Chương 27
Ngày hôm sau, Ngu Tố Tinh thức dậy từ sớm, nàng nhẹ nhàng rón rén bước xuống giường.
Hôm qua trở về quá muộn, có một việc nàng vẫn chưa xử lý xong. Nhân lúc Thẩm Thanh Tuyết còn chưa tỉnh giấc, nàng liền gọi Mặc Vũ và Xem Cờ đến trước mặt, thấp giọng phân phó: “Đi tra xét thử xem, liệu có phải kẻ nào trong viện lòng dạ bất định, đem hành tung ngày hôm qua của ta tiết lộ ra ngoài hay không.”
Nàng muốn xác định rõ xem việc tình cờ gặp gỡ Tần Phái Cẩn hôm qua là do cốt truyện cưỡng ép, hay thực sự có kẻ làm mật thám.
Chuyện hôm qua nàng và Thẩm Thanh Tuyết xuất phủ vốn dĩ đến tận ngày hôm trước mới quyết định, người biết chuyện không tính là nhiều. Nhưng trong viện vốn nhiều người nhiều miệng, muốn lần theo dấu vết tìm ra tận gốc rễ thì cần phải có thời gian.
Ngu Tố Tinh đi tới thư phòng trước, định bụng đem bức Thần nữ giáng thế đồ treo lên. Trước khi treo, lòng nàng chợt nảy ra một ý, bèn nhấc bút đề thêm một hàng chữ bên lề trái của bức họa.
Khi Thẩm Thanh Tuyết bước vào thư phòng, vừa vặn trông thấy Ngu Tố Tinh đang treo bức họa lên tường.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía bức tranh, lập tức chú ý tới hàng chữ đề bên trái: Thần nữ giáng thế, diệu như xuân hoa, liệt như xích diễm, ngân thương nhiễm tuyết, duy độ thanh tâm*.
*Thần nữ xuống trần, đẹp như hoa xuân, rực như lửa đỏ, thương bạc nhuốm tuyết, chỉ độ lòng thanh.
Chữ huyết đã được đổi thành chữ tuyết, chữ thế nhân lại đổi thành thanh tâm, ý nghĩa lập tức khác biệt hoàn toàn.
“Muội xem ta sửa như vậy có tốt không?” Ngu Tố Tinh bước tới, tự nhiên vòng tay ôm lấy eo Thẩm Thanh Tuyết, lại giơ tay khẽ chọc vào bên má trắng ngần mềm mại của nàng, “Suy cho cùng, ai quy định thần nữ giáng thế thì chỉ có thể vì độ hóa thế nhân cơ chứ?”
Thẩm Thanh Tuyết bị nàng chọc một cái mới hoàn hồn, quay đầu lại liền chạm ngay vào đôi mắt đẹp cận kề trong gang tấc. Trái tim trong lồng ngực bất giác đập rộn ràng hơn mấy phần, nàng vội vàng cúi đầu: “Bức họa này vốn đã tặng cho tỷ rồi, tỷ muốn sửa thế nào chẳng được.”
“Vậy rốt cuộc là sửa tốt, hay là không tốt đây?” Ngu Tố Tinh nghiêng đầu nhìn nàng chăm chú.
Thẩm Thanh Tuyết căng thẳng siết chặt đầu ngón tay, né tránh ánh mắt của Ngu Tố Tinh, khẽ thốt ra một chữ: “Tốt.”
Thần nữ của nàng chỉ vì một mình nàng mà đến, lời đề tặng như vậy, sao nàng có thể thấy không tốt cho được?
Chỉ là sau này mỗi ngày bước vào thư phòng đều sẽ nhìn thấy hàng chữ này, khó tránh khỏi lòng dạ bồn chồn. Hơn nữa lại treo một cách công khai thế này, chẳng phải bất cứ ai vào thư phòng cũng đều biết vị thần nữ trong lòng nàng chính là Ngu Tố Tinh hay sao?
Như vậy… có phần quá mức phô trương rồi.
Ngu Tố Tinh không hề hay biết cõi lòng đối phương đang dày vò như thế, nàng cúi đầu, bất ngờ ghé sát hôn nhẹ lên má Thẩm Thanh Tuyết một cái.
Thẩm Thanh Tuyết hoàn toàn ngây người vì cái hôn ấy, nàng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn đối phương.
Ngu Tố Tinh bị biểu cảm của nàng chọc cười, đưa tay nhéo nhéo nơi mình vừa chạm môi vào: “Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, cứ mở miệng là nói lời cảm tạ thì xem ra chúng ta khách sáo quá. Bày tỏ lòng biết ơn thế này vừa ngắn gọn lại vừa rõ ràng.”
Sự thẹn thùng xông thẳng lên mặt, Thẩm Thanh Tuyết giơ tay che đi gò má đỏ rực, hơi nghiêng người né tránh ánh nhìn của Ngu Tố Tinh, giọng điệu tựa như hờn dỗi: “Tỷ… sau này tỷ không được đột ngột làm như vậy nữa.”
“Không được đột ngột làm sao cơ?” Ngu Tố Tinh giả vờ như không hiểu.
Thẩm Thanh Tuyết dứt khoát quay lưng đi, hạ quyết tâm nói: “Lần sau nếu tỷ còn không nói một tiếng mà đã làm bừa, ta sẽ không thèm thèm chú ý đến tỷ nữa.”
Sao có thể đột nhiên lại hôn lên như vậy chứ, nàng chẳng kịp chuẩn bị chút nào, tim suýt nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Ngu Tố Tinh vòng ra trước mặt Thẩm Thanh Tuyết, chăm chú quan sát sắc mặt của nàng: “Muội giận thật đấy à?”
Thẩm Thanh Tuyết định bụng nói “phải”, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn thấy dáng vẻ cẩn trọng, dè dặt của Ngu Tố Tinh, lời nói đến cửa miệng lại chẳng thể thốt ra, đành cúi đầu lầm bầm: “Không có.”
Nàng biết Ngu Tố Tinh không cố ý, chỉ là… chỉ là tâm trí nàng hiện tại đang quá đỗi rối bời.
Ngu Tố Tinh thấy nàng như vậy, thầm nghĩ có lẽ Thẩm Thanh Tuyết thực sự không thích những cử chỉ thân mật quá đà này.
Dù rằng ở kiếp trước, nàng thấy hai người bạn thân cùng phòng ký túc xá vẫn thường trêu đùa nhau như thế.
“Nếu muội đã không thích thì sau này ta không làm vậy nữa.” Ngu Tố Tinh khẽ bóp nhẹ ngón tay Thẩm Thanh Tuyết, thấy nàng không có ý kháng cự liền rướn người tới trước mặt nàng: “Đừng ủ rũ nữa, được không?”
Thẩm Thanh Tuyết nghe nàng nói vậy, chẳng hiểu sao lồng ngực lại càng thêm bức bối.
Nàng có bảo sau này không cho hôn đâu, chỉ là bảo lần sau phải hỏi trước một tiếng…
Thôi bỏ đi, không hôn thì không hôn, nàng cũng chẳng thèm nàng ấy hôn.
Thẩm Thanh Tuyết rút tay về: “Ta hơi đói rồi, chúng ta đi dùng bữa sáng trước đi.”
Ngu Tố Tinh vốn rất nhạy cảm với sự thay đổi cảm xúc của nàng, thái độ rõ ràng là chưa nguôi giận này khiến nàng có chút hoang mang, không rõ tình hình ra sao.
Sao đến cả không hôn cũng không vui là thế nào?
Rốt cuộc là sai ở chỗ nào chứ?
Ngu Tố Tinh nghĩ mãi không ra, định bụng dùng xong bữa sáng sẽ gặng hỏi thêm, thì đúng lúc ấy Mặc Vũ và Xem Cờ lại dẫn theo một tiểu nha hoàn đang run cầm cập bước vào.
Tiểu nha hoàn vừa vào đến nơi liền “bùm” một tiếng quỳ sụp xuống đất, nước mắt rơi lã chã: “Là nô tỳ sai, đều tại nô tỳ sai! Là nô tỳ không nên tiết lộ hành tung của Thẩm cô nương, xin Đại cô nương tha cho nô tỳ một mạng, xin Đại cô nương tha mạng…” Vừa nói, nàng ta vừa dập đầu chan chát xuống nền đất.
Lục Nhụy đứng bên cạnh Thẩm Thanh Tuyết, vừa nhìn thấy nàng ta liền kinh ngạc thốt lên: “Lê Nguyệt…”
Mặc Vũ nhanh chóng bước lên một bước đỡ lấy Lê Nguyệt: “Đừng hoảng hốt, ngươi đứng lên nói cho rõ ràng đã, cô nương còn chưa nói là sẽ phạt ngươi đâu.”
Lê Nguyệt lảo đảo đứng dậy, vừa sụt sùi vừa nghẹn ngào kể rõ ngọn ngành câu chuyện.
Muội muội của Lê Nguyệt không may mắc bệnh hiểm nghèo, mẫu thân của nàng ta vì muốn gom đủ tiền mua thuốc nên một ngày phải làm tới ba công việc, cuối cùng cũng kiệt sức mà ngã bệnh theo.
Đúng vào lúc bế tắc ấy, có một nam tử tìm đến Lê Nguyệt, đưa cho nàng ta một số tiền lớn, còn giúp nàng ta chăm lo cho mẫu thân và muội muội. Yêu cầu của người đó rất đơn giản: Muốn nàng ta tùy thời báo cáo lại hành tung của Thẩm cô nương cho hắn.
Ngu Tố Tinh nheo mắt, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị: “Ngươi có chắc chắn người nọ muốn biết hành tung của Thẩm cô nương, chứ không phải hành tung của ta?”
Kẻ đứng sau mua chuộc người làm trong viện của nàng, vậy mà mục tiêu lại là hành tung của Thẩm Thanh Tuyết?
Lê Nguyệt gật đầu: “Hắn ta quả thực chỉ muốn biết hành tung của Thẩm cô nương. Ngày hôm kia, nô tỳ nghe Lục Nhụy nói Đại cô nương và Thẩm cô nương hôm qua sẽ ra ngoài, nên mới truyền tin tức này ra.”
Lục Nhụy nghe đến đây liền trợn tròn mắt nhìn Lê Nguyệt.
Nàng và Lê Nguyệt vốn có giao hảo rất tốt, làm sao nàng có thể ngờ được Lê Nguyệt lại tiếp cận mình với mưu đồ như vậy.
Lê Nguyệt tuổi đời còn nhỏ, chưa trải sự đời. Người nọ ngoài miệng thì nói là chăm sóc, nhưng thực chất là bắt giấu mẫu thân và muội muội của nàng ta đi để uy hiếp nàng ta làm việc cho hắn.
Nàng ta sợ hãi tột cùng, lại không dám đem chuyện này ra nói với Ngu Tố Tinh để cầu cứu.
Giờ đây mọi chuyện đã bại lộ, nàng ta hoàn toàn tuyệt vọng: “Nô tỳ biết mình có tội, phản bội chủ tử là tội không thể tha thứ. Nhưng nô tỳ cầu xin cô nương, xin cô nương từ bi cứu lấy mẫu thân và muội muội của nô tỳ, nô tỳ nguyện gánh chịu mọi hình phạt.”
Nàng ta đã nghĩ kỹ rồi, bản thân có sống hay ch3t cũng không sao, nhưng mẫu thân và muội muội còn nằm trong tay kẻ thủ ác, sao nàng ta có thể an lòng cho được?
Lê Nguyệt nói xong lại định dập đầu tiếp.
Mặc Vũ giữ chặt lấy nàng ta, không để nàng ta dập đầu xuống nữa.
Thẩm Thanh Tuyết chứng kiến cảnh này, trong lòng không khỏi xót xa. Nàng quay sang nhìn Ngu Tố Tinh, còn chưa kịp mở lời cầu xin thì Ngu Tố Tinh đã lên tiếng trước: “Nếu muốn cứu mẫu thân và muội muội của ngươi, cần phải dụ kẻ đó lộ diện thêm một lần nữa. Xem Cờ, thu xếp một chút, ngày mai ta và Thẩm cô nương sẽ đến Kim Cổ Phường chọn quà mừng thọ cho Quân hầu.”
Xem Cờ trầm giọng vâng mệnh. Thị vệ của Hầu phủ tuyệt đối không phải lũ ăn hại.
Đã có kẻ to gan lớn mật cài cắm tai mắt vào tận trong Hầu phủ, tự nhiên phải đào tận gốc trốc tận rễ kẻ đứng sau.
Ngu Tố Tinh tin chắc việc này là do một tay Tần Phái Cẩn đạo diễn, nhưng nàng cần có chứng cứ xác thực, vả lại chỉ có lần theo manh mối này mới có thể cứu được mẫu thân và muội muội của Lê Nguyệt ra ngoài.
“Mặc Vũ, đưa người lui xuống đi. Những chuyện khác cứ đợi sau khi cứu được người nhà của nàng ta về rồi tính tiếp.”
“Tạ cô nương nhân từ!” Lê Nguyệt khóc nấc lên cảm tạ.
Mặc Vũ dìu nàng ta rời khỏi phòng.
Lục Nhụy nhìn theo bóng lưng của người bầu bạn bấy lâu nay, nghĩ đến sự phản bội của nàng ta, lại nghĩ đến tình cảnh khốn cùng mà nàng ta gặp phải, trong lòng vừa thấy giận dữ lại vừa thấy xót thương.
Thẩm Thanh Tuyết ngẩng đầu nhìn Lục Nhụy, biết trong lòng nha đầu này đang khó chịu, bèn nói: “Ngươi đi trông chừng nàng ta đi, dù sao chuyện này nàng ta cũng là bất đắc dĩ.”
Lục Nhụy lắc đầu, bảo mình không đi.
Thẩm Thanh Tuyết nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vỗ về: “Hôm qua ta ra ngoài cũng không gặp phải trắc trở gì, chưa gây ra đại họa, cũng nên cho nàng ấy một cơ hội sửa sai chuộc tội.”
Lục Nhụy do dử một hồi lâu rồi mới cất bước đi ra ngoài.
Ngu Tố Tinh ở bên cạnh nghe rõ mồn một, câu nói “sửa sai chuộc tội” kia rõ ràng là Thẩm Thanh Tuyết đang nói cho nàng nghe: “Có giữ Lê Nguyệt lại hay không, trước tiên phải xem mẫu thân và muội muội của nàng ta được cứu ra thế nào đã. Nếu như không làm cho phía họ Tần sinh nghi, giữ nàng ta lại ngược lại là một lựa chọn tốt hơn.”
Đặt một con cờ ở ngoài sáng, lúc nào cũng dễ bề khống chế hơn là một kẻ ẩn nấp trong bóng tối.
Thẩm Thanh Tuyết nghe nàng nhắc đến Tần Phái Cẩn, sắc mặt bỗng chốc ngỡ ngàng: “Ý tỷ là… người bám theo tra xét hành tung của ta là thuộc hạ của Tứ hoàng tử sao?”
Một nỗi bất an mơ hồ chợt dấy lên từ tận đáy lòng nàng.
“Phải, hôm qua chạm mặt Tần Tứ, ta cứ cảm thấy quá mức trùng hợp nên mới thử cho người tra xét, không ngờ lại thực sự tra ra vấn đề.” Ngu Tố Tinh giải thích.
Thật ra nếu dựa theo lẽ thường, cuộc gặp gỡ hôm qua cũng không đến mức khiến nàng nghi ngờ.
Nhưng vì biết trước sự tồn tại của nguyên tác, từ tận đáy lòng nàng không thể tin đây chỉ là chuyện ngẫu nhiên.
Chỉ là nàng không ngờ tới, mục tiêu mà Tần Phái Cẩn nhắm vào lại là Thẩm Thanh Tuyết?
Điều này thật không hợp lý, trước đây Thẩm Thanh Tuyết chưa từng gặp hắn lấy một lần, vì cớ gì Tần Phái Cẩn lại để tâm đến hành tung của nàng ấy như vậy? Hắn ta rốt cuộc muốn giở trò gì?
Chẳng lẽ Tần Phái Cẩn nghĩ rằng, chỉ cần nạp biểu muội của nàng làm thiếp thì cũng có thể mượn lực lôi kéo Tuyên Ninh Hầu phủ sao?
Ngu Tố Tinh vừa nghĩ tới đây, huyết dịch trong người liền sôi lên, sát khí bừng bừng.
Trong nguyên tác, Tuyên Ninh Hầu phủ không có vị Đại cô nương là nàng, Ngu Hữu Trăn thì tuổi đời còn quá nhỏ, mà Thẩm Thanh Tuyết với thân phận là biểu cô nương từ nơi khác đến, nhờ vào dung mạo xuất chúng cùng mối thâm giao với Hầu phủ nên luôn là tâm điểm chú ý của mọi người.
Có lẽ ngay từ đầu, việc Tần Phái Cẩn tham dự tiệc mừng thọ vốn dĩ đã là vì Thẩm Thanh Tuyết mà đến.
Cái gì mà vừa gặp đã yêu, xem ra tất cả đều là vì mưu cầu lợi ích mà thôi.
Ngu Tố Tinh cảm thấy vô cùng phiền lòng. Bản thân nàng thì không sao, nhưng cứ nghĩ đến ngày đại thọ ấy sẽ có biết bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào Thẩm Thanh Tuyết, có biết bao nhiêu kẻ âm thầm ôm giữ những tâm tư dơ bẩn, dâm tà với nàng ấy, sát khí trong lòng nàng lại càng thêm nồng đậm.
“Tố Tinh, tỷ làm sao vậy?” Bên tai vang lên một giọng nói mềm mại, dịu dàng.
Bàn tay đang siết chặt lấy thành ghế đến mức nổi đầy gân xanh của nàng bỗng được bàn tay ấm áp của Thẩm Thanh Tuyết nhẹ nhàng bao bọc lấy.
Ngu Tố Tinh sực tỉnh, chạm phải ánh mắt lo lắng của Thẩm Thanh Tuyết, nàng khẽ lắc đầu: “Không có gì, chỉ là nghĩ đến vài chuyện không mấy vui vẻ mà thôi.”
Nàng nắm ngược lấy tay Thẩm Thanh Tuyết, thần sắc nghiêm nghị dặn dò: “Thanh Tuyết, muội phải nhớ kỹ, bất luận kẻ nào dùng lời lẽ gì để uy hiếp muội, muội đều không được tin, cũng đừng sợ hãi. Nếu trong lòng thấy bất an, cứ việc đến nói với ta, ta sẽ giúp muội giải quyết ổn thỏa. Không một ai có thể tùy ý bắt nạt muội, ngay cả ta, muội cũng có quyền cự tuyệt.”
Càng không cần nói đến gã cặn bã Tần Tứ kia.
Thẩm Thanh Tuyết ngẩn người ra một lát rồi gật đầu đồng ý: “Được.”
Chuyện của Lê Nguyệt ngày hôm nay cũng giúp nàng nhìn rõ một điều, có những việc thực ra không hề đáng sợ như bản thân nàng hằng tưởng tượng.
Lê Nguyệt là vì mẫu thân và muội muội bị bắt giữ nên mới bất đắc dĩ phải bán mạng cho kẻ khác.
Còn nàng thì sao, kiếp trước chỉ vì mấy câu uy hiếp bâng quơ của Tần Phái Cẩn mà đã từ bỏ ý định cầu cứu Tuyên Ninh Hầu.
Nàng sợ làm liên lụy đến Tuyên Ninh Hầu phủ, nhưng lại chưa từng nghĩ qua, Tần Phái Cẩn kỳ thực có lẽ chẳng hề lớn mạnh như nàng vẫn tưởng.
Thẩm Thanh Tuyết thoát khỏi những ký ức u tối của quá khứ, nàng nghĩ ngợi một chút rồi nói thêm một câu: “Tỷ sẽ không bắt nạt ta.”
Ngu Tố Tinh khẽ nhướng mày, giơ tay chọc nhẹ vào má Thẩm Thanh Tuyết: “Vậy còn cái này thì sao, không tính là bắt nạt à?”
Nàng vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt hờn dỗi của Thẩm Thanh Tuyết lúc nãy đấy nhé.
Nói cái gì mà không tức giận, nàng mới không thèm tin.
Thẩm Thanh Tuyết cúi đầu, các đầu ngón tay bối rối siết chặt lấy nhau, một lúc lâu sau mới lí nhí thốt ra một câu: “Không tính.”
Đôi mắt Ngu Tố Tinh sáng bừng lên, dường như không dám tin vào tai mình: “Thật sao? Nhưng rõ ràng lúc nãy muội trông không vui chút nào.”
Hôn thì không vui, bảo không hôn nữa cũng không vui.
Thế rốt cuộc là có cho hôn hay là không đây?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận