Chương 59: Phát hiện
Buổi tối cuối xuân, trong một ngôi nhà nhỏ nằm nơi hẻo lánh của đế kinh, tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng chuông chùa văng vẳng từ xa. Trên giàn nho, dây thanh đằng leo kín, xanh um một mảng. Ngồi dưới giàn, chỉ cần lặng yên lắng nghe, còn có thể nghe thấy tiếng trẻ con trong sân nhà bên cạnh ê a học thuộc sách.
Đó là một tiểu viện hai gian hai tiến. Bên trong, Cấm Vệ Quân mặc thường phục đứng chật kín. Viên Khoảnh Danh cũng vận một thân thường phục, đích thân canh giữ ngoài cửa. Khắp căn nhà này dường như ẩn giấu vô số ánh mắt. Trên mái hiên, dưới hành lang, giữa giàn nho, đâu đâu cũng là những nam tử đeo đao.
Khi Tuần Trường Thanh bước vào viện, nàng cũng không khỏi bị trận thế ấy làm cho kinh ngạc. Viên Khoảnh Danh hiếm khi bày ra tư thế như lâm đại địch thế này; nghĩ lại, hẳn là để đề phòng thích khách xâm nhập.
Trong phòng, ánh nến lay động. Ánh trăng xuyên qua lớp cửa sổ lụa mỏng, nhàn nhạt rọi vào.
Tuần Trường Thanh chậm rãi bước vào. Vừa đến gần, nàng đã bị mùi máu tanh hòa lẫn với mùi thuốc khó ngửi xộc thẳng vào mũi, phải đưa tay che lại.
Người bị thương nằm trên chiếc giường nhỏ. Hai mắt vô thần, trên gương mặt còn hằn rõ vẻ đau đớn giằng xé. Nhưng khi nhìn thấy Tuần Trường Thanh chậm rãi bước đến, ánh mắt trống rỗng ấy lập tức bị nỗi căm hận dày đặc thay thế.
Hắn lạnh lùng nói:
– Tương An Công chúa quả là mạnh tay. Viên thống lĩnh xưa nay chưa từng dính dáng đến đảng tranh, vậy mà nay lại nghe lệnh của ngươi. Quả thực khiến ta phải kinh ngạc.
Vào lúc này mà Thiệu Lan Hành vẫn còn có thể mở miệng châm chọc. So với dáng vẻ ôn hòa giả tạo thường ngày, bộ dạng hiện tại lại càng giống con người thật của hắn hơn.
Tuần Trường Thanh ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh, đôi mắt trong trẻo, giọng điệu bình thản:
– Ngươi hiểu lầm rồi. Ta chỉ nghe nói ngươi bị ám sát, may mắn được Viên thống lĩnh đi ngang qua cứu giúp. Chuyện đảng tranh gì đó chẳng liên quan gì đến ta. Ta chỉ đến thăm một người bạn mà thôi.
Hai chữ “người bạn” lọt vào tai Thiệu Lan Hành, khiến hắn nhất thời ngẩn ra.
Cả đời hắn, vì lợi ích mà mưu tính đủ điều, qua lại đều là người trong chốn quan trường. Ai nấy với hắn đều là ngoài miệng từ bi, trong lòng hiểm độc; bằng mặt mà chẳng bằng lòng. Một khi hắn gặp nạn, bọn họ chỉ hận không thể giẫm thêm một cước để leo lên cao hơn.
Còn chuyện đưa than sưởi ấm giữa ngày tuyết rơi, hắn chưa từng được thấy.
Hắn hít sâu một hơi lạnh. Gương mặt trắng bệch như sương, thần sắc run rẩy thoáng biến đổi.
Sự biến hóa ấy đương nhiên không qua được mắt Tuần Trường Thanh.
Nàng mỉm cười thong dong:
– Hôm nay bệ hạ còn nhắc đến ngươi, nói sẽ ban thưởng. Lời khai của ngươi rất quan trọng. Chẳng bao lâu nữa sẽ cho người truy bắt Thiệu Thành. Công lao của ngươi cũng không nhỏ đâu.
Thiệu Lan Hành đột nhiên biến sắc. Nỗi hận trong lồng ngực bỗng bùng lên dữ dội. Đôi mắt đỏ ngầu như máu, lóe lên vẻ kinh hãi xen lẫn hung ác. Hắn nghiến răng ken két:
– Không phải… là Tuần Diệc Nhiên!
Hắn đã không còn gì để đánh cược nữa.
Việc này vốn là kế sách do chính hắn bày mưu cho Tuần Diệc Nhiên. Nếu thành công, Tuần Diệc Nhiên sẽ trở thành vị hoàng tử thích hợp nhất để đăng cơ, còn hắn, với công lao phò tá, tất nhiên sẽ đứng trên vạn người.
Nếu thất bại, thì tất cả sẽ bị đổ lên đầu Thiệu Thành. Khi ấy, Tuần Diệc Nhiên chẳng những không tổn thất gì, mà sau khi Thiệu gia sụp đổ, hắn còn có thể thuận thế tiếp nhận toàn bộ nhân mạch và tài lực của Thiệu gia.
Dù thành hay bại, kẻ hưởng lợi cuối cùng đều là Tuần Diệc Nhiên.
Ngày ấy, hắn giả vờ viết lời khai vu oan cho Thiệu Thành. Dự định sau khi rời cung sẽ báo cho Tuần Diệc Nhiên biết.
Hắn vốn cho rằng, sau khi mình phản bội cả phụ thân ruột thịt, phải trả giá lớn đến vậy, Tuần Diệc Nhiên ít nhiều cũng sẽ đối đãi với hắn bằng sự chân thành.
Ai ngờ, vừa ra khỏi phủ, hắn đã bị người ám sát.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, chính Viên Khoảnh Danh đi ngang qua đã cứu hắn một mạng.
Nếu không, lúc này hắn đã xuống gặp Diêm Vương từ lâu.
Mà bản lời khai kia, cũng sẽ trở thành bằng chứng duy nhất dùng để hủy diệt Thiệu gia.
Tuần Diệc Nhiên!
Trên mặt Tuần Trường Thanh vẫn giữ vẻ quang minh lỗi lạc, nhưng trong lòng lại cười lạnh.
Tuần Diệc Nhiên quả thật độc ác đến cực điểm. Nếu hắn không ra tay gi3t Thiệu Lan Hành, nàng lấy đâu ra cơ hội nghe được những lời thật lòng này?
Nàng khẽ nghiêng đầu, giả vờ khó hiểu:
– Nhưng ngày ấy trong lời khai, ngươi viết rõ là Thiệu Thành. Sao bây giờ lại biến thành Nhị ca của ta? Chẳng lẽ những lời ngươi nói đều là giả dối?
Sắc mặt vốn trắng bệch vì trọng thương của Thiệu Lan Hành bỗng đỏ bừng lên.
Cách làm của Tuần Diệc Nhiên đã khiến lòng hắn nguội lạnh như tro tàn.
Đặc biệt là khi tên thích khách kia công khai nói rằng mình phụng mệnh Nhị hoàng tử.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhận ra mình chính là kẻ ngu xuẩn nhất thế gian.
Liều mạng vì người, cuối cùng lại bị người ta đá văng đi như một con chó.
Nỗi cay đắng ấy, chỉ mình hắn hiểu rõ.
Hắn siết chặt chăn dưới thân, nghiến giọng đầy oán hận:
– Đây vốn là kế sách của Nhị hoàng tử. Nếu bệ hạ trúng độc mà băng hà, hắn sẽ thuận lợi đăng cơ, hoàn thành tâm nguyện bao năm. Nếu việc thất bại, thì đổ hết lên đầu Thiệu gia. Mà thế lực phía sau Thiệu gia, cuối cùng cũng sẽ trở thành trợ lực cho hắn.
Tuần Trường Thanh cầm cây kéo, cắt bỏ phần tim đèn cháy khét, chỉnh lại ngọn nến cho sáng hơn.
Ánh nến chập chờn hắt lên gương mặt đan xen giữa hận thù và hối hận của Thiệu Lan Hành.
Nàng khẽ thở dài, giả vờ không hiểu:
– Nhưng Thiệu gia là nhà ngoại của Nhị ca, lại còn là trợ lực lớn nhất của huynh ấy. Thiệu gia sụp đổ, với huynh ấy đâu có lợi gì?
Thiệu Lan Hành cười lạnh:
– Bởi vì phụ thân ta đã bất hòa với hắn. Lần này Hoàng hậu bị cấm túc, phụ thân lại khoanh tay đứng nhìn. Nhị hoàng tử vì thế mà ghi hận trong lòng. Với hắn, kẻ không nghe lời thì giữ lại cũng vô dụng, chi bằng trừ khử. Hơn nữa, thuộc hạ của phụ thân đều biết phụ thân tận tâm tận lực vì hắn. Chỉ cần phụ thân ch3t, những người đó tự nhiên sẽ chủ động quy phục hắn.
Động tác trong tay Tuần Trường Thanh khựng lại.
Nàng nghiêng người nhìn hắn, hỏi:
– Sau lưng Thiệu Thành còn có ai, mà khiến Tuần Diệc Nhiên phải nhọc lòng tính toán như vậy?
Thấy nàng chỉ là một tiểu cô nương đến thăm mình với ý tốt, Thiệu Lan Hành cũng không đề phòng, thuận miệng đáp:
– Ngoài đế kinh năm mươi dặm có Khang thành, nơi đó đóng quân mười vạn binh mã. Tướng trấn thủ là Âu Dương Túc, môn sinh của phụ thân ta.
Binh quyền, từ xưa đến nay, luôn là thứ mà kẻ ở địa vị cao khát khao đoạt lấy.
Như vậy, ý đồ của Tuần Diệc Nhiên muốn vu oan cho Thiệu Thành cũng đã rõ ràng.
Thiệu Thành không chịu nghe lệnh hắn, nhưng hắn lại cần binh mã. Vậy thì chỉ còn cách loại bỏ người ở giữa, để Âu Dương Túc trực tiếp nghe lệnh mình.
Huống chi, Khang thành lại là nơi gần đế kinh nhất.
Tuần Diệc Nhiên muốn dùng binh ép sát đế kinh, buộc bệ hạ phải nhường ngôi.
Tuần Trường Thanh còn muốn biết trong triều những ai là cánh tay đắc lực của Thiệu Thành.
Nhưng lúc này, trên trán Thiệu Lan Hành đã lấm tấm mồ hôi lạnh, hơi thở cũng trở nên yếu ớt.
Ánh mắt nàng càng lúc càng sâu thẳm.
Cuối cùng, nàng đành lùi một bước, dịu giọng nói:
– Ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt. Ở đây rất an toàn.
Nói rồi, nàng chậm rãi bước ra ngoài.
Đến cửa, nàng dừng lại chừng nửa chén trà mới mở cửa bước ra.
Đúng lúc ấy, Viên Khoảnh Danh từ bên ngoài trở về.
Tuần Trường Thanh khẽ mím môi, nhìn màn đêm đen kịt mờ ảo như phủ một lớp sương, rồi thấp giọng hỏi:
– Bệ hạ đã đến rồi sao? Có nghe được gì không?
Viên Khoảnh Danh chợt nhận ra, trước đây mình đã coi thường nha đầu này. Việc bệ hạ đến đây vốn chỉ là trùng hợp, nàng hẳn cũng hiểu rõ, không thể che giấu nổi nữa, liền thẳng thắn nói:
“Vừa rồi người đã rời đi, nên nghe thấy cũng đã nghe thấy rồi. Chỉ là có một điều ta không hiểu, vì sao phải cứu hắn? Nếu hắn ch3t, Thiệu gia chính là hung thủ, chẳng phải đúng ý ngươi sao?”
Tuần Trường Thanh khẽ nghiêng mắt, mỉm cười nhàn nhạt:
“Thiệu gia đã không còn đáng lo nữa. Người gi3t cha hắn, bệ hạ còn có thể thương tiếc sao?”
Viên Khoảnh Danh vẫn không hiểu:
“Ý của ngươi là mượn Thiệu Lan Hành để bán đứng Nhị hoàng tử. Nhưng bệ hạ vẫn coi trọng vị đích tử này, sẽ không xử trí hắn, mà ngươi lại bỏ qua cơ hội chỉnh đốn Thiệu gia, như vậy chẳng phải cái được không bù nổi cái mất sao?”
Tuần Trường Thanh chậm rãi nói:
“Chuyện này nhất định phải có người trả giá đắt. Tuần Diệc Nhiên không thể động vào, bệ hạ sẽ để Thiệu gia gánh chịu tội lỗi. Bản lời khai kia chính là chứng cứ tốt nhất. Con trai mình không thể gi3t, nhưng có thể loại trừ đại họa trong lòng. Bệ hạ không ngu.”
Sau chuyện của Hoàng Hậu, bệ hạ đã mất đi sự khoan dung cuối cùng đối với Thiệu gia. Lúc này đưa cho hắn một con dao, tự nhiên hắn sẽ nghĩ đến việc trừ bỏ Thiệu gia trước. Còn con trai mình, dù có tệ đến đâu, cũng phải giữ lại một mạng.
Nhưng cũng chỉ có thể giữ lại một mạng mà thôi.
Viên Khoảnh Danh bỗng chốc tỉnh ngộ. Dưới ánh trăng lạnh bạc, thiếu nữ trước mắt không còn mơ hồ nữa, khiến hắn càng thêm chấn động. Tâm tư quỷ dị như vậy quả thật không thể xem thường. Hắn chỉ vào trong phòng, hỏi:
“Vậy người bên trong kia… cũng không sống được bao lâu?”
Tuần Trường Thanh gật đầu, giọng nói rõ ràng, nhưng lạnh lẽo như đêm tối:
“Viên bá phụ, trước khi bệ hạ ban ch3t, nhớ bảo hắn khai ra trong triều có những ai là mật thám ngầm của Thiệu Thành. Đến lúc đó, người cùng giao lên cho bệ hạ, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”
Nhìn theo bóng lưng tiêu sái của Tuần Trường Thanh, tựa như cây phượng vĩ dưới ánh trăng, nở rộ những đóa hoa đỏ rực rỡ, vươn thẳng lên trời. Viên Khoảnh Danh kinh ngạc – thiếu nữ trước mắt không chỉ huệ chất lan tâm, mà còn tinh thông quyền mưu, tâm trí sâu xa. Hắn không khỏi thở dài, có lẽ bọn họ thật sự đã già rồi, nên nhường chỗ cho người hiền.
…
Nửa tháng qua, Tuần Trường Thanh mỗi ngày đều gửi một phong thư nhờ người mang đến Thượng Nhiêu. Lúc rảnh rỗi lại bẻ ngón tay đếm ngày, mong có thể nhận được thư hồi âm của Vệ Lăng Từ – dù chỉ là đôi câu vài chữ trên giấy cũng đủ. Nhưng lần nào cũng chỉ nhận về thất vọng.
Tuần Tử Khiêm dù sao cũng là hoàng đế đã tại vị nhiều năm. Không biết bằng cách nào, ông đã thay đổi thủ tướng trấn giữ Khang thành, bí mật bắt giữ Âu Dương Túc, lại trong thời gian ngắn bắt được Thiệu Thành, tịch thu toàn bộ Thiệu gia. Chỉ trong thoáng chốc, một thế gia trâm anh kéo dài trăm năm cứ thế sụp đổ.
Trong khoảng thời gian đó, từ lúc hoàng đế hạ chỉ đến khi Thiệu Thành bị giam, hoàn toàn không có chút phong thanh. Cả triều lòng người chấn động. Ban đầu ai cũng nghĩ sẽ lại là một lần đại thanh tẩy, nhưng sau khi Thiệu Thành bị bắt, không có thêm quan viên nào bị liên lụy.
Từ việc Hoàng Hậu bị cấm túc đến Thiệu gia sụp đổ, chỉ vỏn vẹn mấy tháng. Trong triều lại không một ai dám đứng ra cầu tình. Cây đổ thì bầy khỉ tan, kẻ thì dậu đổ bìm leo, người thì thêm hoa trên gấm, chẳng có ai đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Điều này cũng khiến Tuần Trường Thanh cảm nhận rõ sự bạc bẽo của lòng người. Thiệu gia trước kia phong quang vô hạn, mà chỉ trong vài tháng đã rơi vào cảnh chuột chạy qua đường. Dẫu là gieo gió gặt bão, nhưng cũng có chỗ đáng thương.
Nàng không có thời gian để buồn thương, bởi Tuần Diệc Nhiên vẫn không hề tổn thất. Chuyện quặng sắt phía sau chỉ liên quan đến Thiệu Thành, không hề dính dáng đến hắn. Sau khi Mục Trần dâng toàn bộ chứng cứ, hoàng đế thậm chí chưa xem qua đã giao cho Lục bộ xử lý, chỉ coi như thêm một tội vào đống tội chồng chất của Thiệu gia mà thôi.
Vốn tưởng rằng sau khi Mục Trần hồi kinh, Vệ Lăng Từ cũng sẽ cùng trở về thành. Nhưng mấy ngày liền họ vẫn không thấy bóng dáng nàng. Hỏi Mục Trần, chỉ nói nàng còn có việc ở lại Thượng Nhiêu, ngoài ra không biết gì thêm.
Rốt cuộc là chuyện gì có thể giữ chân nàng?
Gió chiều trong triều, Tuần Trường Thanh có thể phân biệt rõ ràng, nhưng lại mang theo chút quỷ dị. Nàng vẫn có thể ứng phó. Nay Tuần Diệc Nhiên dù mỗi ngày đều vào triều, nhưng bệ hạ đã không còn triệu kiến hắn nữa. Vốn là chuyện đáng mừng, nhưng tin tức mà Hiền Quý phi nhận được lại là tin dữ – bệ hạ nhiều ngày liền thổ huyết, thuốc thang đều vô hiệu.
Buổi sớm tinh mơ, nàng mở cửa sổ nhìn ra ngoài. Gió sớm đầu hạ mát lạnh lướt qua mặt, mang theo cảm giác dễ chịu, nhưng cũng thổi tung những mối tơ vò trong lòng.
Hiền Quý phi dẫn theo một vị khách đến Chiêu Nhân Cung – chính là Ninh An Quận chúa Vệ Hiểu.
Nhìn thấy Vệ Hiểu, trái tim Tuần Trường Thanh bỗng chốc hạ xuống. Trước bậc bạch ngọc thoảng hương sen nhàn nhạt, những tâm sự chất chứa nhiều ngày cuối cùng cũng tìm được nơi để bày tỏ, tâm tình cũng bình ổn hơn đôi chút.
Nàng rất thích Vệ Hiểu, nhưng Vệ Hiểu nhìn nàng lại mang vẻ lạnh nhạt. Hiền Quý phi biết nàng vào cung tìm người, tất có lời muốn nói, liền dẫn cung nhân lui xuống pha trà.
Người vừa đi, ánh mắt của Vệ Hiểu đã trở nên lạnh lẽo nghiêm nghị, như cơn gió lạnh thổi thẳng vào lòng Tuần Trường Thanh. Vốn đã có chút se lạnh, nay càng thêm rét buốt. Nàng theo lễ mời người ngồi xuống.
Nhưng Vệ Hiểu không hề động. Ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt ửng hồng của Tuần Trường Thanh, nhìn vào đôi mắt hoa đào mê hoặc kia, đáy mắt thoáng qua một tia lạnh nhạt, rồi thẳng thắn nói:
“Ta thay A Từ định hôn.”
Tin tức này quá mức chấn động, như sấm sét đánh ngang tai. Tuần Trường Thanh sững sờ trong chốc lát, chưa kịp suy nghĩ đã vội vàng nói:
“Nàng ấy sẽ không đồng ý.”
Vệ Hiểu ánh mắt thâm trầm, sâu hun hút. Nàng bước lên một bước, mây đen phủ kín gương mặt, giơ tay tát mạnh một cái lên má Tuần Trường Thanh, lạnh nhạt nói:
“Tuần Trường Thanh, chuyện đại nghịch bất đạo như thế, ngươi làm ra lại còn có thể đường hoàng, lý thẳng khí hùng đến vậy.”
Thì ra nàng đã biết rồi.
Cái tát ấy không quá nặng. Suy cho cùng, sức lực của nữ tử vốn chẳng lớn. Tuần Trường Thanh bị đánh đến nghiêng đầu sang một bên, tự mình lùi lại một bước, cười khổ mà nói:
“Quận chúa thay sư phụ định hôn, cớ sao lại phải nói cho ta biết? Ta đoán, hẳn là sư phụ không thuận ý, nên ngài mới tìm đến chỗ ta để đòi một lời phải trái.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận