Chương 6: TÌNH SINH Ý ĐỘNG
Nửa tháng sau, bốn người Đoạn Vân Tụ cũng tới Minh Viễn Sơn Trang. Sơn Trang nằm ở Lâm An là một vùng đất rộng lớn dưới chân núi Thiên Mục, theo lưng chừng núi, nhìn thấy cảnh quan hấp dẫn lòng người.
Bốn người cưỡi ngựa đi qua đại môn một đường lên núi, Đoạn Vân Tụ ngắm nhìn cảnh sắc hai bên Thiên Mục sơn, trong lòng tán thưởng tạo hóa chi kỳ*, lại thấy Diệp Tú Thường nhìn nàng cười nói: “Tương truyền ‘Thiên mục thiên trọng tú, linh sơn thập lý thâm’** Đoạn công tử cho dù chỉ là đến thưởng phong cảnh, chuyến này cũng được coi là có thu hoạch.”
*các kì quan cảnh đẹp
** hiểu nôm na là: núi Thiên Mục cao ngàn trượng vẫn có hoa nở, trên núi lại chứa đầy linh khí
Đoạn Vân Tụ gật đầu cười.
Sở Dao vẻ mặt hưng phấn, “Đoạn đại ca, ở đây ta rất quen thuộc, hôm nào ta dẫn huynh đi dạo!”
Đoạn Vân Tụ hơi hơi nhíu mày, đối này danh xưng “Đoạn đại ca” này có điểm bất đắc dĩ, nàng chỉ hơn Sở Dao một tuổi mà thôi, hơn nữa, cho tới bây giờ cũng không muốn làm “Đại ca” người khác, đối cách xưng hô mới mẻ này thực không thích ứng.
Tới đại môn Sơn Trang, chỉ thấy “Minh Viễn Sơn Trang” bốn chữ to rồng bay phượng múa, được khắc vào trường biển phía trên, rất là khí phái. Bốn người xuống ngựa, Diệp Viễn Khâm tay áo rộng vung lên, đối với Đoạn Vân Tụ làm cái động tác thỉnh nói: “Đoạn công tử, mời!”
Đoạn Vân Tụ đáp: “Diệp công tử hữu lễ”, sau đó theo ba người cùng nhau đi vào Sơn Trang.
Đi vào đại môn Minh Viễn Sơn Trang, Đoạn Vân Tụ phát hiện Sơn Trang này rộng rãi đầy khí thế, mọi nơi bày trí lịch sự tao nhã, đủ loại hoa cỏ được sắp đặt hoàn hảo, có thể nói là ngoại y linh sơn, nội uẩn linh khí *.
*bày trí giống như cảnh sắc bên ngoài, bên trong lại rực rỡ
Đoạn Vân Tụ, tâm khen “Thật đẹp”, tiếp tục phóng nhãn khắp nơi, thấy một rừng hoa lê trắng như tuyết thấp thoáng ở một bên Sơn Trang, nhất thời cảm thấy tinh thần thật sảng khoái.
Diệp Tú Thường thấy ánh mắt Đoạn Vân Tụ nhìn tới lê viên nhà mình, trong lòng liền có một cái ý niệm hiện lên trong đầu.
Bốn người tới chính sảnh, chủ nhân Sơn Trang Diệp Kính Thành đang ngồi bên bàn đá chờ hai con trở về. Thấy hai đứa con, hắn đứng lên tươi cười rạng rỡ.
Diệp Tú Thường đi qua vài bước, tới bên phụ thân, kêu một tiếng “Cha”.
Diệp Kính Thành trìu mến đánh giá nữ nhi vài lần, nói: “Ra ngoài một chuyến gầy đi không ít. Ta đã phân phó Lý tẩu làm nhiều món ngon hảo hảo bồi bổ cho con rồi!”
“Đâu có, cha, người xem nữ nhi đây không phải rất tốt đấy sao? Ra ngoài chuyến này, con được ăn qua không ít món ngon đâu!” Diệp Tú Thường thân mật khoác ở cánh tay phụ thân, lời nói mang theo làm nũng, làm lộ ra một bộ dáng nũng nịu của cô gái nhỏ.
Một bên Diệp Viễn Khâm cười nói: “Cha, nói người bất công còn không chịu, phần của con đâu?”
Sở Dao cũng chạy tới góp vui, “Dượng của con nữa?”
Diệp Kính Thành cười nói: “Đều giống nhau, đều giống nhau, người nào ta cũng thương!”
Đoạn Vân Tụ thấy cảnh phụ từ tử hiếu này, trong lòng liền thấy không vui, tâm tình tốt đẹp vừa rồi cũng nhanh ảm đạm đi.
Diệp Tú Thường chú ý tới thần sắc biến hóa vi diệu của Đoạn Vân Tụ, buông ra phụ thân đi tới bên người Đoạn Vân Tụ, đối với phụ thân nói: “Vị này chính là Đoạn Vân Đoạn công tử, nhờ có công tử xuất thủ tương trợ nên Thường nhi đi chuyến này mới hữu kinh vô hiểm*…”
*tuy có kinh ngạc, sợ hãi nhưng không gặp nguy hiểm
Diệp Kính Thành đã biết được chuyện của nữ nhi cùng “Tương Tây Tứ Quỷ”, gần đây cũng có nghe được giang hồ đồn đãi cái tên “Đoạn Vân” này, hiện tại nhìn thấy Đoạn Vân Tụ không khỏi quan sát đánh giá thêm vài phần, trong lòng âm thầm thấy kỳ lạ.
Đoạn Vân Tụ nhìn lại ánh mắt Diệp Kính Thành, phát hiện hai mắt hắn ẩn chứa sự tinh thông sáng suốt, mài sắc như đao, vẻ mặt chính khí, chính là đứng ở nơi đó còn có một cỗ khí thế ổn trọng vững vàng làm cho lòng người sinh kính ý.
Đoạn Vân Tụ hơi hơi khom người, ôm quyền nói: “Vãn bối Đoạn Vân ra mắt Diệp trang chủ.”
Diệp Kính Thành “Ha ha” cười to, nói: “Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, hảo, tốt lắm! Đoạn công tử cứu tiểu nữ, đối với Diệp gia ta có ân, lão phu muốn hảo hảo cảm tạ ngươi! Thường nhi, an bài phòng tốt nhất cho Đoạn công tử, chuẩn bị thêm một bàn tiệc để khoãn đại ân nhân!”
Đoạn Vân Tụ muốn nói “Không cần phiền toái”, Diệp Kính Thành lại nói tiếp: “Đoạn công tử cũng không nên chối từ, nếu không, đó là coi thường Minh Viễn Sơn Trang ta!” Nàng đành phải thôi.
Diệp Kính Thành lại hỏi: “Không biết Đoạn công tử là người ở nơi nào?”
“Nhà ở vùng CánTrung.”
Diệp Kính Thành nghĩ đến cái gì, “Công tử chắc là biết hai ngọn núi Ngọc Hoa và Thăng Hoa chứ, lão phu lúc tuổi còn trẻ từng du ngoạn qua nơi đó, cùng hai ngọn núi ở Thiên Mục tuy là cách xa nhau nhưng lại giống nhau đến kì lạ!”
Đoạn Vân Tụ mâu sắc càng thêm ảm đạm, nàng như thế nào không biết núi Ngọc Hoa và Thăng Hoa, năm đó nàng cùng ca ca Đoạn Phong Tiêu thường đi vào núi chơi đùa, vui đến quên đường về, nhiều lần về muộn khiến phụ thân Đoạn Hàn nổi giận, lần nào ca ca cũng đều nhận toàn bộ lỗi về mình, muội muội chỉ là nghe theo xúi giục của mình, vì nàng nhận toàn bộ trách phạt.
Diệp Tú Thường xem ánh mắt Đoạn Vân Tụ ảm đạm, lập tức nói: “Cha, Đoạn công tử một đường tới đây khẳng định mệt mỏi rồi, tạm thời hãy để cho người ta đi nghỉ ngơi trước đã.”
Diệp Kính Thành vuốt vuốt chòm râu, “Ừ, vẫn là Thường nhi của ta chu đáo!” Sau đó muốn kêu quản gia mang khách nhân đi xuống, đồng thời chuẩn bị để nữ nhi cũng về phòng nghỉ ngơi.
Nhưng Diệp Tú Thường lại biết trước tâm tư của phụ thân, cướp lời hắn nói trước, “Cứ để Thường nhi dẫn Đoạn công tử đi” tiếp theo liền cùng Đoạn Vân Tụ ly khai chính sảnh, đi ra cửa thì lại quay đầu hướng phụ thân cười cười.
Diệp Kính Thành thấy nữ nhi nhiệt tâm như thế, trong lòng rất kinh ngạc.
Diệp Tú Thường dẫn Đoạn Vân Tụ đi tới một sân viện rộng rãi. Trong sân viện có một tòa tiểu lâu hai tầng, trên khắc hai chữ “Hoa minh”*.
*biển hoa
Trong bản gốc để ba chữ, nhưng nhìn thấy có hai chữ “花瞑” vầy nên mình sữa thành hai chữ.
Đoạn Vân Tụ thấy bức hoành, thầm nghĩ thật hay, đi vào bên trong phòng, thấy phòng bố trí thập phần lịch sự tao nhã, đồ dùng trong phòng đều tỏa mùi thơm của gỗ lim, trên tường có treo tranh ‘sơn thủy hoa điểu đồ’ do danh nhân nhã sĩ sở tác.
Hai người ở lầu một nhìn một lát, lại lên lầu hai, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là cái giường lớn được chạm trỗ hoa văn, trên giường treo màn che đơn giản và chăn gối đều làm từ tơ tằm, được xếp rất gọn gàng.
Đoạn Vân Tụ mở miệng nói: “Diệp cô nương khoản đãi như thế, tại hạ không dám nhận.”
Diệp Tú Thường cười đáp: “Cũng không phải, để Đoạn công tử ở nơi này, dĩ nhiên bởi vì người là khách quý, nhưng còn có một nguyên nhân khác…” Sau đó dừng lại nói, nhìn về phía cửa sổ.
Đoạn Vân Tụ chưa hiểu ý, thấy ánh mắt Diệp Tú Thường dừng ở trên cửa sổ, lập tức nghĩ đến cái gì, liền đi qua mở ra cửa sổ. Ánh vào mi mắt nàng, chính là một mảnh tuyết trắng một rừng lê hoa. Nàng âm thầm kinh hỉ, không khỏi bội phục Diệp Tú Thường tâm tư tinh tế, lại cảm động vì ý tốt và sự thân thiện của đối phương. Phần này cảm động mang theo ấm áp, như ánh mặt trời xua tan đi u ám tràn ngập trong lòng nàng.
“Cảm ơn cô, Diệp cô nương…” Nàng nhìn Diệp Tú Thường, tự đáy lòng gửi tới lời cảm ơn.
“Không cần khách khí. Nhìn thấy công tử vui vẻ, Tú Thường cũng rất cao hứng.. .” Diệp Tú Thường chân thành đáp lại.
Đoạn Vân Tụ ở lại Minh Viễn Sơn Trang. Diệp Kính Thành thịnh tình chiêu đãi nàng, hơn nữa dưới sự đề nghị của Diệp Tú Thường còn tặng một cân trà cực phẩm Tây Hồ Long Tỉnh làm tạ lễ.
Đại hội Tru Ma cử hành vào đầu ngày tám tháng tư. Cách đại hội còn có mấy ngày, nhưng cả Sơn Trang trong ngoài đều vội vã, Diệp gia huynh muội còn bận rộn hơn, ngay cả Sở Dao cũng bị kêu qua hỗ trợ, Đoạn Vân Tụ một mình thập phần nhàn rỗi, lại cảm thấy có điểm cô đơn tịch mịch.
Hôm nay, nàng vịnh cánh tay trên khung cửa sổ, ngắm nhìn rừng hoa lê, không khỏi nhớ tới tình cảnh ngày ấy mới gặp Diệp Tú Thường,—- nàng đứng dưới tán hoa lê bên bờ suối, đẹp như tranh vẽ, ngưng động khắc sâu, chính mình còn thấy được nàng so với phong cảnh kia còn đẹp hơn nhiều không phải sao?
Đoạn Vân Tụ cười cười, nhắm mắt lại, nghe xuân phong đưa tới mùi hoa lê thơm ngát, có điểm say. Trong lòng nàng vừa động, đột nhiên mở đôi mắt nhún người bay khỏi Hoa Minh, chốc lát liền đi tới rừng hoa lê. Rừng hoa lê kéo dài không dứt, thừa dịp hoa nở cuối mùa nàng không thể bỏ lỡ cảnh xuân tươi đẹp.
Nàng di chuyển bước chân vô cùng cẩn thận, tận lực tránh giẫm lên đóa hoa trên mặt đất.
Đi đến một cây hoa lê, nàng đưa tay kéo lấy một cành ở dưới thấp, cúi đầu ngửi, cảm thụ được mùi hoa lê thơm ngát nhập vào trong phổi. Lại một trận gió thổi tới, khiến vô vàng cách hoa lê cùng rơi xuống.
Trong lòng nàng thầm thở dài, nghĩ đến mặc kệ hoa có đẹp đến mấy, vẫn có thời khắc hoa tàn, lòng có chút sầu não.
Tiếp tục đi về phía trước, nàng phát hiện có một mảnh đất trống, trên mặt đất trải đầy một tầng hoa lê, nhìn qua cơ hồ chính là một thảm hoa tuyết trắng. Trên cây đại thụ cao lớn nở đầy hoa lê kia có treo một cái xích đu, tùy theo gió mà nhẹ nhàng lay động.
Nàng đột nhiên nổi lên tính trẻ con muốn ngồi lên đó, đu đưa qua lại. Nhớ tới mình và sư tỷ muội ở trong núi cũng chơi đùa vui vẻ như vậy, tâm tình của nàng dần dần tốt lên.
Lại một trận gió nữa thổi qua, cuốn theo đóa hoa trắng xinh đẹp bay lả tả rơi xuống, tựa như một màn mưa hoa. Nàng nhắm mắt lại, ngửi hương hoa lê tràn đầy trong không khí, trong màn mưa hoa này khiến nàng không khỏi say mê.
Nhưng vào lúc này, nàng nghe được có người tới gần, giương mắt nhìn lên, nhìn thấy Diệp Tú Thường.
Đoạn Vân Tụ vẫn đang đu đưa trên xích đu, không có ý muốn rời khỏi. Trong lòng nàng lại càng thêm vui vẻ, không nhịn được khóe miệng cong cong, đuôi mày khóe mắt ý cười ôn nhu, ở trong mưa hoa lộ ra lại càng xinh đẹp kinh diễm.
Diệp Tú Thường đứng ở ngoài hai trượng, bình tĩnh nhìn nàng, nhưng lại có điểm thất thần,— Đoạn Vân Tụ đã thay một thân áo trắng, áo khoác sa mỏng, dưới mưa hoa dung nhan như họa, cảnh này, người này, quá mức xinh đẹp đi…
Trong nội tâm nàng đột nhiên xuất hiện một ý niệm kỳ quái,—- Đoạn Vân ăn mặc mộc mạc như vậy đã là cảnh đẹp ý vui, nếu là nữ tử, nên là như thế nào xinh đẹp đây!
Hai người nhất thời đều không có mở miệng. Đoạn Vân Tụ mỉm cười nhìn Diệp Tú Thường, giống như là một đứa bé tinh nghịch nhìn thấy bạn chạy đến cùng chơi, chỉ chờ đối phương gia nhập. Diệp Tú Thường cũng không muốn dời mắt, sợ vừa động liền đánh thức một tràng mộng đẹp.
Rốt cục, Đoạn Vân Tụ theo xích đu nhảy lên một cái, nhẹ nhàng dừng ở trước mặt Diệp Tú Thường.
“Diệp cô nương có muốn chơi không?” Mười phần khẩu khí của tiểu hài tử nghịch ngợm.
Diệp Tú Thường hơi kinh ngạc, nhưng kịp phản ứng, khẽ cười nói: “Huynh bao lớn rồi?”
“Tiểu nhi năm nay mới vừa bảy tuổi…”
Diệp Tú Thường bị chọc cho quên mất ngại ngùng, cười đến cực kỳ xán lạn, chờ ngưng cười, mới nói tiếp: “Ta đến Hoa Minh tìm công tử, thấy công tử không có ở đó, đoán người khẳng định sẽ đến đây nơi này.”
“Người hiểu ta, chỉ có Tú Thường.” Tại đây trong bầu không khí nhẹ nhàng, Đoạn Vân Tụ vô thức thay đổi xưng hô khách khí.
“Đoạn công tử thích hoa lê như thế…” Diệp Tú Thường đã tới trong chốc lát, vừa mới nhìn rõ “Hắn” đối hoa lê là ôn nhu như vậy, như vậy thương tiếc, chỉ muốn cứ như vậy nhìn “Hắn”, mà không muốn tiến lên quấy rầy.
“Ta càng ưa thích Tú Thường…” Đoạn Vân Tụ nghĩ muốn tiếp tục trêu ghẹo một phen, chờ lời vừa ra khỏi miệng, mới cảm thấy được không ổn, lập tức có điểm xấu hổ. Vừa rồi nàng thiệt tình vui vẻ, nhìn thấy Diệp Tú Thường còn vui gấp bội, mới có màn tự nhiên này mà như vậy lấy lòng, đem đối phương trở thành bạn tốt trong khuê phòng mà thân cận, lại không để ý đến mình ở trong mắt người ta cũng không phải là thân nữ nhi.
Diệp Tú Thường giật mình kinh ngạc, nhưng xem trong đôi mắt Đoạn Vân Tụ, lại cảm thấy “Hắn” nói thích không giống chính mình trước kia nghe qua thích. Trong lòng nàng có loại cảm giác kỳ quái, Đoạn Vân Tụ đối với chính mình tựa hồ trừ bỏ bằng hữu chi niệm, cũng không có suy nghĩ khác, không giống như những nam tử trước đây bởi vì gia thế cùng tài mạo của mình luôn hữu ý vô ý khen tặng lấy lòng, thậm chí tìm mọi cách dây dưa. Đoạn Vân Tụ đối lòng mình, giống như luôn luôn sạch sẽ trong suốt, như thanh khê thấy đáy, nói thích chính mình tựa như nói thích cảnh xuân tự nhiên như vậy. Nàng cảm thấy được đây là chỗ đặc biệt nhất của Đoạn Vân Tụ, cũng là chỗ nàng nghi hoặc nhất.
Mặc dù đoán được ý tứ của Đoạn Vân Tụ, nhưng nàng lại muốn trêu chọc đối phương, đồng thời trong lòng tồn tại một phần chờ mong, cười nói: “Theo lời Đoạn công tử, là thích theo kiểu nào đây?”
“Ta… của ta thích, ” Đoạn Vân Tụ có điểm quẫn bách, “Là nói muốn Tú Thường làm tri kỷ…”
“Nhưng tri kỷ cũng không chỉ một loại, không biết theo lời Đoạn công tử, là loại nào đây?”
“… Ta muốn Tú Thường làm tri kỷ, tựa như Bá Nha với Tử Kỳ…” Đoạn Vân Tụ trong lòng nghĩ, nếu như mình có thể có Diệp Tú Thường làm tri kỷ, vậy nhân sinh thật sự quá may mắn rồi, chính là nàng không biết đối phương nghĩ như thế nào, cho nên liền bổ sung nói, “Không biết Tú Thường có nguyện ý hay không?”
Diệp Tú Thường trong lòng có điểm chua xót, nhưng vẫn cười đáp: “Đương nhiên…”
—————–
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận