Chương 6
Sáng hôm sau.
Bầu trời trong đến mức không nhìn thấy lấy một gợn mây.
Ánh nắng đầu ngày dịu dàng len qua những tán cây, phủ lên mặt tiền cửa hàng một màu vàng nhạt rất đẹp. Gió đầu hạ hiếm hoi mang theo chút mát lành sau cơn mưa đêm qua, khiến cả con phố như vừa được gột rửa sạch sẽ.
Dư Hà Tuệ vừa hoàn thành những nét cọ cuối cùng.
Cô nghiêng đầu nhìn ngắm, cẩn thận đặt cây cọ xuống chiếc khay màu bằng đôi môi đã tê cứng vì phải ngậm suốt nhiều giờ. Phần cổ đau nhức đến mức chỉ cần xoay nhẹ cũng nghe tiếng xương khớp kêu khẽ. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn bức tranh đã hoàn thiện, đôi mắt cô vẫn ánh lên niềm vui.
Dư Hà Tuệ rời khỏi bức tường vừa hoàn thành, bước về phía chiếc lán bạt dựng tạm bên cạnh công trình để nghỉ ngơi. Mái bạt cũ khẽ lay động theo cơn gió bình minh, bên dưới chỉ có vài chiếc ghế nhựa và một chiếc bàn đã bạc màu vì nắng mưa.
Trên mặt bàn đặt sẵn một chai nước ngọt vẫn còn đọng những giọt nước li ti bên ngoài lớp vỏ nhựa. Có lẽ bên thi công vừa phát cho mọi người sau giờ làm, ai cũng tiện tay cầm một chai, chỉ riêng phần của cô vẫn còn nằm nguyên ở đó.
Hà Tuệ nhìn chai nước rất lâu, ánh mắt thoáng ngập ngừng rồi mới cúi người tiến lại gần. Cô khẽ mỉm cười nhờ một chú thợ lớn tuổi đang ngồi nghỉ bên cạnh: “Chú… mở giúp cháu được không ạ?”
Người đàn ông không nói nhiều, chỉ cười hiền rồi nhận lấy chai nước, vặn nắp ra thật cẩn thận trước khi đặt lại lên bàn. “Uống đi cháu, làm vất vả rồi.”
“Cảm ơn chú.” Hà Tuệ cúi đầu, nụ cười nơi khóe môi dịu dàng đến mức khiến người đối diện cũng bất giác thấy cảm mến. Cô cúi xuống ngậm lấy chai nước, chậm rãi nhấp một ngụm nhỏ.
Dòng nước mát lạnh trôi qua cổ họng, vị ngọt lạ lẫm lan dần nơi đầu lưỡi khiến cô chớp mắt liên hồi. Đã rất lâu rồi cô mới lại được uống một chai nước ngọt nguyên vẹn như thế. Trong những phép tính chi tiêu của cô, trà sữa, bánh ngọt hay một chai nước có ga đều là những thứ có thể bỏ qua.
Chỉ cần được ăn no là đủ, có sức làm việc vậy là tuyệt vời rồi. Mỗi đồng tiền còn dư, cô đều cẩn thận dành dụm cho những tuýp màu sắp cạn, những tờ giấy vẽ, những cây cọ đã sờn lông hay những khung tranh vẫn còn dang dở trong căn phòng nhỏ.
…..
Đúng lúc ấy, một chiếc sedan màu đen chậm rãi giảm tốc rồi dừng lại bên kia con đường. Cửa kính phía sau từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt lạnh lùng của Châu Quân Hiên phía sau khoang xe mát lạnh. Cô không xuống xe, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn về bức tường vừa được hoàn thiện dưới ánh nắng. Những gam màu dịu dàng đan xen vào nhau, không rực rỡ nhưng đủ để khiến bất kỳ ai đi ngang cũng phải vô thức chậm bước.
Đó không phải kiểu tranh minh họa thương mại được tạo ra chỉ để lấp đầy khoảng trống, cũng không phải những bức tranh màu mè phục vụ cho vài bức ảnh đăng mạng xã hội. Mỗi nét cọ đều mềm mại nhưng dứt khoát, từng lớp màu chuyển rất tự nhiên như ánh sáng đang chảy trên mặt tường.
Những nhân vật nhỏ trong tranh đều mang biểu cảm riêng, ánh mắt biết cười, khóe môi biết nói, cả cái nghiêng đầu hay dáng ngồi cũng khiến người ta cảm nhận được câu chuyện phía sau. Một bức tường vốn lạnh lẽo bỗng trở thành một góc đời sống đầy hơi ấm, khiến Quân Hiên bất giác nheo mắt nhìn thêm vài giây lâu hơn dự định.
Cô nhớ đến những cuộc họp gần đây, những bản báo cáo chi phí mỹ thuật mà mình đã nhiều lần chất vấn. Nếu đây thật sự là tác phẩm của đội ngũ mà bộ phận đấu thầu lựa chọn, vậy thì những nghi ngờ trước đó của cô dường như lại càng trở nên khó hiểu.
Ánh mắt Quân Hiên vẫn không rời khỏi bức tranh, giọng nói bình thản vang lên trong khoang xe: “Tác giả là ai?” Người tài xế nhìn về phía công trình rồi đáp ngay: “Nghe bên thi công nói là một cô gái được đơn vị nhân sự thuê ngoài.” Quân Hiên hơi nghiêng đầu. “Một mình?” “Dạ, chỉ có mình cô ấy.”
Cô im lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Chi phí?” Người tài xế thoáng ngập ngừng như đang nhớ lại con số mình từng nghe. “Hình như… bốn triệu một bức.” Châu Quân Hiên không đáp ngay. Ánh mắt vốn bình thản khẽ dao động một chút.
Bốn triệu. Có vẻ nó rẻ đến mức gần như không tương xứng với chất lượng của bức tranh trước mắt. Với kinh nghiệm nhiều năm trong lĩnh vực thương hiệu, cô hiểu rõ giá trị của một tác phẩm có thể giữ chân khách hàng lâu hơn vài giây sẽ quý giá đến nhường nào.
Ánh mắt cô chậm rãi rời khỏi bức tường rồi lướt về phía chiếc lán bạt dựng tạm cách đó không xa. Dưới ánh nắng chói chang, một cô gái gầy gò đang cúi đầu uống từng ngụm nước rất chậm. Mái tóc được buộc hờ phía sau gáy, tấm lưng mảnh mai đến mức chiếc áo rộng cũng không che hết vẻ gầy guộc của cơ thể.
Khoảng cách quá xa khiến Quân Hiên không thể nhìn rõ khuôn mặt, càng không biết người con gái ấy đã mất cả hai cánh tay. Trong mắt cô lúc này, đó chỉ là một bóng dáng nhỏ bé đang lặng lẽ nghỉ ngơi sau giờ làm, chẳng khác gì bao người thợ khác trên công trường.
Châu Quân Hiên cũng không có ý định tìm hiểu thêm. Sau vài giây trầm ngâm, cô thu hồi ánh mắt, đầu ngón tay chạm nhẹ vào nút điều khiển, cửa kính từ từ khép lại, ngăn cách hoàn toàn khoang xe với ánh nắng bên ngoài.
“Chuẩn bị xong chưa?” Cô hỏi ngắn gọn. Người tài xế lập tức gật đầu. “Dạ, mọi thứ đã sẵn sàng rồi ạ.” Chiếc sedan màu đen nhanh chóng lăn bánh, lặng lẽ rời khỏi công trình, hòa vào dòng xe tấp nập đi tới căn phòng tranh nằm sâu trong bìa rừng ngoại ô thành phố.
Không ai trong hai người biết rằng chỉ trong vài phút ngắn ngủi ấy, khoảng cách giữa họ đã âm thầm được kéo gần thêm một bước. Một người chỉ nhìn thấy một bức tranh đẹp mà chưa từng biết đến người họa sĩ đứng phía sau nó. Người còn lại chỉ mải nâng niu chai nước ngọt hiếm hoi, hoàn toàn không hay rằng có một ánh mắt đã từng dừng lại rất lâu trên chính tác phẩm của mình. Còn số phận, dường như cũng bắt đầu cầm lấy cây cọ của riêng nó, lặng lẽ phác những nét đầu tiên lên một bức tranh mà cả Châu Quân Hiên lẫn Dư Hà Tuệ đều chưa kịp nhận ra mình đã trở thành nhân vật trong đó.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm