Chương 86

Dư Hà Tuệ vừa bước đến cửa thì cánh cửa phòng làm việc bật mở. Châu Quân Hiên gần như xông vào, hơi thở còn gấp gáp. Chỉ cần nhìn gương mặt tái nhợt cùng hàng nước mắt chưa kịp khô của Dư Hà Tuệ, trái tim cô như bị bóp nghẹt. 

Cô lập tức nghiêng người ôm lấy eo đối phương, lau giọt nước mắt còn đọng trên má Dư Hà Tuệ rồi ngẩng đầu. Ánh mắt lướt qua tấm ảnh trên bàn, đôi nhẫn đặt cạnh đó cuối cùng dừng lại trên gương mặt bình thản của Châu Kỳ Quân. Cả căn phòng chìm vào bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.

“Cha đã nói gì với cô ấy?”

Không đợi câu trả lời, Châu Quân Hiên khẽ siết vòng tay quanh eo Dư Hà Tuệ rồi gọi thư ký vào. “Đưa cô ấy xuống xe đợi tôi.”

Đến khi cánh cửa khép lại, cô mới chậm rãi quay người đối diện cha mình.

“Nếu cha muốn điều gì, con đều có thể cân nhắc nhưng chuyện này thì không.” Giọng cô bình tĩnh lại. “Con và Thứ Khinh Nhi đã kết thúc từ rất lâu rồi, nếu cha cần một cuộc hôn nhân để mang lại lợi ích cho Châu Kỳ… con không làm được.”

Lời nói vừa dứt, Châu Kỳ Quân đập mạnh chén trà xuống bàn.

“Không làm được?” Ông cười nhạt. “Ta đã tự mình đưa Thứ Khinh Nhi trở về Châu Kỳ, lẽ nào con không hiểu, hay con thật sự ngu dốt” 

Ông giật lấy chiếc hộp gỗ trên bàn, ném thẳng xuống nền đá. Chiếc hộp bật tung.

Hàng chục bức ảnh, từng mẩu báo được cắt gọn…lạnh lẽo rơi đầy dưới chân hai người.

Châu Quân Hiên sững lại.

Đó chính là chiếc hộp trước đây Dư Hà Tuệ không muốn cô nhìn thấy. Hóa ra… từ lâu nó đã nằm trong tay cha cô.

Không một chút do dự, Châu Quân Hiên quỳ xuống, cô cẩn thận nhặt từng tấm ảnh, vuốt phẳng từng mảnh báo đã nhăn, nhẹ nhàng đặt tất cả trở lại chiếc hộp gỗ. Động tác chậm rãi như đang nâng niu cả đoạn tình cảm mà Dư Hà Tuệ dành cho mình.

“Thứ Khinh Nhi, cha chưa thực sự hiểu về cô ta đâu”

Nói xong, cô quay người rời khỏi phòng.

Phía sau, Châu Kỳ Quân đứng lặng rất lâu, ông nhìn theo bóng lưng con gái, đôi mắt dần tối lại. Cuối cùng, ông lấy điện thoại, bấm một dãy số đã chuẩn bị từ trước.

“Bắt đầu đi.”

Ông cúp máy, ánh mắt hướng ra khu vườn ngoài cửa sổ. Đặt Thứ Khinh Nhi ở cạnh cũng không thể làm lu mờ Dư Hà Tuệ trong mắt Quân Hiên, vậy chỉ còn cách….

….

Chiếc xe lăn bánh rời khỏi biệt thự, Dư Hà Tuệ ngồi lặng trong lòng Châu Quân Hiên, cả người vẫn còn hơi run. Châu Quân Hiên ôm cô thật chặt, bàn tay khẽ vuốt mái tóc, giọng nói rất thấp như chỉ muốn mình cô nghe thấy.

“Cho dù ông ấy đã nói gì… em chỉ cần tin vào những gì em nhìn thấy, được không?”

Cô hiểu cha mình hơn bất kỳ ai, một khi Châu Kỳ Quân đã đích thân xuất hiện, mọi chuyện tuyệt đối sẽ không dừng lại ở vài câu cảnh cáo. Ông chưa bao giờ thích đối đầu trực diện, càng không thích dùng cảm xúc để giải quyết vấn đề. 

Ông chỉ lặng lẽ sắp đặt, để mọi thứ diễn ra theo đúng ý mình. Châu Quân Hiên siết người trong lòng thêm một chút, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy sợ, sợ cô gái ngốc nghếch này sẽ vì yêu cô mà chọn cách biến mất.

……

Sáng hôm sau, Dư Hà Tuệ vừa bước vào phòng thiết kế đã cảm nhận được bầu không khí khác thường. Mọi người đều đang nhìn về phía cô, tiếng bàn tán nhỏ dần rồi biến thành những lời chúc mừng. 

Thứ Khinh Nhi gọi cô vào phòng rồi đưa một tập hồ sơ: “Hà Tuệ, tập đoàn vừa quyết định cử cô sang Pháp bốn tháng để tham gia chương trình đào tạo về nghệ thuật ứng dụng trên bao bì sản phẩm. Đây là dự án trọng điểm của Châu Kỳ trong năm nay, cô là người được đích danh lựa chọn.” 

Dư Hà Tuệ ngơ ngác cúi đầu nhìn tập tài liệu, trong mắt đầy vẻ bất ngờ. Cô chưa từng nghe nhắc đến kế hoạch này, càng không nghĩ một nhân viên mới như mình lại có cơ hội đến sự kiện quy tụ những tên tuổi hàng đầu trong lĩnh vực thiết kế bao bì thế giới.

Tin tức lan khắp công ty rất nhanh, có người ngưỡng mộ, có người ghen tị, nhưng phần lớn đều cảm thấy lựa chọn này hoàn toàn xứng đáng. Từ sau sự kiện kỷ niệm, tài năng hội họa của Dư Hà Tuệ gần như đã được toàn bộ Châu Kỳ công nhận. Chỉ có Châu Quân Hiên, sau khi đọc xong quyết định điều động, đôi mày vẫn khẽ nhíu lại.

Đến chiều, cô gọi Dư Hà Tuệ vào phòng riêng. Căn phòng vẫn yên tĩnh như mọi ngày, ánh nắng cuối chiều trải dài trên mặt sàn gỗ. Châu Quân Hiên nhìn cô rất lâu rồi mới nhẹ giọng: “Nếu em không muốn đi thì không cần miễn cưỡng, có thể đây là ý của cha, chuyện điều động này tôi có thể xử lý.”

Dư Hà Tuệ suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười lắc đầu. “Không, em muốn đi.” Thấy Châu Quân Hiên vẫn im lặng, cô chậm rãi bước đến gần bàn làm việc. “Trong khuôn khổ sự kiện lần này sẽ có buổi chia sẻ của giáo sư Alain Moreau. Ông ấy là người em ngưỡng mộ từ rất lâu, cũng là người đầu tiên kết hợp hội họa thủ công với thiết kế bao bì thương mại. Em đã xem gần như tất cả tác phẩm và bài nghiên cứu của ông ấy. Nếu có thể gặp trực tiếp, em tin mình sẽ học được rất nhiều điều.”

Nói đến đây, ánh mắt cô sáng hơn, giọng nói cũng mang theo chút háo hức hiếm thấy. “Em muốn thử đưa những kỹ thuật ấy về Châu Kỳ. Em luôn cảm thấy bao bì không chỉ để chứa sản phẩm, nó còn có thể kể một câu chuyện, khiến khách hàng nhớ đến thương hiệu ngay từ lần đầu nhìn thấy.”

Châu Quân Hiên lặng lẽ nhìn cô gái trước mặt, Dư Hà Tuệ nói về hội họa lúc nào cũng như vậy, ánh mắt trong veo, giọng nói dịu dàng nhưng đầy nhiệt huyết. Châu Quân Hiên nghĩ tới đây liền thở ra. “Được, vậy chị để em đi.” Cô cầm điện thoại gọi thư ký vào. “Sắp xếp hai trợ lý đi cùng cô Dư, một người phụ trách công việc, một người chăm sóc sinh hoạt. Trong bốn tháng tới, mọi yêu cầu của cô ấy đều được ưu tiên.”

Dư Hà Tuệ vội vàng lắc đầu, nụ cười có chút bất lực. “Em đâu phải lãnh đạo, cần gì nhiều người như vậy.” Châu Quân Hiên nhìn cô, giọng điềm nhiên như đang nói một điều rất hiển nhiên. “Em sang nơi xa lạ tôi không yên tâm. Tôi không đi cùng được thì phải có người thay tôi chăm sóc em.” 

Câu nói ấy khiến Dư Hà Tuệ cười nũng nịu. “Phó tổng Châu… chị chiều em quá rồi.” Châu Quân Hiên không đáp chỉ lặng lẽ nhìn cô cười. Với cô, nếu có thể, cô còn muốn tự mình theo Dư Hà Tuệ sang tận Pháp nữa ấy.

Ba ngày sau, Dư Hà Tuệ lên đường. Từ ngày cô rời đi, dường như Châu Quân Hiên cũng thay đổi cả nhịp sống. Mỗi buổi sáng đúng bảy giờ, điện thoại của Dư Hà Tuệ luôn rung lên. “Ăn sáng chưa?” “Ăn rồi.” “Có uống sữa không?” “Có.” “Đừng chỉ trả lời một chữ.” Đầu dây bên kia luôn là tiếng cười mỉm của Dư Hà Tuệ. 

Đến trưa, Châu Quân Hiên lại nhắn hỏi hôm nay có mệt không, thời tiết ở bên đó thế nào, em chú ý kẻo lạnh nhé. Có hôm Dư Hà Tuệ bận dự hội thảo quên trả lời, chưa đầy mười phút sau điện thoại đã gọi tới. “Lại quên ăn đúng không?” Dư Hà Tuệ bật cười. “Sao chị lúc nào cũng đoán đúng vậy?” “Vì chị hiểu em hơn chính em đấy.”

Buổi tối trước khi ngủ đã trở thành khoảng thời gian cả hai mong chờ nhất. Châu Quân Hiên luôn gửi cho cô một bức ký hoạ mình vẽ trong ngày. Có hôm là ánh hoàng hôn nhìn từ cửa sổ văn phòng, có hôm là tách cà phê còn bốc khói, có hôm chỉ là một cành hoa nhỏ đặt trên bàn làm việc.

Góc dưới mỗi bức tranh luôn có một dòng chữ ngắn: “Hôm nay trời mưa, nhớ em quá.” “Hôm nay trời nắng, lại càng nhớ em”. Hay đơn giản chỉ là: “Nhớ em.” Dư Hà Tuệ lưu từng bức tranh vào một thư mục riêng trong điện thoại, tối nào cũng mở ra xem rất lâu. Khoảng cách giữa hai người là hơn chín nghìn cây số nhưng dường như chưa từng có một ngày nào họ thật sự xa nhau.

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 86
Đợi em vẽ lại bình minh