Chương 7
Dạ Du nhìn sang bàn ăn, nhanh chóng nhớ đến những túi đồ vừa mua. Cô buông Chu Dật, đi lấy một hộp bánh rồi quay lại. Trong hộp là những chiếc bánh nhỏ có lớp vỏ vàng, phần nhân mặn được làm từ thịt và phô mai.
“Em mua ở cửa hàng mới mở ngoài phố.” Cô cầm một chiếc lên, đưa đến trước mặt Chu Dật. “Dì chủ nói đây là món bán chạy nhất, chị thử giúp em xem họ nói thật hay chỉ đang tìm cách bán hết hàng.”
Chu Dật nhìn chiếc bánh vài giây rồi cúi đầu cắn một miếng nhỏ.
Dạ Du giữ nguyên tay, chăm chú theo dõi từng phản ứng trên gương mặt cô. Chu Dật nhai chậm, sau đó hàng mày nhíu lại. Cô đưa tay chạm vào môi, giọng nói đã lâu không được sử dụng nên hơi khàn.
“Hơi mặn.”
Dạ Du không cử động.
Nụ cười trên gương mặt cô dừng lại, đôi mắt mở lớn như chưa nghe rõ. Cô nhìn chiếc bánh trong tay, sau đó quay nhanh về phía người giúp việc đang đứng ở cửa bếp.
Người phụ nữ ấy cũng đứng yên. Hai tay bà vẫn giữ chiếc hộp thực phẩm, mắt đã đỏ lên.
Dạ Du nhìn lại Chu Dật. “Chị thấy mặn sao?”
Chu Dật gật đầu, hàng mày vẫn chưa giãn ra. “Mặn.”
Chỉ một từ đơn giản khiến cổ họng Dạ Du nghẹn lại.
Suốt nhiều năm, Chu Dật ăn gì cũng không phản ứng. Đồ ngọt, đồ chua, thức ăn nóng hay lạnh đều không khiến cô thay đổi sắc mặt. Cô nhai và nuốt như đang hoàn thành một việc bắt buộc, không thấy ngon, không thấy khó chịu, cũng không có nhu cầu lựa chọn. Có những ngày người giúp việc đặt cơm trước mặt, cô có thể ngồi nhìn đến khi thức ăn nguội hẳn mà không nhớ mình cần ăn.
Dạ Du từng mua lại tất cả những món Chu Dật thích thời còn đi học. Cô tìm đúng cửa hàng, đúng đầu bếp, thậm chí mang cả món mì mà Chu Tử từng thường xuyên mua cho chị gái. Chu Dật vẫn không thể nhận ra khác biệt.
Bệnh trầm cảm đã lấy đi khỏi cô không chỉ niềm vui mà cả khả năng cảm nhận những điều bình thường nhất.
Một năm gần đây, tình trạng của Chu Dật bắt đầu thay đổi. Cô có thể tự uống nước, nhớ giờ dùng thuốc, đôi khi ra sân ngồi dưới nắng. Tuần trước cô đã chủ động kéo rèm cửa, hôm qua cô ăn gần hết một bát cháo. Những tiến bộ ấy nhỏ đến mức người ngoài có thể không nhận ra nhưng với Dạ Du, mỗi thay đổi đều là dấu hiệu cho thấy Chu Dật vẫn đang cố trở lại.
Hôm nay, cô đã biết chiếc bánh quá mặn.
Dạ Du chớp mắt liên tục, cố giữ nước mắt không tràn ra. Cô quay mặt đi, cắn thử một miếng bánh rồi lập tức nhăn mặt.
“Đúng là mặn thật.” Cô hít vào, giọng nói hơi vỡ nhưng vẫn cố đùa. “Cửa hàng này định bán bánh hay bán muối vậy?”
Người giúp việc quay vào bếp, giả vờ kiểm tra các túi đồ. Bờ vai bà rung lên, bàn tay đưa lên lau mắt.
Dạ Du đặt chiếc bánh xuống, ngồi lại trước mặt Chu Dật. Cô nhìn người phụ nữ đã chìm trong im lặng quá lâu, đôi mắt đỏ nhưng gương mặt vẫn giữ một nụ cười rạng rỡ.
“Không ngon thì chúng ta không ăn.” Cô kéo hộp bánh sang một bên. “Em mua món khác cho chị. Ngọt, chua hay cay đều được. Chị thấy không ngon thì cứ nói, đừng nể mặt em.”
Chu Dật nhìn cô. “Em mua mà.”
“Mua sai thì phải chịu trách nhiệm.” Dạ Du đáp. “Em giàu, không cần tiếc một hộp bánh.”
Câu nói khiến Chu Dật nhìn cô thêm vài giây. Nụ cười vừa xuất hiện lúc trước trở lại trên gương mặt gầy, lần này rõ hơn một chút.
Dạ Du cúi đầu, hai tay nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay Chu Dật đã có hơi ấm, không còn lạnh và buông thõng như những năm đầu.
“Chị nhớ ăn nhiều hơn.” Dạ Du nói. “Ngày mai còn phải đi xem em đua xe, chị mà ngất giữa sân, người ta sẽ tưởng em lái tệ đến mức làm khán giả mất sức.”
Chu Dật không nói thêm nhưng ngón tay cô cử động, giữ lại tay Dạ Du thay vì để mặc.
Chỉ một động tác đó cũng đủ khiến Dạ Du phải cúi mặt trong vài giây. Cô cười nhưng khóe mắt đã ướt. Khi ngẩng lên, vẻ tinh nghịch thường ngày đã quay trở lại.
“Em coi như chị đã hứa.” Cô nói. “Ngày mai chị ngồi ở vị trí đẹp nhất, em sẽ mặc bộ đồ đua màu đỏ, để chị không thể nhìn nhầm sang người khác.”
Ngoài cửa sổ, ánh chiều xuyên qua giàn cây, rơi trên chậu hoa vừa được mang đến. Một nụ hoa nhỏ đang hé mở giữa những chiếc lá xanh.
Trong căn nhà từng im lặng suốt nhiều năm, Chu Dật vừa biết một chiếc bánh quá mặn, nhận lời ra ngoài và chủ động giữ tay một người.
Với người khác, đó chỉ là vài phản ứng bình thường.
Với Hoắc Dạ Du, đó là bằng chứng quý giá nhất cho thấy người cô đã cố gắng bảo vệ vẫn đang từng bước tìm đường trở về.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận