Chương 4

Sáng sớm, Minh Tư An đi xe buýt đến gần Quảng trường Giao dịch. Nơi này được mệnh danh là thiên đường tài chính của Cảng Giang, cũng là nơi tập trung các văn phòng luật cao cấp.
Người Cảng Giang khi đi kiện tụng thường lựa chọn hai nơi: giới nhà giàu chọn Quảng trường Giao dịch, còn những ai muốn tìm nơi giá cả phải chăng hơn thì chọn khu Giao Long.
Cô đi xe buýt từ Đại học Cảng Giang mất khoảng mười phút, đến văn phòng luật Hạ Dĩ Nịnh lúc 8 giờ 59 phút. Nhìn logo hình quả cam lớn, cô thẫn thờ một chốc. Rõ ràng đơn xin nghỉ việc đã nộp rồi, kết quả cuối cùng vẫn phải quay lại.
Nhìn thấy cô, ánh mắt mọi người trong văn phòng luật thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Đã nghỉ việc rồi, sao tự dưng lại xuất hiện ở đây?
Nhưng không ai tiến lên hỏi han, mọi người đều lo làm việc của mình, ngó lơ sự xuất hiện của cô.
Minh Tư An đi theo sơ đồ chỉ dẫn trong đầu để tới phòng thư ký. Chiếc bàn làm việc chiếm diện tích lớn nhất trong phòng chính là vị trí của trưởng nhóm thư ký. Phòng có tổng cộng mười hai chỗ ngồi, còn bàn của cô nằm ở góc khuất nhất.
Cô thở dài một tiếng trong lòng, bước đến trước mặt trưởng nhóm, khẽ gọi: “Trưởng nhóm.”
Đối phương chỉ liếc nhìn cô một cái rồi đưa cho cô một xấp tài liệu: “Đi làm thủ tục báo tăng ca lại trước đi. Tháng này cô bị cắt toàn bộ tiền chuyên cần và phúc lợi. Ngoài ra, đống tài liệu này tôi cần trước giờ nghỉ trưa.”
Không một lời thừa thãi, càng không có lấy một câu khách sáo xã giao.
“Vâng, thưa trưởng nhóm.”
Minh Tư An không cảm thấy cách xử lý này có vấn đề gì, cô đúng là đã tự ý bỏ làm ba ngày.
Trở về chỗ ngồi, cô tùy tay lật xem xấp tài liệu, không ngờ lại là yêu cầu cô soạn thảo văn bản pháp lý.
Trước đây khi nguyên chủ ở văn phòng luật, cô ta chỉ toàn làm những việc như căn chỉnh văn bản, đối chiếu, đóng tập tư liệu. Việc soạn thảo chưa bao giờ đến lượt cô ta. Mới cách có ba ngày mà phòng thư ký đã bắt đầu coi trọng cô rồi sao?
Sự việc bất thường tất có điều gian trá.
Minh Tư An không phải lính mới nơi công sở. Kiếp trước cô là một luật sư thực thụ, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ liền vào làm tại một văn phòng luật top đầu Red Circle. Sau đó vì xảy ra chút chuyện, cô buộc phải nghỉ việc về nhà mở văn phòng riêng, chủ yếu làm luật sư bảo vệ quyền lợi phụ nữ và người lao động.
Cô xuyên sách là do nhận một vụ kiện mà trong mắt mọi người là không nên nhận, dẫn đến việc bị trả thù, gặp tai nạn trên đường chạy trốn.
Cô nhận thấy luật pháp thế giới này không khác biệt mấy so với những gì cô từng học, điểm khác biệt lớn nhất là có thêm các bộ luật liên quan đến ABO, và Cảng Giang có hệ thống pháp luật riêng.
Kiếp trước khi còn ở văn phòng luật top đầu, cô từng tiếp nhận các vụ án hợp tác giữa hai vùng lãnh thổ nên không hề xa lạ với hệ thống luật tương tự. Đối chiếu với luật pháp thế giới này tuy có điểm khác biệt, nhưng cộng thêm ký ức của nguyên chủ, cô tiếp thu rất nhanh.
Nguyên chủ vốn là một học bá, năm 18 tuổi đã trở thành Á khoa kỳ thi THPT toàn tỉnh, Thủ khoa toàn thành phố. Vì học bổng của Đại học Cảng Giang nên cô ấy mới chọn học tại đây.
Thực tế, chương trình cử nhân của cô ấy kéo dài 5 năm, sau hai năm rưỡi sẽ chuyển sang Đại học Yến Kinh để học luật nội địa.
Đối với Minh Tư An, việc nguyên chủ có thể học thuộc lòng kiến thức trong sách như một cỗ máy tra điều luật di động là một lợi thế lớn. Bản thân cô lại có 7 năm kinh nghiệm làm việc tại văn phòng luật top đầu và 3 năm mở văn phòng tại huyện nhỏ.
Văn phòng luật lớn chú trọng hiệu suất, tập trung vào các dịch vụ pháp lý cao cấp và phức tạp; còn ở huyện nhỏ chủ yếu là mảng tranh tụng truyền thống, chú trọng thực tế và các mối quan hệ nhân tình thế thái hơn.
Dù ở văn phòng lớn hay ở huyện nhỏ, Minh Tư An đều học hỏi được rất nhiều. Với 10 năm kinh nghiệm làm việc cộng thêm nền tảng từ trường đại học danh tiếng, chỉ cần cô không tự hủy hoại bản thân thì việc trở thành một luật sư có chút tiếng tăm trong tương lai là điều chắc chắn.
Chỉ là soạn thảo một văn bản pháp lý thôi, chẳng có gì làm khó được cô.
Tuy nhiên, người khác lại không biết năng lực thật của cô. Việc soạn thảo pháp lý đơn giản đối với nguyên chủ thì dễ, nhưng đây lại là hồ sơ phân chia tài sản, nhìn độ dày này chắc chắn là của một gia đình đại gia. Giao một việc như vậy cho một sinh viên thực tập năm hai, đối phương cũng thật liều lĩnh.
Trong vụ án phân chia tài sản nhà họ Hứa lần này, Hạ Dĩ Nịnh không chỉ giành được lợi ích tuyệt đối cho thân chủ của mình, mà với tư cách là một luật sư tư vấn không tranh tụng, nàng còn thể hiện xuất sắc trong các vụ kiện tụng phái sinh, mang về cho văn phòng luật không ít hợp đồng.
Minh Tư An từng làm mảng tư vấn khi ở văn phòng luật lớn, nhưng khi về huyện nhỏ thì chắc chắn phải ra tòa biện hộ. Cho nên cô biết rõ một luật sư tư vấn khi ra tòa sẽ khó khăn thế nào, bởi đối thủ phải đối mặt không chỉ là thẩm phán mà còn là luật sư tranh tụng chuyên nghiệp của bên kia.
Nhìn xấp tài liệu trên tay là biết độ khó của vụ án. Việc phân chia tài sản của hào môn chưa bao giờ là dễ dàng, và tuyệt đối không phải là việc mà một thực tập sinh như cô có thể làm.
Trưởng nhóm đưa tài liệu này cho cô là muốn làm khó dễ sao? Loại chuyện này kiếp trước cô gặp không thiếu, lần nào cô cũng dùng thực lực để vỗ mặt đối phương. Gặp phải bắt nạt nơi công sở, thực lực chính là vũ khí phản công tốt nhất.
Dĩ nhiên, phải biết dùng thực lực để phản công một cách khôn ngoan chứ không phải đâm đầu vào đối đầu mù quáng.
Minh Tư An đi đến phòng hành chính để làm thủ tục hết nghỉ phép. Suốt quá trình không ai làm khó cô, nhưng cũng chẳng ai cho cô một sắc mặt tốt, tất cả đều là kiểu làm việc công ra công tư ra tư. Đồng nghiệp giữa các phòng ban có cảm giác giữ khoảng cách rất rõ ràng.
Rất tốt, cô vẫn thích môi trường làm việc kiểu này, chỉ là cô vừa mới trở về mà trưởng nhóm đã đào hố bẫy cô rồi.
Trên đường từ phòng hành chính trở lại văn phòng, cô cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình. Cô ngẩng đầu nhìn lên, hai người chạm mắt nhau một giây, cô liền dời tầm mắt đi chỗ khác.
Người phụ nữ này, màn kịch nàng diễn ở quán bar hôm đó cô vẫn chưa hiểu rõ ý đồ là gì, hai người cứ giữ khoảng cách xa một chút thì hơn.
Văn phòng luật An Nịnh có hai tầng, từ bên trong có cầu thang lên tầng hai. Nơi đó là phòng làm việc của các luật sư cấp cao, trong đó một nửa diện tích thuộc về Hạ Dĩ Nịnh.
Cô không biết phía trên trông như thế nào. Vừa rồi dáng vẻ Hạ Dĩ Nịnh đứng tựa vào lan can nhìn xuống dưới giống hệt như một vị nữ vương đang nhìn xuống thần dân của mình. Không phải kiểu cao cao tại thượng, mà là coi chúng sinh như nhau; hoặc nói là thần nữ thì hợp hơn, nhưng ánh mắt cô ta lại chẳng có chút lòng trắc ẩn thương xót chúng sinh nào.
Minh Tư An hít sâu một hơi, ép bản thân cắt đứt dòng suy nghĩ. Sao mới nhìn một cái mà trong đầu đã nảy ra lắm ý nghĩ thế này.
Trở lại vị trí làm việc, máy tính của cô vẫn chưa được chuyển trả về. Minh Tư An chỉ đành lấy laptop cá nhân ra, nghiêm túc bắt đầu soạn thảo văn bản pháp lý. Chưa đến 11 giờ cô đã soạn xong văn bản, nhưng cô không rà soát đối chiếu hay căn chỉnh định dạng, cũng không có ý định nộp lên ngay.
Minh Tư An hài lòng kiểm tra lại văn bản một lượt, rồi đứng dậy ra ngoài lấy một ly cà phê.
Còn chưa đến giờ nghỉ trưa, trưởng nhóm Bảo Kiệt đã gọi giật giọng cô một tiếng: “Việc tôi giao làm xong chưa?”
Cô đứng dậy đi qua: “Xin lỗi, chưa xong.”
Gương mặt lạnh lùng của Bảo Kiệt thoáng hiện lên vẻ giận dữ: “Minh Tư An, đây là văn phòng luật. Soạn thảo một văn bản pháp lý mà ba tiếng đồng hồ không xong sao? Không đảm nhận được công việc này thì tự cuốn gói rời đi.”
Nói xong, gã còn dùng tiếng Quảng Đông chửi thề một câu: “Chiếm hố xí mà không đi đại tiện).”
Gương mặt Minh Tư An lạnh tanh. Tưởng cô thèm quay lại đây chắc?
Một văn bản pháp lý đơn giản thì có biểu mẫu sẵn, còn một vụ án phân chia tài sản dày cộp thế này, ngay cả luật sư có kinh nghiệm nhiều năm cũng không thể làm xong trong một buổi sáng.
Cô lạnh giọng hỏi: “Trưởng nhóm vừa nói gì cơ?”
Dường như không ngờ cô sẽ vặn hỏi lại, Bảo Kiệt ngượng ngùng một chốc rồi nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng: “Nghe không hiểu à?”
Minh Tư An nghe ra lời chửi rủa của Bảo Kiệt, cô cũng chẳng thèm nhẫn nhịn: “Trưởng nhóm là đang muốn đuổi việc tôi đúng không?”
Sắc mặt Bảo Kiệt cứng đờ. Đầu tiên, gã không có thẩm quyền này. Tiếp theo, gã không hiểu vì sao Minh Tư An đã rời đi rồi mà vẫn có thể quay lại. Gã vốn định sắp xếp cho con của một người bạn vào đây, đã hứa hẹn xong xuôi, kết quả công chuyện lại không thành.
Văn phòng luật An Nịnh tuy không phải văn phòng luật thuộc top đầu, nhưng nó là văn phòng dưới trướng tập đoàn Hạ thị, có thể vào đây thực tập thì tương lai sẽ rất rộng mở.
Gã không rõ ai là người dàn xếp cho Minh Tư An quay lại, nhưng gã có thể ép cô chủ động xin nghỉ việc chứ không phải sa thải cô, vì nếu làm ầm lên thì gã là người đuối lý.
Nào ngờ Minh Tư An chẳng thèm đợi gã lên tiếng, quay người bước thẳng ra khỏi phòng làm việc, dáng vẻ như muốn đi đến phòng hành chính.
Không phải chứ, cô ta mới đến có nửa ngày, chẳng lẽ định đến phòng hành chính làm thủ tục đòi nửa ngày lương sao?
Bảo Kiệt vội vàng đuổi theo, giữ chặt cánh tay cô lại.
“Buông tay ra, nếu không tôi sẽ kiện anh tội quấy rối.” Minh Tư An dứt khoát lên tiếng.
Mấy chiêu trò lắt léo nơi công sở cô hiểu quá rõ, đặc biệt là ở các văn phòng luật cao cấp, mọi người đều giữ thể diện nên sẽ không thật sự làm rùm bén lên. Nhưng cô thì khác, cô vốn không muốn ở lại, hiện tại cô chỉ là một đứa sinh viên năm hai nghé con không sợ cọp.
Nếu chuyện làm lớn chuyện, người chịu thiệt hơn sẽ là Bảo Kiệt, cho nên đối phương mới kéo cô lại, không muốn chuyện này truyền ra khỏi phòng làm việc.
Nếu đối phương không chửi bới cô, hai bên giữ thể diện cho nhau thì cô trực tiếp từ chức là xong. Bảo Kiệt đã mở miệng bẩn thỉu thì đừng trách cô làm chuyện này vỡ lở.
Động tĩnh của hai người thu hút không ít ánh mắt của mọi người xung quanh. So với sự ngó lơ hồi sáng thì xem náo nhiệt vẫn thú vị hơn nhiều.
“Minh Tư An, lên đây.”
Minh Tư An còn chưa kịp tung chiêu thì Hạ Dĩ Nịnh bỗng nhiên xuất hiện bên lan can tầng hai, gọi cô một tiếng.
Bảo Kiệt vội vàng buông tay ra, tất cả mọi người lập tức giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Minh Tư An biết, chuyện này đến đây là dừng rồi.
Hạ Dĩ Nịnh không biết có gắn thiết bị định vị trên người cô không nữa, sao biết rõ cô định làm gì thế, hay là biết hôm nay cô sẽ kiếm chuyện để từ chức? Thật ra nếu Jack không làm khó cô, cô cũng chưa tìm được lý do hợp lý để từ chức ngay lập tức.
Giờ ý đồ đã bị phát hiện, muốn làm gì tiếp theo cũng khó khăn rồi.
Aaaa!
Trong lòng Minh Tư An gào thét như một con hải ly, cô lê từng bước chân nặng nề đi lên lầu tìm người phụ nữ đáng ghét Hạ Dĩ Nịnh kia.
[Lời tác giả] Minh Tư An: Không nghe, không nghe, quyết không nghe!
Hạ Dĩ Nịnh: Ấu trĩ…

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ