Chương 50
Cố Thừa suốt mấy ngày liền bận rộn đến mức chẳng thấy tăm hơi, Dương Uyển Dửu cố ý muốn hỏi thăm tình hình của phu quân nhà mình, nhưng lần nào cũng hụt mất.
Mỗi ngày ông đều vào cung từ sớm tinh mơ, sau khi bãi triều lại cùng bệ hạ bàn bạc suốt cả ngày, bận đến tận đêm khuya mới về nhà, hai phu thê căn bản chẳng kịp nói với nhau câu nào.
Nhưng Dương Uyển Dửu vẫn có thể nhìn ra tâm sự ngày một nặng nề từ sắc mặt của phu quân. Nàng nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng thầm thấy bất an, hơn nữa thời gian càng trôi qua, cảm giác bất an ấy lại càng thêm đậm đặc. Qua mấy ngày sau, dự cảm chẳng lành này rốt cuộc đã thành sự thật.
Vào ngày đầu tiên Cố Nghênh Khê hết hạn nghỉ phép để trở lại triều đường, nàng đã nhận ý chỉ, chuẩn bị dẫn theo Phi Kỵ Doanh đến tỉnh Đông đóng quân, lấy chiến dưỡng quân. Hơn nữa, toàn bộ quân đội trong cảnh giới tỉnh Đông đều do Cố Nghênh Khê điều động, ngoài ra nàng còn được ban cho Huyền Cực kiếm.
Huyền Cực kiếm vốn là bảo kiếm ngự dụng của hoàng đế, cầm kiếm này trong tay có thể thi hành thiên tử quyền. Tuy chỉ là cách nói khoa trương, nhưng dưới thiên tử, bất luận là ai, chỉ cần Cố Nghênh Khê cho rằng chứng cứ đã xác thực thì đều có thể tiền trảm hậu tấu.
Quyền lực to lớn, ân sủng đang thịnh, thế nhưng chẳng có một ai hâm mộ.
Tỉnh Đông chính là một nơi hiểm địa tăm tối và hỗn loạn đến cực điểm, không ai nguyện ý thay thế Cố Nghênh Khê đến đó, càng không có ai vì vậy mà đố kỵ. Có mạng đi, e là chẳng có mạng về.
Suốt nhiều năm qua, số tuần phủ được phái đến tỉnh Đông nhiều không đếm xuể, nhưng người có thể vẹn toàn trở về lại chẳng được mấy ai.
Hoàng đế còn tùy ý hạ chỉ cho Tiểu vương gia Sở Tri Quyến một chức Chiêu võ Giáo úy, ném vào Phi Kỵ Doanh để rèn luyện. Chúng thần vô cùng hoang mang, vị Tiểu vương gia này chính là người trên đầu quả tim của bệ hạ, đây mà là đi rèn luyện sao?
Hoàng đế bệ hạ xác định không phải là muốn trực tiếp hại ch3t muội muội nhà mình đấy chứ?
Sau khi tan triều, Cố Nghênh Khê vẫn chưa về nhà ngay mà đến thẳng Phi Kỵ Doanh để chỉnh đốn quân ngũ. Hoàng đế chỉ cho thời hạn ba ngày, ba ngày sau phải xuất phát, có rất nhiều việc cần nàng sắp xếp cẩn thận.
Lúc này, có thánh chỉ truyền đến Hầu phủ, ban cho Ninh Trường Nhạc một tòa phủ Huyện chúa. Trong lòng không ít người đều hiểu rõ, đây chính là sự bù đắp, hai người bọn họ vừa mới tân hôn đã điều phái Cố Nghênh Khê đến tỉnh Đông.
Đặc biệt là khi tỉnh Đông lại là nơi hiểm ác như thế, sẩy chân một cái là tân nương liền biến thành góa phụ. Cho dù tòa phủ Huyện chúa này có hoa lệ đến đâu, sợ rằng trong lòng Ninh Trường Nhạc cũng chẳng thể sánh bằng một vị Càn quân quan trọng như Cố Nghênh Khê?
Nghe nói còn có ân thưởng thêm, sắc phong chức quan cho cả ba vị đường tỷ muội của Ninh Trường Nhạc. Ninh Trường Thanh được phong làm Chủ bộ trong quân, xem như phụ tá Cố Nghênh Khê xử lý công văn. Hai tỷ muội Ninh Trường Kỳ và Ninh Trường Thứ được phong làm Chiêu võ Phó úy, đi theo Tiểu vương gia Sở Tri Quyến, xem như an toàn mà kiếm chút chiến công.
Ban cho Ninh thị nhiều ân thưởng như vậy, tất cả đều là vì muốn trọng dụng vị Càn quân Ninh Trường Nhạc kia, thật là công bằng.
Thế nhưng cũng chẳng ai muốn loại công bằng này, dùng mạng sống của chính mình để đi đánh cược, đổi lấy công danh cho đường tỷ muội của thê tử, nghĩ thế nào cũng thấy thật ngốc xếch.
Có lẽ cái mác ngốc nghếch của Cố Nghênh Khê đã quá sâu đậm trong lòng người, thế nên khi thấy kẻ này bình thản đón nhận thánh chỉ, nhiều người cũng không lấy làm lạ. Họ chỉ cảm thấy tên ngốc này cái gì cũng không hiểu, lại còn mang bộ mặt hưng phấn, sớm muộn gì cũng có ngày nàng phải khóc.
Cố Nghênh Khê có khóc hay không thì chưa biết, chứ mẫu thân của nàng ở nhà đã khóc đến mức không chịu nổi. Cố Thừa vừa bước chân về đến nhà đã bị phu nhân nhà mình đuổi đánh, Dương Uyển Dửu vừa chạy đuổi theo vừa mắng, vừa khóc vừa ra tay.
“Ai da, phu nhân à, nàng đừng đánh nữa, đừng đánh nữa”
Đừng nhìn Cố Thừa đường đường là một Hầu gia mà lại chạy thục mạng không tiền đồ như thế, đó là do người ngoài không hiểu rõ mà thôi. Dương Uyển Dửu tuy là một Khôn Trạch, nhưng từ nhỏ đã tập luyện võ nghệ, nào phải hạng Khôn Trạch tầm thường.
Một chưởng của bà đánh xuống mang theo kình đạo không nhỏ, đến mức người da dày thịt béo như Cố Thừa cũng phải “oai oái” kêu đau.
“Ta đánh ch3t ông, ông… ông! Ông có phải đã sớm biết bệ hạ muốn phái Khê nhi đi tỉnh Đông rồi không?” Dương Uyển Dửu giận cực người, nghĩ đến mấy ngày nay, Cố Thừa rõ ràng là cố ý trốn tránh bà.
Ninh Trường Nhạc nghe nói tiền viện náo loạn cả lên, vội vàng chạy tới khuyên can. Cố Tinh Dập thì đứng một bên nhìn gia gia nhà mình bị nãi nãi tấu đến mức đầu đầy u cục.
Là thật sự tấu đấy, cái kiểu tấu dùng hết sức bình sinh, một chút cũng không nương tay.
Cố Thừa muốn giải thích, nhưng tránh không kịp lại trúng thêm một đòn, “Ta quả thực đã sớm biết, ai da phu nhân đừng đánh nữa, nàng nghe ta nói đã.”
“Ta không nghe, ta không muốn nghe! Đừng có nói đạo lý lớn nhỏ gì với ta cả! Ta mặc kệ ông bày mưu tính kế thế nào, tóm lại bây giờ ông lập tức tiến cung diện kiến bệ hạ, cầu xin người thu hồi mệnh lệnh đã ban ra!” Dương Uyển Dửu căn bản không muốn nghe lão già này lừa phỉnh, nếu không phải cố tình giấu giếm bà thì đã sớm nói rõ ràng rồi.
“Hồ nháo, thánh chỉ không phải trò đùa, há có thể tùy tiện thu hồi?”
Cố Thừa nghiêm sắc mặt, lập tức phản bác, nào ngờ phu nhân nhà mình thuận tay lại bồi thêm một cái tát, đau đến mức ông hét lớn: “Ai da uy ~ nàng mưu sát thân phu đấy à.”
“Ta mặc kệ! Ta chỉ có mỗi một mụn con Khê nhi làm mạng căn, ông để nó đi tỉnh Đông thì chẳng khác nào lấy mạng ta! Ta không đồng ý! Ta tuyệt đối không đồng ý!” Dương Uyển Dửu vặn tai Cố Thừa, căn bản chẳng màng đến lời xin tha của ông.
“Nãi nãi ~”
“Mẫu thân …”
Ninh Trường Nhạc cùng đứa nhỏ nhà mình đồng thời lên tiếng, thấy Dương Uyển Dửu càng nói càng thương tâm, nước mắt lã chã rơi xuống, nhất thời nàng cũng không biết nên an ủi thế nào cho phải.
Cố Nghênh Khê là đứa con duy nhất mà Dương Uyển Dửu đã phải chịu đựng mười tháng mang thai vất vả, trải qua nỗi đau vượt cạn thập tử nhất sinh mới sinh ra được, bất luận kẻ nào cũng không thể nói một câu thấu hiểu trọn vẹn nỗi lòng bà.
Cuối cùng, vẫn là Cố Nghênh Khê khoan thai đến muộn, giải cứu cho a phụ nhà mình đang bị tấu đến mức mặt mũi biến dạng, “Mẫu thân ~ không khóc, Khê… về rồi.”
Dương Uyển Dửu quay người lại, nghe thấy giọng nói của nữ nhi, nhìn bộ dáng nóng lòng của đứa con ngốc, nỗi bi thương trong lòng càng dâng trào, bà ôm chặt lấy Cố Nghênh Khê rồi khóc rống lên.
“Đứa nhỏ ngốc này, sao con lại… sao con không từ chối chứ?”
Vì bà khóc quá dữ dội, Cố Nghênh Khê không còn cách nào khác, đành phải vỗ vỗ lưng mẫu thân để giúp bà thuận khí, “Mẫu thân, đó là… thánh chỉ.”
Sự thật hiển nhiên, đó là thánh chỉ, lại còn do hoàng đế đích thân hạ ý chỉ trước mặt bá quan văn võ trên triều đình, làm sao mà từ chối được? Kháng chỉ không tuân sao?
Tuy nói rằng trong bóng tối bệ hạ quả thực đã hỏi qua ý nguyện của Cố Nghênh Khê từ trước, nàng đã đồng ý thì người mới tuyên đọc ý chỉ trước triều đường. Nhưng lời này đương nhiên không thể nói với mẫu thân, nếu nói ra, sợ là mẫu thân sẽ càng khóc thảm hơn.
“Mẫu thân chỉ có mình con là tâm can bảo bối, nếu con có mệnh hệ gì, mẫu thân biết sống thế nào đây?” Dương Uyển Dửu thực ra không phải không thể lý giải, chỉ là bà không muốn chấp nhận mà thôi.
Bà không phải người không hiểu chuyện, nhưng bà chỉ có một mụn con gái bảo bối này, bảo bà trơ mắt nhìn nữ nhi dùng mạng sống để đi đánh cược, làm sao bà nhẫn tâm cho được?
“Mẫu thân, Khê… sẽ không… xảy ra chuyện gì đâu.” Cố Nghênh Khê thề thốt bảo đảm, đây vừa là để trấn an cảm xúc của mẫu thân, vừa là nói cho một người đang đứng bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt nghe.
Nàng nghiêng đầu, vừa vặn chạm phải đôi mắt rơm rớm nước mắt đang cố kìm nén không rơi của phu nhân nhà mình. Nàng nở một nụ cười tinh nghịch, nháy mắt với Ninh Trường Nhạc, rồi lặng lẽ dùng khẩu hình nói một câu: ‘Đừng khóc’.
Ninh Trường Nhạc bị nàng trêu chọc, liền nín khóc mỉm cười. Nàng thấy Tiểu Càn Quân nhà mình chỉ tay về phía Dương Uyển Dửu vẫn đang ôm mình khóc, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu cứu mãnh liệt.
“Được rồi, mẫu thân… đừng khóc nữa, Nhất Nhất… cũng khóc rồi kìa.” Cố Nghênh Khê nhẹ nhàng đẩy mẫu thân ra, chỉ tay về phía đứa nhỏ đang âm thầm rơi lệ cách đó không xa.
Dương Uyển Dửu lúc này mới nhớ ra sự tồn tại của đứa cháu ngoan, thấy đứa nhỏ không tiếng động mà khóc đến mặt mũi đầy nước mắt, bàvội vàng lau nước mắt của mình, chạy lại bế Nhất Nhất lên: “Ai da, ngoan tôn đừng khóc mờ ~”
“Nãi nãi, hu hu, nãi nãi khóc hu hu…” Cố Tinh Dập khóc nấc lên, vốn định nói vì nãi nãi khóc thương tâm quá nên mới khiến mình cũng khóc theo thảm thương như vậy, nhưng vì bận khóc nên lời nói chẳng được gãy gọn.
Bộ dáng lắp ba lắp bắp này của đứa nhỏ ngược lại vô cùng giống mẫu thân nó. Dương Uyển Dửu có chút ngượng ngùng, vội vàng dỗ dành đứa cháu ngoan đang thương tâm, nhất thời quên mất bản thân vừa rồi còn đang đau lòng vì chuyện gì.
“Phu nhân, chúng ta… về phòng thôi.” Cố Nghênh Khê lặng lẽ bước đến bên cạnh phu nhân, nắm lấy tay Ninh Trường Nhạc, định bụng nhân cơ hội này lẻn đi.
Ninh Trường Nhạc lườm nàng một cái, “Mẫu thân quan tâm nàng như vậy, nàng không biết xấu hổ sao?”
“Nhất Nhất… sẽ… dỗ ngọt… mẫu thân mà.”
Cố Nghênh Khê cảm thấy bản thân mình ở lại trước mặt mẫu thân càng nguy hiểm hơn. Dương Uyển Dửu nhìn thấy nàng chỉ sợ sẽ cứ nghĩ mãi đến chuyện nàng phải đi tỉnh Đông, thế nào cũng không thể bình tĩnh lại được, chi bằng cứ để đứa nhỏ chịu trách nhiệm dời đi sự chú ý của bà thì tốt hơn.
“Được rồi.” Ninh Trường Nhạc cảm thấy lời nàng nói cũng có lý. Chủ yếu là vì ba ngày sau Cố Nghênh Khê đã phải lên đường xuất phát, thành thật mà nói, nàng quả thực cũng muốn có thêm nhiều thời gian ở bên cạnh Tiểu Càn Quân của mình.
Hai người dắt tay nhau suốt chặng đường trở về Tùng Khê viện. Cố Thừa trơ mắt nhìn đôi vợ chồng trẻ ngọt ngọt ngào ngào, ân ân ái ái dắt tay nhau rời đi, còn Dương Uyển Dửu thì đang bế đứa cháu ngoan bên cạnh kiên nhẫn dỗ dành. Chỉ có một mình ông lão cô đơn, uất ức lại bất lực bị thương là không ai đoái hoài, cảm giác mấy cục u trên đầu lại càng thêm đau nhức.
Trên đường đi, Cố Nghênh Khê nói với phu nhân nhà mình rất nhiều lời, trọng điểm đều là những sự sắp xếp và chuẩn bị cho ngày hôm nay.
Ninh Trường Nhạc chỉ lặng lặng lắng nghe. Nàng biết, Tiểu Càn Quân nhà mình là đang dùng phương pháp này để nói với nàng rằng đừng lo lắng.
“Phu nhân, đang nghĩ… gì thế?” Cố Nghênh Khê nghiêng đầu, thấy phu nhân cứ thất thần suốt, biết đối phương không nghiêm túc nghe mình nói chuyện, có lẽ trong lòng vẫn đang lo lắng về việc mình sắp rời đi. Thế là nàng liền chuyển biến đề tài, “Phu nhân, hôm nay… muốn ăn… món gì?”
“Không, ta không nghĩ gì cả.”
Ninh Trường Nhạc hoàn hồn, “Ăn gì cũng được.”
Nàng không có khẩu vị, cũng chẳng có tâm trí đâu mà ăn.
“Vậy… hôm nay… làm món… râu rồng nướng, còn có… thịt kho tàu… móng giò heo nữa!” Hai mắt Cố Nghênh Khê hưng phấn sáng rực lên, “Hôm nay… vất vả rồi, đói bụng quá ~ muốn ăn thịt!”
Có lẽ là bị nhiễm bởi tâm trạng của Cố Nghênh Khê, Ninh Trường Nhạc cũng vực dậy tinh thần. Dù sao thì Tiểu Càn Quân nhà nàng cũng chỉ còn có thể ăn với nàng vài bữa cơm, tổng không thể để những ngày bầu bạn cuối cùng này nàng cứ mãi giữ khuôn mặt u sầu chứ?
“Được ~ vậy để nhà bếp nhỏ làm thêm món gà hấp, cho nàng ăn thịt đến no nê thì thôi!”
Ninh Trường Nhạc nghĩ bụng, để nàng ăn nhiều thịt một chút cũng tốt. Chuyến đi này không biết phải mất bao lâu, trên đường đi e là phải chịu không ít gian khổ, mà Tiểu Càn Quân nhà nàng từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu khổ cực bao giờ.
Kết quả là giờ đây đột nhiên phải chịu một vớ khổ cực lớn, vừa phải đi diệt phỉ bình loạn, vừa phải chỉnh đốn quan trường tỉnh Đông, sợ rằng đến việc ăn một bữa cơm tử tế cũng trở thành điều xa xỉ.
“Đa tạ… phu nhân.” Cố Nghênh Khê quay đầu, “bẹp” một cái hôn lên má phu nhân nhà mình, “Vẫn là… phu nhân… thương ta nhất.”
“Được rồi ~ cái miệng nhỏ thật khéo dối gạt người.”
Đến khi Dương Uyển Dửu hoàn hồn lại thì đã sớm không thấy bóng dáng đứa con gái ngốc nghếch vô tâm kia đâu nữa.
Thôi bỏ đi, đôi phu thê trẻ sắp sửa phải xa nhau một thời gian dài như vậy, cứ để tụi nó có thêm thời gian ở riêng bên nhau đi.
Dương Uyển Dửu cũng biết chuyện này đã thành cục diện định sẵn, có náo loạn thế nào cũng không thể cứu vãn, bà bất đắc dĩ thở dài một tiếng, bế đứa cháu ngoan định bụng quay về dùng bữa.
Cố Thừa liền trơ mắt nhìn Dương Uyển Dửu bế Cố Tinh Dập quay người hiên ngang rời đi, căn bản đã quên mất nơi này còn có một ông lão cô độc, tủi thân lại bất lực bị thương.
Nhưng ông không dám náo loạn, sợ một lát nữa liền bị phu nhân nhà mình tống cổ ra khỏi Hầu phủ.
Chao ôi, phu nhân không thương, nữ nhi không yêu, đến cả đứa cháu ngoan cũng chẳng thèm quan tâm đến người làm gia gia này, số ông sao mà khổ quá đi thôi …
Ngày hôm sau, Cố Nghênh Khê trực tiếp dẫn theo ba vị tỷ muội Ninh thị cùng đến Phi Kỵ Doanh tiếp nhận chức vụ. Ba ngày này nàng không cần phải lên triều, chỉ cần ở trong quân doanh chuẩn bị thật tốt mọi sự sắp xếp trước khi xuất quân là được.
Không ngờ Sở Tri Quyến cũng đến từ rất sớm. Khi mấy người gặp mặt, Sở Tri Quyến tuy đối với người khác chẳng có sắc mặt tốt gì, nhưng đối với Cố Nghênh Khê lại vô cùng thân cận.
“Tiểu tỷ tỷ ~” vừa nhìn thấy Cố Nghênh Khê, nàng ta liền vô cùng hưng phấn chạy tới, chuẩn bị ôm chầm lấy Cố Nghênh Khê một cái thật lớn.
Nào ngờ Cố Nghênh Khê lại lùi về sau nửa bước, còn thuận tay đẩy Ninh Trường Thanh đang đứng một bên vào lòng Sở Tri Quyến.
“???”
Hai người bỗng nhiên ôm lấy nhau một cách đầy vô lý, lúc này đều có chút ngơ ngác.
“Ngại… quá, ta… lỡ tay.” Cố Nghênh Khê sờ sờ mũi, có chút ngượng ngùng. Nàng vốn không quen tiếp xúc da thịt với người khác, vừa thấy Sở Tri Quyến lao đến ôm, cơ thể liền theo bản năng mà đưa ra phản ứng.
Còn về phần tại sao lại thuận tay đẩy Ninh Trường Thanh vào lòng Sở Tri Quyến, cái này… nàng cũng không giải thích rõ ràng được, chỉ có thể nói là lỡ tay mà thôi.
“Khụ khụ ~” Ninh Trường Thanh chủ động rời khỏi cái ôm của Sở Tri Quyến, cử chỉ vô cùng nho nhã lễ độ, “Bái kiến Sở Giáo úy.”
Sau đó, nàng còn vô cùng nghiêm túc lên tiếng sửa lại cách xưng hô vừa rồi của Sở Tri Quyến, “Sở Giáo úy nên xưng hô là Tướng quân.”
“Dù sao đây cũng là ở trong quân doanh, nên dựa theo chức cấp mà xưng hô mới đúng.”
Rất tốt, rất nghiêm túc, nói năng có sách mách có chứng.
Sở Tri Quyến không thể phản bác, nhưng trong lòng tổng thấy khó chịu, đặc biệt là vừa rồi còn không cẩn thận ôm phải một Càn Nguyên. Đều là Càn Nguyên cả, khi hai người ôm lấy nhau, tín hương chịu kích thích liền theo bản năng tỏa ra, bài xích lẫn nhau, điều này khiến Sở Tri Quyến không mấy thoải mái.
“Hừ, bổn vương biết rồi, cần ngươi nhiều lời sao?” Sở Tri Quyến tức giận đáp trả một câu.
Ninh Trường Thanh đối với thái độ của nàng ta không có phản ứng gì, cho dù bị nói kháy một câu, nàng vẫn vô cùng bình tĩnh.
Phía sau, Ninh Trường Kỳ và Ninh Trường Thứ liếc nhìn nhau một cái, rồi hướng về phía Sở Tri Quyến hành lễ: “Bái kiến Sở Giáo úy.”
“Tiểu…” Sở Tri Quyến không thèm lý tới bọn họ, quay đầu lại vốn định tiếp tục chào hỏi Cố Nghênh Khê, nhưng vừa mới thốt ra một chữ thì lời nói của Ninh Trường Thanh vừa rồi lại vang lên bên tai, “Cố Tướng quân hảo.”
Cố Nghênh Khê cười tủm tỉm gật đầu, “Tiểu Cố… Tướng quân, nghe… cũng bùi tai lắm.”
Sở Tri Quyến nghẹn lời, nàng ta vốn đâu muốn gọi là Tiểu Cố Tướng quân? Nàng rõ ràng là muốn gọi là tiểu tỷ tỷ kia mà, ngặt nỗi ở trong quân doanh phải tuân thủ quy củ, nếu không sẽ gieo thêm phiền phức cho tiểu tỷ tỷ.
Thế là nàng ta bĩu môi, cũng không phản bác nữa mà chấp nhận cách xưng hô này. Nếu tiểu tỷ tỷ đã nói nghe bùi tai, vậy thì sau này cứ gọi là Tiểu Cố Tướng quân vậy.
“Tiểu Cố Tướng quân, hôm nay ta đến tiếp nhận chức vụ, ngươi cứ việc sắp xếp! Ta cái gì cũng có thể làm được.” Đôi mắt Sở Tri Quyến linh hoạt đảo quanh, nóng lòng muốn biểu hiện bản thân.
Nàng ta sớm đã nghe hoàng đế tỷ tỷ nói qua, chuyến đi tỉnh Đông này của bọn họ là để làm việc lớn. Cơ hội kiến công lập nghiệp mà nàng khát khao bấy lâu nay rốt cuộc cũng tới rồi.
Quả nhiên không hổ là tiểu tỷ tỷ của nàng, đi theo Cố Nghênh Khê là chuẩn không cần chỉnh!
Cố Nghênh Khê vẫy vẫy tay, gọi một vị phó tướng tới để sắp xếp cho bọn họ, “Vị này là… Liễu Thiên Cùng, Liễu Tướng quân, các ngươi… nghe theo… sự sắp xếp của hắn.”
“Ủa?” Sở Tri Quyến có chút ngốc lăng.
Liễu Thiên Cùng chủ động lên tiếng: “Mời vài vị đi theo mạt tướng.”
“Khoan… khoan đã! Ta muốn đi theo Tiểu Cố Tướng quân, ta không đi nơi khác đâu.” Sở Tri Quyến không vui, nàng ta chỉ muốn đi theo Cố Nghênh Khê mà thôi.
“Không được, Sở Giáo úy, ở trong quân doanh… phải phục tùng… sự sắp xếp của… cấp trên.”
Cố Nghênh Khê hiếm khi nghiêm nghị, trong mắt lộ ra vẻ không đồng tình, trông có vẻ vô cùng bất mãn trước lời nói tùy hứng của vị Tiểu vương gia này.
“Được… được rồi.” Sở Tri Quyến vừa nhìn thấy biểu tình đó của nàng liền giống như chuột gặp mèo, ngoan ngoãn nghe lời, không muốn làm Cố Nghênh Khê ghét bỏ mình.
Ninh Trường Kỳ và Ninh Trường Thứ ở phía sau lặng lẽ thì thầm to nhỏ: “Này, vị Tiểu vương gia này chẳng phải trong truyền thuyết tính khí vô cùng thất thường, kiêu ngạo lắm sao? Sao lại nghe lời vị muội phu này của chúng ta như vậy chứ?”
Ninh Trường Thứ kéo kéo tay áo của nàng, ánh mắt ra hiệu về phía bóng lưng của trưởng tỷ Ninh Trường Thanh ở phía trước, “Ngươi câm miệng lại đi.”
Ninh Trường Kỳ bĩu môi, rốt cuộc vẫn là sợ hãi trưởng tỷ nổi trận lôi đình, không dám nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn đi theo mọi người rời đi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận