Chương 80

Khi Dư Hà Tuệ bước ra khỏi phòng làm việc của Châu Quân Hiên, bầu không khí bên ngoài dường như đã khác hẳn. Những tiếng bàn phím lách cách vẫn vang lên, điện thoại vẫn đổ chuông nhưng ánh mắt của mọi người lại đồng loạt hướng về phía cô. Dư Hà Tuệ cúi đầu, vành tai đỏ ửng vì ngượng ngùng. 

Cô vốn không giỏi đối diện với sự chú ý của đám đông, huống hồ lúc này đoạn video kia vừa được lan truyền khắp công ty. Chỉ có Thứ Khinh Nhi vẫn bình thản ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt dừng trên màn hình máy tính như thể những lời xì xào xung quanh hoàn toàn không liên quan đến mình.

Dư Hà Tuệ vừa ngẩng đầu đã bắt gặp Khởi Ca. gương mặt anh nhăn nhó đến mức khó coi, hiển nhiên cũng vừa xem xong đoạn video. Không kịp suy nghĩ nhiều, anh lập tức đứng bật dậy, lớn tiếng giải thích: “Không phải như mọi người nghĩ đâu! Video này… chưa phải là toàn bộ.”

Lời vừa dứt, cả khu làm việc lập tức vang lên tiếng cười đầy thích thú. Có người không nhịn được liền cất giọng trêu chọc: “Chưa phải toàn bộ à? Thế đoạn sau đâu? Mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, đủ tuổi xem tiếp mà!” 

Câu nói ấy khiến cả văn phòng bật cười rộ lên, bầu không khí vốn căng thẳng cũng vì thế mà trở nên náo nhiệt.

Dư Hà Tuệ chỉ biết mím môi, cúi đầu thấp hơn. Còn Khởi Ca đứng giữa những tiếng cười ấy, vẻ mặt càng lúc càng bất lực. Hai người đều hiểu mọi người không hề có ác ý, chỉ đơn thuần thuận theo bầu không khí để trêu đùa như mọi lần. Từ trước đến nay, cả công ty vẫn luôn thích gán ghép anh và Dư Hà Tuệ với nhau. Nếu là chuyện khác, Khởi Ca có thể thẳng thắn phủ nhận ngay lập tức nhưng lần này anh lại không thể.

Bởi vì anh biết sự thật không như mọi người nghĩ, trong buổi tối hôm qua Dư Hà Tuệ còn nói thêm những gì.

Đó là những lời tâm sự trong lúc say mà Dư Hà Tuệ chưa từng muốn bất kỳ ai biết đến. Là những cảm xúc cô vẫn luôn giấu kín, là bí mật mà ngay cả khi tỉnh táo cô cũng sẽ không bao giờ đủ can đảm nói ra. Anh không thể vì muốn thanh minh cho mình mà vô tình phơi bày tất cả những điều ấy trước mặt mọi người.

Khởi Ca chỉ đành gượng cười, lúng túng xoa gáy rồi không nói thêm lời nào.

Nhưng trong hoàn cảnh này, sự im lặng và nụ cười gượng ấy chẳng khác nào một lời thừa nhận. Ít nhất, trong mắt những người xung quanh là như vậy.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mọi người gần như đều mặc định rằng Dư Hà Tuệ đã chủ động tỏ tình với Khởi Ca trong lúc say, còn tối qua sau khi rời khỏi bữa tiệc, mối quan hệ giữa hai người hẳn đã có một bước tiến mới. Những ánh mắt nhìn về phía họ không còn chỉ mang ý tò mò mà còn xen lẫn vài phần chúc mừng, vài phần trêu chọc.

Giữa bầu không khí ấy, chỉ duy nhất Thứ Khinh Nhi không hề quan tâm đến câu chuyện đang diễn ra. Cô chậm rãi khép tập tài liệu trong tay, ngẩng đầu nhìn về cánh cửa phòng làm việc của Châu Quân Hiên vẫn đang đóng kín. Đáy mắt cô hiện lên một tia suy tư đầy ẩn ý. Với tính cách của Châu Quân Hiên, sau khi xem đoạn video ấy, phản ứng bình tĩnh đến mức không có bất kỳ động tĩnh nào… mới là điều khiến cô cảm thấy kỳ lạ nhất. Trong lòng Thứ Khinh Nhi xuất hiện một dấu hỏi, như thể cô đang chờ đợi một điều gì đó mà chính mình cũng chưa thể gọi tên.

….

Đúng lúc bầu không khí trong phòng vừa trở lại yên tĩnh, cánh cửa phòng làm việc của Châu Quân Hiên lại một lần nữa được gõ nhẹ rồi mở ra. Châu Quân Minh bước vào với gương mặt hiếm khi nghiêm túc đến vậy. Trên tay anh là một tập tài liệu dày, không nói lời nào liền đặt xuống bàn làm việc trước mặt Châu Quân Hiên. Động tác dứt khoát nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ nặng nề khác hẳn thường ngày.

“Có người đã âm thầm chuyển nhượng cổ phần của Châu Kỳ cho một công ty bí mật ở nước ngoài.”

Châu Quân Hiên đang dựa lưng vào ghế khẽ ngước mắt nhìn anh trai. Ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng lặng lẽ dừng trên gương mặt đối phương vài giây, giống như đang cân nhắc mục đích thực sự của cuộc gặp này.

“Anh nói chuyện này với tôi… là có ý gì?”

Châu Quân Minh siết tay, giọng nói trầm hơn bình thường. “Anh đã cho người điều tra, nhưng gần như không tìm được bất kỳ thông tin nào về công ty đó. Điều kỳ lạ là số cổ phần họ mua không nhiều, đều được gom từng phần rất nhỏ, kéo dài suốt nhiều năm. Nếu chỉ nhìn riêng từng giao dịch thì hoàn toàn không đáng chú ý. Nhưng tất cả đều rơi vào cùng một công ty. Quan trọng hơn…” 

Anh dừng lại vài giây rồi nhíu mày. “Họ chỉ xuất hiện vào những thời điểm giá cổ phiếu Châu Kỳ xuống thấp nhất. Không phải một lần, mà là nhiều lần như vậy. Anh không tìm được lý do vì sao họ lại kiên nhẫn đến thế.”

Châu Quân Hiên lặng lẽ nghe hết, trong lòng cô dần hiện lên một cảm giác khác thường.

Châu Quân Minh từ trước đến nay chưa bao giờ chủ động tìm cô chỉ để chia sẻ một vấn đề. Mỗi lần bước vào văn phòng này, hoặc là mang theo một lời khiêu khích, hoặc là một thử thách mới, hoặc đơn giản chỉ để chứng minh mình giỏi hơn cô ở một phương diện nào đó. Hai anh em từ nhỏ đã quen với cách đối đầu như vậy.

Thế nhưng hôm nay lại hoàn toàn khác. không có sự châm chọc, cũng chẳng có ý tranh hơn thua. Trong đôi mắt Châu Quân Minh chỉ còn lại sự lo lắng đến mức gần như không buồn che giấu.

Đó không phải vẻ căng thẳng của một người sợ mất quyền lợi mà là cảm giác bất an khi đứng trước một điều mình không thể kiểm soát.

Ánh mắt Châu Quân Hiên lúc này mới chậm rãi rơi xuống tập tài liệu trên bàn.

“Công việc quản lý tài chính và cổ phần vốn là do anh phụ trách.” Cô bình tĩnh nói. “Hình như… anh tìm nhầm người rồi.”

Châu Quân Minh lắc đầu tiến lại gần hơn, chống tay xuống bàn nhìn thẳng vào mắt Châu Quân Hiên.

“Ba vẫn chưa biết chuyện này. Mà cho dù biết… chưa chắc ông đã tìm ra được nguyên nhân.” Anh nhìn thẳng em gái mình, giọng nói thấp dần. “Anh muốn có câu trả lời trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng.”

Châu Quân Hiên vẫn không thay đổi biểu cảm.

“Vậy thì anh cứ tiếp tục tìm nguyên nhân.”

Lời nói bình thản ấy khiến Châu Quân Minh thoáng im lặng. Một lúc sau, anh mới hơi lúng túng mở lời, vẻ cứng rắn thường ngày cũng hiếm hoi biến mất.

“Em từng làm việc với rất nhiều đối tác quốc tế, kinh nghiệm xử lý những vụ việc kiểu này cũng nhiều hơn anh.” Anh khẽ đẩy tập tài liệu về phía cô thêm một chút. “Giúp anh xem thử.”

Nói xong, dường như sợ người đối diện từ chối hoặc ngại phải tiếp tục nhờ vả, Châu Quân Minh lập tức xoay người rời khỏi văn phòng, chỉ để lại tập hồ sơ vẫn nằm ngay ngắn trên mặt bàn.

Cánh cửa khép lại, Châu Quân Hiên ngồi yên một lúc, ánh mắt dừng trên tập tài liệu còn chưa mở. Cô biết rõ Châu Quân Minh đến đây là để nhờ mình giúp đỡ.

Từ nhỏ, Châu Quân Minh vốn là người có nội tâm nhạy cảm hơn người khác. Dù vậy khi lớn lên trên thương trường, anh vẫn xây dựng được vị trí riêng nhờ khả năng quản lý tài chính và những quyết định quyết đoán trong đầu tư. Anh chưa từng là người dễ dao động trong chuyên môn của mình.

Vậy mà hôm nay, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt anh đến mức không thể che giấu.

Điều đó chỉ có thể chứng minh một việc.

Lần này, đối thủ mà họ sắp phải đối mặt… rất có thể không hề đơn giản.

Châu Quân Hiên mở tập hồ sơ, ánh mắt dần trở nên sâu hơn. Một linh cảm mơ hồ nói với cô rằng câu chuyện về những phần cổ phần nhỏ bé tưởng như vô hại này, rất có thể mới chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn rất nhiều.

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 80
Đợi em vẽ lại bình minh