Chương 28

“Đường Trăn, tôi đi xem mắt người khác, em ghen à?”
Đôi mắt Trì Vu Khâm ngậm ý cười, khiến trái tim Đường Trăn hẫng mất một nhịp.
“Em không có!”
Nói xong, nàng co chân chạy biến.
Trì Vu Khâm ngồi trong xe, nhìn bóng dáng người kia chạy trối ch3t, không kìm được mà ngả đầu vào ghế, ý cười trong đáy mắt càng lúc càng đậm.
Đường Trăn chạy một mạch về đến nhà.
Leo bốn tầng lầu mà nàng còn chẳng kịp thở dốc.
Nhưng Trì Vu Khâm đâu có dễ dàng buông tha cho nàng. Đoán chắc thời gian nàng về đến nhà, cô liền gửi một tin nhắn tới:
“Tắm nước ấm đi, rồi ngủ một giấc cho ngon.”
Tim Đường Trăn đập loạn xạ, thình thịch như đánh trống trận.
“Đồ thần kinh! Chị ấy đúng là đồ thần kinh!”
Trải qua một đêm kinh tâm động phách, Đường Trăn cảm thấy sức lực bị rút cạn sạch sẽ. Bây giờ nàng chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu để hồi phục nguyên khí.
Về đến phòng, cởi quần áo xong xuôi, nàng quăng mình lên giường.
Đầu vừa chạm vào gối, người đã chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này sâu chưa từng thấy, như thể bù đắp lại tất cả những đêm thiếu ngủ trước đó. Nàng ngủ say sưa, không mộng mị.
Nàng ngủ từ sáng sớm đến tận giữa chiều. Khi mở mắt ra, mặt trời đã ngả về tây. Ánh hoàng hôn xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa chưa kéo kín, phủ lên đôi chân dài đang gác bên mép giường nàng một lớp ánh sáng ấm áp dịu dàng.
Đường Trăn nheo mắt, thò tay xuống dưới gối mò tìm điện thoại. Vừa nhìn thấy màn hình, nàng bật dậy như lò xo.
Nàng ngủ say quá, điện thoại đổ chuông mà không hề hay biết. Lão Đường và Ngô Trân đã thay phiên nhau gọi cho nàng hơn chục cuộc.
Đường Trăn từng hứa với ba mẹ, dù bận rộn đến đâu, mỗi ngày cũng phải liên lạc một lần, dù chỉ là một tin nhắn WeChat. Nhưng sự cố ngày hôm qua ập đến quá bất ngờ khiến nàng quên khuấy mất lời hứa này.
Vội vàng gọi lại, chưa kịp đổ chuông tiếng thứ nhất, đầu dây bên kia đã bắt máy.
“Sao bây giờ con mới nghe máy?!” Giọng Ngô Trân vang lên đầy lo lắng.
“Mẹ, con… con ngủ say quá.”
“Ba con bị con dọa cho sắp lên cơn đau tim rồi đây này!”
“Mẹ đừng nói bậy, ba làm gì có bệnh tim.”
Điện thoại bị lão Đường giật lấy từ tay Ngô Trân. Ông xót con gái, dù lo lắng đến mất ăn mất ngủ cả đêm cũng không nỡ để vợ mắng con một câu. Vừa mở miệng đã không hề trách cứ, chỉ toàn là quan tâm:
“Sao giờ con mới ngủ dậy thế?”
“Đêm qua con trực đêm, sáng nay về ngủ bù ạ.”
Điện thoại bật loa ngoài, Ngô Trân đứng bên cạnh thụi cho lão Đường một cú: “Ông cứ chiều nó đi.”
Miệng thì nói thế nhưng Ngô Trân lo lắng chẳng kém gì chồng. Bà ghé vào điện thoại nói: “Thức đêm hại sức khỏe lắm, thế giờ con ăn cơm chưa?”
“Dạ chưa ạ.”
“Haizz… Cái con bé này, phải chú ý sức khỏe chứ.”
Lời còn chưa dứt, Đường Trăn đã nhận được tin nhắn chuyển khoản qua WeChat.
“Ba mẹ đừng chuyển tiền cho con nữa, con có tiền mà.”
“Con thì có bao nhiêu tiền chứ, mau cầm lấy đi. Một thân một mình nơi đất khách quê người, xa nhà như thế, nhất định phải ăn ngon mặc đẹp, đừng để ba mẹ lo lắng.”
Lão Đường và Ngô Trân chỉ có mỗi cô con gái rượu này, hai vợ chồng cưng chiều con như mạng sống. Đây là ở xa, chứ nếu ở gần thì chắc hai ông bà đã phi đến tận nơi từ lâu rồi.
Đường Trăn nghĩ, sở dĩ mình hình thành tính cách không thích tranh giành cũng là do ảnh hưởng từ ba mẹ. Từ nhỏ ba mẹ luôn dành cho nàng những điều tốt nhất, dù là tình yêu thương hay vật chất. Chỉ cần người khác có, nàng nhất định cũng có. Nàng chẳng thiếu thốn thứ gì, tự nhiên cũng chẳng cần tranh giành với ai.
Tranh giành…
Điều duy nhất khiến Đường Trăn nảy sinh ý niệm muốn tranh giành, có lẽ chính là Trì Vu Khâm.
Cúp điện thoại, Đường Trăn ngồi bên mép giường, lại mở lịch sử trò chuyện với Trì Vu Khâm ra xem. Chỉ vài dòng tin ngắn ngủi nhưng nàng cứ lật đi lật lại ngắm nghía mãi.
Bỗng nhiên, vầng trán trơn bóng nhíu lại.
Trên thế giới này có lẽ chia làm hai loại người: một loại có tâm, một loại vô tâm.
Người có tâm, làm việc gì cũng nghĩ đến người khác, đảm bảo quyền lợi của mình nhưng cũng biết để ý đến mọi người xung quanh.
Kẻ vô tâm, đúng như mặt chữ, lúc nào trong lòng cũng chỉ nghĩ đến bản thân, chỉ cần chạm đến một chút lợi ích cá nhân là sẵn sàng bỏ chạy ngay lập tức.
Bà Liễu Di thường mắng Trì Vu Khâm là đồ vô tâm.
Giống như chuyện cô công khai xu hướng tính dục vậy. Chọn đúng ngày cả nhà đoàn tụ ăn cơm, phá vỡ bầu không khí đầm ấm vui vẻ mà không hề có chút áy náy nào. Chỉ buông lại một câu nhẹ tênh: “Nhân lúc mọi người đông đủ, nói một lần cho tiện. Mọi người chấp nhận được thì chấp nhận, không chấp nhận được thì con đi. Con có thể tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.”
Cô đi thật, xách túi lên, nhét vài bộ quần áo rồi đi thẳng, không cho ba mẹ lấy một chút thời gian để phản ứng.
Con mình đẻ ra mình hiểu, bà biết tính cách con gái từ nhỏ đã lạnh lùng. Nếu cứ để mặc mọi chuyện phát triển theo chiều hướng đó, có khi cô sẽ cắt đứt liên lạc với gia đình thật.
Kết quả là, bà Liễu Di đành phải thỏa hiệp, gọi con gái về.
Tuy đã gọi về, nhưng cái danh “vô tâm vô phế” của Trì Vu Khâm cũng trở thành câu cửa miệng của bà Liễu Di.
Trước kia Trì Vu Khâm cảm thấy mẹ mình nói rất đúng, rất hợp với tính cách của mình. Nhưng giờ đây cô lại thấy… mẹ nói chưa hẳn đã đúng, phàm chuyện gì cũng có ngoại lệ.
Đối với Trì Vu Khâm, ngoại lệ đó chính là Đường Trăn.
Cô gái này trời sinh trong xương cốt đã mang sự lương thiện. Lúc nào phản ứng đầu tiên cũng là nghĩ cho người khác. Nàng dùng kính lúp để nhìn ưu điểm của người khác, còn ưu điểm của bản thân thì lại thu nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn.
Mắng nàng, nàng chịu; khen nàng, nàng hoảng; cho nàng chút ngon ngọt, nàng vui đến quên hết trời đất.
Trì Vu Khâm cảm thấy mình thật quá đáng. Không nên nảy sinh tà niệm với một cô gái thật thà chất phác như vậy, càng không nên vì chút tà niệm ấy mà ra tay với nàng.
Nhưng bản tính con người có thể kìm nén được sao?
Trì Vu Khâm tự nhận mình không phải người tùy tiện. Nếu không, với điều kiện của cô, muốn tìm một người bầu bạn chỉ là chuyện trong tầm tay.
Nhưng Đường Trăn cũng thích cô, không phải sao?
Chỉ cần người này lộ ra một chút do dự hay kháng cự, cô chắc chắn sẽ thu tay lại còn nhanh hơn cả nàng. Chuyện tình cảm xưa nay vẫn là người tình ta nguyện, đã vậy thì cô còn gì phải chần chừ?
Chiếc hộp Pandora một khi đã mở ra thì không thể đóng lại được nữa.
Trì Vu Khâm thu lại ánh mắt, tay cởi cúc áo sơ mi. Đầu ngón tay chạm vào chỗ áo bị nước mắt Đường Trăn làm nhăn nhúm ở vùng bụng, cô lại mỉm cười. Hiếm khi cô không ném chiếc áo vừa thay ra vào máy giặt ngay.
Cô lười biếng nằm xuống ghế sofa, lấy điện thoại gọi cho Tư Tiểu Lâm.
Tư Tiểu Lâm nhận được điện thoại khi đang tranh cãi với Trần Mẫn về chuyện cô uống nước lạnh.
“Cậu đừng đi vội, tôi nghe điện thoại cái đã.”
Nói xong, tay vẫn không quên giữ chặt cánh tay Trần Mẫn.
Trần Mẫn đâu phải người dễ bảo, hất tay ra ngay.
Tư Tiểu Lâm lại lôi ngược trở lại.
Sức Trần Mẫn không bằng cô, Tư Tiểu Lâm sợ cô chạy mất nên siết tay chặt hơn.
Vừa nhướng mày trêu Trần Mẫn, vừa nói chuyện với Trì Vu Khâm:
“Chuyện gì thế?”
“Mai rảnh không?”
“Thứ Bảy à, rảnh.”
“Đi câu cá đi, rủ cả Trần Mẫn nữa.”
Trần Mẫn vốn đang giãy giụa, nghe thấy tên mình lập tức đứng im, còn ghé tai lại gần nghe ngóng.
Tư Tiểu Lâm ngửi thấy mùi hương trên người Trần Mẫn, không nhịn được mà hít hít mũi, ngọt thật đấy.
“Đang yên đang lành đi câu cá làm gì?”
“Mùa thu cá béo, lúc này dễ cắn câu nhất.”
Nếu Trì Vu Khâm chỉ nói đến đó, Tư Tiểu Lâm sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng cô lại bồi thêm một câu:
“Bảo Trần Mẫn rủ cả Đường Trăn đi cùng nhé. Đông người chơi cho vui, náo nhiệt.”
“Mẹ kiếp!”
“Em thông báo một tiếng đi, chỗ cũ nhé, cúp đây.”
Trì Vu Khâm không nói thừa nửa chữ, câu chửi thề của Tư Tiểu Lâm cứ thế bị chặn lại trong họng.
Lúc này, biểu cảm của cô khi cầm điện thoại trông vô cùng buồn cười, lại có chút muốn nói lại thôi.
“Chị ta… chị ta bảo mai đi câu cá.”
Trần Mẫn liếc mắt cái là nhìn thấu tâm can, hừ lạnh một tiếng:
“Tôi thấy câu cá là giả, câu Đường Trăn mới là thật thì có. Chị ta còn khéo ví von gớm, ‘mùa thu cá béo’. Bảo sao hai người chơi được với nhau, cùng một giuộc cả!”
Tư Tiểu Lâm không biết chuyện Đường Trăn thích Trì Vu Khâm. Trần Mẫn kín miệng như bưng, mấy ngày nay tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.
“Sao cậu biết?”
“Khó đoán lắm à? Xe đưa xe đón người ta mấy lần. Chị ta tính tình thế nào chứ? Lạnh như băng, tự nhiên lại có lòng tốt thế à? Tưởng ai cũng ngốc chắc? Có mỗi Đường Trăn là mắc bẫy chị ta thôi.”
“Thế cậu có đi không?”
“Đi chứ, tôi nợ chị ta ân tình lớn thế, không đi sao được?”
Tư Tiểu Lâm hớn hở, lại đưa tay kéo Trần Mẫn:
“Thế mai tôi qua đón cậu nhé.”
“Đừng có động tay động chân.”
“Cậu đừng hung dữ thế được không?”
Vừa dứt lời, cửa phòng trà xuất hiện một bóng dáng mảnh mai, chiếc váy in hoa li ti màu xanh đậm tươi mát.
Người đó đi thẳng về phía Tư Tiểu Lâm.
“Tiểu Lâm, chị Trần, hai người làm gì đấy?”
Xong đời!
Da đầu Tư Tiểu Lâm tê rần, lập tức xua tay với người kia: “Có việc, đang bận.”
Nói xong vội vàng kéo Trần Mẫn chuồn lẹ.
Trần Mẫn cũng lạ, vừa nãy còn không cho chạm vào người, giờ lại để Tư Tiểu Lâm kéo đi một đoạn dài, cho đến khi bóng áo xanh kia khuất hẳn mới giật tay ra.
Tư Tiểu Lâm không đề phòng, bị đà kéo lảo đảo về phía trước.
Trần Mẫn cũng chẳng thèm đỡ, đứng nhìn dửng dưng. May mà Tư Tiểu Lâm tay chân linh hoạt, nếu không cú ngã chúi đầu này cũng chẳng nhẹ nhàng gì.
Tư Tiểu Lâm định lý luận vài câu, nhưng quay đầu thấy nụ cười lạnh của Trần Mẫn, lời ra đến miệng lại nuốt xuống:
“Cậu…”
“Chê tôi hung dữ à? Được thôi, có người không hung đấy, đi mà tìm.”
“Này này… Cậu đừng nói linh tinh được không, tôi tìm ai chứ.”
Trần Mẫn im lặng, Tư Tiểu Lâm bắt đầu cuống, miệng mồm nhất thời không có kiểm soát:
“Cậu mà cứ thế này, tôi thật sự nghĩ là cậu đang ghen đấy.”
“Tôi ghen với cậu á?”
“Đúng thế, không thì cậu làm thế này làm gì? Tôi mới chỉ đưa cô ấy về nhà một lần, trên xe còn có đồng nghiệp khác, tôi giải thích với cậu nát nước rồi còn gì.”
Tư Tiểu Lâm tưởng mình đang nói lý lẽ với Trần Mẫn, mà quên mất rằng… Tính cách của Trần Mẫn, từ hồi cấp ba quen nhau đến giờ, cô nàng nói lý lẽ với tất cả mọi người, trừ Tư Tiểu Lâm.
“Cậu… Cậu nhìn cái gì?”
“Tư Tiểu Lâm… Cậu lại đây…”
“Cậu định làm gì?”
“Không làm gì cả, nói nhỏ với cậu câu này thôi.”
Kết quả là, Tư Tiểu Lâm vừa ghé đầu lại gần, tai đã bị Trần Mẫn véo một cái đau điếng.
“Á á!! Đau đau đau!”
“Tôi có hung dữ không?”
“Không hung, không hung, một tí cũng không hung!”
“Thế tôi còn ghen với cậu không?”
“Không ghen! Không ghen!”
Lúc này Trần Mẫn mới buông tay, quay người bỏ đi.
Tư Tiểu Lâm vừa xoa tai vừa nhìn theo bóng lưng Trần Mẫn, lẩm bẩm:
“Có đến mức thế không? Chỉ đùa một tí thôi mà.”
“Thôi kệ, véo thì véo đi. Cô ấy véo mình… còn hơn là đi véo người khác.”

Tối 8 giờ, Trần Mẫn về đến nhà.
Cửa vừa mở, mùi thơm thức ăn đã bay ra ngào ngạt.
Trên bàn trà bày biện những món ăn đầy đủ sắc hương vị, nồi cơm điện bên cạnh còn đang bốc khói nghi ngút.
Trần Mẫn ngó vào bếp, thấy Đường Trăn đang bận rộn bên trong.
“Em biết nấu ăn à?”
“Biết một chút thôi.”
Trần Mẫn không tin. Nhìn đĩa thịt thăn chua ngọt vàng óng ánh kia thì biết, đây đâu phải chỉ là “biết một chút”.
Đường Trăn đã căn giờ nấu nướng chuẩn xác. Trần Mẫn vừa rửa tay thay đồ xong thì món canh cuối cùng cũng vừa kịp bưng lên bàn.
Hai cô gái đều là người thẳng thắn, trừ chuyện xu hướng tính dục giống nhau ra thì tính tình cũng rất hợp cạ.
“Bình thường toàn chị nấu cho em ăn, hôm nay nhân tiện nếm thử tay nghề của em, coi như em báo đáp chị một bữa.”
“Đừng khách sáo, chị chỉ biết nấu mì thôi, sao so được với tay nghề này của em.”
Trần Mẫn ăn món nào cũng thấy ngon, khen ngợi hết lời khiến Đường Trăn ngại ngùng đỏ mặt.
Thực ra Đường Trăn cũng chưa nấu được mấy bữa cơm, nhưng có những người trời sinh đã khéo tay. Nàng chỉ cần xem video làm theo, dù ít vào bếp nhưng món ăn làm ra vẫn đâu ra đấy.
Bữa cơm này Trần Mẫn ăn rất ngon miệng. Nhân lúc húp canh, cô không nhịn được mà đánh giá cô gái trước mặt.
Tóc búi củ tỏi đơn giản, mặc chiếc áo phông in hình gấu dâu hoạt hình. Đôi mắt trong veo lơ đãng nhìn bạn một cái, khiến người ta không kìm lòng được mà nảy sinh ý muốn che chở.
Trần Mẫn cảm thấy mình không dời mắt được, buột miệng cảm thán:
“Cũng không biết sau này hời cho ai, người đó đúng là có phúc~”
Lời này của cô đầy ẩn ý. Hời cho ai được chứ, còn ai ngoài Trì Vu Khâm… Cô gái tốt thế này, hiểu chuyện, tính tình tốt, lại còn nấu ăn ngon, sao lại rơi vào tay Trì Vu Khâm chứ. Nghĩ đến cái nết của người kia… Trần Mẫn chỉ muốn trợn mắt coi thường.
Trần Mẫn nhớ đến chuyện đi câu cá ngày mai, vừa định nói với Đường Trăn thì thấy người đối diện đặt đũa xuống, hít một hơi thật sâu.
“Em sao thế? Trông nghiêm trọng vậy?”
“Không sao, chỉ là cảm thấy mình ngu ngốc quá thể.”
“Tại sao?”
Đường Trăn lắc đầu. Đáng đời nàng, vừa làm thêm buổi tối mệt nhọc, lại gặp phải sự cố y tế kinh hoàng, đầu óc mụ mị nên mới leo lên xe người ta.
Ngủ một giấc đẫy đà, đầu óc tỉnh táo lại, Đường Trăn mới nhận ra những lời Trì Vu Khâm nói trên xe đều là bẫy rập giăng sẵn cho mình.
Thế mà mình còn ngây ngốc chui đầu vào rọ.
“Chẳng phải chi bảo em nghĩ xem nên chào hỏi Trì Vu Khâm thế nào sao? Em có nghĩ, nhưng vô dụng. Chị ấy đã thú nhận trước với em, nhưng chị biết chị ấy nói gì không?”
“Nói gì?”
“Đầu tiên chị ấy bảo 33 tuổi đi xem mắt là bình thường, rồi còn lái sang chuyện khủng hoảng tuổi tác nữa chứ.”
Trần Mẫn cũng thấy lạ: “Chị ta không giống kiểu người sẽ lo lắng về tuổi tác nhỉ?”
“Chị còn biết thế, em lại không nghe ra. Buồn cười nhất là em còn đi an ủi chị ấy nữa chứ.”
“Em cũng đừng nghĩ nhiều, biết đâu chị ta đột nhiên lo âu thật thì sao.”
“Không đâu, chị ấy rõ ràng là đang gài em. Chị biết lúc em xuống xe chị ấy hỏi gì không?”
“Hỏi gì?”
“Chị ấy hỏi em: Đường Trăn, tôi đi xem mắt người khác, em ghen à?”
Trần Mẫn suýt làm rơi bát cơm. Cô đoán được Trì Vu Khâm sẽ ra tay, nhưng không ngờ cách thức lại trực diện đến thế.
“Thế em trả lời sao?”
“Em… em đương nhiên bảo là không rồi.”
Đường Trăn nói một nửa giấu một nửa, thực sự không mặt mũi nào kể với Trần Mẫn chuyện mình bỏ chạy thục mạng.
Nàng cảm thấy mình hồ đồ quá. Chỉ vì được khóc trong lòng Trì Vu Khâm một lúc mà mất hết khả năng phán đoán cơ bản. Giờ thì hay rồi, cái gì cũng bị Trì Vu Khâm moi ra hết: xu hướng tính dục của nàng, việc nàng không ngại khoảng cách tuổi tác, và cả chuyện nàng thích Trì Vu Khâm.
Thực ra Đường Trăn không giận, chỉ là thấy mình không nên ngốc nghếch thế. Bị dụ nói ra cũng được, chui đầu vào rọ cũng được, nhưng tất cả phải dựa trên sự tỉnh táo của bản thân mới đúng. Đằng này lại rơi vào bẫy một cách lãng xẹt, trong lòng ít nhiều cũng có chút không cam tâm.
Lúc này, nhìn bộ dạng giận dỗi của cô bạn cùng nhà, Trần Mẫn thấy vừa hợp lý lại vừa bất ngờ. Cô biết ngay từ đầu Đường Trăn tuy trông mềm mỏng nhưng tuyệt đối không phải quả hồng mềm để người ta tùy ý nắn bóp.
Vô tình phát hiện xu hướng tính dục của bản thân, thích một người ngoài tầm với, cẩn trọng giấu kín trong lòng suốt bảy năm trời. Khó khăn lắm mới có cơ hội đến gần, nàng luôn nơm nớp lo sợ, chỉ sợ sơ sẩy một chút là mất tất cả.
Sự bướng bỉnh thể hiện vô cùng rõ nét trên con người Đường Trăn.
“Em đúng là ngu ch3t đi được.”
“Sao lại ngu? Phản ứng của em bình thường mà. Hơn nữa… tính tình em tốt chán đấy.”
“Thật á?” Đường Trăn bán tín bán nghi.
“Thật hơn vàng!” Trần Mẫn nói thật lòng: “Em có tin không, nếu đổi lại là Tư Tiểu Lâm dám thử chị kiểu đấy, chị xẻo tai cậu ta ra làm mồi nhắm rượu luôn.”
Chủ đề đang nghiêm túc bỗng bị câu “xẻo tai” của Trần Mẫn phá vỡ.
Đường Trăn bắt ngay lấy trọng điểm: “Chị hay véo tai chị ấy lắm đúng không?”
Mặt Trần Mẫn đỏ lên. Bình thường thì không sao, nhưng bị lôi ra nói thế này… cũng thấy hơi ngượng.
“Cái đó… cái đó không phải trọng điểm. Chuyện là…”
“Chuyện gì?”
Trần Mẫn định nói Trì Vu Khâm vì muốn rủ nàng đi câu cá mà tiện tay lôi cả cô và Tư Tiểu Lâm vào làm bia đỡ đạn, nhưng lại hơi do dự… Dù sao Đường Trăn đang bực bội chuyện bị gài bẫy, nếu nói ra bây giờ, không khéo cô nàng dỗi không đi nữa thì hỏng.
Sự rụt rè của những cô gái trẻ, Trần Mẫn cũng từng trải qua rồi.
Nhìn bàn thức ăn Đường Trăn cặm cụi nấu nướng, Trần Mẫn thấy mình nhất định phải giúp cô gái tốt bụng, hiểu chuyện này một tay.
“Đường Trăn này…”
“Sao?”
“Em thích ăn cá không?”
“Em thích ăn mắt cá.”

Sáng sớm hôm sau, Tư Tiểu Lâm đang ngủ nướng thì bị điện thoại của Trì Vu Khâm dựng dậy.
“Chị đúng là đồ khốn thật. Tự mình không đi đón, lại bắt em đi.”
“Em không đi thì thôi, cùng lắm chị bảo Trần Mẫn bắt taxi đến, cũng chỉ mất hai tiếng đồng hồ thôi mà.”
Trì Vu Khâm làm việc chưa bao giờ ép buộc ai, cô chỉ nắm thóp người ta mà uy hiếp. Nếu đối phương không chịu nổi thì đó là chuyện của họ, còn cô thì vô can sạch sẽ.
Điểm yếu của Tư Tiểu Lâm là Trần Mẫn. Không cần véo cô nàng cũng thấy đau. Hai tiếng ngồi xe, dù Trần Mẫn không ngại thì cô cũng xót xa lắm chứ.
“Được được được, chị vô tâm vô phế, em không đọ lại chị.”
Cúp điện thoại, Tư Tiểu Lâm vùng dậy.
..
Bên này Trần Mẫn cũng không nhàn rỗi. Nhận được tin nhắn Tư Tiểu Lâm đến đón, cô liền giục Đường Trăn dậy.
Đứng trước tủ quần áo chọn tới chọn lui, cô lắc đầu ngán ngẩm:
“Chị bảo này… sao em chẳng có cái váy nào thế hả?”
“Có mà.” Đường Trăn thò tay vào tận cùng tủ quần áo, lôi ra chiếc váy mua trước khi tốt nghiệp.
Một chiếc váy liền thân cực kỳ giản dị.
Trần Mẫn cầm lấy ướm lên người Đường Trăn. Lạ thật… rõ ràng là một chiếc váy trơn bình thường chẳng có gì đặc sắc, nhưng khi ướm lên người nàng, nó lập tức trở nên nổi bật.
Quả nhiên, người đẹp mặc bao tải cũng đẹp.
“Lấy cái này đi.”
Đường Trăn hơi thắc mắc: “Đi câu cá mà mặc váy có hợp không?”
“Có gì mà không hợp, chỗ đó là khu du lịch sinh thái lớn mà.”
Trần Mẫn ngoài miệng nói thế, nhưng trong lòng lại nghĩ: Quá hợp luôn ấy chứ, Trì Vu Khâm chắc sướng rơn cho mà xem.
Hai người ăn sáng xong, nhận được điện thoại của Tư Tiểu Lâm liền xuống lầu.
Cái tính tiền đồ của Tư Tiểu Lâm vẫn y nguyên. Vừa nhìn thấy Trần Mẫn là mắt sáng rực lên.
Ân cần mở cửa xe, đóng cửa xe, đợi đến khi ngồi vào ghế lái rồi, mắt vẫn không chịu ngồi yên, chốc chốc lại liếc nhìn qua kính chiếu hậu.
Cuối cùng bị Trần Mẫn lườm cho một cái mới chịu ngồi yên.
Đường Trăn tựa đầu vào cửa sổ, để mặt mộc đón ánh nắng.
Trần Mẫn huých nhẹ vào tay nàng:
“Không sợ nắng à?”
“Không sợ.”
Da Đường Trăn trắng, phơi nắng không bị đen đi mà chỉ càng phơi càng hồng hào. Mới phơi một lúc mà hai bên má đã ửng lên màu hồng đào.
Trần Mẫn vỗ vai nàng, chuyển chủ đề:
“Thế em phơi đi, chị ngủ một lát đây.”
Hai tiếng sau, họ đến nơi.
Vừa xuống xe, Đường Trăn đã nhìn thấy chiếc SUV màu đen quen thuộc.
Tiếp đó, người bước xuống từ xe càng khiến nàng quen thuộc hơn.
Trần Mẫn thấy Đường Trăn im lặng, ghé vai vào chạm nhẹ nàng:
“Đừng có ngẩn ra thế chứ.”
“Sao chị không bảo em là chị ấy cũng ở đây?”
“Chị mà nói thì em có đến không? Hay là em sợ?”
“Em á? Sợ á? Em sợ cái gì chứ? Đùa à!”
Chị ấy muốn mình cắn câu nữa hả, không có cửa đâu! Sự bướng bỉnh của Đường Trăn bùng lên ngay khi chạm mặt Trì Vu Khâm.
“Thế thì được rồi, đừng có cứng đờ ra thế, lát nữa chị cho em ăn mắt cá.”
Trì Vu Khâm đến sớm hơn bọn họ. Cô mặc chiếc áo gió mỏng xắn tay áo lên tận khuỷu, chiếc quần túi hộp màu đen càng tôn lên đôi chân dài miên man. Mái tóc đuôi ngựa thấp thường ngày hôm nay được búi cao, dùng kẹp càng cua kẹp gọn sau đầu.
Cô đứng ngược sáng, non xanh nước biếc của mùa thu trở thành phông nền tôn lên vẻ đẹp của Trì Vu Khâm.
Đường Trăn cảm thấy mình thật kém cỏi. Rõ ràng cơn giận vì bị gài bẫy vẫn chưa tan, nhưng lúc này nhìn thấy người ta lại không thể dời mắt đi được.
Vì lúc nãy ngồi xe phơi nắng nên giờ mặt Đường Trăn đỏ bừng, trông như một đóa hồng liễu nở rộ giữa bình nguyên xanh, lại giống quả hồng chín mọng trên cành.
Dáng vẻ này của Đường Trăn, trong mắt Trì Vu Khâm, sao có thể không yêu thích cho được?
Cô chỉ dùng vài câu nói đã moi được tâm tư của Đường Trăn ra, nên trong lòng đoán chắc cô nàng này đã cắn câu. Vì thế cô càng thêm không kiêng nể gì. Cô là kẻ “động cơ không thuần khiết”, là “có ý định hành hung”, là “người quen gây án”.
“Đến rồi à.” Trì Vu Khâm đi tới trước mặt Đường Trăn, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nàng: “Mặc váy đẹp lắm.”
“Cảm ơn ạ.”
Câu cá mùa thu quan trọng nhất là đi sớm về muộn.
Giờ này bọn họ mới đến thì không phải là thời điểm tốt để câu cá. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Trì Vu Khâm rủ họ đến đây cũng đâu phải để câu cá.
Đường Trăn nói cảm ơn xong, kéo Trần Mẫn đi thẳng ra bờ ao tìm chỗ ngồi.
Trì Vu Khâm đành phải bắt cặp với Tư Tiểu Lâm.
Tư Tiểu Lâm có nhiều sở thích, câu cá cũng là một trong số đó. Nhớ năm xưa, cô nàng câu nhiều đến mức ông chủ hồ cá phát sốt ruột. Hồi đó Tư Tiểu Lâm chỉ chơi cho vui, thích nhìn người ta sốt ruột rồi đứng bên cạnh cười hỉ hả. Sau đó cô bán lại cá cho ông chủ theo giá thu mua, người ta đi câu thì mất tiền, còn cô đi câu lại kiếm được tiền.
“Chị còn là người không đấy? Cô bé đó kém chị tận bảy tuổi.” Tư Tiểu Lâm cầm cần câu, quay sang liếc Trì Vu Khâm, bồi thêm một câu: “Chị vào đại học rồi thì người ta mới học lớp 6, thế mà chị cũng ra tay được, đúng là cầm thú!”
Trì Vu Khâm chẳng hề giận, ánh mắt hướng về phía Đường Trăn đang nghiêm túc ngồi đằng xa, bình thản đáp:
“Em ấy 26 rồi.”
Đường Trăn không biết câu cá. Cứ thấy mặt nước động đậy là nàng giật cần. Thế mà mèo mù vớ cá rán, nàng thực sự câu được một con, to ra phết, cân lên được bốn cân rưỡi.
Ở đây không cho phép trả lại cá, hoặc là đưa cho nhà bếp chế biến ăn tại chỗ, hoặc là mang về nhà.
Mang về nhà thì bất tiện, ăn tại chỗ là hợp lý nhất.
Khu du lịch sinh thái có sân rộng, có hẳn một góc chuyên làm cá.
Ông chủ vừa xách con cá đi, Đường Trăn quay người lại thì đụng mặt Trì Vu Khâm đang đi tới.
Trừ câu chào hỏi lúc đầu ra, đến giờ hai người chưa nói chuyện riêng câu nào.
Trì Vu Khâm mở lời trước:
“Có sợ xem làm cá không?”
“Hả?”
“Trải qua chuyện hôm qua rồi, giờ còn sợ không?”
Nói rồi cô chỉ tay về phía góc làm cá:
“Có muốn qua xem thử không?”
Dứt lời, hai người cùng đi về phía đó.
Đường Trăn không sợ, nàng vén váy ngồi xổm xuống, hai tay ôm trước ngực, khuỷu tay đặt lên đầu gối, vừa xem bác đầu bếp làm cá vừa trò chuyện.
Bác đầu bếp động tác nhanh thoăn thoắt. Tay trái ấn chặt mình cá, tay phải cầm chày, giáng một cú dứt khoát xuống đầu cá. Con cá giãy đành đạch hai cái rồi nằm im.
Đường Trăn ngồi xem không chớp mắt.
Tiếp đến là đánh vẩy, mổ bụng. Ngay khi bác đầu bếp định vứt bong bóng cá đi, Đường Trăn vội gọi lại:
“Bác ơi, cái này đừng vứt, lát nữa hầm chung luôn ạ.”
“Ái chà! Cô gái này biết ăn đấy!”
Đường Trăn thích ăn cá, trên con cá chỗ nào cũng là bảo bối. Lúc này vẻ mặt nàng hơi đắc ý, nghiêng đầu nhìn Trì Vu Khâm đứng phía sau:
“Chủ nhiệm Trì, chị ăn cái này bao giờ chưa? Giòn giòn ngon lắm.”
Trì Vu Khâm biết nàng đang đắc ý, hiếm khi không dội gáo nước lạnh:
“Được rồi, biết em không sợ, không bị ám ảnh là tốt rồi.”
Một nồi cá, một nồi gà.
Hương vị nấu bằng bếp củi thơm ngon đến mức thần tiên cũng không nỡ đổi.
Tư Tiểu Lâm định uống rượu nhưng bị Trần Mẫn lườm cho một cái, đành im thin thít chuyển sang uống nước xoài. Còn chưa kịp động đũa, đã nghe thấy Đường Trăn bên kia đang khách sáo với Trì Vu Khâm: “Chủ nhiệm Trì, để em tự làm là được rồi.”
Cô nàng gõ gõ đũa xuống bàn:
“Này này, không phải đang ở bệnh viện đâu nhé. Đã ra ngoài chơi rồi thì đừng khách sáo thế, gọi chủ nhiệm cái gì chứ.”
Đường Trăn ngớ người:
“Không gọi chủ nhiệm thì… gọi là…”
Chẳng lẽ gọi là chị Trì? Nghe còn quái hơn ấy chứ?!
“Cứ gọi là Trì Vu Khâm.”
Tư Tiểu Lâm nói xong liếc nhìn Trì Vu Khâm, ý tứ quá rõ ràng: Chỉ giúp được đến thế này thôi nhé.
“Cứ gọi thế đi, cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu.”
Gọi cả họ cả tên… nghe cũng không tệ.
Trì Vu Khâm cầm chén trà lên, nhấp một ngụm.
Ngồi đối diện, Trần Mẫn nhìn dáng vẻ ung dung tự tại của Trì Vu Khâm, thầm nghĩ: Đây đúng là Ngũ Hành Sơn của Phật Tổ Như Lai rồi, Đường Trăn làm sao mà thoát nổi?
Cô thực sự lo lắng cho cô em gái kết nghĩa này. Gắp một con mắt cá bỏ vào bát Đường Trăn:
“Ăn gì bổ nấy, lấy hình bổ hình đi em.”
Con mắt cá còn lại bị Tư Tiểu Lâm gắp cho Trì Vu Khâm, quay mặt đi thì thầm:
“Làm người đi chị tôi ơi.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 28
Tiếp Cận Trái Tim