu thế lực lớn mạnh, lại được Hoàng đế tín nhiệm, kẻ muốn ra tay với phủ Tĩnh An Hầu tự nhiên phải tự lượng sức mình xem có đủ năng lực đó hay không.
Chứ còn ra tay với một Ninh thị nhỏ bé thì không cần phải có nhiều đắn đo đến thế. Cạnh tranh trên thương trường, ngay cả phủ Tĩnh An Hầu muốn nhúng tay giúp đỡ cũng không phải chuyện dễ dàng. Nếu không, kẻ khác sẽ trực tiếp tấu lên trước mặt Hoàng đế bệ hạ, nói phủ Tĩnh An Hầu cậy quyền cậy thế, giúp đỡ nhà ngoại của Thế nữ phu nhân cạnh tranh ác ý.
Đến lúc đó sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của Tĩnh An Hầu, cho nên chọn lựa ra tay với Ninh thị là một hành vi vô cùng thông minh.
Còn về việc Ninh thị và phủ Tĩnh An Hầu kết hợp rốt cuộc đã động chạm đến lợi ích của ai, Ninh Trường Nhạc không biết, nhưng cũng không khó đoán. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là những đề tài mâu thuẫn giai cấp cũ rích, nhưng đây không phải là chuyện mà một nữ nhi thương hộ nhỏ bé như nàng có thể quản được.
Cho nên cũng không cần thiết phải quá mức sầu lo phiền não. Nếu đối phương thực chất là nhắm vào phủ Tĩnh An Hầu đứng sau lưng Ninh thị, thì cha chồng và bà mẫu nhà mình tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
“Các con lui về đi, ta tự mình xem sổ sách một lát.” Ninh Hằng Thái phất tay đuổi người. Lúc này bàn xong chính sự rồi, trong đầu ông toàn là hình ảnh vừa rồi bị Cố Nghênh Khê khiêng đi, phiền không chịu nổi. Lại chẳng thể làm gì được tên nhóc con này, đành phải đuổi người đi cho khuất mắt.
“Vâng, phụ thân cũng đừng quá mức lao lực, xem một lát rồi nghỉ ngơi một chút, đến giờ cơm trưa con và Càn Quân lại qua đây.”
Ninh Trường Nhạc kéo Cố Nghênh Khê đứng dậy, Cố Nghênh Khê lễ phép mở miệng: “Nhạc phụ, cố lên, Khê, cùng phu nhân, xin phép đi trước.”
“Đi đi, đi đi.” Ninh Hằng Thái đã vùi đầu vào trong đống sổ sách, đầu cũng không ngẩng lên mà vẫy vẫy tay.
Hai người trở lại thư phòng Tây viện, Cố Nghênh Khê vốn định trực tiếp bắt đầu học bài, lại không ngờ Ninh Trường Nhạc đưa cho nàng mấy tờ giấy thư, còn tự mình mài mực cho nàng.
Tiểu ngốc tử ngơ ngác nghiêng đầu hỏi: “Đây là, muốn, làm cái gì ạ?”
“Ngô, viết thư cho cha chồng và bà mẫu. Chúng ta trở về lâu như vậy rồi, Khê Khê còn chưa từng báo bình an cho phụ thân mẫu thân đâu đấy.” Ninh Trường Nhạc bĩu môi, bảo Tiểu Càn Quân nhà mình tự viết.
Hiện tại Cố Nghênh Khê cơ bản đã nhận mặt được hết các chữ. Tuy chữ viết bình thường nhưng vẫn tính là ngay ngắn, cùng lắm thì hơi giống chữ trẻ con viết, từng nét từng nét nghiêm chỉnh đến mức lộ ra vẻ ngốc nghếch đáng yêu.
“Dạ.” Cố Nghênh Khê ngoan ngoãn đáp lời, cúi đầu chuẩn bị hạ bút. Mới vừa viết xong câu chào hỏi mở đầu liền không biết nên viết tiếp cái gì, đành hướng ánh mắt cầu cứu về phía Ninh Trường Nhạc đang mài mực.
Kỳ thực Ninh Trường Nhạc ngay từ ngày đầu tiên tới Nam Hoài Thành đã viết thư sai người gửi về Vân Đô Thành báo bình an rồi, cứ mỗi bảy ngày cũng sẽ viết một phong thư thỉnh an gửi về phủ Tĩnh An Hầu. Lần này chủ yếu là muốn cho phu thê Cố Hầu có thể nhìn thấy sự thay đổi và tiến bộ của Cố Nghênh Khê.
Bởi vậy mới đưa giấy bút cho Cố Nghênh Khê, để nàng tự mình viết. Nhìn thấy dáng vẻ bất lực lại đáng thương này của Tiểu Càn Quân nhà mình, nàng khẽ mỉm cười ôn nhu.
“Nàng cứ viết những gì nàng thấy, cuộc sống những ngày qua thế nào, từng chuyện một thật chi tiết ra là được. Đã lâu không gặp, phụ thân mẫu thân nhất định rất nhớ Khê Khê.”
Cố Nghênh Khê gật gật đầu, suy nghĩ một lát liền bắt đầu viết lại hết thảy những chuyện trải qua trong khoảng thời gian này. Tiểu ngốc tử tuy nói năng không lưu loát nhưng lúc viết thư lại cực kỳ thông thuận, chỉ là viết bằng những lời lẽ vô cùng thô mộc bình dân, dẫu sao thì cũng coi như thông tục dễ hiểu, mang đậm phong cách cá nhân của Cố Nghênh Khê.
Ninh Trường Nhạc chỉ lẳng lặng mài mực, không có ý định xem thử Tiểu Càn Quân nhà mình cụ thể viết những gì. Nàng rất tôn trọng Cố Nghênh Khê, muốn đối xử với nàng một cách bình đẳng, xem nàng như Càn Quân của mình chứ không phải một đứa trẻ to xác lúc nào cũng cần mình để tâm chăm sóc.
“Hù hù hù~” Cố Nghênh Khê múa bút thành văn viết liền mấy trang, cuối cùng còn bày tỏ nỗi nhớ nhung của mình dành cho phụ mẫu, rồi cầm tờ giấy thư lên thổi cho khô mực.
Tự mình nhét giấy thư vào trong phong bì, lúc đưa tay giao cho Ninh Trường Nhạc, đôi mắt nai con sáng lấp lánh như thể chính mình vừa làm được một chuyện vô cùng ghê gớm.
Ninh Trường Nhạc mỉm cười, sờ sờ cái đầu xù xù mềm mại cho cảm giác rất thích tay kia của Tiểu Càn Quân nhà mình.
Nàng chân thành khen ngợi: “Khê Khê giỏi quá.”
“Hắc hắc~” Cố Nghênh Khê vui vẻ gật đầu, phu nhân thật là có mắt nhìn.
“Sau này, Khê, cũng muốn, thường xuyên, viết thư cho mẫu thân, phụ thân.”
Cố Nghênh Khê viết trong thư rằng mình nhớ phụ mẫu biết bao, chứ thực ra khoảng thời gian qua nàng căn bản chẳng nhớ đến phụ thân mẫu thân ở tận Vân Đô Thành xa xôi kia chút nào. Mỗi ngày học tập, bầu bạn với nhạc phụ đại nhân, thuần dưỡng thú nhỏ, tiểu ngốc tử bận rộn đến vui vẻ vô cùng.
Sống đến hai mươi tuổi, đây là lần đầu tiên Cố Nghênh Khê cảm nhận được bản thân mình quan trọng như vậy, có thể làm được nhiều việc đến thế. Tất cả những điều này đều là nhờ sự khẳng định của phu nhân nhà nàng, bây giờ ngay cả viết thư nàng cũng học được rồi!
Sau này nàng muốn viết thư cho phụ thân mẫu thân nhiều hơn, để họ cũng có thể nhìn thấy sự thay đổi của mình.
“Được~ sau này cứ mỗi bảy ngày lại viết thư cho phụ thân và mẫu thân một lần. Nhưng chúng ta cũng sắp phải về Vân Đô Thành rồi, Khê Khê có lẽ cũng không viết được mấy lần nữa đâu.”
“Ơ? Vậy ạ~ nhanh thế, đã phải, đi về rồi sao.”
Đôi mắt nai con của Cố Nghênh Khê chớp chớp, có chút không nỡ. Nhạc phụ tuy thường xuyên mắng nàng là đồ hỗn trướng với nhóc con, nhưng nhạc phụ cũng không chê nàng ngốc, cũng không dỗ dành nàng như một đứa trẻ không hiểu chuyện.
Còn có mấy con sói con và chó con mới bồi dưỡng ra tình cảm nữa, nghĩ đến việc sắp phải chia ly với chúng, Cố Nghênh Khê khó tránh khỏi có chút thương cảm.
“Sao thế? Khê Khê luyến tiếc không muốn rời đi à?” Ninh Trường Nhạc ngồi xuống, đưa tay vuốt ve gò má của Tiểu Càn Quân nhà mình, mềm mại láng mịn, giống hệt như con người Cố Nghênh Khê vậy, mềm lòng lại thiện lương.
“Vâng vâng.” Tiểu ngốc tử gật gật đầu, ánh mắt đầy mong đợi nhìn phu nhân nhà mình. “Có thể, ở lại thêm, mấy ngày không ạ?”
Ninh Trường Nhạc bật cười, lắc đầu từ chối: “Không được đâu nha~”
Nhìn thấy Tiểu Càn Quân nhà mình thất vọng cúi đầu xuống, khóe miệng nàng cong lên một vệt độ cong đầy vui vẻ.
“Tuy chúng ta không thể ở lại, nhưng đâu có nghĩa là không thể mang phụ thân và mấy con thú nhỏ cùng về Vân Đô Thành đâu nào~”
“A!” Cố Nghênh Khê không dám tin vào tai mình nhìn Ninh Trường Nhạc. Phu nhân vừa nói cái gì cơ! Nàng không nghe lầm chứ?!
Ninh Trường Nhạc nháy mắt với nàng, Cố Nghênh Khê xác nhận mình không nghe lầm, liền vui sướng dang rộng hai tay ôm chặt lấy Ninh Trường Nhạc.
“Cảm ơn, phu nhân.” Tiểu ngốc tử hơi kéo ra khoảng cách, rồi “chụt” một cái thật mạnh lên mặt Ninh Trường Nhạc, cười đến mức không thấy tổ quốc đâu.
Ninh Trường Nhạc cảm thấy Tiểu Càn Quân này của mình thật sự là dị thường dễ dàng thỏa mãn, có chút cảm xúc nhỏ nhoi nào chỉ cần cho chút ngon ngọt là có thể dỗ dành tốt ngay, huống chi chuyện này bản thân nó cũng không tính là dỗ dành Cố Nghênh Khê.
Chính nàng lo lắng để phụ thân một mình ở lại Nam Hoài Thành, ngày sau xảy ra chuyện gì lại ngoài tầm tay với. Cho nên mấy ngày nay bận rộn như vậy, ngoài việc xử lý những sự cố đột ngột phát sinh, còn là để chuẩn bị cho việc di dời sản nghiệp.
Hơn nữa, hiện tại ở xa tận Nam Hoài Thành, đối phương muốn làm gì thì làm, đem sản nghiệp Ninh thị ra khai đao. Nếu như di chuyển đến Vân Đô Thành, dưới chân Thiên tử, kẻ đó muốn làm gì cũng sẽ phải thu liễm đôi chút.
Đối với những sản nghiệp không thể di dời, Ninh Trường Nhạc cũng đã nghĩ kỹ cách xử lý, hoặc là sang nhượng ra ngoài, hoặc là lặng lẽ chuyển vào bóng tối, ít nhất trên bề nổi không được có bất kỳ mối liên quan nào với Ninh thị nữa.
Tuy là một công trình lớn, nhưng chỉ cần chịu khó chịu khổ một chút thì cũng có thể nhanh chóng xử lý xong. Rốt cuộc Ninh Trường Nhạc rất lo lắng nếu cứ kéo dài thêm, chung quy sẽ phát sinh những chuyện vượt quá phạm vi năng lực của nàng, đêm dài lắm mộng.
Hôm nay nàng không nói rõ chuyện này với Ninh Hằng Thái, một là không muốn phụ thân quá lo lắng, hai là vì nàng biết dù mình có đưa ra quyết định gì, phụ thân đều sẽ vô điều kiện ủng hộ nàng.
Cho nên Ninh Trường Nhạc tính toán gột rửa hết những chuẩn bị cần thiết, xử lý xong xuôi những sản nghiệp cần bỏ, đến lúc đó sẽ trực tiếp nói với phụ thân dự định đưa ông về Vân Đô Thành của mình.
Ninh Trường Nhạc đang mải suy nghĩ sự tình, bởi vậy không chú ý tới biểu tình của Tiểu Càn Quân nhà mình đã thay đổi. Đôi mắt nai con vốn thanh triệt thuần tịnh kia dần dần nhuốm lên sắc dục.
Đã lâu không cùng phu nhân nhà mình thân cận, tiểu ngốc tử lúc này ôm Ninh Trường Nhạc vào lòng hôn hai cái liền có chút nghiện rồi. Đó là hương vải thanh khiết mà nàng thích nhất, Cố Nghênh Khê đã lâu lắm rồi không có cơ hội được nếm thử món rượu vải yêu thích của mình.
Đợi đến khi Ninh Trường Nhạc thoát khỏi dòng suy nghĩ, bừng tỉnh hồn lại, vừa quay đầu liền đối diện với đôi mắt đen nhánh như mực của Tiểu Càn Quân nhà mình.
Bên trong như thể đang ngưng tụ một trận cuồng phong bão táp, lại như một vòng xoáy màu đen thu hút người ta trầm luân sa ngã. Ninh Trường Nhạc có chút ngẩn ngơ, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Tiểu Càn Quân nâng tay che mắt lại.
“Sao… Ngô~” Đang muốn mở miệng hỏi có chuyện gì, nàng đã bị Tiểu Càn Quân có năng lực hành động phi thường lợi hại bắt lấy thời cơ tấn công.
Ban đầu chỉ là những nụ hôn ôn hòa như gió xuân mưa phùn, rất nhanh, tiểu ngốc tử liền không thỏa mãn với sự cọ xát chậm chạp ấy nữa. Nàng giống như một lữ khách khát khô giữa sa mạc, khó khăn lắm mới tìm được ốc đảo, ra sức đoạt lấy mật ngọt trong môi Ninh Trường Nhạc.
Từng ngụm từng ngụm nuốt lấy thứ rượu vải yêu thích của mình, cướp đoạt chút không khí ít ỏi trong môi phu nhân nhà mình.
Mãi đến khi người ta thực sự chịu không nổi nữa, giơ tay đẩy nàng ra, Cố Nghênh Khê mới vùi đầu vào hõm cổ phu nhân hít hà thật sâu.
Ninh Trường Nhạc đâu còn thừa sức lực để chú ý xem đứa nhỏ xui xẻo này đang làm gì, quay đầu sang một bên há miệng thở dốc, suýt chút nữa thì bị Tiểu Càn Quân nhà mình làm cho ngạt ch3t.
Nàng bực bội nhéo má Cố Nghênh Khê một cái. Cái tiểu ngốc tử này, năng lực hành động quá mạnh mẽ cũng chẳng phải chuyện tốt gì, đột ngột tới một vố như vậy thật là muốn mạng người mà.
“Nàng… sao nàng chẳng nói chẳng rằng, lại đột nhiên hôn tới thế.”
Khó khăn lắm mới bình phục được hơi thở, Ninh Trường Nhạc lúc này mới quay đầu lại, tính toán tính sổ với Tiểu Càn Quân nhà mình sau khi mọi chuyện đã xong.
Tiểu ngốc tử trước đây đều sẽ lễ phép hỏi trước một câu có được không rồi mới dám làm loạn, hôm nay cư nhiên chẳng hé răng nửa lời đã đánh lén. Ninh Trường Nhạc tuy rằng cũng rất hưởng thụ quá trình hôn môi, nhưng nàng cũng sẽ không quá mức dung túng cho Tiểu Càn Quân nhà mình, rốt cuộc Càn Nguyên đều là lũ được đà lấn tới.
Giọng Cố Nghênh Khê khàn khàn mở miệng: “Phu nhân, thơm quá, xin lỗi, Khê, không có, ngoan ngoãn.”
Thái độ nhận lỗi thì vô cùng tốt đẹp, chỉ là cái đầu vẫn cứ ở hõm cổ phu nhân dụi tới dụi lui, không cam lòng ngửi ngửi.
Nàng chằm chằm nhìn vào Tín Tuyến chỉ mới hơi gồ lên một chút của phu nhân, trong mắt toàn là sự bất mãn cùng ủy khuất. Phu nhân sao lại không phóng thích Tín Hương chứ, ngoại trừ lúc hôn môi vừa rồi vô tình mất khống chế rò rỉ ra một chút, lúc này Tín Tuyến của Ninh Trường Nhạc chỉ an ổn nhẹ nhàng nảy động ở đó.
Tiểu ngốc tử thích nhất ngửi hương vải, nồng độ Tín Hương thiếu hụt nghiêm trọng khiến nàng ủy khuất vô cùng, hận không thể hiện tại gặm một cái lên đó, hoặc dùng ngón tay nghiền nát một chút, để phu nhân có thể phóng thích ra nhiều Tín Hương hơn.
Ngửi không đã, thật ủy khuất mà.
Cố Nghênh Khê bĩu môi, dùng làn môi khẽ chạm vào da thịt trên cổ Ninh Trường Nhạc, khiến Ninh Trường Nhạc mẫn cảm run lên một cái.
“Đừng~ đừng làm loạn, đây là thư phòng.” Ninh Trường Nhạc cắn chặt môi dưới. Thật là, không biết phải làm sao với cái tên tiểu hỗn đản này nữa. Ngày thường ở phòng ngủ làm cái gì cũng chiều nàng, chứ ở trong thư phòng làm sao có thể tùy tiện như thế được.
Nàng giơ tay đẩy Cố Nghênh Khê ra, tiểu ngốc tử tuy không tình nguyện nhưng vẫn phối hợp đứng dậy.
Trong mắt nàng vẫn còn vẻ ủy khuất vì dục cầu bất mãn, đôi mắt nai con đáng thương vô cùng như thể biết nói, không ngừng oán trách Ninh Trường Nhạc là một người thê tử nhẫn tâm lại không làm tròn bổn phận.
Nghĩ đến mấy ngày nay quả thật vì quá bận rộn mà ngó lơ tiểu ngốc tử, hầu như không có thân cận gì mấy, chẳng trách tiểu ngốc tử lại cảm thấy ủy khuất trong lòng.
“Khê Khê ngoan, lát nữa về phòng ngủ rồi lại thân thân, được không?” Nàng mở miệng dỗ dành người, chỉ là lúc này Ninh Trường Nhạc còn chưa ý thức được tâm tư của Tiểu Càn Quân nhà mình đâu có đơn thuần như thế. Nào có phải chỉ muốn ôm ôm hôn hôn, tiểu ngốc tử muốn chính là sự dán chặt kịch liệt và nồng nhiệt hơn thế nhiều.
Ninh Trường Nhạc làm sao có thể biết được, cái đứa nhỏ Cố Nghênh Khê đơn thuần thiên chân không biết sự đời kia, đứa nhỏ từng chỉ coi chuyện phòng chăn gối như một nhiệm vụ phụ mẫu giao phó để hoàn thành kia, đã sớm một đi không trở lại rồi.
Bởi vậy nàng căn bản không chú ý tới lúc Cố Nghênh Khê nghe nàng nói về phòng ngủ mới thân cận, trong mắt trong nháy mắt lướt qua một tia sáng, đó là sự kích động muốn nuốt chửng người ta vào bụng.
“Dạ~ nghe lời, phu nhân.” Cố Nghênh Khê lại rất thành thật gật đầu.
Tuy rằng lúc này nàng rất muốn đè phu nhân lên bàn thư pháp mà hảo hảo nhấm nháp, nhưng nàng trước sau vẫn luôn tôn trọng phu nhân nhà mình, nghe lời phu nhân mới là Tiểu Càn Nguyên tốt nhất của phủ Tĩnh An Hầu.
Thế là hai người sửa sang lại vạt áo có chút hỗn độn, bắt đầu cùng nhau xem sổ sách học tập.
Cố Nghênh Khê cũng không biết hôm nay là vì cớ gì, đầu óc cứ luôn không thể tập trung tinh thần. Nàng nhìn bờ môi đỏ mấp máy của phu nhân, nhìn cổ tay mảnh mai xinh đẹp của phu nhân, nhìn đầu ngón tay thon dài như ngọc của phu nhân vô thức gõ nhẹ trên mặt bàn.
Nhìn hết thảy những thứ trước mắt này, trong đầu nàng đột nhiên quên mất cái gì mà quyết tâm hảo hảo học tập, cũng quên luôn chuyện mẫu thân muốn có tiểu ngoan tôn hay con tiểu tuyết hồ mà nàng mong đợi bấy lâu nay.
Những thứ đó đều không quan trọng, nếu như, nàng nói là nếu như, nếu như muốn nàng từ bỏ tất cả những thứ đó để đổi lấy một cơ hội được ôm người trước mắt vào lòng chiếm hữu một cách đi./ên cuồ.ng, Cố Nghênh Khê nghĩ, nàng sẽ không chút do dự mà lựa chọn cơ hội này.
Nếu phu nhân không nghe lời, không phối hợp thì phải làm sao? Cố Nghênh Khê cũng không buồn rầu quá lâu, nàng cảm thấy có thể hạn chế hành động của phu nhân một chút, dùng một dải vải mềm buộc hai tay phu nhân lại, vừa không làm đau phu nhân mà phu nhân lại không có cách nào đẩy mình ra.
Nhận ra Tiểu Càn Quân nhà mình đang thẫn thờ, Ninh Trường Nhạc nghiêng đầu nghi hoặc nhìn nàng một cái, vươn ngón tay chọc chọc vào vai Cố Nghênh Khê.
“Sao thế này? Khê Khê hôm nay không muốn học à?”
“Dạ? Không có, muốn học chứ, phu nhân, tiếp tục dạy đi ạ.”
Cố Nghênh Khê lắc đầu, cụp mắt xuống giấu đi tâm tư của mình. Nàng nghĩ, nàng bắt đầu có bí mật nhỏ rồi.
Ninh Trường Nhạc tự nhiên cũng phát hiện ra sự lấy lệ của Cố Nghênh Khê. Khoảnh khắc Tiểu Càn Quân nhà mình cụp hàng mi xuống tránh né tầm mắt của mình, nàng có chút không vui, thậm chí muốn vươn tay bóp cằm Cố Nghênh Khê nâng lên, hỏi xem nàng có chuyện gì mà không thể nói với mình?
Lý trí đã ngăn Ninh Trường Nhạc lại, nhưng sự không vui trong lòng nàng lại không ngừng bành trướng. Cố Nghênh Khê vừa rồi rốt cuộc là đang nghĩ cái gì? Tại sao lại muốn giấu nàng? Đây là cái dại của việc trưởng thành sao?
Nghĩ đến một ngày nào đó, Cố Nghênh Khê hoàn toàn trưởng thành, biến thành giống như đại đa số Càn Nguyên trên đời này, ngay cả đối với nàng cũng không còn thẳng thắn thành khẩn nữa, không còn là Tiểu Càn Quân ngoan ngoãn nghe lời, toàn tâm toàn ý tin tưởng nàng nữa, ánh mắt Ninh Trường Nhạc tối sầm lại.
Nên làm thế nào bây giờ nhỉ?
Đến lúc đó, nàng có lẽ sẽ không nhịn được mà muốn nhốt Tiểu Càn Quân không nghe lời này lại mất thôi~
Hai người mỗi người một suy nghĩ, trên mặt tuy rằng vẫn duy trì sự hài hòa như ngày thường, nhưng thứ nghĩ trong lòng lại càng đi càng xa, trống đánh xuôi kèn thổi ngược nhưng độ nguy hiểm thì ngang nhau.
Đến cuối cùng, cả hai đều nghĩ đến chuyện muốn trói đối phương lại, khống chế bên người mình. Không thể không nói thê thê với nhau, ở chung lâu ngày chính là sẽ có một vài sự ăn ý vô dụng, ví dụ như thứ ham muốn chiếm hữu kỳ quái này.
Nhưng rất nhanh sau đó, Ninh Trường Nhạc liền biết bí mật nhỏ mà hôm nay Cố Nghênh Khê giấu giếm nàng không nói là cái gì.
Tiểu Càn Quân nóng vội nhà nàng căn bản không tính toán chờ đến khi đêm xuống. Đối với Cố Nghênh Khê mà nói, nàng chưa bao giờ cảm thấy chuyện phòng chăn gối là việc chỉ có thể làm vào một thời điểm riêng biệt nào đó. Ninh Trường Nhạc đáng lẽ phải biết từ sớm mới phải, năng lực hành động của Tiểu Càn Quân nhà nàng thật sự phi thường mạnh mẽ.
Ninh Trường Nhạc đang tính ngủ trưa thì bị Tiểu Càn Quân nhà mình đè lại, dùng một dải vải mềm nhẹ nhàng buộc chặt hai tay. Ninh Trường Nhạc vô cùng kinh ngạc, nhìn dải vải buộc chắc chắn trên tay mình, rồi lại nhìn Cố Nghênh Khê đang cười đắc ý ở trên người mình.
“Buổi sáng ở thư phòng, nàng nghĩ chính là cái này sao?” Ninh Trường Nhạc rất nhanh liền phản ứng lại. Cố Nghênh Khê lúc đó không nói nguyên do, chính là bởi vì chuyện này nếu nói với nàng thì tự nhiên sẽ không làm được.
Nhưng mà Tiểu Càn Quân nhà nàng học được mấy thứ này từ khi nào thế, cái loại chiêu số hoang dã này, sớm biết vậy đã không cho nàng xem nhiều tập tranh nhỏ như thế rồi.
Nhưng Ninh Trường Nhạc cũng không quá căng thẳng, nàng biết Cố Nghênh Khê dù thế nào cũng sẽ không thực sự làm tổn thương nàng. Nếu lúc này nàng kiên quyết bảo người ta cởi trói trên tay ra, tiểu ngốc tử cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi, phải không?
“Vâng vâng, phu nhân, đẩy Khê ra, Khê, trong lòng, buồn khổ.” Cố Nghênh Khê nở một nụ cười ngọt ngào, lấy lòng vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp đôi tay bị trói buộc của Ninh Trường Nhạc.
Giống như một chú mèo nhỏ nghịch ngợm gây họa, sau khi bị chủ nhân phát hiện liền lấy lòng cọ cọ bên người, dùng chiếc lưỡi non mềm vuốt ve vuốt lông cho chủ nhân bớt giận.
Ninh Trường Nhạc cạn lời. Để không bị người ta đẩy ra, nàng dứt khoát trói luôn phu nhân nhà mình lại luôn? Đây là cái logic ăn cướp kiểu gì vậy, Ninh Trường Nhạc thậm chí bắt đầu hoài nghi có phải vô tình mình đã dạy hư tiểu ngốc tử rồi không.
“Hôm nay tỷ tỷ đẩy nàng ra không phải là không muốn thân cận với nàng, chỉ là vì đó là thư phòng, không tốt cho lắm.” Ninh Trường Nhạc vẫn bình tĩnh và ôn nhu giải thích với Tiểu Càn Quân nhà mình, sợ tiểu ngốc tử vì hôm nay bị đẩy ra mà cảm thấy bản thân bị chê bai.
“Vậy, phu nhân, không phải, không muốn, thân cận với Khê sao?” Đôi mắt Cố Nghênh Khê sáng rực lên, nàng rạp người xuống, chóp mũi chạm khẽ vào chóp mũi Ninh Trường Nhạc, sau đó xoay người nằm nghiêng bên cạnh Ninh Trường Nhạc, sợ bản thân đè trúng phu nhân nhà mình.
Nàng giống như bị bệnh vậy, lúc nào cũng muốn cùng phu nhân nhà mình thân cận, thân cận hơn nữa.
“Đương nhiên không phải rồi, Khê Khê sao lại nghĩ như thế?” Ninh Trường Nhạc chủ động xích lại gần Tiểu Càn Quân nhà mình, tay bị trói buộc không quá thuận tiện, liền dùng đầu cọ cọ đầu Cố Nghênh Khê để trấn an.
“Nếu như tỷ tỷ không muốn thân cận với Khê Khê, lúc mới thành hôn đã không cùng nàng động phòng rồi, biết chưa?”
“Hôm nay tỷ tỷ đẩy nàng ra là vì hoàn cảnh không đúng, cửa thư phòng còn đang mở, Khê Khê muốn người khác nhìn thấy dáng vẻ thân mật của chúng ta sao?”
Người tỷ tỷ lớn tuổi hơn từng bước dẫn dắt chỉ bảo, Ninh Trường Nhạc là thật sự lo lắng Tiểu Càn Quân nhà mình bị nuôi lệch lạc. Nàng vừa mong đối phương hiểu chuyện lại vừa sợ nàng hiểu quá nhiều những thứ kỳ kỳ quái quái.
Cố Nghênh Khê lắc đầu: “Không muốn.”
“Phu nhân, là của Khê.”
Tiểu ngốc tử dang tay ôm chặt lấy phu nhân nhà mình, trong lòng thầm nghĩ, phu nhân là phu nhân của một mình nàng, tự nhiên là không thể để người khác nhìn thấy dáng vẻ thân mật của phu nhân với nàng rồi. Lúc đó phu nhân đẹp đến mức khiến lòng người run rẩy, sao có thể để người khác nhìn thấy được chứ.
Tiểu Càn Nguyên tốt nhất của phủ Tĩnh An Hầu lúc này còn chưa biết tâm tư này của mình là bắt nguồn từ một thứ gọi là ham muốn chiếm hữu. Nàng không chấp nhận được việc phu nhân không muốn thân cận với mình, cũng không chấp nhận được việc dáng vẻ thân mật của phu nhân bị người khác nhìn thấy.
Ngược lại Ninh Trường Nhạc đã phản ứng kịp, Tiểu Càn Quân nhà nàng biết nói những lời này từ bao giờ thế? Cái tiểu ngốc tử này từ trước đến nay luôn lễ phép chu đáo, ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng nếu thật sự muốn kéo nàng vào chuyện tình tình ái ái thì không khả năng cho lắm, trong lòng tiểu ngốc tử nhà nàng làm gì có khái niệm này.
Nhưng hôm nay tình huống này là thế nào đây, tiểu ngốc tử nhà nàng khai khiếu rồi sao?
Ninh Trường Nhạc nhất thời cũng không nắm rõ phản ứng này của Cố Nghênh Khê là chuyện thế nào. Nàng cũng không biết trong lòng mình rốt cuộc có hy vọng Cố Nghênh Khê khai khiếu hay không. Đối với Cố Nghênh Khê, nàng xem nàng như Càn Quân của mình, mà cũng có phần xem như một đứa em gái cần mình chăm sóc.
Chỉ là, những thứ này không phải là tình yêu, Ninh Trường Nhạc rất rõ ràng. Cố Nghênh Khê không biết sự đời, nàng trước nay cũng chưa từng nghĩ đến việc tình cảm giữa mình và Cố Nghênh Khê sẽ có ngày hướng đến tình yêu.
Nàng sẽ cùng nàng cả đời bên nhau, Ninh Trường Nhạc cho rằng việc bầu bạn một đời như vậy chính là kết cục tốt nhất giữa hai người bọn họ. Tuy rằng không có tình yêu, nhưng nàng và Cố Nghênh Khê so với rất nhiều phu thê tương kính như tân ngoài kia tốt hơn rất nhiều. Tiểu ngốc tử sẽ chu đáo xót thương nàng, sẽ dốc hết khả năng chăm sóc nàng, cũng sẽ nỗ lực trưởng thành để trở thành chỗ dựa cho nàng.
Kỳ thực như vậy đã là quá đủ rồi, Ninh Trường Nhạc không dám xa cầu gì hơn. Một Tiểu Càn Quân vừa mới thấu hiểu thế nào là tình ái, liệu có thể mãi mãi yêu thương, trân trọng nàng như thế này chăng?
Nếu như chính nàng là người dạy cho Cố Nghênh Khê biết thế nào là tình yêu, dạy cho Cố Nghênh Khê cách yêu một người… rồi đến một ngày nào đó, Cố Nghênh Khê lại thu hồi tình cảm dành cho nàng để trao trọn cho một nữ tử khác, liệu nàng có thể chấp nhận được không?
Ninh Trường Nhạc tự biết rõ câu trả lời, nàng không thể, nàng tuyệt đối không cách nào chấp nhận được điều đó.
Có điều nàng chẳng nói lời nào. Vào ngay lúc này đây, có lẽ mọi chuyện chỉ là do sự ỷ lại của Tiểu Càn Quân đối với nàng đang quấy phá mà thôi.
“Đương nhiên rồi, tỷ tỷ là của Khê Khê, vĩnh viễn đều là như vậy.”
Có được câu trả lời mà mình mong muốn, Cố Nghênh Khê vô cùng vui mừng và kích động. Nàng lập tức ôm chặt lấy người trong lòng, bờ môi khẽ run rẩy áp sát vào làn môi mềm mại ấm áp quen thuộc, cảm giác như chính linh hồn mình cũng vì thỏa nguyện mà phát ra một tiếng than nhẹ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận