Chương 7: ĐẠI HỘI TRU MA
Đã là ngày sáu tháng tư rồi, Minh Viễn Sơn Trang bắt đầu tiếp đãi các lộ nhân sĩ lục tục tới trước tham gia đại hộiTru Ma .
Ngày hôm đó, có một hạ nhân đến nói với Đoạn Vân Tụ, nói là thiếu gia cho mời. Đoạn Vân Tụ còn chưa đi tới phòng Diệp Viễn Khâm, thì đã nghe giọng của một nam tử nói: “Nếu biết Tú Thường muội muội muốn tới Ngụy gia bảo, ta nhất định sẽ không đi Hoài Bắc tìm tên Lưu Nhất Đao đó đâu, như vậy là có thể cùng muội cùng nhau trở về Sơn Trang rồi, chuyện của tứ quỷ cũng sẽ không phát sinh.”
Chỉ nghe Diệp Tú Thường cười đáp: “Thiếu Khiêm ca ca, huynh cũng có việc của huynh, muội không thể làm phiền…”
Đoạn Vân Tụ bước vào gian phòng, thấy Diệp gia huynh muội và Sở Dao đang ngồi ở bên cạnh bàn nói chuyện phiếm cùng một nam tử tuổi còn trẻ, trên bàn bày không ít thức ăn tinh xảo.
Nam tử kia thân mặc áo dài vân hoa văn xanh đen, mày kiếm hơi hơi nhếch lên, hai mắt sáng ngời hữu thần, mũi như huyền đảm*, là một mỹ nam tử đầy khí khái anh hùng. Vẻ mặt hắn hơi đỏ lên, như muốn nói gì với Diệp Tú Thường, nghe thấy có người đến liền ngưng lại.
*(chắc là mũi cao quá à )
“Thiếu Khiêm, vị này chính là Đoạn công tử.” Diệp Viễn Khâm đứng lên, rồi hướng Đoạn Vân Tụ nói, “Vị này chính là Ngụy Thiếu Khiêm, là bằng hữu tốt của ta và muội muội, Thiếu bảo chủ Ngụy gia bảo, chính là người được chân truyền Thần Phong chưởng, lần này Ngụy tiền bối thân thể không khoẻ, nên Thiếu Khiêm liền thay mặt Ngụy gia bảo tới tham gia đại hội Tru Ma! Các huynh đều là bằng hữu tốt của Viễn Khâm, vừa lúc làm quen nhau đi…”
Diệp Tú Thường nhìn Đoạn Vân Tụ mỉm cười hỏi thăm, Sở Dao thì đứng dậy, vài bước đi đến bên người Đoạn Vân Tụ kêu “Đoạn đại ca”.
Ngụy Thiếu Khiêm thoáng nhìn Diệp Tú Thường đối với Đoạn Vân Tụ ý cười ôn nhu, sinh lòng khó chịu, đứng lên ôm quyền nói: “Đoạn công tử, tại hạ đã nghe qua đại danh của huynh. Nghe nói công tử đã giết Hồn Thiên Lang Thành Khắc Minh, tại hạ bội phục, ngày nào đó còn muốn tìm Đoạn công tử lãnh giáo một chút!”
Đoạn Vân Tụ thản nhiên đáp: “Nào có. Tại hạ kiến thức hạn hẹp, nhưng cũng biết uy danh Ngụy gia bảo “Thần Phong chưởng”, hẳn là tại hạ lãnh giáo mới đúng.”
Diệp Tú Thường cười nói: “Được rồi, hai người các huynh, xem ra muốn dùng võ kết bạn a, lúc này không thể được, vẫn là trước nếm thử đồ ăn ta làm đi, khó có được hôm nay ta bớt chút thời gian xuống bếp!”
Đoạn Vân Tụ thấy Diệp Tú Thường bởi vì Ngụy Thiếu Khiêm đến mà có ý đặc biệt tự mình xuống bếp, trong lòng có điểm mất mát. Ngụy Thiếu Khiêm thế nhưng vui vẻ ra mặt, cầm lấy đũa, nói: “Muốn Tú Thường muội muội xuống bếp thật không dễ dàng! Nhưng nếu nếm qua đồ ăn của Tú Thường muội muội rồi, sẽ khiến cho người ta nằm mơ cũng phải nhớ mong a! Hôm nay ta lại có lộc ăn rồi!”
Diệp Tú Thường giận Ngụy Thiếu Khiêm liếc mắt một cái, “Thiếu Khiêm ca ca, huynh đừng đem ta nâng lên trời rồi lại ném xuống đất, rất đau nha!”
Ngụy Thiếu Khiêm vội vàng nói mình cũng không nói ngoa, hơn nữa đưa mắt ra hiệu để Diệp Viễn Khâm làm chứng.
Diệp Viễn Khâm cười ha ha, nói: “Muội muội của ta ở trong mắt huynh, có chỗ nào không tốt?”, Sở Dao cũng ở một bên giễu cợt, Ngụy Thiếu Khiêm quẫn bách không biết nên nói cái gì.
Đoạn Vân Tụ xem một bàn đồ ăn này, đều là món ngon của vùng sông nước Giang Nam trình bày rất đẹp mắt,— thịt tôm trong nước trong suốt lấp lánh, tựa như minh châu, cá hấp măng vàng mùi thơm xông vào mũi, còn có định thắng cao* sắc trạch đạm hồng**, nhìn như hoa đào …. Chỉ xem thôi cũng đã là một loại hưởng thụ.
*là loại bánh, **màu hồng nhạt
Diệp Tú Thường thấy Đoạn Vân Tụ chỉ nhìn mà không động, liền cười nói: “Đến, nếm thử tay nghề của ta!”
Đoạn Vân Tụ gắp một con tôm đưa đến trong miệng, cảm giác giòn nộn* trơn nhẵn thoải mái, vị rất ngon, liền nói: “Quả nhiên là thức ăn ngon!”
* (non,mềm)
Diệp Tú Thường nghe thấy Đoạn Vân Tụ khen ngợi, trong lòng vui sướng. Tài nghệ nấu ăn của nàng vô cùng tốt, nhưng bình thường công việc bề bộn, khó có được thời gian xuống bếp, hai ngày trước vốn định tự mình làm cho Đoạn Vân Tụ mấy món ăn nếm thử, lại không có thời gian. Hiện tại Ngụy Thiếu Khiêm đến đây, phụ thân dặn nàng hảo hảo chiêu đãi, nàng liền có được nửa ngày rãnh rỗi, tốn không ít công phu làm được một bàn đồ ăn như vậy, lúc này thấy Đoạn Vân Tụ thích, trong lòng nàng hết sức cao hứng.
Một bên Ngụy Thiếu Khiêm gắp một khối thịt cá, cẩn thận loại bỏ xương sạch sẽ, đưa tới trong bát Diệp Tú Thường, nói: “Tú Thường muội muội đã vất vả nửa ngày, nên hảo hảo bồi bổ!”
Diệp Tú Thường không một chút ngạc nhiên, cười nói được.
Đoạn Vân Tụ xem hai người tự nhiên như thế, đột nhiên nghĩ đến, nếu ai có thể cưới được Diệp Tú Thường làm vợ, quả là người có phúc lớn, mà có phúc, cũng chỉ có loại thiếu niên tuấn kiệt như Ngụy Thiếu Khiêm này mới có thể có được.
Nàng nhìn Ngụy Thiếu Khiêm, lại nhìn một chút Diệp Tú Thường, cho là mình hiểu không sai,— bọn họ đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi!
Nàng lại gắp một khối định thắng cao đưa đến bên miệng cắn một cái, cảm thấy được bánh này không quá ngọt, hương vị cũng rất nhạt? Nhưng không phải khẩu vị của mình thích nhạt đấy sao?
Đúng vào lúc này, nàng thấy một đôi đũa gắp một khối thịt gà phóng tới trong bát chính mình, giương mắt nhìn lên, thấy Sở Dao đang cười hì hì nhìn nàng nói, “Ta mượn hoa hiến Phật!” Ngừng một chút, lại có chút ngượng ngùng bổ sung nói: “Cảm ơn Đoạn đại ca, ngày đó là ta… oan uổng cho người tốt…”
Diệp Tú Thường thấy Sở Dao hành động như vậy, trong lòng xiết một cái khó chịu, nghe Sở Dao giải thích, này khó chịu ít đi một phần, nhưng không có hoàn toàn biến mất.
Diệp Viễn Khâm lại trêu ghẹo nói: “Một khối thịt gà, muội liền cảm ơn người ta?”
Sở Dao trừng hướng biểu ca, “Vậy huynh muốn ta như thế nào?”
“Muội hỏi người ta là Đoạn công tử à?”
Đoạn Vân Tụ thấy mình bị nói tới, đành phải cười cười nói: “Chỉ là chuyện nhỏ, Sở cô nương đừng để ý.”
Ngụy Thiếu Khiêm hữu ý vô ý nói, “Ta nói tiểu Dao a, bằng không để Sở thúc thúc truyền hắn âm dương nhận*(đao) pháp, coi là cảm ơn tốt lắm…”
Sở Dao nghe xong, hai má ửng hồng,- Nhạn Đãng Môn âm dương nhận pháp là nam nữ cùng luyện, chỉ truyền cho vị hôn phu tương lai của nàng, như cha nương của nàng năm đó, lúc này ý trong lời nói của Ngụy Thiếu Khiêm, nói là để phụ thân tuyển Đoạn Vân Tụ làm con rể…
Đoạn Vân Tụ nghe Diệp Tú Thường nói qua, này âm dương nhận pháp là muốn vợ chồng song tu, cho nên giờ phút này lập tức liền minh bạch Ngụy Thiếu Khiêm ý tại ngôn ngoại, nhưng chỉ là nói cho vui mà thôi, lại không tốt nói cái gì, có điểm xấu hổ.
Diệp Tú Thường có chút bất mãn vui đùa của Ngụy Thiếu Khiêm, lại thấy biểu muội thẹn thùng, vội mở miệng giải vây: “Thiếu Khiêm ca ca chỉ nói giỡn mà thôi, muội đừng coi là thật…” Sau đó nói mọi người tiếp tục ăn uống.
Ngày tám tháng tư, Minh Viễn Sơn Trang nơi chốn giăng đèn kết hoa, nghênh đón bạch đạo các lộ anh hùng tề tụ một chổ.
Trong đại viện thập phần rộng rãi, bốn mươi tám mâm cỗ theo thứ tự được bày ra. Bạch đạo hiện có Lục Đại phái,– Tung Sơn Thiếu Lâm, Thái Hồ Cái Bang, Ôn Châu Nhạn Đãng Môn, Hồ Nam Tiêu Tương phái, Lư Châu Ngụy gia bảo cùng Lâm An Minh Viễn Sơn Trang, đều cử chưởng môn hoặc thiếu chưởng môn đến tham dự, môn hạ của lục phái đều tựu lại chiếm giữ hết mười hai bàn, các anh hùng hảo hán khác thì ngồi ở các bàn còn lại. Đại hội Tru Ma lần này là một sự khiện lớn khó có được của Võ Lâm Trung Nguyên trong vòng mười năm trở lại đây, cho nên có một số tiểu nhân vật không mời mà tự đến tham gia. Minh Viễn Sơn Trang cũng không tiện để bọn họ ở ngoài cửa, liền bày thêm mười mâm cỗ ở Thiên viện liền kề chính điện, khoản đãi bọn hắn nhập tiệc.
Đoạn Vân Tụ chọn một góc nhỏ ngồi xuống, nghe nói “Tuý Quyền” Lưu Kiên đến từ Thương Châu tỉnh Hà Bắc người này gần đây cũng theo dõi động tĩnh của ma giáo, Diệp Tú Thường đi xuyên qua mọi người hướng tới, chỉ huy gia đinh an bài chỗ ngồi cho hắn, lại thỉnh thoảng hướng mắt nhìn về phía Đoạn Vân Tụ vài lần. Trong lòng nàng có chút kỳ quái: Đoạn Vân Tụ chính là ngồi ở nơi thật vắng vẻ, một thân thủy lam sam tử cũng thập phần mộc mạc, hai mắt của mình lại có thể ở trong vài trăm người liền tìm được “Hắn”, mình với “Hắn” chẳng lẽ lại có một loại tâm linh tương thông?
Đoạn Vân Tụ mặc dù đang nghe người khác nói chuyện phiếm, nhưng cũng thỉnh thoảng giương mắt nhẹ nhàng nhìn xuyên qua mọi người tìm thân ảnh màu vàng nhạt kia. Cảm thấy được, mạt thân ảnh nọ nhàn nhã tựa như bướm lượn trên hoa, phi thường xinh đẹp.
Buổi sáng giờ tỵ hai khắc, các lộ anh hùng đều đã an tọa. Diệp Kính Thành va vài vị Chưởng môn cùng Ngụy Thiếu Khiêm đều rất quen thuộc, hàn huyên xong lúc sau, hắn giơ lên chén rượu, cao giọng đối chúng nhân nói: “Bỉ nhân* Diệp Kính Thành bất tài, vì là chủ nhân nơi này, nên có đôi lời muốn nói cùng các vị…”
* (kẻ hèn)
Mọi người thấy Diệp Kính Thành đứng ở nơi đó, khí thế phi phàm, trẫm tĩnh uyên thâm, giọng điệu cũng khí khái hùng hồn, truyền khắp cả đại viện, đều sinh lòng khâm phục, chăm chú lắng nghe.
Diệp Kính Thành ngừng một chút, tiếp tục nói: “Các vị anh hùng đã biết, Võ Lâm Trung Nguyên ta vốn có thất đại môn phái, nhưng hiện giờ chỉ còn lại có lục phái, vì sao? Bởi vì Ma giáo ngông cuồng, hai tháng trước đã đem một trong thất đại môn phái ta Phi Long Môn giết sạch cả nhà! Phi Long Môn môn chủ Sầm Nham là anh hùng nổi tiếng của Võ Lâm Trung Nguyên ta, cũng là hảo hữu của bỉ nhân cùng mấy vị Chưởng môn khác. Nửa năm trước, bỉ nhân vẫn cùng hắn ở chỗ này vui vẻ uống rượu, không nghĩ tới bây giờ lại hồn về cửu tuyền…” Nói tới đây, hắn sắc mặt ngưng trọng, giống như đang nhớ về bạn cũ.
Trong bữa tiệc cũng có mấy mươi người là hảo hữu của Sầm Nham hoặc những người khác trong Phi Long Môn, nghe tới đây, kích động không thôi. Trong đó có một hán tử là Cầu Nhiêm bỗng đứng lên nói: “Những người bị Ma Giáo giết ngày đó, rất tàn nhẫn, ngay cả tiểu hài tử cũng không tha! Diệp trang chủ, các vị Chưởng môn, các vị nhất định phải chủ trì công đạo cho bạch đạo ta, tiêu diệt bọn Ma giáo tàn bạo này!” Mọi người nghe nói lời ấy, đều phụ hoạ.
Đoạn Vân Tụ ngồi ở chỗ kia, vẫn đang suy nghĩ: năm đó Đoạn gia ta mười sáu người cũng bị kẻ xấu giết chết, các ngươi như thế nào không ai nghĩ đến nên vì này mười sáu tánh mạng vô tội đòi lại công đạo đâu!
Diệp Kính Thành đáp: “Vị anh hùng này nói đúng! Cho nên bỉ nhân quảng phát anh hùng thiếp, mời các lộ hào kiệt tề tụ về đây, chính là vì việc này! Mười năm nay, Ma giáo tàn bạo, hoành hành ngang ngược, lạm sát kẻ vô tội, Võ Lâm Trung Nguyên ta đã phải chịu đựng! Nhưng Ma giáo thế lực lớn mạnh, anh hùng bạch đạo ta nếu đơn thương độc mã, lại vô pháp cùng với ma giáo đối kháng. Cho nên, bỉ nhân cho rằng, mấy đại môn phái của bạch đạo cùng các lộ anh hùng trong võ lâm liên thủ lại, đồng tâm hiệp lực, tru diệt ma giáo!”
Nghe Diệp Kính Thành nói như thế, tinh thần Võ Lâm nhân sĩ sôi trào, đều hô: “Đồng tâm hiệp lực, tru diệt ma giáo! Đồng tâm hiệp lực, tru diệt ma giáo…”
Thiếu Lâm Phương Trượng Viên Không đại sư đứng lên, một tiếng “A Di Đà Phật” nhường mọi người đều tĩnh lặng lại.
“Lão nạp là người xuất gia, Thiếu Lâm hướng việc hành thiện tích đức, vốn không nên tham dự giang hồ giết chóc, nhưng là Ma giáo tác nghiệt đa đoan, xác thực đã làm nhân thần cộng phẫn, cho nên Thiếu Lâm cũng không thể không đi thay những người đã khuất đòi lại công đạo. Bất quá, chính như lời nói Diệp trang chủ, bạch đạo ta nếu đơn thương độc mã, không thể cùng Ma giáo đối kháng, chớ nói chi đến trừ ma vệ đạo, cho nên, chúng ta nhất định phải đồng tâm hiệp lực. Bất quá, quần long không thể vô thủ, lão nạp có một đề nghị,— không bằng hôm nay Võ Lâm bạch đạo ta đề cử một vị minh chủ, chịu trách nhiệm liên hợp các lộ anh hùng, cùng nhau tru diệt ma giáo…”
Mọi người nghe xong, đều gật đầu đồng ý. Ba mươi năm trước, bạch đạo các phái từng kết làm đồng minh, cũng tuyển “Thần Long Thương” Sử Phong làm minh chủ võ lâm, dẫn dắt bạch đạo tiêu diệt thất đại ác nhân hết sức điên cuồng. Sau đó, Sử Phong thoái ẩn, không rõ tung tích, liên minh bạch đạo cũng vì vậy mà tan rã, hiện tại Ma giáo tàn sát bừa bãi, tất cả mọi người muốn trọng chấn hùng phong của bạch đạo ba mươi năm trước, nhưng quần long vô thủ cũng thập phần bất lợi, cho nên đối với đề nghị của Viên Không đại sư rất được hoan nghênh.
Sau đó liền có một hán tử mặt vàng cao gầy nói: “Viên Không đại sư đức cao vọng trọng, Thiếu Lâm lại là Võ Lâm Trung Nguyên chính tông, nếu đại sư đảm nhận chức minh chủ, chúng ta đều tâm phục khẩu phục, mọi người nói có phải không?” Rất nhiều người gật đầu đồng ý.
Viên Không đại sư lại tuyên một tiếng Phật hiệu, nói: “Nhờ các vị anh hùng nâng đỡ, lão nạp cùng Thiếu Lâm rất vinh dự và may mắn. Nhưng Thiếu Lâm đều là người xuất gia, tuy nói ủng hộ trừ ma nghĩa cử, nhưng thủy chung không nên dẫn dắt các vị anh hùng đại khai sát giới. Theo lão nạp thấy, Minh Viễn Sơn Trang Diệp trang chủ không chỉ có võ học tu vi thâm hậu, hơn nữa lại nhân nghĩa, khí phách hào hùng, giao du rộng rãi, làm mọi người khâm phục, là người tốt nhất để chọn làm Minh chủ bạch đạo ta!”
Đương nhiệm sáu vị chưởng môn, chỉ có Viên Không đại sư, Ngụy Khải và Diệp Kính Thành là danh vọng cao nhất. Thiếu Lâm đã có ba mươi năm là chủ lực tham dự trừ ác, hao tổn rất nặng, hiện tại còn đang khôi phục nguyên khí, cho nên Viên Không đại sư không muốn tiếp tục giẫm lên vết xe đổ, Ngụy gia bảo bảo chủ Ngụy Khải lấy “Thần Phong chưởng” uy chấn Võ Lâm, nhưng hai năm gần đây mắc bệnh khó chữa, thân thể không tốt, bang chủ Cái bang Hậu Đại Hữu mới vừa thượng nhậm nửa năm, uy vọng chưa cao như các Chưởng môn khác, Tiêu Tương phái Chưởng môn Thượng Quan Yến phi ưng đao pháp cùng Nhạn Đãng Môn Sở Liệt là vợ chồng có âm dương nhận pháp hết sức lợi hại, nhưng danh tiếng kia cũng không bằng Diệp Kính Thành đang như mặt trời ban trưa. Diệp Kính Thành Thiên Quân kiếm pháp đã được xưng là “Trung Nguyên đệ nhất kiếm”, uy danh sánh ngang minh chủ võ lâm Sử Phong ba mươi năm trước, thêm việc thường thường hành hiệp trượng nghĩa, hựu bất lận sơ tài*, quảng kết thiện duyên, ở trong bạch đạo danh tiếng rất tốt, đang lúc mọi người nghe Viên Không đại sư tiến cử Diệp Kính Thành, phần lớn âm thầm đồng ý, cho dù có người cho rằng còn có người tốt hơn để chọn, nhưng lúc này cũng không tiện đưa ra dị nghị.
* (tiền bạc chi tiêu hào phóng)
Diệp Kính Thành thấy Viên Không đại sư tiến cử mình, vội nói: “Đại sư quá lời rồi! Bỉ nhân có tài đức gì, có thể gánh trọng trách này…” Hắn lời còn chưa nói hết, đột nhiên dừng lại, đem ánh mắt hướng ra ngoài viện.
—————–
Định thắng cao
Mỹ thực của Hán tộc, định thắng cao là món ăn ở Hàng Châu, là món ăn ngon lại có công dụng điều dưỡng thân thể. Có vị ngọt, sắc trình màu hồng, xốp mùi thơm ngát, vào miệng ngọt nhẹ. bỏ vào khuôn có hình hoa đào, bánh ăn có vị đậu.
Truyền thuyết là: Thời Nam Tống bách tính vì Hàn gia quân xuất chinh, ủng hộ tướng sĩ mà đặc chế, cao trên có hai chữ “Định thắng”, sau lại được gọi là “Định thắng cao”.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận