Chương 6
Chiếc xe thể thao màu đỏ dừng trước căn nhà nhỏ ở cuối ngõ. Thân xe thấp, đường nét sắc gọn, màu sơn nổi bật giữa những bức tường phủ đầy dây leo. Cửa xe bật mở, Hoắc Dạ Du bước xuống với một chậu hoa nhỏ trong tay, sau đó cúi người lấy thêm mấy túi thực phẩm đặt ở ghế phụ.
Cô mặc áo khoác da đen bên ngoài áo ôm cổ thấp cùng màu, quần dài vừa vặn và đôi boots đế dày. Cả người chỉ có hai màu đen và bạc, từ khóa kéo trên áo, dây chuyền quanh cổ đến chiếc nhẫn bản nhỏ trên ngón trỏ. Mái tóc đỏ sẫm buông qua vai, dưới ánh chiều hiện lên màu đỏ rượu, ăn nhập với chiếc xe phía sau đến mức giống như cả hai được tạo ra để xuất hiện cùng nhau.
Dạ Du cao một mét bảy lăm, thân hình thon gọn nhưng săn chắc. Khuôn mặt cô có đường nét sắc, sống mũi cao, phần cằm gọn và đôi mắt luôn mang vẻ tinh nghịch khó đoán. Khi không cười, cô khiến người khác cảm thấy khó đến gần. Chỉ cần cô lên tiếng, sự lạnh lùng ấy lại biến mất, thay vào đó là nét phóng khoáng của một người chưa từng muốn sống theo quy tắc của bất kỳ ai.
Cô dùng khuỷu tay đẩy cổng, bước qua sân rồi gọi lớn: “Em về rồi đây, hôm nay có ai nhớ em không?”
Chu Dật vẫn ngồi cạnh cửa sổ, không quay đầu ngay. Người giúp việc trong bếp nghe tiếng động liền lau tay rồi đi ra. Đó là một phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, đã chăm sóc Chu Dật hơn hai năm và cũng là người Dạ Du tự mình lựa chọn.
“Cô Hoắc đến rồi à?” Bà vội nhận lấy các túi đồ trên tay cô. “Sao hôm nay cô mua nhiều thế?”
“Trong tủ lạnh chỉ còn rau với sữa. Hai người định sống bằng cách ngắm chúng nó qua ngày sao?” Dạ Du đặt chậu hoa lên bàn, cúi xuống chỉnh lại những chiếc lá bị lệch. “Tôi mua cá, thịt, hoa quả và mấy loại bánh chị ấy từng thích. Dì kiểm cất dùm tôi và lựa lúc nào tâm trạng chị ấy tốt lên thì đưa cho chị ấy.”
Người giúp việc gật đầu. “Mấy hôm nay cô Chu ăn được hơn trước. Buổi sáng ăn gần hết bát cháo, buổi trưa cũng uống canh.”
“Thuốc thì sao?”
“Đều uống đúng giờ.”
“Buổi tối còn thức giấc không?”
“Vẫn có nhưng không nhiều như tháng trước. Hôm kia cô ấy tự xuống bếp lấy nước, không gọi tôi.”
Dạ Du dừng tay trên chậu hoa, ánh mắt cô hướng về phía Chu Dật, vẻ vui mừng hiện lên nhưng nhanh chóng được che bằng giọng điệu thoải mái: “Vậy là tốt, Dì tiếp tục để ý giúp tôi. Nếu chị ấy bỏ bữa, mất ngủ hoặc không chịu uống thuốc thì gọi ngay, bất kể giờ nào.”
“Cô yên tâm.”
“Cũng đừng ép chị ấy nói chuyện.” Dạ Du hạ giọng. “Chị ấy muốn ngồi thì để chị ấy ngồi, muốn ra sân thì đi cùng. Chỉ cần đừng để chị ấy ở một mình quá lâu.”
Người giúp việc nhìn cô, trong mắt có sự biết ơn. “Tôi hiểu rồi, cô vào nói chuyện với cô ấy đi, từ sáng đến giờ cô ấy cứ nhìn ra cửa sổ.”
Dạ Du cởi áo khoác, vắt lên lưng ghế rồi ôm chậu hoa đi đến bên Chu Dật. Cô đặt chậu cây lên bệ cửa sổ, xoay phần đang có nụ về phía người ngồi cạnh.
“Em mang thêm một thành viên mới đến.” Cô ngồi xổm trước mặt Chu Dật. “Loại này dễ sống, không thích nước nhiều, cũng không đòi hỏi người khác phải nói chuyện với nó. Rất hợp với căn nhà này.”
Chu Dật không phản ứng, ánh mắt vẫn đặt ngoài cửa sổ.
Dạ Du nghiêng đầu quan sát cô vài giây rồi tiếp tục: “Ngày mai em có một cuộc đua, không phải đua xe trái phép đâu, có sân, có trọng tài, có người ký giấy chịu trách nhiệm đầy đủ. Em là công dân tuân thủ pháp luật.”
Người giúp việc đang sắp đồ trong bếp nghe thấy, không nhịn được nói vọng ra: “Lần trước cô cũng bảo tuân thủ pháp luật cuối cùng bị phạt vì chạy quá tốc độ trên đường về.”
“Đó là lỗi của chiếc xe.” Dạ Du đáp ngay. “Nó nhìn đường rộng quá nên tự tăng tốc.”
“Xe tự tăng tốc mà cô vẫn mua thêm chiếc mới?”
“Vì em sống có tình nghĩa, không thể bỏ rơi nó chỉ vì một lỗi nhỏ.”
Không khí trong căn phòng bớt nặng nề hơn. Dạ Du kéo một chiếc ghế thấp lại gần Chu Dật, ngồi xuống rồi chống khuỷu tay lên đầu gối.
“Đường đua ngày mai ở ngoại thành, chỗ ngồi không đông. Phòng nghỉ cũng đã chuẩn bị sẵn, nếu chị mệt có thể vào trong bất cứ lúc nào.” Cô nhìn Chu Dật. “Chị muốn đi xem không? Em sẽ chạy chậm hơn một chút để chị nhìn thấy em.”
Người giúp việc lại lên tiếng: “Cô mà chịu chạy chậm?”
Dạ Du quay về phía bếp. “Dì không cần phá hình tượng của tôi trước mặt chị ấy.”
Sau đó cô nhìn Chu Dật, chờ đợi nhưng không thúc giục. “Không muốn đi cũng không sao. Em sẽ quay lại video, chọn đúng đoạn em thắng để cho chị xem. Những đoạn suýt thua sẽ xóa hết.”
Chu Dật ngồi yên một lúc lâu, ánh mắt đang đặt ngoài cửa sổ chậm rãi chuyển về phía Dạ Du. Cô nhìn mái tóc đỏ, nhìn bộ quần áo đen và đôi mắt đang cố tỏ ra tự nhiên của người trước mặt.
Một biểu cảm mỏng manh xuất hiện trên gương mặt Chu Dật.
Khóe miệng cô nâng lên thành một nụ cười nhỏ, còn có chút cứng nhắc vì đã lâu không thể hiện cảm xúc. Sau đó, cô gật đầu.
Dạ Du sững người.
“Chị đồng ý sao?”
Chu Dật gật thêm lần nữa.
Gương mặt sắc sảo của Dạ Du lập tức sáng lên, cô đứng bật dậy, vòng ra sau ghế rồi ôm lấy Chu Dật từ phía sau. Hai tay cô đặt quanh vai người phụ nữ đang ngồi, cẩn thận không siết quá mạnh nhưng vẫn không giấu được sự phấn khích.
“Cảm ơn chị.” Dạ Du tựa cằm lên vai cô. “Ngày mai em sẽ thắng cho chị xem, chị đã đồng ý rồi thì không được đổi ý đâu.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận