Chương 52: Chó Điên Gây Chuyện
Ông nhìn cỡ nào cũng không ra anh là một người cả thèm chóng chán, chỉ là cảm thấy vị này bề ngoài chỉnh chu, ăn nói hơi lạnh lùng nhưng vẫn có tình cảm, ông dù gì cũng có tuổi, con gái cũng đã lớn vẫn chưa có nổi mảnh tình vắt vai, ông lo lắm.
“Con nhỏ khốn nạn, mày giấu người đàn ông của tao ở đâu rồi?? Trả cho tao”.
“Cái người phụ nữ điên này, đàn ông gì của cô mà ở nhà tôi, cô là ai… A”.
Ngoài cửa vang lên tiếng cãi vả, xô đẩy. Hắc Quản vừa nghe đã nhận ra giọng của ả nữ nhân kia, liền chạy ra ngoài xem, người đàn ông trung niên cũng cuốn lên đi theo sau.
Con gái ông bị ả làm cho toét miếng thịt ở cổ tay, máu chảy ra không ít, cảm thấy có nói chuyện tiếng người ả cũng không hiểu cô liền tung đấm túi bụi vào ả, đá ả văng ra nằm giữa lộ.
“Dám động vào bà, đồ điên!”.
“Tiểu Vỹ, tay con…!!!”.
Cha cô từ trong chạy ra thấy cổ tay cô gớm đầy máu liền sốt sắn trợn trừng, cô liền đưa tay chắn ngang trước mặt.
“Cha con không sao, lát nữa đi bệnh viện băng bó là ổn. Cha vào nhà đi, ngoài này có con chó điên cắn người đấy!”.
Hắc Quản đứng bên vệ đường chán ghét nhìn ả ta nằm sõng soài giữa lộ, ngoảnh lại nhìn hai cha con nọ, cô nàng như biến thành con nhím sựng đầy gai bảo vệ cha ở sau lưng, anh thở dài một tiếng đi tới hai cha con họ.
“Thành thật xin lỗi, cô ta không được bình thường. Tôi sẽ đưa con gái chú đến bệnh viện băng bó, chờ tôi một lát”.
Nói rồi anh ra giữa lộ xách ả ta lên mang vào nhà, là bị đánh cho bất động, phụ nữ ngày nay ai cũng bảo thủ như vậy sao, nhìn dáng vẻ của Tiểu Vỹ khiến anh nhớ cái dáng vẻ mới đầu gặp Nghịch Tiểu Nhi, cũng là những con người phủ đầy gai khó nói chuyện, anh phải tốn biết bao thời gian mới quen được tính cách của cô nhóc kia giờ lại gặp thêm nàng này.
Lát sau dừng trước nhà họ là chiếc ô tô đen sang trọng, anh bước xuống mở cửa xe.
“Nhanh đi băng bó, nhờ cậu đấy!”.
“Cha… con tự đi được”.
“Nói nhiều đi vào!”, ông đẩy Tiểu Vỹ ngồi vào xe rồi nói nói gì đó với Hắc Quản, lát sau anh trở vào, nhanh chóng đạp chân gas vụt xe đi mất.
“Anh chạy nhanh lên đi, tôi còn phải về nhà, nhỡ đâu cô ta lại chạy qua tìm cha tôi thì sao?”.
Cô ngồi bên ghế phụ sốt sắn không yên, cánh tay chảy máu vẫn không khiến cô cau có mà toàn chỉ nghĩ đến cha, có đứa con gái như này cũng mát lòng mát dạ.
“Tôi trói cô ta vào phòng rồi”.
Câu nói này khiến cô phần nào yên tâm, nhưng vẫn không nuốt nổi cơn tức.
“Con mẹ nó, anh giữ chó kiểu gì thế hả? Tôi mà khi nảy không ngơ ngác đã đấm ch3t mẹ cô ta luôn cho rồi, thù này tôi không quên đâu, còn nữa, phiền anh tránh xa cha tôi ra, ông ấy vô hại, muốn gì thì nhắm vào tôi đây này, mà tôi với anh cũng không quen biết, tốt nhất là nước sông không phạm nước giếng”.
Cô tuôn ra một tràng lời nói xong liền ngồi ngay ngắn lại cho anh chở tới bệnh viện, xe vừa đỗ lại Tiểu Vỹ liền vụt ra khỏi xe chạy đi mất.
Trong bệnh viện, phòng nghỉ của bác sĩ vừa sáng đèn đã bị cô mở toang cửa xông vào.
“Nghiêm Nghiêm, băng vết thương này giùm tôi với, nhanh lên tôi còn về”.
Cô xông vào phòng với cánh tay đầy máu khiến vị y kia vừa thấy đã hoảng hồn choàng dậy.
“An Vỹ, cậu bị gì vậy? Ngồi xuống đây nhanh”.
Dư Nghiêm lập tức khử trùng, cắt da thừa đi băng bó lại cho cô. Vết cào nát bét mấy mảnh da xung quanh đó, nhìn thì thấy đau nhưng thật chất là không mấy nghiêm trọng đến bên trong.
“Được rồi cảm ơn cậu tớ về nhé, tối nào rảnh bao cậu đi ăn đồ nướng!”.
Cô vừa nói vừa bấm điện thoại để chuyển tiền thì một luồng gió thổi ngang qua tay, từ sau cô chìa ra một cánh tay đen ngòm kẹp tờ tiền mệnh giá lớn nhất vào giữa 2 ngón đưa đến trước mặt vị y kia trong sự ngỡ ngàng.
“Không cần thối!”.
Dư Nghiêm còn chưa hết bàng hoàng cầm lấy tờ tiền thì anh đã xoay người bỏ ra ngoài, cô liền đuổi theo.
“Này, tôi tự trả tiền, đọc số tài khoản đi tôi chuyển tiền trả anh”.
“Cô có muốn về ăn cơm cùng cha cô hay không? Im lặng theo tôi vào xe!”.
Nói rồi anh quay người đi tiếp, bóng lưng cao lớn dần xa dần tầm mắt của cô, thân y phục đen nổi bật giữa cái nơi từ đèn đuốc cho đến con người đều toàn y trắng như này.
Chương 53v Mục Tiêu Lần Này Lại Là Cô
Hội kịch trường Nghịch Tiểu Nhi mới đó đã tới, cầm trong tay hai tờ vé mời miễn phí cô không biết phải đưa nó cho ai. Tiểu Hồ ly kia mà đi xem mấy cái này thế nào cũng giận nên tốt nhất là loại hắn đầu tiên, nghĩ nghĩ càng đau đầu cô ghé vào cửa hàng tiện lợi mua lấy chai nước khoáng uống cho đỡ khát.
Trưa nay cô bảo với Kỷ Hành Dục là sẽ ăn trưa ở trường nên hắn không cần phải tới, con cáo đó công việc bận bịu mà làm như thảnh thơi lắm í, hắn đã có ấn chủ tức thân phận hắn không còn đơn giản là thú nhân nữa. Quyền con người của hắn không còn thua bất kì một ai, chỉ xếp sau Nghịch Tiểu Nhi vì cô là chủ của hắn.
Thú nhân tồn tại được suốt mười mấy năm cô tồn tại trên đời hẳn là hay lắm rồi! Vậy cũng có nghĩa ngoài cô ra cũng có chủ ấn chấp nhận thân phận của thú nhân mà trao chủ ấn hay cũng có thể là ép giao chủ ấn, đâu phải ai cũng như Kỷ Hành Dục, còn buộc cô phải chủ động với hắn. Ngốc thấy sợ.
“Không… hức… đừng mà, mấy người muốn làm gì?”.
Nghịch Tiểu Nhi lướt qua cái ngõ cụt, tít bên trong cái ngõ tối chất đầy đồ cũ là một đám người đang vây quanh dồn cô gái vào sát tường. Bóng Nghịch Nhi lướt qua như tia sáng nhỏ nhoi lóe lên trong mắt nhưng mấy tên kia đã đoán được ý đồ của cô mà lấy tay chặn miệng lại.
“Hức…hức… aaaaa”.
“AAA, GÌ VẬY?”.
Cái áo vừa bị xé toẹt ra thì phía sau đã vang lên tiếng hét của tên xấu xa sau đó hắn liền lấy tay sờ đầu, một vệt máu đỏ dính trên tay, trên đầu bọn chúng phát ra tiếng cười rôm rã.
“Ha… ta thấy các ngươi đúng là chán sống rồi, cứ không còn thiết sống mà động đến người của ta để ch3t, muốn ch3t tới vậy sao không đích thân tìm ta”.
Nghịch Nhi ngồi xổm trên nóc nhà bên cạnh, một tiếng mảnh tôn dư trên nóc nhà đã được cô tận dụng tiêu diệt kẻ xấu, ánh mắt cô chuyển sang cô gái nhỏ đang ngồi xổm dưới đất.
“Cậu ra ngoài đi, tôi sẽ xử lý đám này.”.
“Tiểu Nhi… mình… hức… “.
“Luyến Tư, Luyến Tư, cậu…”.
Ngụy Viễn đúng lúc đi ngang, đúng lúc quay sang nhìn vào con hẻm, Luyến Tư ngồi trên đất, quần áo xốc xếch, mấy tên đứng sau mặt mày hung tợn, tay còn có lõm máu…
“Mẹ bà tổ sư chúng mày dám chọc vào bạn gái của tao!!”.
Ba tên kia vừa mới phát giác sự có mặt của cậu thì tên đứng gần đầu ngõ nhất đã bị đạp cho đập đầu vào tường lăn ra bất tỉnh, hai tên kia luống cuống lùi về sau, bây giờ chúng muốn bay cũng không được mà chạy cũng không xong.
“Luyến Tư, Luyến Tư”.
Cậu lấy áo khoác vào cho cô, hai người họ dễ thương thật, Nghịch Nhi chống cằm nhìn họ.
“Đưa cậu ấy đi đi, ở đây để tôi!”.
Ngụy Viễn nhìn lên phía cất lên giọng nói, ánh mắt giận dữ bế Luyến Tư lên nhìn Nghịch Nhi.
“Cảm ơn!”.
Nói rồi anh ôm Luyến Tư chạy đi, Nghịch Tiểu Nhi nhảy xuống đất, mùi quạ nồng nặc khiến cô như phát điên.
“Có ngửi ra trên người ta có mùi gì không?”.
“Mùi yêu tinh thù hận của cô ở kiếp trước còn nồng nặc!!”.
À…ha, trên nóc có một giọng nói, một giọng nói làm gân trên tay cô cũng phải nổi cộm lên.
“Không biết hôm nay là ngày xui đến cấp độ nào mà gặp không chỉ ba con quạ tôm tép mà đến cả đại quạ cũng đến tìm ta luôn! Muốn tìm ch3t đúng không?”.
“Cô thù hằn dai như vậy làm gì, thân phận kiếp trước dù gì cũng chỉ là con yêu tinh không hơn không kém, ch3t rồi là bỏ…”.
Nghịch Nhi cười rộ lên trước câu nói vô lại đó.
“ch3t là bỏ… thế tại sao không để con ả đang giữ tim ta ch3t đi, ch3t rồi là bỏ cơ mà. Ta đây hận nhất bọn hạ đẳng các ngươi, kiếp này dù cho có ch3t cũng phải gi3t sạch đám quạ làm ô uế ta ở kiếp trước”.
Vừa nói xong cô đã xoay qua đánh bất ngờ vào hai tên kia, một tên chấn thương xương sống, một tên gãy cổ, nằm hấp hối không ch3t mới lạ.
“Hừ, hèn nhát”.
Ngục Danh đã biến mất, hắn đứng trên nóc tòa nhà cao nhất, nhìn bóng người Nghịch Tiểu Nhi đang bước đi mà trong lòng vấy lên một ngọn lửa thêu đốt.
“Không biết chúng ta có duyên đến mức nào nhưng lần này thứ ta cần trên thế giới cũng chỉ có mình cô đáp ứng được!”.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận