Chương 96: Tội nghiệt
Gió nổi lên, thổi tung lớp tuyết trắng tích tụ trên cành cây, rơi lả tả xuống người đám tướng sĩ.
Bọn họ không hiểu, vì sao A Na Yên Nhiên lại nhất quyết muốn gặp một cô nương biên cương.
Một hồi lâu sau, Tuần Trường Thanh chậm rãi từ phía sau Vệ Lăng Từ bước ra. Cuộc đời vốn luôn nối tiếp những biến cố, nàng như lại nhìn thấy đêm gió tuyết năm xưa, yến thọ của đế vương, trong điện đầy triều thần, A Na Yên Nhiên ôm lấy nàng.
“Đừng sợ, mẫu phi ở đây.”
Sau khi sống lại, nàng sợ hãi tất cả mọi người, càng sợ Vệ Lăng Từ, nhưng chưa từng e dè người trước mắt.
Đời người, hãy để nàng tùy hứng một lần.
Nàng ngẩng đầu, khẽ nói:
“Công chúa, hãy để các tướng sĩ phía sau ngươi buông đao kiếm xuống, trẫm sẽ theo ngươi đi.”
Người nghe rõ câu này nhất không ai khác ngoài Vân Thâm và Viên Mạn ở gần đó. Sắc mặt hai người cùng lúc biến đổi, Viên Mạn khẽ động, lại bị Vân Thâm ngăn lại-giữa Hoàng đế và A Na Yên Nhiên, rốt cuộc vẫn còn chút tình nghĩa nhạt nhòa.
A Na Yên Nhiên khẽ mỉm cười, đưa tay về phía nàng, thần sắc dịu dàng đến cực điểm:
“Lên ngựa, ta đưa ngươi đến một nơi.”
Tuần Trường Thanh không do dự. Đã quyết thì không hối hận-chỉ có do dự mới khiến người ta ăn năn. Nàng đưa tay nắm lấy tay A Na Yên Nhiên, mượn lực của nàng xoay người lên ngựa, liếc nhìn Vệ Lăng Từ một cái, ra hiệu nàng bình tĩnh, đừng nóng vội.
Sau khi hai người rời đi, binh sĩ biên cương trong cung liền vứt bỏ vũ khí, bọn họ đầu hàng.
Nhìn bóng đen dần khuất trong tuyết, Vệ Lăng Từ lập tức đoạt lấy ngựa của Vân Thâm phía sau, lên ngựa đuổi theo thẳng. Nàng hối hận rồi, không nên để Tuần Trường Thanh đi mạo hiểm.
Gió rít bên tai, Tuần Trường Thanh theo bản năng ôm lấy vòng eo người phía trước. Gió lạnh thổi đến khiến tai đau buốt, nàng nhìn con phố lùi dần phía sau cùng hai bên là binh lính Tề đang trấn giữ, lòng lại dần yên tĩnh.
Trận chiến này cuối cùng cũng có thể kết thúc. Nàng không thích chiến tranh. Chỉ cần bách tính Đại Tề an cư lạc nghiệp là đủ. Những chí lớn kế hoạch lớn đối với nàng mà nói đều không thực tế, việc khai cương mở đất không phù hợp với Đại Tề lúc này.
A Na Yên Nhiên không đi xa, ngựa dừng lại trước cổng chính quốc đô, nàng kéo Tuần Trường Thanh lên lầu thành.
Trên lầu thành gió càng lớn, mang theo những mảnh băng vụn quất vào mặt. Tuần Trường Thanh nheo mắt, không rõ mình đang đi đâu, mãi đến khi dừng lại mới dám mở to mắt. Từ trên cổng thành nhìn ra, một màu trắng xóa, sáng lóa như ánh bạc phản chiếu trời xanh.
Xa xa có thể thấy một vùng bình nguyên rộng lớn, sớm đã không còn bách tính, chỉ còn lại hoang vu.
A Na Yên Nhiên chỉ vào những cánh đồng ấy, vẻ mặt bình tĩnh, lạnh như băng tuyết, không chút gợn sóng:
“Nơi đó vốn có bách tính sinh sống, nhưng khi ta lần nữa đứng trên thành lầu, đã không còn ai.”
“Chiến loạn liên miên nhiều năm, vào thì dễ mà ra thì khó. Quốc chủ của các ngươi chỉ chăm chăm bóc lột bách tính, sưu cao thuế nặng, đã sớm khiến dân chúng tuyệt vọng. Đại Tề binh mã ở đây, không lấy của dân một thứ gì, thuận theo lòng dân mới là thiên đạo.”
Tuần Trường Thanh đá nhẹ lớp tuyết dưới chân. Trên thành lúc này đều là binh sĩ Đại Tề, họ đứng thẳng như tùng xanh, không vì gió lạnh thấu xương mà co rúm người. Nàng vui mừng mỉm cười, rồi nhìn về phía A Na Yên Nhiên, thần sắc nhẹ nhõm, không hề có vẻ đau buồn oán hận vì mất nước nhà tan.
Nàng nhìn A Na Yên Nhiên, A Na Yên Nhiên cũng quay đầu nhìn lại. Ánh mắt hai người chạm nhau, A Na Yên Nhiên lên tiếng trước, cười nói:
“Danh sư xuất cao đồ. Vệ Lăng Từ không phải người tầm thường, năng lực còn vượt cả Tuần Dực. Nếu là Tuần Dực ở đây, trong hơn hai năm ngắn ngủi, hắn chưa chắc đã đánh hạ được biên cương.”
Nàng bước vài bước, tựa vào bức tường thành lạnh lẽo tàn khuyết, ánh mắt lạnh đến kinh người:
“Bệ hạ, đối xử tử tế với bách tính biên cương, đó mới là mục đích hôm nay ta muốn gặp ngươi.”
Trong giọng nói của nàng, Tuần Trường Thanh nghe ra sự kính trọng dành cho Vệ Lăng Từ. Hai người là chủ tướng hai bên, vậy mà sau khi bại trận nàng vẫn có thể khen đối phương-đủ thấy lòng nàng rộng rãi, không phải kẻ hẹp hòi.
Chỉ là Tuần Trường Thanh không chú ý đến điều đó. Trên đường tới đây, nàng cũng đã thấy cửa nhà đóng kín khắp nơi, thở dài nói:
“Bách tính biên cương không phải người đại gian đại ác, trẫm tự sẽ đối xử tử tế với họ, chuyện này không cần Công chúa nhắc nhở.”
Khi đến, A Na Yên Nhiên nắm chặt trường kiếm trong tay, lúc này lại nhẹ nhàng tựa nó vào tường thành, bản thân đứng nơi đầu gió. Tiếng hít thở dài của nàng bị gió cuốn mất, trên gương mặt Tuần Trường Thanh, nàng nhìn thấy vẻ lạnh nhạt, trong lòng không hiểu sao đau xót.
Bạch Nhan đã ch3t, nàng không muốn truy cứu nữa. Trên chiến trường, sinh tử vốn là chuyện thường.
Nàng dựa lưng vào tường thành, cười chua chát:
“Trường Thanh, ngươi hận ta sao?”
Gió thổi khô đi những giọt lệ chưa kịp rơi nơi khóe mắt. Trời vẫn âm u. Đối mặt với hiện thực tàn khốc, A Na Yên Nhiên cũng không ép Tuần Trường Thanh phải trả lời.
Trên thành lầu yên tĩnh, khiến Tuần Trường Thanh cảm thấy một bầu không khí quỷ dị. Nàng không hiểu A Na Yên Nhiên muốn làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng. Gương mặt quen thuộc ấy đã bị năm tháng bào mòn, mang theo vài phần thê lương, nhưng cũng không che giấu nổi nỗi buồn trong mắt.
Tuần Trường Thanh chợt hoảng. Nàng dường như nhìn thấy trong mắt A Na Yên Nhiên ánh nhìn từng giống Viên Mạn-một loại khổ sở truy tìm mà không thể làm gì. Nàng chấn động mạnh, buột miệng:
“Ngươi có người mình thích… hắn ch3t rồi sao?”
A Na Yên Nhiên chỉ liếc nàng một cái, trong mắt thoáng qua một tia thần sắc phức tạp:
“Có… ch3t rồi, đã rất nhiều năm. Ta nghĩ… hẳn là mười tám năm. Khi ta hòa thân, hắn đã qua đời rồi.”
Nàng không còn nhớ rõ tuổi tác, chỉ biết khi Tuần Trường Thanh mười bảy tuổi, thì Tần Xuyên kia đã ch3t được mười tám năm. Nhớ lại chuyện cũ, nàng bật cười-nụ cười mang theo châm biếm cùng thê lương:
“Người ta yêu không phải là chiến thần tung hoành sa trường như Tuần Dực. Hắn chỉ là một thương nhân, một thương nhân của Đại Tề.”
Tuần Trường Thanh nhìn nàng đứng giữa gió mà cười lớn, toàn thân tê dại. Nàng có thể cảm nhận rõ rệt nỗi đau khổ, sự bất lực đang bị đè nén trong lòng người kia lúc này. Trên Lăng Vân Sơn, dưới chân Mang Sơn, nàng cũng từng trải qua cảm giác cầu mà không được như thế.
Chỉ là nàng không giống A Na Yên Nhiên. Người nàng yêu vẫn còn sống trên đời, còn vị thương nhân kia, đã sớm không còn tồn tại.
Thần sắc A Na Yên Nhiên kích động, không còn vẻ lạnh lẽo như xác ch3t:
“Ngươi có biết vì sao ta nói tiếng Tề trôi chảy đến vậy, lại hiểu rõ phong tục, nhân văn, địa lý của Đại Tề như thế không? Đó không phải là do ta học được khi gả vào Bình Nam Vương phủ, mà là do Tần Xuyên từng chữ từng câu dạy ta viết.”
Nói đến đây, nàng dường như không còn khống chế được cảm xúc, đầu ngón tay bấu loạn vào khe tường thành, không còn vẻ cao quý, điềm tĩnh thường ngày:
“Ngươi cũng biết Tuần Dực chưa từng chạm vào ta, nhưng lại giao ngươi cho ta-đó là sự châm chọc! Tuần Trường Thanh, ta hận A Na Chân, cũng hận Tuần Dực. Nếu hắn đã không thích nữ nhân khác, vậy vì sao lại đáp ứng hòa thân? Nếu hắn từ chối, ta đã không phải sống thống khổ như thế này.”
Sắc mặt Tuần Trường Thanh đột nhiên thay đổi. Trong Vương phủ, vị Bình Nam Vương phi ôn hòa hiền thục lại sống kiềm nén đến vậy, nàng hoàn toàn không hay biết. Càng không ngờ rằng A Na Yên Nhiên và Vương gia chỉ có danh nghĩa phu thê. Nhưng điều khiến nàng chấn động còn không chỉ có vậy.
“Thực ra ta lại cảm tạ hắn không động vào ta, nếu không, làm sao ta có thể an nhiên sống qua hơn mười năm,”
A Na Yên Nhiên đứng đó, tóc dài bị cuồng phong thổi tung, như điên như dại. Nàng siết chặt tay đặt lên lồng ngực đang phập phồng, sắc mặt trắng bệch, khóe mắt còn vương nước lệ, cho thấy tâm trạng nàng đã ở bên bờ sụp đổ.
Trong ký ức của Tuần Trường Thanh, nàng chưa từng thấy A Na Yên Nhiên khóc, chưa từng rơi một giọt lệ. Nhưng người trước mắt là ai đây? Nàng sững sờ như con rối-hóa ra, nàng chưa từng hiểu quá khứ của A Na Yên Nhiên.
Nàng vô thức tiến lên hai bước, hô hấp nghẹn lại, hít sâu một luồng khí lạnh rồi bình tĩnh nói:
“Thực ra hiện tại, biên cương đã diệt, ta sẽ không gi3t ngươi. Ngươi muốn đi đâu, ta cũng sẽ không ngăn cản. Những hận thù đó từ lâu đã không còn nữa.”
A Na Yên Nhiên cảm thấy tim mình siết lại. Trong mắt thiếu nữ trước mặt là vừa vội vã vừa đau đớn, giữa mày hiện lên một vết hằn. Nàng cười đến run rẩy cả người, ngửa đầu nhìn trời cao-nơi đó mờ mịt u ám, giống hệt con đường hòa thân mười tám năm trước của nàng.
Bóng tối ấy đặc quánh, không cách nào tan đi. Nỗi bi thương từ tận đáy lòng lan ra, không tìm được chút hơi ấm nào. Nàng lau khô giọt lệ nơi khóe mắt. Một người đã sống trong tuyệt vọng quá lâu, đối với thế gian đã không còn ôm bất cứ hy vọng nào-khắp nơi đều là vực sâu. Vốn dĩ nàng định hủy diệt cả Đại Tề lẫn biên cương, nhưng không ngờ Tuần Trường Thanh lại trở thành tân đế.
Nàng không làm được việc hủy diệt quốc gia của thiếu nữ trước mắt. Bên tai vẫn luôn vang vọng những tiếng gọi ngọt ngào khi còn nhỏ của nàng ấy. Nàng tựa vào tường-phía sau đã không còn đường lui, cũng giống như cuộc đời của nàng.
Tuần Trường Thanh muốn tiến lên kéo nàng, để nàng bình ổn lại cảm xúc. Nhưng người trước mắt đột nhiên phát điên, chộp lấy thanh trường kiếm bị bỏ quên trong góc. Nàng khựng lại, vô thức lùi về sau.
A Na Yên Nhiên chỉ siết chặt vỏ kiếm, Tuần Trường Thanh đã lùi xa nàng. Mũi tên kia đã mang đi tất cả sự quyến luyến và tín nhiệm của đứa trẻ này đối với nàng. Trước mắt mơ hồ, nàng dường như nhìn thấy người thanh niên ôn hòa kia-đôi mắt như nước trong lay động, khiến nàng một lần nữa chìm đắm trong tĩnh lặng ấy.
Không kịp nghĩ nhiều, nàng ném thanh kiếm mà mình đã canh giữ suốt mười tám năm cho Tuần Trường Thanh:
“Giữ lấy cho tốt.”
Rồi nàng nhanh chóng vượt qua tường thành, đuổi theo bóng người trong hư không kia. Nàng đã muộn mười tám năm-chỉ là không muốn tin rằng Tần Xuyên đã qua đời.
Nàng tìm kiếm, tìm mãi, khát khao được gặp lại một lần-nhưng tất cả chỉ là hư ảo.
Bóng dáng A Na Yên Nhiên lướt qua tường thành phòng thủ như một làn khói tan biến trước mắt Tuần Trường Thanh. Nàng gần như không suy nghĩ, lao tới nơi bóng người kia biến mất. Trong khoảnh khắc hoảng loạn, nàng nắm được bàn tay ấy-nhưng thân thể A Na Yên Nhiên đã kéo theo nàng vượt khỏi tường thành, treo lơ lửng giữa không trung.
Trong đôi mắt hoa đào dần thấm lạnh, trái tim lại như bị thiêu đốt. Tuần Trường Thanh nắm lấy tay A Na Yên Nhiên, lòng bàn tay trơn trượt khiến nàng dần cảm thấy bất lực. Nàng ngẩng đầu nhìn Vệ Lăng Từ:
“Trước tiên kéo nàng lên.”
“Trường Thanh, cần gì phải vậy? Tội nghiệt mất nước nơi biên cương, cuối cùng cũng phải có người gánh chịu. Ngươi mau buông tay.”
Ánh mắt A Na Yên Nhiên rất nhạt, nhạt đến mức không còn bất cứ cảm xúc nào-không còn oán hận mãnh liệt, cũng không còn nỗi đau bi thương. Nàng siết lấy đầu ngón tay Tuần Trường Thanh, cảm nhận hơi ấm thân tình nóng bỏng ấy, rồi dần dần buông ra.
Ngón tay nàng từng chút từng chút lướt khỏi lòng bàn tay Tuần Trường Thanh. Nàng cười nói:
“Trường Thanh… mẫu thân của ngươi có lẽ vẫn còn sống trên đời.”
Đây là việc duy nhất nàng có thể giúp nàng ấy. Gió cuốn đi tiếng nói khẽ của nàng. Tuần Trường Thanh nghe không rõ, đang định hỏi lại thì bàn tay kia đã không chờ đợi được nữa, rời khỏi lòng bàn tay nàng. Bàn tay ướt đẫm mồ hôi gặp gió lạnh, tựa như kết thành băng.
Chỉ trong chớp mắt, dưới thành, tuyết trắng đã bị máu tươi nhuộm đỏ. Hai chữ “a nương” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng.
Người trên lầu thành khi A Na Yên Nhiên vừa rơi xuống đất liền kéo Tuần Trường Thanh trở lại. Khi mũi chân nàng vừa chạm đất, Vệ Lăng Từ giơ tay tát mạnh một cái lên mặt nàng. Trong mắt vẫn còn sót lại sự kinh hoảng:
“Ngươi điên rồi sao? Ngươi bây giờ là thân phận gì, nàng nhảy thì ngươi cũng lao theo kéo? Ngay cả mạng mình cũng không cần nữa à!”
Vệ Lăng Từ vốn là người lạnh lùng, tựa mỹ nhân băng tuyết. Giờ đây lửa giận bùng lên, càng thêm sát khí nồng đậm, dọa cho đám binh lính xung quanh đều rụt cổ, không một ai dám tiến lên.
Cơn đau trên mặt khiến Tuần Trường Thanh bừng tỉnh lại, nàng vội vã chạy đi, hướng thẳng xuống dưới thành. Bước chân lảo đảo lao xuống bậc thang, còn chưa kịp chạy ra khỏi cổng thành, đã bị Vệ Lăng Từ chặn lại. Cả thân người hắn chắn ngang trước mặt nàng, ngăn kín con đường phía trước:
“Ngươi không được đi.”
Trong mắt Vệ Lăng Từ tản ra ý lạnh bạc bẽo, khiến Tuần Trường Thanh không sao hiểu nổi, nàng cố nén khí tức của mình, hỏi:
“Vì sao không thể đi… nàng đã ch3t rồi…”
Vệ Lăng Từ thấy nàng đã có phần mất đi lý trí, biết lúc này nói thêm bao nhiêu cũng vô ích, lại càng lười mở lời, trực tiếp kéo nàng, lôi về phía một góc trong thành.
Cái ch3t của A Na Yên Nhiên vốn là điều tất yếu. Nước mất nhà tan, chính nàng một tay bày bố khiến biên cương sụp đổ; với gia tộc, với quốc gia, nàng đều là tội nhân.
Trước mắt Tuần Trường Thanh vẫn là cảnh tuyết trắng bị nhuộm đỏ, nàng chỉ muốn nhìn một lần… chỉ một lần thôi, như vậy đã đủ.
Vì sao Vệ Lăng Từ lại không chịu? Nàng ra sức giãy giụa, trong lòng không phục. Trước mắt, việc Vệ Lăng Từ ra tay đánh người đã là quá đáng, giờ còn giam giữ tự do của nàng-luận về sự bá đạo, người này quả thực còn hơn cả.
“Vệ Lăng Từ, ngươi buông ta ra! Ngươi để ta đi nhìn một cái! Vệ Lăng Từ…”
Cánh tay bị kéo đến đau nhức, Tuần Trường Thanh một lòng lo lắng cho người ngoài thành, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt ngày càng tái nhợt của Vệ Lăng Từ.
Trong thành phần lớn là dân cư đã bị bỏ hoang. Vệ Lăng Từ thấy trên đường tướng sĩ ngày càng nhiều, hai người cứ lôi kéo như vậy tất sẽ gây chú ý, liền chọn một gian phòng tương đối sạch sẽ, trực tiếp ném Tuần Trường Thanh vào trong.
Tách khỏi mọi người, lửa giận bị đè nén trong lòng Vệ Lăng Từ rốt cuộc khó mà kìm chế. Vừa rồi nếu hắn đến chậm một bước, chưa biết chừng người này thấy A Na Yên Nhiên buông tay rơi xuống, bản thân nàng cũng sẽ theo đó mà nhảy xuống.
Người từng trải qua sinh tử, lẽ ra phải càng biết trân trọng tính mạng của mình. Thế nhưng tiểu hỗn đản trước mắt này, rõ ràng chỉ ham một khoảnh khắc thoải mái nhất thời, sớm đã quên mất thân phận cao quý của bản thân hiện tại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận