Chương 42
Trước cửa căn phòng khóa kín, Châu Quân Hiên bỗng cảm thấy một dự cảm bất an mãnh liệt dâng lên trong lồng ngực. Ánh mắt lướt thật nhanh quanh hành lang, rồi dừng lại ở chậu cây cảnh đặt sát bên cửa. Không một chút do dự, cô cúi người ôm lấy cả chậu sứ nặng, dốc toàn bộ sức lực đập mạnh vào tấm kính cửa chính. “Rầm!” Tiếng va chạm vang lên chát chúa, nhưng lớp kính chỉ rung lên dữ dội rồi lại im lìm.
Châu Quân Hiên nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng, tiếp tục nhấc chậu cây lên lần thứ hai, lần thứ ba, rồi liên tiếp dùng chân đá mạnh vào cánh cửa. Từng cú va đập khiến lòng bàn tay cô bị những mảnh sứ vỡ cứa rách, máu nhanh chóng thấm đỏ các đầu ngón tay rồi men theo cổ tay nhỏ giọt xuống nền gạch lạnh.
Thế nhưng cô dường như không còn cảm nhận được đau đớn. Đến khi chiếc chậu sứ vỡ tan thành từng mảnh dưới chân, tấm kính trên cánh cửa cũng không chịu nổi lực tác động liên tục mà nổ tung thành vô số mảnh sắc nhọn, rơi xuống nền nhà với âm thanh chói tai.
Tiếng kính vỡ vang vọng khắp hành lang khiến Nhiễm Thanh Nghiêm đứng phía xa giật mình tái mặt. Cô hoảng hốt hét lớn: “Châu Quân Hiên! Cẩn thận!” Giọng nói run lên vì sợ hãi. Theo phản xạ, cô bước vội về phía trước, run rẩy và sợ hãi.
Người đứng giữa những mảnh kính vỡ trước mắt cô lúc này không còn là Châu Quân Hiên điềm tĩnh, lạnh nhạt như mọi ngày. Gương mặt vốn luôn bình thản giờ đây phủ kín vẻ căng thẳng đến đáng sợ. Đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao ánh lên tia đỏ vì lo lắng và giận dữ, tựa như chỉ cần thêm một giây nữa thôi cũng đủ xé tan mọi vật cản trước mặt.
Hai bàn tay nhuốm đầy máu vẫn siết chặt thành quyền, mặc cho máu không ngừng nhỏ xuống nền nhà. Cô hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi phía sau, trong mắt chỉ còn duy nhất cánh cửa vừa bị phá vỡ.
Đèn trong phòng được bật sáng ngay sau đó và cảnh tượng hiện ra khiến ngay cả Nhiễm Thanh Nghiêm cũng chết lặng. Căn phòng nhỏ đến mức chật chội, chỉ rộng bằng phòng vệ sinh trong khách sạn nơi cô đang tạm ở. Bốn bức tường cũ kỹ phủ đầy dấu vết thời gian, đồ đạc nghèo nàn đến mức gần như chẳng có gì ngoài một chiếc giường sắt cũ đã bạc màu.
Thứ duy nhất mang chút sắc màu trong căn phòng ấy lại là những bức tranh được xếp ngay ngắn trên chiếc kệ gỗ cũ, như thể chủ nhân đã dành tất cả sự trân trọng cuối cùng của cuộc đời cho chúng.
Ngay dưới nền nhà, Dư Hà Tuệ đang ngồi dựa nửa người vào mép giường. Vì đã mất cả hai cánh tay, cô chỉ có thể dùng phần thân cố gắng tựa vào thành giường để chống đỡ cơ thể đang dần mất sức.
Gương mặt trắng bệch nhăn lại vì đau đớn, từng giọt mồ hôi thấm ướt mái tóc và cả vạt áo mỏng. Tấm ga trải giường bị cô cắn chặt giữa hai hàm răng đến nhăn nhúm, như cố dùng chút sức lực cuối cùng để kìm nén tiếng rên đau.
Cả người cô co rúm lại, mong manh như một chú chó nhỏ bị thương, lặng lẽ chờ đợi số phận vô tình định đoạt.
Vừa nhìn thấy Dư Hà Tuệ, Châu Quân Hiên gần như lao thẳng vào trong. Bước chân quá vội khiến cô trượt mạnh trên nền nhà phủ đầy những mảnh kính vỡ, cả người ngã khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh xuống sàn phát ra một tiếng nặng nề.
Cô chẳng buồn để ý đến cơn đau buốt truyền khắp chân, vội vàng bò tới bên cạnh người con gái trước mặt, giọng nói vốn luôn bình tĩnh giờ đã hoàn toàn mất kiểm soát. “Dư Hà Tuệ… Dư Hà Tuệ!”
Cô quỳ xuống, nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể lạnh toát ấy vào lòng, một tay vòng sau lưng đỡ lấy cô, tay còn lại run rẩy nâng gương mặt trắng bệch của Hà Tuệ lên. Đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào gương mặt đang nhắm nghiền ấy, giọng cô khản đặc như muốn vỡ ra. “Dư Hà Tuệ! Nhìn tôi!”
Thế nhưng Dư Hà Tuệ chỉ khẽ nhíu mày, hàng mi run lên rồi lại nhắm chặt. Cô dường như đang cố gắng trốn tránh mọi cảm nhận xung quanh, môi trắng bệch cắn chặt đến bật máu, không còn đủ sức mở miệng đáp lại lấy một lời.
Châu Quân Hiên hít một hơi thật sâu, ép bản thân lấy lại chút bình tĩnh hiếm hoi còn sót lại. Cô cẩn thận vòng tay qua vai và phần chân của Hà Tuệ, định bế cô lên để đưa ra ngoài. Nhưng cơ thể vừa mới nhấc khỏi nền đất, Dư Hà Tuệ đã lập tức đau đớn bật lên một tiếng kêu nghẹn ngào. “A…” Âm thanh yếu ớt ấy như một lưỡi dao cứa thẳng vào tim Châu Quân Hiên.
Cô lập tức dừng mọi động tác, sắc mặt tái đi. Chỉ một cử động rất nhỏ cũng đủ khiến Hà Tuệ đau đớn đến như vậy, chứng tỏ tình trạng của cô nghiêm trọng hơn cô tưởng rất nhiều.
Châu Quân Hiên vội vàng buông người trong lòng xuống thật nhẹ, luống cuống đưa tay vào túi áo định lấy điện thoại gọi cấp cứu. Nhưng đúng lúc ấy, từ phía bên ngoài, tiếng còi xe cứu thương đã vang lên dồn dập, xuyên thẳng vào màn đêm yên tĩnh.
Chỉ vài giây sau, đội ngũ y sĩ nhanh chóng mang cáng chạy vào căn phòng. Châu Quân Hiên lập tức lùi sang một bên, đôi mắt chưa từng rời khỏi Dư Hà Tuệ dù chỉ một khắc.
Cô nhìn họ cẩn thận đặt Hà Tuệ lên cáng, cố định cơ thể rồi nhanh chóng đưa ra ngoài. Ngay khi chiếc cáng được đẩy đi, Châu Quân Hiên cũng lập tức chạy theo, bước chân vội vã đến mức gần như mất hết phương hướng. Trong đầu cô lúc này chỉ còn duy nhất hình bóng của Dư Hà Tuệ và lời cầu mong cô ấy sẽ không xảy ra chuyện.
Cô hoàn toàn không nhận ra, ở cuối hành lang, Nhiễm Thanh Nghiêm vẫn đứng lặng giữa những mảnh kính vỡ. Gương mặt cô tái nhợt, hai bàn tay siết chặt, ánh mắt vừa hoảng hốt vừa chậm rãi phủ đầy một nỗi thất vọng không thể gọi thành tên.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm