Chương 50: Du thuyền
Đây là điều mà Lương Ấu Linh cảm thấy rất bất thường
Buổi tiệc diễn ra tại một căn biệt thự. Biệt thự này tuy nằm trong một khu biệt thự, nhưng khoảng cách giữa các căn rất xa, tính riêng tư cực cao.
Ở cổng biệt thự có người kiểm tra danh tính của Lương Ấu Linh và Bùi Ngọc Đình. Một người bước vào trong, nói mấy câu qua bộ đàm, người còn lại lấy thiết bị kiểm tra an ninh ra: “Vui lòng phối hợp kiểm tra.”
Lương Ấu Linh và Bùi Ngọc Đình liếc nhìn nhau, Bùi Ngọc Đình nói: “Chúng tôi đi tàu điện ngầm đến, đã qua kiểm tra an ninh rồi, chắc không cần kiểm tra lại.”
Người kia không bị lay chuyển, chỉ nở một nụ cười thay cho lời “Xin lỗi”.
Lúc này, Bùi Ngọc Đình đứng bên trái Lương Ấu Linh. Cô lén luồn tay ra sau lưng Lương Ấu Linh, mò được chiếc cúc tay áo kia, dùng lưỡi dao nhỏ giấu trong lòng bàn tay cắt nó ra.
Thứ này chắc chắn không qua được kiểm tra an ninh. Ai mà ngờ tiệc tùng lại còn tra xét kỹ đến vậy.
Bùi Ngọc Đình vỗ nhẹ lên eo Lương Ấu Linh, nhân tiện rút tay về: “Em trước đi.”
Nhân lúc Lương Ấu Linh bước lên trước một bước thu hút sự chú ý của nhân viên kiểm tra, Bùi Ngọc Đình lặp lại động tác, cắt xuống chiếc cúc trên tay áo mình. Rồi cả camera và lưỡi dao bị cô dùng ngón cái và ngón giữa búng qua khe hàng rào sau lưng nhân viên kiểm tra, rơi xuống bụi cây trong vườn hoa trước biệt thự.
Lương Ấu Linh cứng người, ánh mắt không biết nên nhìn vào đâu cho phải.
Cô đang rất lo lắng về lưỡi dao nhét trong giày mình.
Thiết bị kiểm tra cầm tay đã quét đến bắp chân, Lương Ấu Linh nín thở
Bùi Ngọc Đình: “Ê, từ từ.”
Bùi Ngọc Đình rút từ túi ra một tờ khăn giấy, bước lên trước một bước, ngồi xổm xuống lau “vết bẩn” mà mắt thường nhìn không ra trên mũi giày của Lương Ấu Linh: “Sao vậy chứ, không biết tôi mắc chứng sạch sẽ à? Nhìn không nổi thứ gì bẩn bẩn cả.”
Nhân viên thấy vậy cũng không lấy làm lạ, biết ý lùi lại một bước, nhường ra không gian.
Bùi Ngọc Đình dùng tờ khăn giấy đã mở ra để che đi thao tác, nhanh tay lấy lưỡi dao trong giày ra.
Lương Ấu Linh bị màn diễn xuất đầy ngượng ngùng và cái cớ vụng về này của Bùi Ngọc Đình làm cho choáng váng, không biết nên nói gì.
Nhân viên quét xong toàn thân Lương Ấu Linh, làm động tác “Mời vào”.
Lương Ấu Linh bước vào trong cổng, quay người lại chờ Bùi Ngọc Đình. Bùi Ngọc Đình ném cho cô cục khăn giấy vừa dùng để lau giày: “Giúp tôi tìm thùng rác vứt nó đi.”
Bùi Ngọc Đình thản nhiên dang tay để nhân viên kiểm tra, vì toàn bộ thiết bị đã vứt sạch nên cũng thuận lợi qua cổng.
Lương Ấu Linh vươn tay nắm lấy tay Bùi Ngọc Đình, thực ra là lén nhét lưỡi dao vừa lấy ra từ khăn giấy vào lòng bàn tay chị thứ này ở trong tay Bùi Ngọc Đình sẽ phát huy tác dụng lớn hơn.
Bùi Ngọc Đình vừa thầm tính toán xem khi nào thì nên quay lại lấy camera mini, vừa nhẹ nhàng nhét lưỡi dao lại vào trong tay áo. Lương Ấu Linh không buông tay ra ngay làm vậy quá dễ bị nghi ngờ nhờ đó, cô rõ ràng cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo và nguy hiểm của lưỡi dao đang trượt sát vào da thịt, cũng như, lực đẩy vững vàng và mạnh mẽ nơi đầu ngón tay Bùi Ngọc Đình.
Nhưng thao tác bằng một tay dù sao cũng hữu hạn, Lương Ấu Linh rất ăn ý kéo nhẹ tay áo chị, giúp lưỡi dao ẩn mình an toàn vào mặt trong của tay áo.
Chương Hi dường như vừa được báo cho, mồ hôi đầm đìa chạy ra đón: “Chị Lương, đến rồi sao không gọi điện cho em?”
Lương Ấu Linh còn chưa kịp trả lời, Chương Hi đã nói tiếp: “Mọi người đang chơi ở bãi biển, lát nữa mới ăn. Em dẫn hai người đi làm quen với mấy người khác.”
Bùi Ngọc Đình và Lương Ấu Linh theo Chương Hi đi xuyên qua biệt thự, ra cửa sau, trước mặt là một bãi biển tư nhân. Có người đang nằm trên ghế tắm nắng nhâm nhi đồ uống, có người đang lướt sóng trên mặt biển, còn có người đang đứng trên boong du thuyền, vì khoảng cách khá xa nên không thấy rõ mặt.
Mặt trời vẫn chưa lặn, vẫn còn đôi chút nắng. Ánh nắng có phần chói mắt, Lương Ấu Linh không khỏi nheo mắt lại.
Chương Hi dẫn hai người đến cạnh một chiếc ghế tắm nắng dưới dù che nắng, vỗ vào một cậu trai đang nằm xem điện thoại: “Lão Triệu, xem tớ mang ai đến này.”
Triệu Phẩm Tĩnh ngẩng đầu, nhìn Lương Ấu Linh một cái: “Chị họ Lương đúng không? Nghe Chương Hi nhắc đến chị rồi.”
Lương Ấu Linh không rõ mức độ “nhắc đến” của Chương Hi là thế nào, càng không hiểu sao Triệu Phẩm Tĩnh có thể nhận ra mình ngay lập tức: “Chào em.”
Triệu Phẩm Tĩnh có vẻ không quá hào hứng với hai người, gật đầu xem như chào hỏi, rồi lại cúi đầu nhìn điện thoại.
Chương Hi nhún vai: “Tính lão Triệu là vậy đấy, nhạt ch3t.”
Chương Hi: “Chị Lương, mình lên du thuyền chơi đi, em gọi họ cập bờ.”
Nói xong cũng không đợi Lương Ấu Linh đồng ý mà vung cánh tay không có vết sẹo hướng ra phía biển, hét lớn: “Này lão Tề! Cho thuyền quay lại!”
Du thuyền từ từ cập bến, ba người lên thuyền. Sau khi giới thiệu lẫn nhau, Lương Ấu Linh biết tên của ba người trên thuyền Tề Nhụy, Ôn Đỉnh và bạn gái của Ôn Đỉnh, Cừu Vũ Lâm.
Điều kỳ lạ là mấy người này dường như đều biết Lương Ấu Linh, khả năng cao là do Chương Hi từng cho họ xem ảnh cô trên trang cá nhân của cô có ảnh chụp chung khi đi họp lớp, nên người ta lấy được ảnh của cô cũng không có gì lạ.
Nhưng mấy người này hầu như đều vô thức phớt lờ sự hiện diện của Bùi Ngọc Đình. Đây là điều mà Lương Ấu Linh cảm thấy rất bất thường. Bùi Ngọc Đình là người để lại ấn tượng khó quên đến mức nào, ngay lần đầu gặp mặt cô đã hiểu rất rõ rồi.
Tề Nhụy niềm nở mời Lương Ấu Linh vào khoang thuyền ngồi. Bùi Ngọc Đình định theo vào thì bị Chương Hi chặn lại: “Hàng đâu?”
Ngoài Chương Hi ra, mấy người còn lại đều đã vào trong. Bùi Ngọc Đình liếc mắt nhìn, tháo chiếc túi đeo trên vai xuống, mở ra cho Chương Hi xem bên trong là một thứ trông rất giống lá trà.
Chương Hi vươn tay định lấy, Bùi Ngọc Đình đóng túi lại: “Tiền trao cháo múc.”
Chương Hi: “Chuyển khoản rồi đấy, chưa nhận được à?”
Bùi Ngọc Đình liếc điện thoại, đã nhận được.
Nhưng cô vẫn không đưa túi cho Chương Hi, ngược lại còn nhếch môi cười khinh miệt: “Lần đầu chơi à? Cần tôi dạy không?”
Chương Hi bị khiêu khích: “Được thôi, chị uống một ngụm xem nào?”
Bùi Ngọc Đình: “Không có ấm trà.”
Chương Hi gõ cửa, gọi vào trong khoang:
“Lấy ấm trà ra đây.”
Bùi Ngọc Đình: “Cho tôi vào đi, ngoài boong gió lớn.”
Chương Hi liếc Bùi Ngọc Đình một cái, đẩy cửa bước vào trước. Bùi Ngọc Đình theo sau, vừa vào đã thấy Lương Ấu Linh ngồi trên ghế sofa cùng tay Tề Nhụy đang đặt trên vai Lương Ấu Linh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận