Chương 21

Cửa phòng VIP mở ra, Cố Tinh, Trịnh Giai Hinh và Vu Nhu bước ra ngoài.
Minh Tư An đang đứng ngoài cửa. Cố Tinh đi ngang qua cô, bỗng nhiên đưa cho cô một tấm danh thiếp: “Cần gì thì liên hệ với tôi.”
Minh Tư An: “?”
Liên hệ với cô ta làm gì chứ? Nhìn tấm danh thiếp trong tay, cô có cảm giác như đang ở một nơi không có thùng rác, bị gió thổi một mảnh rác bẩn vào tay, vứt đi cũng dở mà giữ lại cũng không xong.
Hoắc Kỳ bước ra ngoài, ra hiệu cho Minh Tư An đi vào, nhưng cô vội vàng lắc đầu, tỏ ý mình sẽ không vào.
Hạ Dĩ Nịnh xoay ghế lại, ánh mắt chạm nhau, nàng ra lệnh: “Minh Tư An, vào đây.”
“Vào nhanh đi, kẻo lát nữa Luật sư Hạ tức giận thì khổ.”
Miệng thì nói có vẻ căng thẳng, nhưng trong mắt Hoắc Kỳ lại tràn ngập sự hóng hớt, muốn xem kịch hay.
Minh Tư An nhấc chân, từng bước một đi đến bên chiếc bàn tròn.
Cô ngoái lại nhìn Hoắc Kỳ một cái, ánh mắt cầu cứu: Lại đây đi, chị cũng lại đây đi chứ!
Hoắc Kỳ lắc đầu, cô ấy còn lâu mới vào, đứng ở cửa xem kịch vui hơn nhiều.
Thế nhưng, Hạ Dĩ Nịnh liếc cho cô ấy một cái lạnh thấu xương, sợ tới mức Hoắc Kỳ vội vàng đóng sầm cửa lại. Thế là xong, chẳng còn kịch hay mà xem nữa.
Minh Tư An: “……”
“Luật sư Hạ.”
Tổ trưởng Hoắc đúng là quá nhát gan, rốt cuộc thì đang sợ cái gì cơ chứ, lại bỏ mặc cô và Hạ Dĩ Nịnh ở riêng với nhau thế này.
Hạ Dĩ Nịnh liếc nhìn tấm danh thiếp trong tay cô: “Vứt đi.”
“Hả?”
Minh Tư An ngớ người một lát, đang định vứt tấm danh thiếp đi thì sực tỉnh: Không đúng, tại sao cô phải nghe lời Hạ Dĩ Nịnh chứ?
Chẳng hiểu sao mỗi khi Hạ Dĩ Nịnh cất lời, luôn khiến người ta bất giác muốn tuân lệnh.
“Người ta đã cất công đưa danh thiếp, vứt đi thì không hay lắm nhỉ?” Cô cố gắng từ chối một cách khéo léo.
Hạ Dĩ Nịnh gõ gõ lên bàn, ra hiệu cho cô tiến lại gần. Minh Tư An không nghĩ ngợi nhiều mà bước tới.
Hạ Dĩ Nịnh rút tấm danh thiếp khỏi tay cô, chẳng biết từ lúc nào đã cầm sẵn chiếc bật lửa. Nàng châm lửa đốt tấm danh thiếp, ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt, trông ma mị mà lại đầy cuốn hút.
Minh Tư An nhướng mày, thực ra cô không thấy việc Hạ Dĩ Nịnh đốt danh thiếp có vấn đề gì to tát, nhưng ngoài miệng lại chọc: “Sao thế, Luật sư Hạ đang ghen à?”
Đợi khi về trường, nhất định cô phải xin thỉnh giáo xem làm một bad girl là như thế nào.
Đôi mắt sáng của Hạ Dĩ Nịnh hơi nheo lại, tỏa ra một luồng khí áp bức người: “Không được sao?”
Trong đầu Hạ Dĩ Nịnh lúc này tràn ngập những hình ảnh từ giấc mơ. Minh Tư An đáng lẽ phải thuộc về nàng, yêu hay không yêu có quan trọng gì, một khi đã thuộc về nàng thì phải nằm gọn trong tầm kiểm soát của nàng.
Những giấc mơ lặp lại mỗi ngày chính là quá trình nàng và Minh Tư An thấu hiểu và yêu nhau. Trong mơ, nàng yêu Minh Tư An, nhưng ở hiện thực, nàng hoàn toàn không yêu con người này.
Thế nhưng, tại sao nàng lại phải chìm đắm trong mớ bòng bong yêu với chả không yêu cơ chứ? Chỉ cần biến Minh Tư An thành của mình là xong.
Theo cốt truyện trong mơ, Minh Tư An giống hệt như bây giờ, hết lần này đến lần khác muốn trốn chạy khỏi nàng. Bọn họ yêu nhau trong sự giằng xé của số phận. Nhưng tại sao nàng lại phải đi theo cái cốt truyện đó? Cứ trực tiếp giam cầm Minh Tư An bên cạnh, chặn đứng mọi đường lui của cô chẳng phải tốt hơn sao.
Ban đầu, Hạ Dĩ Nịnh chỉ nghĩ rằng sự tồn tại của Minh Tư An sẽ bị một số người nhà họ Hạ lợi dụng, vì thế nàng mới ký hợp đồng với Minh Tư An. Nhưng theo diễn biến của cốt truyện trong mơ, nàng lại bắt đầu nảy sinh những ý định tiến xa hơn.
Nghe Hạ Dĩ Nịnh hỏi ngược lại, Minh Tư An chẳng biết phải trả lời ra sao.
Cô lùi lại nửa bước, nhẩm tính xem từ đây chạy ra đến cửa mất mấy giây, chắc Hạ Dĩ Nịnh sẽ không kịp gọi giật cô lại đâu nhỉ.
Nhưng cô chưa kịp hành động thì Hạ Dĩ Nịnh đã bỗng nhiên đứng dậy, tiến đến áp sát ngay trước mặt cô. Vì đi giày đế bằng nên Minh Tư An trông thấp hơn đôi chút so với Hạ Dĩ Nịnh đang mang giày cao gót.
Căn phòng VIP chìm trong yên lặng, không hề lọt một chút âm thanh chát chúa nào của tiếng nhạc bên ngoài.
Cô ghét nhất là bị người khác nhìn bằng ánh mắt bề trên, nhưng tại sao khi bị Hạ Dĩ Nịnh nhìn như thế, cô lại cảm thấy có chút… kích thích?
Minh Tư An nhanh chóng lùi về sau một bước: “Làm gì thế?”
Cô đón lấy ánh nhìn của Hạ Dĩ Nịnh. Nhìn vào đôi mắt có hồn kia, cô bất giác thẳng lưng lên. Chẳng hiểu sao đáy lòng lại bị rung động, một cảm giác tê dại lan tỏa khiến cả người cô trở nên mềm nhũn.
Cổ họng bất giác nuốt khan, trong lòng dâng lên một chút khát vọng mơ hồ. Đó là hương vị thanh ngọt của rừng tuyết tùng. Cơ thể cô bắt đầu dâng lên một luồng nhiệt khô nóng, cổ họng khô khốc đến mức chỉ muốn ực ngay một ly nước đá lớn.
Hạ Dĩ Nịnh từng bước tiến lại gần, cho đến khi bắp chân Minh Tư An đụng phải thành sofa.
Hạ Dĩ Nịnh vẫn không dừng lại. Minh Tư An ngã ngồi xuống ghế, khoảng cách giữa hai người lúc này thật sự quá gần.
Tối nay lúc tắm, cô đã thay một miếng dán ức chế loại thường vì nghĩ rằng đêm nay sẽ không chạm mặt Hạ Dĩ Nịnh. Thế mà bây giờ hai người gần như dính sát vào nhau, cô có thể ngửi thấy rõ mồn một mùi pheromone của người kia.
Cô cảm nhận được pheromone của chính mình đang hơi xao động, tựa như làn gió nhẹ thổi qua mặt nước, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, dường như có thứ gì đó đang khao khát được hòa quyện vào nhau.
Hạ Dĩ Nịnh lúc này mới đúng chuẩn là nhìn từ trên cao xuống, chỉ thiếu nước quỳ một gối lên sofa nữa thôi.
Hạ Dĩ Nịnh dừng việc áp sát lại. Nàng cảm nhận được tuyến thể của mình đang sưng tấy. Không thể đến gần thêm nữa, nếu không sẽ tự rước họa vào thân.
“Không được nhúc nhích.” Hạ Dĩ Nịnh lạnh lùng ra lệnh.
Còn lâu mới nghe! Minh Tư An vừa định đứng dậy lách sang một bên thì nhận ra Hạ Dĩ Nịnh không hề nói đùa. Bàn tay người kia đột ngột đè chặt lên vai cô, rồi chầm chậm cúi người xuống.
Trong đầu cô chợt lóe lên một thành ngữ: kề tai cọ má.
Minh Tư An theo bản năng ngoảnh mặt sang một bên, nhưng lại bị Hạ Dĩ Nịnh bóp lấy cằm: “Chẳng ngoan chút nào.”
Ngay khi cô tưởng Hạ Dĩ Nịnh sẽ làm thêm hành động gì đó, đối phương lại đột ngột đứng thẳng dậy lùi ra xa. Làn gió lướt qua mặt, mang theo hương thơm thanh mát giòn tan và ngọt ngào của tuyết tùng rời đi.
Thất vọng? Trống vắng? Có lẽ là cả hai.
Minh Tư An cảm thấy những cảm xúc đang len lỏi trong lòng mình lúc này thật nực cười. Cô vội vã đứng phắt dậy khỏi sofa, hốt hoảng chạy thẳng về phía cửa phòng.
“Minh Tư An.”
Hạ Dĩ Nịnh bỗng nhiên gọi giật lại. Động tác nắm lấy tay nắm cửa chuẩn bị kéo ra của Minh Tư An khựng lại một nhịp, chờ đợi câu tiếp theo.
“Cô đang sợ tôi à?”
Không, cô không sợ Hạ Dĩ Nịnh, cô chỉ sợ cốt truyện tất sát. Theo diễn biến của cuốn tiểu thuyết, Hạ Dĩ Nịnh sẽ gi3t cô. Cho dù không tự tay ra tay thì nàng cũng là nguyên nhân chính.
Thực ra, việc ném xác nguyên chủ chìm xuống đáy biển không phải do Hạ Dĩ Nịnh làm, mà là do tên nam chính Vệ Khâm gây ra. Ban đầu rất nhiều độc giả tưởng đây là tiểu thuyết đại nữ chủ vô CP, thế mà đùng một cái lại nhảy ra một gã nam chính khiến ai nấy đều phẫn nộ, khu vực bình luận hoàn toàn thất thủ.
Chẳng ai muốn đọc tuyến nam chính trong một bộ truyện đại nữ chủ cả, cho dù nam chính này chỉ đóng vai trò như một người công cụ. Về sau, tác giả bị mắng mỏ thậm tệ đến mức bỏ luôn tuyến tình cảm, dứt khoát viết nốt sự nghiệp của nữ chính rồi vội vàng kết truyện.
Thế nên cũng chẳng có cách nào xác định Vệ Khâm rốt cuộc có phải là nam chính hay không.
Chỉ có thể nói là tác giả từng muốn viết, nhưng đến cuối cùng đành phải làm một cái kết mở. Dù vậy, đại bộ phận độc giả đều cho rằng nam chính thực chất không tồn tại, bởi vì tuyến tình cảm của hai người quá ít ỏi, căn bản chỉ là gượng ép ghép đôi. Vệ Khâm từng bày tỏ sự ái mộ của mình, nhưng nữ chính Hạ Dĩ Nịnh thì không. Cùng lắm nàng chỉ coi anh ta như một người được tách ra từ phe đối địch mà thôi.
Hơn nữa, Vệ Khâm là đối tượng mà nhà họ Hạ chọn cho Hạ Dĩ Nịnh. Nhưng Hạ Dĩ Nịnh lại nghĩ anh ta là tay trong do nhà bác cả cài cắm vào bên cạnh mình để nằm vùng. Bởi vậy, nàng đã nhanh chóng tìm một người khác để kết hôn, và đó chính là nguyên chủ.
Lúc bấy giờ, bà nội của Hạ Dĩ Nịnh cũng là gia chủ nhà họ Hạ đang bệnh nặng. Bà yêu cầu thế hệ thứ ba của nhà họ Hạ trong độ tuổi phù hợp phải mau chóng kết hôn, tốt nhất là sinh con ngay, đặc biệt nhấn mạnh đến Hạ Dĩ Nịnh. Còn về việc tại sao lại nhấn mạnh Hạ Dĩ Nịnh thì tạm thời cô chưa biết.
Tuy nhiên, cũng có thể hiểu được lý do bà nội họ Hạ làm vậy. Việc này giống hệt như các hoàng đế thời xưa chọn người thừa kế: khi thế hệ con cái đã định hình thì phải xem xét đến thế hệ cháu chắt, cũng chính là tương lai.
Hơn nữa, hồi trẻ Hạ Dĩ Nịnh từng tuyên bố sẽ không kết hôn không sinh con, có lẽ đây cũng là một phần nguyên nhân. Để nhận được sự thiên vị về tài nguyên của nhà họ Hạ, Hạ Dĩ Nịnh cho rằng mình không có quyền lựa chọn.
Thực tế, ngay cả mẹ nàng cũng ngầm đồng ý. Họ đều muốn nàng kết hôn, không chỉ làm ngơ trước yêu cầu của bà nội mà còn đổ thêm dầu vào lửa, nhúng tay vào sắp đặt.
Chính vì vậy, Hạ Dĩ Nịnh mới muốn tìm một người dễ kiểm soát để kết hôn. Dù sao cũng chỉ là hôn nhân hợp đồng, sau này ly hôn là xong.
Có điều nàng đã nhìn lầm, bị nguyên chủ một kẻ mang mộng trèo cao làm phượng hoàng lừa gạt. Nếu không nhờ việc thức tỉnh nhận thức về cốt truyện, chắc nàng vẫn nghĩ nguyên chủ là người hiền lành chân thật.
Rốt cuộc thì nguyên chủ diễn quá đạt, dù sau lưng mưu mô xảo quyệt đến đâu, ngoài mặt vẫn tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn. Thêm vào đó, tâm trí của Hạ Dĩ Nịnh đều dồn hết cho sự nghiệp, căn bản chẳng thèm liếc nguyên chủ lấy một cái.
Nguyên chủ lừa Hạ Dĩ Nịnh ra ngoài biển, ngay thời khắc mấu chốt thì Hạ Dĩ Nịnh thức tỉnh cốt truyện, biết được bộ mặt thật của nguyên chủ. Nàng đã dùng kênh tín hiệu trên tàu để liên lạc với Vệ Khâm lúc đó cũng đang ở trên biển, đồng thời tự cứu lấy mình và rời khỏi tàu.
Có lẽ nàng biết rằng một khi Vệ Khâm lên tàu, nguyên chủ chắc chắn sẽ thập tử nhất sinh, nhưng thế thì đã sao chứ?
Đúng như dự đoán của Hạ Dĩ Nịnh, Vệ Khâm một thân một mình lên tàu để tìm cách cứu viện, dùng cờ lê đánh ngất nguyên chủ, sau đó buộc vật nặng vào người nguyên chủ rồi ném chìm xuống đáy biển.
Tiểu thuyết có viết, Vệ Khâm từ lâu đã muốn gi3t nguyên chủ. Chính xác mà nói, anh ta muốn gi3t bất cứ ai có mối quan hệ thân mật bên cạnh Hạ Dĩ Nịnh. Bất kể người đó có phải là nguyên chủ hay không, anh ta cũng sẽ ra tay.
Mặt khác, việc Hạ Dĩ Nịnh một mình tẩu thoát là do không muốn tận mắt chứng kiến cảnh Vệ Khâm ra tay, đồng thời cũng không muốn nợ anh ta một ân tình. Việc dự đoán trước ai đó sẽ làm gì và việc tận mắt chứng kiến là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nàng có thể vì lý do tự vệ mà không can thiệp, nhưng chỉ cần còn ở lại trên tàu thì đó sẽ là một nhược điểm, dễ khiến nàng rơi vào bão dư luận.
Vậy nên, rời đi là lựa chọn tốt nhất.
Hơn nữa, tại sao Vệ Khâm lại xuất hiện trên biển đúng lúc đến vậy? Quá trùng hợp. Cô khó tránh khỏi nghi ngờ rằng Vệ Khâm đã sớm biết tỏng mọi âm mưu của nguyên chủ và chỉ đang chực chờ một cơ hội mà thôi.
Hạ Dĩ Nịnh không chỉ thành công thoát khỏi vòng nguy hiểm, mà còn nắm được nhược điểm hành hung của Vệ Khâm.
Nói chung, nguyên tác có rất nhiều điểm phi lý. Ban đầu tác giả xây dựng hình tượng đại nữ chủ của Hạ Dĩ Nịnh rất tốt, cho đến khi muốn viết nam chính nhưng lại sợ bị chửi, thế là cứ lằng nhằng mãi trong cái mác đại nữ chủ rối rắm. Do đó, cả cốt truyện lẫn cách khắc họa thiết lập nhân vật đều rất nhiều mặt, dù là tình tiết hay tính cách nhân vật đều cực kỳ mâu thuẫn.
Đó cũng là nguyên nhân khiến Hạ Dĩ Nịnh từ một nữ cường nhân dồn tâm vì sự nghiệp biến thành một nữ chính cố chấp, vặn vẹo.
Dù sao mấy thứ đó cũng không phải là trọng điểm. Minh Tư An cảm thấy, ai gi3t nguyên chủ không quan trọng, nguyên chủ vốn đã đáng ch3t rồi. Nhưng có một điều rất rõ ràng: chỉ cần ở gần nữ chính thì kết cục cuối cùng chắc chắn sẽ chẳng tốt đẹp gì. Kẻ thèm khát nữ chính quá nhiều, mà kẻ thù của nàng cũng không ít. Cho dù không bị dìm xuống đáy biển thì cũng sẽ xảy ra những chuyện khác.
Vấn đề chủ yếu nằm ở cốt truyện tất sát này. Minh Tư An không thấy cốt truyện tiểu thuyết này hợp lý chút nào, nhưng ngặt nỗi cô hiện đang sống trong cái cốt truyện ấy, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ bị cốt truyện bức tử.
Vì thế, tránh xa Hạ Dĩ Nịnh vẫn luôn là mục tiêu hàng đầu của cô.
Hạ Dĩ Nịnh hỏi cô có phải đang sợ cô ấy không. Chẳng hẳn là sợ, được sống lại một lần vốn đã là nhặt về một cái mạng, có thể sống yên ổn thì ai lại muốn ch3t cơ chứ?
Đương nhiên, cô không sợ ch3t, vấn đề là ch3t vì cái gì, và ch3t vì ai.
Hạ Dĩ Nịnh sao?
Cô có điên mới muốn ch3t vì Hạ Dĩ Nịnh.
Hai người bọn họ, định sẵn là đi những con đường khác nhau.
【 Lời tác giả 】
Minh Tư An: Tôi không chịu nổi sự dụ dỗ đâu.
Hạ Dĩ Nịnh: Tôi cũng thế.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 21
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ