Chương 48

Sáng sớm, Cố Tinh Dập đã nện đôi chân ngắn nhỏ chạy phăm phăm về phía Tùng Khê viện, Dương Uyển Dữu khuyên thế nào cũng không được, hiếm khi thấy đứa nhỏ này có lúc kích động và phấn khởi đến vậy.
Ngày thường, đứa nhỏ này luôn ngoan ngoãn nghe lời, chẳng bao giờ gầy phiền hà cho người khác. Hôm nay vì quá mong đợi được cùng mẫu thân nhà mình vui chơi, nên nó mới vui mừng đến phát điên lên như thế.
Cố Nghênh Khê và Ninh Trường Nhạc tối qua đi ngủ sớm, lúc này đang ngồi dùng bữa sáng.
Đứa nhỏ chạy “đăng đăng đăng” vào phòng, ôm chầm lấy eo Cố Nghênh Khê mà làm nũng: “Mẫu thân ~~”
Rồi lại quay đầu nhìn sang Ninh Trường Nhạc: “Mẫu thân ~~”
Ninh Trường Nhạc đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nó: “Nhất Nhất đã dùng bữa sáng chưa?”
“Đứa nhỏ này vừa sáng sớm đã thức dậy, rửa mặt súc miệng xong liền không kịp chờ đợi mà chạy tới tìm các con, vẫn chưa kịp ăn gì đâu.”
Dương Uyển Dữu đi chậm vài bước, vừa vào cửa đã nghe thấy lời Ninh Trường Nhạc hỏi liền lên tiếng trả lời thay đứa trẻ.
“Mẫu thân.” Cố Nghênh Khê lên tiếng chào, thuận tay bế đứa nhỏ đặt lên chiếc ghế bên cạnh. Thúy Trúc thấy vậy liền bày thêm hai bộ bát đũa.
Ninh Trường Nhạc cũng vội tiếp đón Dương Uyển Dữu ngồi xuống: “Mẫu thân chắc cũng chưa ăn gì đúng không ạ?”
“Phải đó, đứa nhỏ này chạy nhanh quá, ta suýt chút nữa là không đuổi kịp, xem ra vết thương ở chân đã lành lặn hẳn rồi.”
Dương Uyển Dữu cũng không khách sáo, dứt khoát ngồi lại chỗ Cố Nghênh Khê cùng dùng bữa sáng.
“Sau này, không được, để tổ mẫu, phải đuổi theo con, biết chưa?” Cố Nghênh Khê lại cau mày, hiếm khi lên tiếng nghiêm giọng dạy dỗ đứa nhỏ.
Cố Tinh Dập ngoan ngoãn gật đầu, còn chủ động quay sang xin lỗi Dương Uyển Dữu: “Tổ mẫu, con xin lỗi ạ.”
Dương Uyển Dữu vốn dĩ chẳng hề sinh khí, lúc này thấy đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy thì lòng lại càng mềm nhũn ra.
“Không sao, không sao cả, Nhất Nhất khó được lúc hoạt bát thế này, tổ mẫu nhìn trong lòng liền thấy vui vẻ.”
Bà quay đầu lại mắng Cố Nghênh Khê một câu: “Con đừng giáo huấn nó, Nhất Nhất đã rất hiểu chuyện rồi.”
Chính vì quá hiểu chuyện nên đôi khi Dương Uyển Dữu cảm thấy đứa nhỏ này trầm ổn chẳng giống một đứa trẻ sáu tuổi chút nào. Chẳng bù cho Cố Nghênh Khê, đến tận tuổi hai mươi mới chịu thông suốt.
Cố Nghênh Khê cạn lời, trong mắt mẫu thân nàng bây giờ toàn là bảo bối cháu ngoan. Từ khi trong nhà có thêm Ninh Trường Nhạc và Nhất Nhất, Cố Nghênh Khê cảm thấy mình không còn được trải nghiệm thứ gọi là tình mẫu tử từ mẹ ruột nữa.
Nhưng như vậy cũng tốt, Ninh Trường Nhạc mất mẹ từ sớm, giờ đây có Dương Uyển Dữu yêu thương bảo bọc, cũng xem như bù đắp được phần nào khuyết điểm.
Nhất Nhất từ nhỏ đã chưa từng được cảm nhận tình thân và sự ấm áp của gia đình. Sau khi đến Hầu phủ, đứa nhỏ luôn cố gắng giữ vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện vì sợ lại bị vứt bỏ lần nữa. Giờ đây chắc vì nhận được đầy đủ sự quan tâm chăm sóc nên tính tình đứa nhỏ cũng hoạt bát lên trông thấy.
Dùng xong bữa sáng, bốn người cùng rảo bước đến hoa viên. Ninh Hằng Thái từ sớm đã ngồi nhàn nhã câu cá ở đó.
Đứa nhỏ vừa nhìn thấy ngoại tổ phụ của mình liền nở một nụ cười ngọt ngào, chủ động nhào vào lòng Ninh Hằng Thái. So với một tổ phụ nghiêm túc như Cố Thừa, hiển nhiên người ngoại tổ phụ biết dỗ dành trẻ con vui vẻ này được chào đón hơn nhiều.
Cũng thật khéo, mấy ngày trước Ninh Trường Nhạc đã sai người đến Ninh thị tộc xin mời các tỷ muội cùng vế của Ninh tam thúc. Hôm nay họ vừa vặn đến Vân Đô thành và lập tức ghé qua Hầu phủ.
Dương Uyển Dữu dứt khoát sai gia nhân mời ba tỷ muội của Ninh Trường Thanh đến hoa viên. Vừa mới giáp mặt, Ninh Trường Nhạc đã nhìn ra được tính cách của ba vị đường tỷ muội này ra sao.
Ninh Trường Thanh là trưởng tỷ, tính tình trầm ổn nhất, cho dù đi vào trong Hầu phủ thì khi đi đường mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, tuyệt đối không nhìn ngó xung quanh.
Ninh Trường Kỳ và Ninh Trường Thứ là hai tỷ muội song sinh, nhưng tính tình lại không mấy giống nhau. Ninh Trường Kỳ tính tình hoạt bát, dù đã cố gắng khắc chế bản thân nhưng vẫn hưng phấn dòm ngó khắp nơi, bước chân thỉnh thoảng lại sải hơi rộng.
Nhìn thấy chỗ nào tò mò, nàng ấy còn muốn đưa tay ra sờ thử, những lúc đó Ninh Trường Thứ liền đưa tay ngăn cản người nhị tỷ chỉ sinh ra trước mình một chút này lại.
Tuy rằng Ninh Trường Thứ nỗ lực muốn tỏ ra trầm ổn giống như đại tỷ Ninh Trường Thanh, nhưng rốt cuộc tuổi tác vẫn còn nhỏ, lịch duyệt và tâm tính đều không bằng trưởng tỷ, trong ánh mắt tràn ngập sự tò mò và đánh giá, có giấu cũng không giấu được.
Chỉ là dù thế nào đi nữa, ba tỷ muội họ đều mang dáng vẻ không kiêu ngạo không siểm nịnh, biểu hiện tự nhiên hào phóng, không hề gò bó.
Nhìn thấy ba người bọn họ, Ninh Hằng Thái rất vừa ý. Ba đứa cháu gái này trông có vẻ được giáo dưỡng rất tốt, chắc chắn có thể trở thành trợ lực cho con gái ông.
Trong tình hình hiện tại, Ninh Trường Nhạc quả thực rất cần những trợ thủ có năng lực tốt lại đáng tin cậy.
“Trường Thanh, Trường Kỳ, Trường Thứ, mau đến bái kiến Cố Hầu phu nhân.” Ninh Hằng Thái lên tiếng gọi ba người. Dù sao cũng là đến Hầu phủ làm khách, Cố Hầu không có nhà, tự nhiên nên hướng Dương Uyển Dữu chào hỏi trước.
“Bái kiến Hầu phu nhân.”
Ba người lễ nghi chu toàn, Dương Uyển Dữu lại là người có tính tình hiền hòa, liền mở miệng hàn huyên: “Không cần khách sáo, đi đường xa vất vả rồi, hay là trước tiên đến sương phòng nghỉ ngơi một lát nhé?”
Ba tỷ muội nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý. Rốt cuộc đi vào hoa viên cũng chỉ là để chào hỏi chủ nhà một tiếng, đi đường phong trần mệt mỏi khó tránh khỏi có chút thất lễ, cả ba đều muốn đi tắm rửa chỉnh đốn lại trang phục trước.
Dương Uyển Dữu liền bảo quản gia đưa ba người đi sắp xếp chỗ ở. Dù sao cả ba tỷ muội đều là Càn Nguyên, ở tại viện tử mà Ninh Hằng Thái đang ở hiện tại sẽ tương đối thuận tiện hơn.
“Cùng phu nhân, trông không, giống nhau lắm.” Cố Nghênh Khê đưa ra một lời nhận xét như vậy, nàng cẩn thận hồi tưởng lại diện mạo của ba người kia, không tìm thấy điểm chung nào với phu nhân nhà mình.
Ninh Trường Nhạc bật cười mắng nàng, trong đầu toàn là mấy ý nghĩ không đâu: “Ninh tam thúc vốn dĩ chỉ là đường đệ của phụ thân ta, ba vị đường tỷ muội này tự nhiên không giống ta rồi.”
Nhìn bộ dạng còn chút tiếc nuối trên mặt kẻ ngốc kia, Ninh Trường Nhạc bấu nhẹ vào má nàng, cảnh cáo nàng tốt nhất đừng có những ý nghĩ nguy hiểm nào.
Cố Nghênh Khê vội vàng xua tay kêu oan, sao có thể có ý nghĩ nguy hiểm gì chứ. Chưa nói đến việc trong lòng nàng chỉ có một mình phu nhân, ba vị kia cũng đều là Càn Nguyên cả, nàng chỉ là nghĩ nếu ba người họ có vài nét giống phu nhân thì nàng sẽ tự nhiên cảm thấy thân cận hơn một chút mà thôi.
Mà Cố Tinh Dập, đứa nhỏ nãy giờ vẫn đứng chờ mẫu thân dạy mình bắn tên, rốt cuộc đã mất kiên nhẫn. Tay trái nàng cầm chiếc cung tiễn nhỏ được đặc chế riêng cho mình, tay phải níu lấy y phục của Cố Nghênh Khê.
Nàng ngửa đầu, vẻ mặt ngây thơ thúc giục: “Mẫu thân đã bận xong chưa ạ?”
Cố Nghênh Khê bất đắc dĩ nhìn đứa nhỏ. Biết đứa nhỏ này có khả năng nghe được tiếng lòng của mình, hỏi như vậy chẳng qua là đang thúc giục nàng mau chóng bồi nó chơi đùa mà thôi.
“Bận xong rồi, đi thôi.” Cố Nghênh Khê nắm lấy tay đứa nhỏ nhà mình, đi đến bãi đất trống đã được chuẩn bị từ trước.
Ninh Trường Nhạc ngồi bồi Dương Uyển Dữu ở đình hóng gió bên cạnh vừa uống trà, vừa nhìn hai mẹ con họ lúc thì bắn tên, lúc thì đá cầu. Đứa nhỏ có Cố Nghênh Khê bầu bạn nên cũng không mặn mà lắm với việc kéo người khác vào chơi cùng. Thế nên Ninh Hằng Thái sau ba lần mưu đồ tham gia thất bại, đành phải biết điều quay đầu tiếp tục câu cá.
Khoảng thời gian vui chơi luôn trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc mặt trời đã lên tới đỉnh đầu. Tuy đang là mùa thu nhưng ánh nắng chính ngọ vẫn vô cùng gay gắt.
Dương Uyển Dữu và Ninh Hằng Thái từ sớm đã ngồi không yên nên đã rời khỏi hoa viên. Chỉ còn lại Ninh Trường Nhạc, nàng sai người đến thư phòng lấy vài quyển sổ sách, cứ thế ngồi ở đình hóng gió xem qua, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn hai kẻ đang chơi đùa đến đi./ên cuồ.ng kia.
Đến cuối cùng, vẫn là Ninh Trường Nhạc lên tiếng gọi hai mẹ con chơi quên trời đất kia trở về. Hai người chơi đùa đến độ y phục dính đầy bụi đất. Ninh Trường Nhạc lùa hai mẹ con đi tắm rửa thay xiêm y, mặt khác lại phân phó nhà bếp nhỏ chuẩn bị bữa trưa.
Nàng không để hai mẹ con đi đâu xa, ngay gần hoa viên đã có sẵn sương phòng. Hạ nhân đã bày sẵn một lớn một nhỏ hai chiếc bồn tắm ở bên trong để hai vị chủ tử tắm rửa.
Cố Nghênh Khê lần đầu tiên dẫn theo đứa nhỏ nhà mình đi tắm, vốn còn lo lắng bản thân quán xuyến không tốt, không ngờ đứa nhỏ hoàn toàn không cần nàng giúp đỡ, tự mình cởi sạch quần áo rồi chui tọt vào bồn tắm nhỏ, vui vẻ kỳ cọ sùng sục.
Được rồi, nàng lại một lần nữa cảm thấy bản thân bị sự độc lập tự chủ của đứa nhỏ nhà mình nghiền nát.
Hai mẹ con tắm xong liền thay một bộ y phục sạch sẽ, sảng khoái xuất hiện trước mặt Ninh Trường Nhạc. Ninh Trường Nhạc ngẩng đầu đánh giá một lát, bấy giờ mới hài lòng gật đầu.
“Ngồi xuống dùng bữa trưa đi, có món móng giò mà cả hai người thích nhất đấy.” Ninh Trường Nhạc không bày vẽ nhiều, bữa trưa được dọn ngay tại đình hóng gió, tính toán lát nữa dùng bữa xong thì tản bộ về Tùng Khê viện, coi như để tiêu thực luôn.
“Vẫn là, phu nhân, thương Khê nhất.” Cố Nghênh Khê vừa nghe thấy món móng giò yêu thích của mình liền sáng rực cả mắt, dắt đứa nhỏ ngồi xuống, không quên buông lời nịnh nọt phu nhân nhà mình một câu.
Đứa nhỏ bắt chước theo: “Vẫn là mẫu thân thương Nhất Nhất nhất.”
Ninh Trường Nhạc véo nhẹ vào chiếc mũi nhỏ của đứa trẻ, bất mãn lầm bầm: “Con đừng có học theo mẫu thân con cái thói dẻo mồm dẻo miệng ấy.”
Một nhà ba người cùng ăn cơm. Cố Nghênh Khê và Ninh Trường Nhạc vốn muốn đưa đứa nhỏ cùng về Tùng Khê viện ngủ trưa, không ngờ đứa nhỏ lại lắc đầu, tự giác thấy hôm nay đã bỏ bê tổ mẫu quá lâu nên định quay về bầu bạn với Dương Uyển Dữu giấc trưa.
Nhìn bóng lưng rời đi của đứa trẻ, Ninh Trường Nhạc hiếm khi trêu chọc một câu: “Tay nhỏ chân nhỏ, vậy mà thật sự không biết mệt là gì.”
Nam Đình hiên nơi Dương Uyển Dữu và Cố Thừa cư ngụ cách Tùng Khê viện một khoảng khá xa. Đứa nhỏ sáng sớm đã chạy tới Tùng Khê viện, buổi sáng lại chơi đùa một trận như vậy, lúc này lại đi bộ về Nam Đình hiên bồi Dương Uyển Dữu ngủ trưa, buổi chiều lại phải chạy tới Tùng Khê viện tìm các nàng, thật là biết hành hạ bản thân.
“Nhất Nhất, thể lực, rất tốt.” Cố Nghênh Khê lên tiếng giải thích giùm đứa nhỏ nhà mình. Đứa nhỏ này dù sao sau này cũng sẽ phân hóa thành Càn Nguyên, thể lực tự nhiên không thể kém được.
Ninh Trường Nhạc lắc đầu, nắm lấy tay vị Tiểu Càn Quân nhà mình xoay người đi về hướng Tùng Khê viện: “Ta chỉ là cảm thấy có chút vất vả cho nó thôi.”
Cố Nghênh Khê được nắm tay liền ngoan ngoãn đi bên cạnh phu nhân, hai người tay trong tay, không biết nên nói gì tiếp theo khiến bầu không khí nhất thời yên tĩnh lại.
“Sao không nói gì nữa?” Ninh Trường Nhạc lấy làm lạ, nghiêng đầu nhìn kẻ ngốc bên cạnh đang im hơi lặng tiếng. Ngày thường người này chẳng phải luôn có cả một bồ chuyện nói mãi không hết sao?
“Chỉ là, không biết, nên nói gì.” Cố Nghênh Khê theo bản năng trả lời, rồi như sực nhớ ra điều gì, sợ phu nhân sẽ hiểu lầm là nàng không muốn trò chuyện cùng nàng ấy nên vội vàng giải thích thêm vài câu.
“Cảm giác, đúng là vất vả, nhưng mà, nếu để Nhất Nhất, chuyển đến, ở cùng chúng ta, mẫu thân, liệu có, buồn lòng không?”
Cố Nghênh Khê có chút rối rắm. Nàng nhìn ra được, mẫu thân nàng từ khi có đứa nhỏ bầu bạn thì thật sự rất vui vẻ, thế nên nàng cũng hơi ngại khi đề xuất chuyện chuyển đứa nhỏ đến Tùng Khê viện của bọn họ vào lúc này.
Ninh Trường Nhạc ngẩn ra, nàng cũng chỉ là thuận miệng nói vậy, không ngờ Tiểu Càn Quân nhà mình lại nghiêm túc suy nghĩ đến thế, nhưng nghĩ lại thì thấy người này vốn dĩ đã có tính cách như vậy rồi.
Dù là trước đây hay hiện tại, sâu trong xương tủy Cố Nghênh Khê vẫn luôn là một Tiểu Càn Nguyên ôn nhu, tinh tế lại vô cùng chu đáo. Nàng luôn dễ dàng cảm nhận được cảm xúc của người khác và luôn lo lắng liệu những người xung quanh mình có điều gì không vui hay không.
“Không sao đâu, nàng chẳng phải đã nói thể lực của Nhất Nhất tốt đó sao?” Ninh Trường Nhạc an ủi. Cũng đâu phải ngày nào đứa nhỏ cũng chạy đôn chạy đáo như thế, huống hồ Nhất Nhất lại sớm hiểu chuyện, nếu thật sự cảm thấy mệt mỏi thì nó chắc chắn sẽ không tự ép buộc bản thân phải đi thêm chuyến nữa làm gì.
“Đừng nghĩ ngợi nhiều, Nhất Nhất ở bên chỗ mẫu thân khá tốt, chuyển đến Tùng Khê viện chưa chắc hai ta đã chăm sóc tốt cho nó.”
“Cũng phải, ở cùng, chúng ta, ít nhiều, cũng có chút, không tiện.”
Rõ ràng, hai người họ đang nghĩ về hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Ninh Trường Nhạc nghĩ đến việc sắp tới có lẽ nàng và Cố Nghênh Khê đều sẽ bận rộn vô cùng, sợ rằng không có thời gian chăm nom một đứa trẻ.
Còn Cố Nghênh Khê… đơn thuần chỉ cảm thấy đứa nhỏ này bám người như vậy sẽ gây trở ngại rất lớn cho việc thân mật giữa nàng và phu nhân mà thôi.
“Nàng! Sao trong đầu ngày nào cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện này thế hả …”
Ninh Trường Nhạc vừa tức vừa thẹn, hất tay nàng ra, tự mình hậm hực bước nhanh vài bước hòng kéo giãn khoảng cách. Cố Nghênh Khê làm sao có thể để phu nhân bỏ rơi mình, trong lúc cấp bách liền đưa tay giữ người lại, mặc cho phu nhân phản kháng mà dứt khoát bế bổng nàng ấy lên theo kiểu công chúa.
“Nàng làm cái gì vậy?” Ninh Trường Nhạc tức giận mắng, người này rốt cuộc là bị làm sao thế không biết.
“Xin lỗi, phu nhân, nàng đừng tức giận.” Cố Nghênh Khê bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, miệng thì nói vậy nhưng tay thì ôm chặt cứng không chịu buông người ra.
Ninh Trường Nhạc đưa ra điều kiện: “Vậy nàng thả ta xuống đi, ta sẽ không tức giận nữa.”
“Có thật không?” Cố Nghênh Khê cứ cảm thấy phu nhân nhà mình hiện tại trông chẳng giống một người sẽ nguôi giận chút nào. Ngược lại, nàng có cảm giác nếu thả Ninh Trường Nhạc xuống, đối phương có khi sẽ thật sự bỏ đi một mạch rồi ngó lơ nàng luôn.
“……” Tiểu Càn Quân nhà mình bây giờ bắt đầu biết hoài nghi lời nàng nói rồi sao? “Vậy thì nàng đừng thả nữa.”
Thích bế thì cứ bế đi, dù sao Tiểu Càn Quân nhà nàng cũng chẳng có bản lĩnh gì khác, chỉ được cái có một thân sức trâu không có chỗ dùng, bế nàng đi bộ về Tùng Khê viện để tiêu hao bớt tinh lực cũng tốt, đỡ cho ban đêm tinh lực quá mức dư thừa lại quấn lấy nàng mà làm càn.
Ninh Trường Nhạc cũng không muốn lại phải trải nghiệm một lần nữa cái cảm giác bị toàn phủ trên dưới chứng kiến cảnh nàng vì túng dục quá độ mà lên cơn sốt đến mê man, thế nên cũng tùy ý để Cố Nghênh Khê ôm.
“Không thả, cả đời này, đều không thả.” Kẻ ngốc kia hắc hắc cười rộ lên, siết chặt vòng tay ôm lấy người, sải bước vững vàng đi thẳng về hướng Tùng Khê viện.
“Khéo mồm khéo miệng.”
Ninh Trường Nhạc buông lời nhận xét Tiểu Càn Quân nhà mình như thế, nhưng tận sâu trong lòng vẫn bởi vì một câu nói này của đối phương mà cảm thấy ngọt ngào vô ngần.
“Không phải, là lời, thật lòng, của Khê.”
“Chẳng cần đến cả đời đâu, bế một ngày thôi là đôi tay này của nàng coi như phế bỏ rồi…”
Có người ngoài miệng thì cứng cỏi không chịu thua, nhưng trong lòng lại đang lén lút mừng thầm. Bởi vì cảm nhận được tình cảm toàn tâm toàn ý mà Tiểu Càn Quân dành cho mình, nàng quyết định tha thứ cho kẻ ngốc này chuyện quấy phá hai ngày trước làm nàng bị mất mặt một vố lớn.
“Có thế nào, cũng muốn, ôm mãi thôi.”
Thôi vậy, nàng đã muốn thì cứ tùy nàng ôm đi, Ninh Trường Nhạc nghĩ thầm, không phải nàng không khuyên, mà là Tiểu Càn Quân nhà nàng tự có sự cố chấp của riêng mình.
Cố Nghênh Khê thấy phu nhân không còn mở miệng phản đối nữa, trên đôi mày mắt còn thoáng hiện lên một tia vui sướng thì trong lòng liền thở phào một hơi, xem như đã dỗ dành được người ta rồi.
Ta quả nhiên là một thiên tài.
Một vị nào đó tự xưng là Tiểu Càn Nguyên tốt nhất toàn Tĩnh An Hầu phủ đang âm thầm tự đắc trong lòng về sự thông minh của chính mình.
Sau đó nàng lại nghĩ, có lẽ không phải vì nàng thông minh, mà là vì phu nhân lúc nào cũng mềm lòng và nuông chiều nàng mà thôi.
Nghĩ đến đây, Cố Nghênh Khê lại càng thêm vui sướng.
Phu nhân dường như thật sự rất thích nàng, phải làm sao bây giờ? Thật là muốn mạng mà, Cố Nghênh Khê cảm thấy bản thân mình sao mà hạnh phúc quá đỗi, trái tim cứ đập thình thịch liên hồi, hận không thể lập tức bế phu nhân về giường để thân mật một trận.
“Cố Nghênh Khê……” Ninh Trường Nhạc là người nhạy cảm và quen thuộc nhất với sự thay đổi Tín Hương của Tiểu Càn Quân nhà mình, lúc này tự nhiên đã nhận ra Cố Nghênh Khê đang ôm một bụng những ý nghĩ nguy hiểm, lộn xộn hết cả lên.
Kẻ ngốc kia vẫn làm ra vẻ mặt ngây thơ ngơ ngác, cười hỏi: “Hửm? Phu nhân, làm sao vậy ạ?”
“Thu lại cái mùi hương của nàng đi, có chút nồng nặc rồi đấy.” Ninh Trường Nhạc không nhịn được, đưa tay nhéo nhẹ vào phần thịt mềm ở mặt trong cánh tay nàng một cái, chỉ có thể uyển chuyển nhắc nhở nàng đừng có mà làm càn.
“Ồ ~”
Cố Nghênh Khê tiu nghỉu thu hồi lượng Tín Hương đang phát tán ra ngoài. Cũng may đám hạ nhân hầu hạ xung quanh đều là Trung Dung, không cảm nhận được gì, nếu không chỉ sợ Ninh Trường Nhạc lại phải một phen xấu hổ ch3t mất.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 48
Mỹ Nhân Cố Chấp Vớ Được Vợ Đẹp