Chương 38

Cuộc yêu nồng nàn kết thúc, cả hai người đều đã thấm mệt.
Không gian chìm vào tĩnh lặng. Lúc này, Trì Vu Khâm không ôm Đường Trăn vào lòng dỗ dành như lần trước, và Đường Trăn cũng chẳng rúc vào vai hay dựa vào người cô như mọi khi.
Hai người nằm hai bên mép giường, mỗi người giữ một góc chăn, phần giữa bị kéo căng ra, tạo thành một khoảng trống đủ để một người nữa nằm lọt thỏm vào.
Không biết đã qua bao lâu, Trì Vu Khâm bỗng trở mình, với tay lấy điện thoại, ánh sáng màn hình vụt sáng trong bóng tối.
Đường Trăn nheo mắt vì ánh sáng bất ngờ, nàng quay đầu sang, gương mặt của Trì Vu Khâm hiện lên mờ ảo dưới ánh đèn điện thoại dìu dịu.
Cứ như một giấc mơ vậy. Sao tự nhiên lại xác lập quan hệ rồi?
Rõ ràng trước khi đến đây, nàng còn hoảng loạn, thấp thỏm đến thế cơ mà.
Đường Trăn cũng không diễn tả nổi cảm giác của mình lúc này. Dường như khi giấc mơ chạm vào hiện thực, mọi thứ bỗng trở nên hư ảo, mông lung, càng lúc càng thiếu chân thực.
“11 giờ rồi.” Giọng Trì Vu Khâm nhàn nhạt vang lên: “Lát nữa Trần Mẫn về, chị về trước đây.”
“Vâng.”
Đường Trăn nhìn Trì Vu Khâm lật chăn ngồi dậy. Ánh mắt nàng dán chặt vào tấm lưng trần của người ấy. Đường rãnh lưng quyến rũ chạy dọc từ gáy xuống tận hõm eo khiến nàng không kìm được mà đỏ mặt tim đập thình thịch.
Lúc nãy trong cơn mê tình thì không để ý, giờ xong xuôi rồi, Đường Trăn mới bàng hoàng nhận ra mình đã… quá đà đến mức nào. Trên làn da trắng sứ của Trì Vu Khâm chi chít những vệt đỏ dài do móng tay nàng cào cấu.
Đường Trăn rụt tay vào trong chăn, ngón cái len lén mân mê bốn đầu ngón tay còn lại…
Nàng thầm ảo não, mình điên rồi hay sao chứ?
May mà những dấu vết ấy đều nằm ở chỗ kín, mặc quần áo vào là che hết được.
Trì Vu Khâm vớt mái tóc dài ra khỏi cổ áo sơ mi, dùng tay vuốt lại vài cái tùy ý. Người con gái vừa mới nhiệt tình như lửa lúc nãy, trong chớp mắt đã khôi phục lại vẻ thanh lãnh vốn có.
Đường Trăn nhìn Trì Vu Khâm lúc này, khó mà không hoài nghi: Liệu người phụ nữ thần sắc lãnh đạm trước mặt và người vừa lăn lộn ch3t đi sống lại với nàng trên giường kia có phải là cùng một người không?
Người ta bảo t.inh du.c khiến người ta buồn ngủ, nhưng lạ thay, cả hai đều chẳng hề buồn ngủ chút nào.
Trì Vu Khâm đứng dậy, Đường Trăn cũng vội vàng bò dậy theo.
Nàng quấn chăn quanh người, nương theo ánh trăng le lói xuyên qua khe rèm, quờ quạng khắp nơi tìm quần áo của mình.
Những món đồ ấy đều do chính tay Trì Vu Khâm cởi ra. Lúc nãy đang đoạn cao trào, quần áo bị ném mỗi nơi một chiếc, tứ tung khắp phòng.
Mặt Đường Trăn lại đỏ bừng lên. Nàng nhanh chóng nhặt bộ đồ ngủ dưới sàn, vội vàng tròng vào người.
Khi nàng bước ra phòng khách, Trì Vu Khâm đã đứng đó, trên tay cầm một chai nước khoáng lạnh, ngửa cổ uống một hơi hết hơn nửa chai.
Dòng nước mát lạnh thấm vào tì phổi, khiến cô cảm thấy sảng khoái hơn nhiều.
Ánh mắt cô lướt qua, thấy Đường Trăn đi tới, vẫn là bộ dạng “kín cổng cao tường” quen thuộc với áo dài tay và quần dài… Trì Vu Khâm thực sự hơi khó hiểu. Rõ ràng là một cô gái nhiệt tình, phóng khoáng trên giường, sao phong cách ăn mặc lại cứ như… bà cụ non thế này?
Trì Vu Khâm vô thức miết nhẹ các khớp ngón tay. Trong đầu cô, hình ảnh xé toạc bộ đồ ngủ trên người cô gái nhỏ lại hiện lên một lần nữa.
“Muốn uống nước không?”
Cô đưa chai nước mình đang uống dở cho nàng.
Đường Trăn theo bản năng đưa tay đón lấy. Dù sao chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi, giờ uống chung chai nước với cô ấy cũng là chuyện đương nhiên, huống hồ nàng cũng đang khát khô cả họng.
Cứ thế, chỗ nước còn lại trong chai đều trôi tuột vào bụng Đường Trăn.
Uống xong, Đường Trăn mân mê cái chai rỗng trên tay, bỗng nhiên mở miệng:
“Chủ nhiệm Trì -”
“Em gọi chị là gì?”
Trì Vu Khâm cảm thấy có chút buồn cười. Hai người đã làm đến mức này, quan hệ cũng đã xác lập, kết quả trong mắt nàng… cô vẫn chỉ là “Chủ nhiệm Trì”?
“Em đúng là kéo quần lên là không nhận người thân nữa nhỉ.”
“….”
Lời nói của Trì Vu Khâm quá trắng trợn khiến Đường Trăn đỡ không nổi:
“Em không có kéo quần không nhận người, em chỉ là… chỉ là…”
“Hiểu rồi, em chỉ là gọi quen miệng thôi chứ gì.”
“Cũng có thể nói như vậy.”
“Thói quen này của em lạ thật đấy, còn phân biệt cả địa điểm nữa cơ.”
“….”
Đường Trăn nghe ra ẩn ý trong lời nói của Trì Vu Khâm, chẳng qua là ám chỉ nàng trên giường và dưới giường là hai con người khác nhau. Nhưng dựa vào đâu mà chỉ nói mình nàng chứ, chị ấy chẳng phải cũng thế sao?
Nhưng lời này Đường Trăn chỉ dám cãi lại trong lòng, ngoài miệng thì cậy răng cũng không dám thốt ra.
Nàng hít sâu một hơi nhẹ, tiếp tục câu chuyện đang dang dở:
“Em đã suy nghĩ rồi. Tuy hiện tại chúng ta đã xác lập quan hệ yêu đương, nhưng chị sắp thăng chức, em cũng vẫn đang trong giai đoạn đào tạo, nên là… nên là…”
“Ngầm yêu đương, ngoài mặt giữ khoảng cách. Em muốn nói cái này đúng không?”
Trì Vu Khâm nói hộ những lời mà Đường Trăn cứ ấp úng mãi trong miệng nãy giờ.
Đường Trăn gật đầu lia lịa: “Vâng, nhưng mà…”
“Em tính toán cũng nhiều thật đấy. Còn gì nữa không, nói hết một lần đi.”
“Chúng ta có phải nên định ra một thời gian gặp mặt cụ thể không? Em thấy vấn đề này cũng cần thương lượng. Ngày kia bệnh viện đi làm lại rồi, từ thứ Hai đến thứ Sáu chắc chắn là không có thời gian. Thứ Bảy, Chủ Nhật thì em có khả năng phải trực, đến lúc đó thời gian sẽ rất gấp gáp.”
Đường Trăn suy tính rất chu đáo, thậm chí có thể nói là toàn diện. Hai người giờ đã ở bên nhau, chuyện thân mật chăn gối là không thể thiếu. Mà loại chuyện này lại tiêu hao tinh lực và thể lực nhất. Đêm trước làm “chuyện ấy”, hôm sau chắc chắn phải ngủ bù. Hơn nữa, trình độ “hành hạ” người khác của Trì Vu Khâm, Đường Trăn đã lĩnh giáo rồi…
Nếu hôm sau không nghỉ ngơi đầy đủ, khó bảo toàn sẽ không ảnh hưởng đến công việc.
Một người là bác sĩ chính thức, một người là bác sĩ tương lai, công việc mỗi ngày đều liên quan đến mạng người, Đường Trăn không dám lơ là dù chỉ một chút.
Công việc và tình yêu đều không được trễ nải, đây mới là quan niệm yêu đương đúng đắn của người trưởng thành.
Tất nhiên, đó chỉ là một phần lý do. Nguyên nhân quan trọng nhất mà Đường Trăn không nói ra, đó là nàng sợ nếu hai người quá mức thân mật, sẽ bị người khác phát hiện.
Lưu Tư Tư tuy chọn cách thấu hiểu và bao dung, nhưng không phải ai cũng tốt bụng như chị ấy.
Hiện thực và lý tưởng, vẫn cần phải rạch ròi.
Trì Vu Khâm nhìn cô gái nhỏ đang nghiêm túc thảo luận mấy vấn đề này với mình, thực sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cô đã nghĩ đến tất cả mọi chuyện, duy chỉ không ngờ đến những điều này. Hóa ra loanh quanh một hồi, Đường Trăn mới là kẻ “tỉnh táo” trong mối quan hệ này?
Biết rõ Đường Trăn đang suy nghĩ cho cả hai, nhưng cô vẫn không nén được chút khó chịu trong lòng…
Vô cớ có cảm giác như mình vừa sa vào một cái bẫy vậy?
Trì Vu Khâm thoáng ngẩn ngơ…
Dường như trong ván cờ tình ái này, Đường Trăn mới là người nắm quyền chủ động.
Đường Trăn nói một thôi một hồi mà không thấy Trì Vu Khâm đáp lại, chỉ thấy khóe môi người ấy cong lên ý cười khó hiểu. Trong lòng nàng nhất thời không chắc chắn, bèn hỏi lại bằng giọng nhu mì:
“Chị thấy thế nào?”
“Em nói hết cả rồi, còn hỏi chị làm gì?”
“Vậy là chị đồng ý ạ?”
“Ừ.”
Không đồng ý thì làm thế nào? Người ta lo nghĩ chu toàn cho mình như thế, chẳng lẽ mình còn làm cao?
Trì Vu Khâm khó chịu thì khó chịu thật, nhưng chưa đến mức vì chút chuyện cỏn con này mà so đo với Đường Trăn. Cô hoàn toàn tôn trọng sự lựa chọn của nàng trong vấn đề này.
“Còn gì nữa không?”
“Dạ hết rồi.”
“Vậy được, chị về đây.”
Trì Vu Khâm vừa bước đi được hai bước thì dừng lại.
Cô quay người nhìn Đường Trăn. Gương mặt nhỏ nhắn ẩn hiện nét hồng hào đáng yêu.
“Lại đây.”
“Dạ.”
Đường Trăn tưởng Trì Vu Khâm còn chuyện gì muốn dặn dò, vội vàng bước tới. Nào ngờ vừa đứng yên trước mặt, cổ đã bị người kia câu lấy.
Cánh tay Trì Vu Khâm vòng ra sau đầu Đường Trăn, những ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy gáy nàng, vừa xoa nắn vừa kéo nàng về phía mình. Ngay sau đó, một nụ hôn rơi xuống.
Đường Trăn theo bản năng nhắm mắt lại. Hàng mi đen dài rợp bóng, từng sợi rõ ràng, cọ vào lòng Trì Vu Khâm ngứa ngáy, tê dại.
Ban đầu cô chỉ định tặng nàng một nụ hôn chúc ngủ ngon, không ngờ vừa chạm môi, lại chẳng thể dứt ra được.
Hôn một hồi lâu, đến khi cô gái nhỏ bắt đầu thở hổn hển, Trì Vu Khâm mới luyến tiếc buông ra. Cô nựng nựng má nàng một cái rồi mới nói lời tạm biệt:
“Chị về đây.”
“Vâng.”
Trì Vu Khâm đi rồi, Đường Trăn vẫn đứng ngẩn ngơ ở huyền quan hồi lâu.
Nàng đang gặm nhấm dư vị của… nụ hôn vừa rồi.
Đường Trăn hoàn hồn, tay ôm lấy ngực trái, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi. Nàng lập tức rút ra một kết luận:
Một nụ hôn sâu bất ngờ cũng sướng chẳng kém gì làm tình.
Bên này, Trần Mẫn đưa Tư Tiểu Lâm về nhà.
Xe dừng trước cửa chung cư, Tư Tiểu Lâm sống ch3t không chịu xuống xe.
“Hay là cậu đừng về nữa, đằng nào tối nay cậu về nhà cũng làm bóng đèn cho người ta thôi.”
Trần Mẫn nghiêng đầu nhìn lên lầu, cửa sổ phòng khách tầng hai đèn vẫn sáng trưng:
“Mẹ cậu đang ở nhà kìa.”
“Mẹ tôi mà không ở nhà thì cậu lên cùng tôi à?”
Dứt lời, Tư Tiểu Lâm đưa tay nắm lấy cánh tay đang buông thõng của Trần Mẫn.
“Tư Tiểu Lâm, cậu đừng có mượn rượu làm càn, mau về nhà đi.”
Tư Tiểu Lâm lờ đi lời cảnh cáo, bàn tay đang nắm cánh tay Trần Mẫn trượt xuống vòng eo thon gọn của cô. Hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào bên tai Trần Mẫn:
“Cậu không nhớ tôi chút nào sao?”
“….”
“Nếu cậu muốn thì chúng ta làm trong xe, còn nếu không muốn thì chúng ta đi khách sạn.”
Tư Tiểu Lâm miệng nam mô bụng một bồ dao găm, nhất định phải trả giá đắt.
Tư Tiểu Lâm ăn ngay một cú cốc đầu điếng người của Trần Mẫn, rốt cuộc cũng chịu thành thật, ngoan ngoãn xuống xe.
Trần Mẫn ném chìa khóa xe cho Tư Tiểu Lâm:
“Tôi đi đây, cậu nghỉ ngơi sớm đi.”
Tư Tiểu Lâm không đáp, chỉ đứng nhìn theo bóng lưng người kia rời đi. Đợi đến khi Trần Mẫn khuất dạng, cô mới giơ tay tự tát mình một cái.
Trong xe? Khách sạn?
Mày đúng là cầm thú mà!
Lúc này Đường Trăn đã tắm xong. Trong lúc tắm nàng mới phát hiện trên người mình cũng chẳng ít dấu vết, đặc biệt là vùng xương sườn. Trì Vu Khâm dường như đặc biệt thích chỗ này, không chỉ dùng tay ấn đi ấn lại mà lúc “cắn” cũng… dùng sức hơn hẳn.
Đã thế chị ấy còn cứ thích kê gối dưới thắt lưng nàng…
Thôi không được nghĩ nữa… Nghĩ nữa là công tắm nãy giờ coi như bỏ sông bỏ bể.
Gần 11 giờ đêm, Trần Mẫn mới về đến nhà.
Vừa mở cửa, cô đã thấy Đường Trăn co chân ngồi lọt thỏm trên sofa phòng khách, xem lại chương trình Gala Tết Âm lịch, miệng cười ha hả không ngớt.
Trần Mẫn thay giày, treo túi lên giá, lúc đi ngang qua thì quơ tay trước mặt Đường Trăn:
“Hay đến thế à? Cười hớn hở thế kia?”
“Cũng hay mà chị.”
Trần Mẫn liếc mắt cái là nhìn thấu ngay vẻ đắc ý Đường Trăn đang cố giấu đi.
Chỗ nào là tiểu phẩm hay, rõ ràng là mượn tiểu phẩm để cười trộm chuyện khác thì có.
“Thành công rồi à? Hai người giờ…”
Lông mi Đường Trăn run lên, hai má ửng hồng:
“Bọn em xác lập quan hệ rồi.”
“Nhanh thế? Ai đề nghị trước?”
“Em.”
Trần Mẫn ngạc nhiên:
“Đừng bảo là em khai sạch sành sanh hết rồi nhé?”
“Không có đâu, chuyện em yêu thầm chị ấy bảy năm, em không hé răng nửa lời.”
Đường Trăn ngồi thẳng dậy, ngón tay mân mê cổ tay áo ngủ:
“Em thấy không cần thiết phải nói. Nói ra lại giống như em đang dùng chuyện đó để áp đặt điều gì, như kiểu đặt chị ấy lên bàn cân đạo đức vậy. Em yêu thầm chị ấy là chuyện của riêng em, đâu liên quan gì đến chị ấy. Hơn nữa, chúng em ngay từ đầu đã không bình đẳng rồi, em không nghĩ ra cách nào khác cả. Thay vì lôi bảy năm đó ra nói chuyện, chi bằng để mọi thứ trở về vạch xuất phát. Em hy vọng tình cảm của chúng em bắt đầu từ lúc quen biết ở Nhân Hoa. Chỉ cần em không nói, Trì Vu Khâm sẽ không biết, mối quan hệ này mới có thể cân bằng hơn một chút.”
Trần Mẫn hiểu ý, vỗ vỗ vai Đường Trăn:
“Không nói cũng tốt. Tương lai còn dài mà, đợi đến khi hai người bảy tám mươi tuổi nói ra cũng chưa muộn.”
Đường Trăn bị chọc cười.
Bảy tám mươi tuổi… thế chẳng phải là cả một đời rồi sao.
Hai cô gái rúc trên sofa xem tivi thêm một lúc, cho đến khi hết sạch các chương trình mới lần lượt về phòng ngủ.
Đường Trăn ôm lấy tấm chăn vẫn còn vương mùi hương của Trì Vu Khâm. Nàng lấy điện thoại, mở khung chat với avatar trống trơn ấy, gửi đi một tin nhắn thoại, coi như là mở đầu tốt đẹp cho đêm đầu tiên họ chính thức bên nhau:
“Ngủ ngon nha ~”
Bên kia, Trì Vu Khâm nhận được lời chúc ngủ ngon này khi đang đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, nhìn những vết véo đỏ ửng trên người mình.
Người vốn chưa bao giờ để lộ cảm xúc ra mặt, hiếm hoi thay, vành tai cũng đang đỏ lên.
Trì Vu Khâm cứ nghĩ mình “xuống miệng” đã đủ mạnh bạo rồi, không ngờ Đường Trăn “xuống tay” còn mạnh hơn.
Cô mặc lại quần áo, cầm điện thoại ấn nút ghi âm:
“Ngủ ngon.”
Lần sau véo nhẹ chút thôi nhé.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 38
Tiếp Cận Trái Tim