Chương 48

Đúng lúc ấy, trong khoảng lặng tưởng chừng đã nuốt trọn cả căn phòng, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên. Màn hình sáng rực hiện rõ ba chữ Bệnh viện Trung tâm.

Trái tim Châu Quân Hiên chợt thắt lại.

Cô lập tức cầm lấy điện thoại, vừa nhìn thấy tên hiển thị đã có một linh cảm chẳng lành.

 “Cô Châu, tình trạng của bệnh nhân Dư Hà Tuệ vừa xuất hiện dấu hiệu bất thường. Chúng tôi nghi ngờ có biến chứng sau phẫu thuật, rất có thể sẽ phải tiến hành thêm một ca mổ nữa. Mong cô có thể đến bệnh viện ngay.”

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sắc mặt Châu Quân Hiên trắng bệch. Bàn tay cầm điện thoại siết chặt đến mức các khớp ngón tay hiện rõ màu trắng nhợt. 

Cuộc gọi vừa kết thúc, Châu Quân Hiên lập tức đứng bật dậy, chiếc áo sơ mi vốn đã hơi xộc xệch được cô vội vàng chỉnh lại. Những ngón tay nhanh chóng cài từng chiếc cúc áo, khoác chiếc vest đen đặt trên thành ghế rồi gần như không dừng lại lấy một giây. Bước chân cô gấp gáp hướng thẳng về phía cửa, trong đầu lúc này chỉ còn duy nhất hình ảnh Dư Hà Tuệ đang nằm một mình trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo.

Phía sau lưng, Nhiễm Thanh Nghiêm vẫn ngồi nguyên trên sofa.

Cô không gọi tên Châu Quân Hiên.

Cũng không giữ cô ấy lại.

Chỉ nhìn theo bóng lưng quen thuộc đang vội vã rời khỏi căn nhà, ánh mắt dõi mãi cho đến khi cánh cửa khép lại.

Nhiễm Thanh Nghiêm cúi đầu nhìn ly rượu vẫn còn hơn nửa trên bàn. Vết rượu đỏ còn vương trên đầu ngón tay đã khô tự lúc nào. Cô mỉm cười, trong đôi mắt ấy không còn chút hy vọng nào nữa, chỉ còn lại sự mỏi mệt và đau đớn, thất vọng. Chỉ cần Dư Hà Tuệ xảy ra bất kỳ chuyện gì, người đầu tiên Châu Quân Hiên nghĩ đến… sẽ mãi mãi không phải là mình.

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 48
Đợi em vẽ lại bình minh